Vợ Yêu Khó Thuần Phục

Chương 115: Chương 115: Nguy cơ




Đi ra khỏi trường học, cô kêu một chiếc taxi.

"Đi cục dân chính." Cô ngồi ở phía sau nói với tài xế.

Điềm Điềm có một thói quen, khi ngồi vào xe cô sẽ không ngồi ở ghế phụ, vì cô không thích ngồi chung với một người lạ, dù người đó chỉ là một tài xế.

Lái xe không trả lời cô..., tiếp tục cho xe chạy.

Điềm Điềm cũng không để ý, cô chỉ nhìn lên điện thoại, cô hi vọng không đến trễ.

Hôm nay là một ngày cực kì đặc biệt với cô và Mạnh Tử Long, qua hôm nay cô và anh sẽ được nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa tuyên bố là vợ chồng hợp pháp.

Cô nghĩ qua hôm nay cô sẽ vì anh mà sinh con dưỡng cái, làm một người vợ tốt, một người mẹ tốt!

Xe đi được nữa tiếng thì cô có điện thoại.

"Còn chưa tới sao?" Từ trường học đi taxi đến cục dân chính, chỉ mất nữa tiếng đồng hồ mà thôi, nhưng đã qua nữa tiếng, anh vẫn không thấy cô, anh bắt đầu lo lắng.

"Vẫn còn ở trên xe, anh đã tới chưa?" Điềm Điềm nhìn ra ngoài, thế nhưng cô phát hiện đây không phải là đường đi tới cục dân chính, "Tài xế, anh có phải đi lộn đường hay không?".

"Điềm Điềm, sao vậy?" Mạnh Tử Long ở đầu dây bên kia nghe được giọng nói của cô.

"Giống như sai đường rồi!" Cô lầm bầm, vừa nói với tài xế, "Tài xế, anh đi nhầm đường rồi, cục dân chính ở bên kia."

Cô nhìn thấy tài xế đeo kính râm, cô không nhìn thấy được thái độ của người ta, thậm chí cô nhìn thấy bên má người đó có một vết sẹo.

Hắn không có để ý cô, Điềm Điềm bắt đầu lo lắng, "Này, anh thả tôi xuống đi, anh không biết đường làm sao mà đi."

Đột nhiên xe gia tốc, Điềm Điềm thiếu chút nữa cả người đụng về phía sau.

"Điềm Điềm, đã xảy ra chuyện gì?" Điện thoại không có cắt đứt, Mạnh Tử Long nghe được giọng nói khẩn trương của cô, trái tim của anh bắt đầu lơ lững theo.

Ý thức được tình hình nghiêm trọng, trước kia cô coi TV cũng từng gặp qua, chẳng lẽ hắn muốn cướp giật?

"Anh cần tiền, tôi đưa anh tiền, van cầu anh thả tôi xuống đi." Điềm Điềm nói với người lái xe, nhưng cô không nghe được tiếng hắn trả lời, ngược lại người lái xe lái càng ngày càng nhanh.

Điềm Điềm thấy cả người như muốn bay ra ngoài.

Cô hoảng hốt mở cửa xe ra, nhưng cửa xe đã bị khóa, cô kéo không ra.

"Điềm Điềm —— em có nghe anh nói không, Điềm Điềm ——" anh ý thức được cô đang gặp nguy hiểm, anh càng phải làm cho cô tỉnh táo lại.

Điềm Điềm sớm đã sắp điên, cô căn bản không để ý tới lời anh nói trong điện thoại.

Cô chỉ liều mạng vỗ sổ xe, hi vọng có người phát hiện ra sự khác thường của cô.

Dọc theo đường đi nhà cửa càng ngày càng thưa thớt, người cũng dần ít đi, cô biết đây là ngoại ô rồi.

"Cứu mạng a —— cứu mạng ——" cô bắt đầu kêu to.

Tài xế nãy giờ im lặng, đột nhiên mở miệng, "Coi như cô la rách cổ họng cũng không có ai tới cứu cô đâu.".

Cô thật sự quá sợ hãi nên cả người co rút vào trong góc.

"Long —— cứu em, anh mau đến đây cứu em." Cô ý thức được mình đang mở điện thoại, Điềm Điềm la lớn để cho Mạnh Tử Long ở đầu dây bên kia có thể nghe được.

"Điềm Điềm, bây giờ em ở nơi nào? Không cần phải sợ, nói cho anh biết em ở đâu?"

"Em. . . . . . Em không biết, ở đây không có gì cả, toàn là rừng cây thôi." Cô bắt đầu khóc thút thít, giọng nói mang theo ngẹn ngào.

Cô muốn tìm xem có manh mối gì không, thì đột nhiên xe ngừng lại, sau đó có một người đàn ông liền kéo cô ra khỏi xe.

"Long —— cứu em ——"

Điện thoại di động rơi trong xe, đầu dây bên kia điện thoại liền trở nên yên tĩnh, tay cầm điện thoại của Mạnh Tử Long bắt đầu run rẩy.

"Các người buông tôi ra —— buông tôi ra ——" hai tay của cô bị hai người đàn ông kéo đi, cô chỉ có thể liều mạng đá hai chân.

Nhưng cơ thể của cô gầy yếu không thể nào tác động được hai người bên cạnh.

Điềm Điềm ý thức được cô đang đi tới một ngôi nhà đang bỏ hoang, cô biết mình đã bị bắt cóc, nhưng cô không biết lý do tại sao mình bị bắt cóc.

Cô chưa từng đắc tội với ai, cô không biết rốt cuộc đối phương vì lí do gì mà bắt cô?

"Vũ, mau giúp tôi truy lùng số XXX này, cậu xem nó ở đâu, tốc độ càng nhanh càng tốt."

"Đã xảy ra chuyện gì?" Hạ Vũ chưa bao giờ thấy Mạnh Tử Long nóng lòng như lúc này.

"Điềm Điềm bị bắt cóc rồi, cậu nhanh lên một chút ——" anh cầm điện thoại kê vào miệng mà rống giận.

Điềm Điềm, em vạn lần đừng xảy ra chuyện gì, anh cứ liên tục lập đi lập lại câu nói này.

Anh không dám tưởng tượng nếu cô xảy ra chuyện gì, anh sống trên đời này còn ý nghĩa gì nữa.

"Ách. . . . . . !" Điềm Điềm bị ném xuống đất, theo bản năng cô đưa hai tay ra chống đở cơ thể, trên tay của cô bị cát đá mài rách.

"Các ngươi là ai? Rốt cuộc các ngươi muốn như thế nào?".

Hiện tại cô phải bình tĩnh, chuyện xảy ra đến trình độ này, cô phải tĩnh táo mà quan sát khắp mọi nơi.

Cô nhìn thấy một cô gái mặc áo đen đi tới, phía sau của cô ấy là người lái xe và hai người đàn ông vừa đưa cô xuống xe.

Cô mở lớn hai mắt ra, vì cô cảm giác được cô gái này rất quen thuộc.

Cô lẳng lặng nhìn cô ấy, chờ cô ấy đi tới, cô nhìn rõ được diện mạo của cô ấy, thân thể cô liền ngã xuống đất.

"Tại sao là cô?" Điềm Điềm không dám tin tại sao người bắt cóc mình lại là em gái của thư kí hạ, Hạ Như Vân.

"Chính là tôi." Hạ Như Vân kêu ba người đàn ông lui về phía sau, cô đi lên ngồi xuống trước mặt Điềm Điềm.

Phản xạ tự nhiên cô xê dịch thân thể về phía sau, nhưng cánh tay của cô bị người gắt gao nắm lấy, không cho cô động đậy.

"Cô nghĩ như thế nào?" Lui không xong, cô chỉ có thể để mặt cho cô ấy nắm.

"Tôi muốn như thế nào? Lời này tôi nên hỏi cô mới đúng, cô muốn như thế nào?" Hạ Như Vân đến gần Điềm Điềm, cô ấy buông cánh tay ra, tát vào mặt Điềm Điềm một cái, khéo môi Điềm Điềm chảy máu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.