Vợ Yêu Nữ Cảnh Sát Của Thượng Tướng

Chương 87: Chương 87: Anh muốn kết hôn với em!




Mạc Thiên Kình đi vào trong nhà, ánh mắt bình tĩnh rơi vào người Sính Đình, nhìn đến nỗi Sính Đình cảm thấy rất không thoải mái.

Sính Đình nhìn anh, cũng không biết nên nói cái gì, muốn đuổi anh đi, nhưng trong lòng lại không nỡ, nhưng hiện tại hai người không còn quan hệ gì rồi, nhìn hay không nhìn có sao!

Ngọc Kỳ Lân không nói một lời ngồi ở trên ghế sa lon, Mạc Thiên Kình rất tự nhiên đi tới ngồi xuống bên cạnh Sính Đình, Sính Đình mất tự nhiên dời vị trí khác.

Mạc Thiên Kình khổ sở cười thầm một tiếng, ánh mắt tự nhiên rơi vào tờ giấy trong tay Sính Đình.

"Em mang thai!"

Không phải hỏi, mà là khẳng định.

Trong lòng Sính Đình căng thẳng, làm sao anh biết, liền tranh thủ cất tờ giấy trong tay, che dấu vẻ mặt hốt hoảng của mình.

"Mạc Thiên Kình, chúng ta đã không còn hôn ước, ông nội anh cũng nói, giữa chúng ta không còn quan hệ gì nữa! Anh còn tới đây làm gì!"

Sính Đình cố ý chuyển đề tài, cô không muốn bàn luận chuyện mình có thai, trong lòng rất sợ anh sẽ cướp đi con của mình.

Mặc dù nói đứa bé có một phần máu thịt của anh, nhưng dù sao hiện tại đứa bé đang ở trong bụng cô.

Mạc Thiên Kình nhìn cô.

“Em cũng biết, anh yêu em!"

Mạc Thiên Kình nói rất nghiêm túc, Sính Đình nghe thấy anh nói những lời này không khỏi cười lạnh thành tiếng.

"Yêu tôi? Yêu tôi mà ở trước mặt tôi triền miên với người phụ nữ khác cả đêm, yêu tôi mà bỏ đi cả một tháng nay, chẳng thèm quan tâm tới tôi, đây chính tình yêu của anh sao, Thượng tướng Mạc?"

Âm thanh rất lạnh, trong lòng cũng rất khó chịu, cô biết mình không phải hoàn toàn không có cảm giác với anh, nhưng cho dù anh có quỳ xuống cầu xin cô, cô cũng không thể tha thứ cho anh, huống chi hiện tại người phụ nữ kia còn mang thai, nghi ngờ là con của anh!

Anh có thể có rất nhiều con, nhưng cô hiện chỉ có đứa con trong bụng!

Nhìn Mạc Thiên Kình, cô càng thêm kiên định, đứa bé này tuyệt đối sẽ không giao cho anh!

"Anh thừa nhận anh cùng người phụ nữ kia lên giường là không đúng, nhưng em thì sao? Khi anh ở trong phòng phẫu thuật, em lại cùng người đàn ông khác ôm nhau, thậm chí trong lúc anh nằm viện, em không hề tới liếc nhìn anh lấy một cái! Em xem Mạc Thiên Kình anh là cái gì!"

Trong lòng Mạc Thiên Kình rất đau, cô có biết hay không, nếu như đêm đó cô chỉ cần gõ cửa hoặc tạo ra một âm thanh gì đó, thì anh không sẽ cùng người phụ nữ kia dây dưa, nhưng cả đêm, cô cũng chẳng quan tâm, lòng anh thấy lạnh lẽo, buồn bực mới có thể ôm Lina!

"Chỉ cho phép anh và người phụ nữ khác lên giường, còn không cho tôi ôm người đàn ông khác, Mạc Thiên Kình, Diệp Thần Băng là bạn trai của tôi, ngay cả chuyện tôi có cùng anh ta lên giường thì cũng hợp tình hợp lý!"

Sính Đình không hề nóng giận, nhưng trong lòng cảm thấy lạnh lẽo, thì ra là anh cũng nói tới chuyện cô không tới thăm anh, vậy anh thì sao?

Khi cùng người phụ nữ kia lên giường sao lại không suy nghĩ một chút, cô có thể cảm thấy khó chịu hay không!

Chỉ cho phép quan lớn phóng hỏa, không cho dân chúng thắp đèn sao?

Ha ha. . . . . . Cô không làm được!

"Được, chúng ta không nói chuyện trước kia, hãy nói chuyện bây giờ một chút!"

Mạc Thiên Kình hít sâu một hơi, anh và người phụ nữ khác lên giường, cô và người đàn ông khác ôm, dù sao cũng xảy ra rồi, hai người đều không nên so đo.

Sính Đình nhìn anh, âm thanh vững vàng.

"Hiện tại có chuyện gì để nói!"

Cô không có chuyện gì để nói, nhưng cô nhớ rất rõ ràng, ông nội anh nói mình thế nào đấy!

Người phụ nữ hạ tiện!

Cô hạ tiện, còn cháu trai của ông ta cùng người phụ nữ khác lên giường thì có bản lĩnh!

Trong lòng Sính Đình hừ lạnh, mặc kệ như thế nào, cô đều không thể đem con giao cho anh!

"Em tính xử trí con như thế nào? Đứa bé không thể ra đời trong một gia đình không thuộc về gia đình của anh!"

Giọng nói của Mạc Thiên Kình rất gấp, anh muốn cùng cô và bé con tạo thành một gia đình!

Sính Đình nghe anh nói, cuối cùng cũng hiểu ra ý tứ của anh, đứa bé không thuộc gia đình anh, là sợ cô mang theo bé con gả cho Diệp Thần Băng!

"Mạc Thiên Kình, anh đừng nghĩ tới đứa con trong bụng tôi, người phụ nữ cùng anh cùng anh triền miên cả đêm cũng mang thai, anh không phải nên cùng cô ta xây dựng một gia đình, cho đứa con của anh và cô ta một gia đình ấm áp sao?"

Sắc mặt Mạc Thiên Kình đột nhiên biến sắc: "Làm sao em biết?"

Cô làm sao sẽ biết cô ta mang thai? Chẳng lẽ Lina đã tới tìm cô?

Sính Đình châm chọc nhìn anh, nhìn sắc mặt anh hơi biến: "Nếu muốn không có người biết, trừ phi mình đừng làm!"

"Mạc Thiên Kình, hãy sống một cuộc sống của anh, với con anh và người phụ nữ kia đi, đừng ở đây quấy rầy tôi!"

Cho dù quấn vào nhau thì thế nào, giữa bọn họ chắc sẽ không có kết quả, cô không thể tha thứ cho anh, chưa kết hôn mà đã như thế, kết hôn chẳng phải là càng thêm tệ hại hơn sao, hơn nữa còn ông nội anh. . . . . .

Mạc Thiên Kình nhìn vẻ kiên định trên mặt cô, nói rất nghiêm túc.

"Anh sẽ xử lý cô ta và đứa bé, em chờ anh sẽ cùng em kết hôn, anh chỉ hi vọng đứa con của anh và em có thể trưởng thành trong một hoàn cảnh thật tốt!"

Anh sẽ xử lý tốt!

Trong lòng Mạc Thiên Kình ở âm thầm thề, có lẽ là từ nhỏ đã cho rằng Sính Đình chính là cô dâu của anh, cho nên trong suy nghĩ của anh, cô chính là vợ của anh!

Anh cũng chỉ muốn kết hôn với cô, sau khi chung đụng một thời gian anh cảm giác mình thích Sính Đình, thậm chí là yêu.

"Anh về đi, Ngọc gia ta không muốn cùng Mạc gia anh có dính líu gì! Hôm đó ông nội anh nói rất rõ ràng, Sính Đình là người phụ nữ hạ tiện, không xứng làm cháu dâu nhà anh, cho nên anh đi tìm người khác đi, đừng tới tìm Sính Đình!"

Ngọc Kỳ Lân lạnh lùng nói, Mạc Thiên Kình nghe câu nói của ông, nhíu mày.

"Ông nội nói Sính Đình như vậy?"

Mạc Thiên Kình giật mình, sao lại như thế, ông nội thật sự đã nói Sính Đình như vậy sao?

Sính Đình cúi đầu, quay lưng lại: "Anh đi đi, tôi và anh không thích hợp!"

"Có phải hay không thì về mà hỏi ông nội anh!"

Ngọc Kỳ Lân có chút tức giận, tính tình nóng nảy lại bộc phát, chạy ra mở cửa, không ngờ lại nhìn thấy Diệp Thần Băng xách theo một túi đồ gì đó đứng ở cửa.

"Thần Băng, sao cháu tới đây?"

Ngọc Kỳ Lân nhức đầu nhìn anh, Diệp Thần Băng liếc nhìn bên trong, ánh mắt có một tia không vui, ngay sau đó liền biến mất.

"Ông nội, cháu suy nghĩ thông suốt rồi rồi, cháu muốn cưới Sính Đình, không quan tâm trong bụng cô ấy có con của người khác!"

Cho dù có vậy thì thế nào, về sau Sính Đình còn có thể sinh, mình không phải cũng có con sao?

Ngọc Kỳ Lân nghe anh nói như thế, để cho anh đi tới, Mạc Thiên Kình nhìn Diệp Thần Băng xách theo một tíu đồ rất lớn, cũng là một người đàn ông anh tuấn, chỉ là Diệp Thần băng so Mạc Thiên Kình ít hơn một chút khí phách, toàn thân xem ra ôn hòa hơn rất nhiều.

Mạc Thiên Kình híp mắt, dò xét anh cẩn thận, khí phách tuyên bố.

"Diệp Thần Băng, người phụ nữ của tôi, con của tôi, không cần anh tới chăm sóc!"

Lại muốn cưới Sính Đình, còn muốn cướp đi đứa con của anh, anh làm sao có thể đồng ý.

Diệp Thần băng đứng ở trước mặt Mạc Thiên Kình, hai người cùng cao lớn rắn rỏi, khí phách bất phàm.

"Người phụ nữ của anh? Con của anh?" Diệp Thần Băng bình tĩnh cười nói, khiến Mạc Thiên Kình nhíu mày.

"Nếu như anh thật sự thích Sính Đình, sao lại ở chung một chỗ cùng người phụ nữ khác, anh căn bản không xứng với Sính Đình!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.