Vòng Tròn

Chương 29: Chương 29: CHƯƠNG 29




Editor: Cogau

Phương Minh Vĩ chỉ đành lắc đầu, rồi lại tiếp tục mặc quần áo, Hạ Hi Tuyền thì vẫn nằm ở trên giường nuốt nước miếng chẹp chẹp!

Cuối cùng, thật sự là Phương Minh Vĩ không nhìn nổi nữa, mới vỗ một cái vào mông cô: “Được rồi, thật sự nếu không ngủ được nữa, thì em dậy đi!”

Hạ Hi Tuyền chui tọt vào trong chăn: “Em không.”

“Vậy em cứ nằm nướng trên giường đi, anh đi chạy bộ, lúc về sẽ mua bữa sáng cho em, em muốn ăn gì?” Phương Minh Vĩ bất đắc dĩ, thật ra thì anh cũng không muốn để Hạ Hi Tuyền thức dậy sớm như vậy, chẳng qua là không nhìn nổi dáng vẻ mới vừa rồi của cô thôi.

“Anh mua ít bánh bao về là được, em dậy nấu cháo.” Hạ Hi Tuyền núp ở trong chăn nói.

Phương Minh Vĩ đưa tay vỗ vỗ cô: “Được rồi, đừng làm cho mình ngạt thở mà ngất đi, mau thò đầu ra.” Thấy Hạ Hi Tuyền bất động, Phương Minh Vĩ động thủ kéo cô từ trong chăn ra ngoài, nhéo cái mũi của cô: “Cô giáo Hạ, nếu muốn ngủ thì em cứ ngủ đi, biết không!”

Hạ Hi Tuyền hất tay của anh ra, ngã xuống giường lần nữa: “Ai nha . . . biết rồi!”

Phương Minh Vĩ cười, xoay người ra cửa đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Nghe thấy tiếng Phương Minh Vĩ ra ngoài, Hạ Hi Tuyền mới chậm rãi mở mắt, đã bao năm rồi không giống như hôm nay, khi tỉnh lại hỏi “Mấy giờ rồi?” thì bên cạnh có người trả lời mình rằng: “Sáu giờ rồi, còn sớm, em ngủ thêm một lát đi.” Những hình ảnh ấm áp vừa rồi khiến Hạ Hi Tuyền như lại trở về khoảng thời gian sau khi cưới. Mới sáng sớm hôm qua thôi, chuyện cô làm khi vừa mở mắt chính là đưa tay cầm lấy đồng hồ báo thức, xem giờ. Sau đó suy nghĩ, hôm nay nên cho tụi nhỏ mặc quần áo gì, nấu gì cho chúng ăn sáng. Thế mà, hôm nay đã có người hỏi cô, em muốn ăn gì? Rồi nói với cô, em ngủ thêm một chút đi. Tất cả chuyện này hình như thay đổi quá nhanh thì phải.

Tối hôm qua, khi Phương Minh Vĩ hỏi, sao không đau bụng kinh, trong nháy mắt cô từng muốn nói cho anh biết, nhưng đây chẳng qua chỉ là trong nháy mắt thôi. Cô sợ nếu như Phương Minh Vĩ biết rõ thì có muốn bóp chết cô hay không đây, bởi vì 6 năm qua số điện thoại của Phương Minh Vĩ cho tới bây giờ cũng chưa từng thay đổi, cô chỉ cần gọi một cuộc điện thoại ngắn ngủi, là Phương Minh Vĩ có thể biết anh có hai đứa con, là anh có thể biết mình được làm ba. Dù sao thì ban đầu sau khi kết hôn, Phương Minh Vĩ vẫn tỏ ý muốn có con, chỉ là khi đó Hạ Hi Tuyền vừa mới tốt nghiệp, công ty mới vừa khởi động, nên mới kéo dài chưa muốn có con. Mỗi lần cùng anh đi ra ngoài, nhìn thấy trẻ con thôi thì luôn hưng phấn so với Hạ Hi Tuyền, lôi kéo cô khoa tay múa chân: “Con của chúng ta sau này nhất định là như thế này, thế nọ.”

Nếu như bây giờ mà nói cho anh biết, nhất định là anh vui mừng rồi, nhưng sau khi vui mừng thì sao đây? Hay là tranh thủ thời gian thăm dò ý của anh xem sao đã! Hạ Hi Tuyền phiền não hất tóc, rời giường.

Sau khi Phương Minh Vĩ đi tập thể dục về, Hạ Hi Tuyền đã nấu cháo xong, còn làm thêm chút đồ ăn kèm nữa. Thấy anh về thì mang bát đũa lên.

Phương Minh Vĩ húp một miếng cháo, rồi ăn một miếng đồ ăn kèm nhỏ, thì giơ ngón tay cái lên với Hạ Hi Tuyền: “Không tệ, không tệ nha, xem ra sau này nếu lâu lâu anh không về thì cũng không cần lo lắng em chết đói nữa rồi.”

Hạ Hi Tuyền cầm đũa làm bộ muốn gõ anh: “Nói bậy . . . Trước kia, khi hai ba tháng anh mới về nhà một lần, không phải em vẫn sống rất tốt sao!?”

“Đừng có nói hay, lúc nào cũng đầu tắt mặt tối vậy.” Phương Minh Vĩ không biết làm sao, thường thì là cách một khoảng thời gian sẽ về, mỗi lần về anh đều trách Hạ Hi Tuyền bận rộn. Cho dù nhiều khi Hạ Hi Tuyền giữ cân nặng bằng với trước khi anh đi, nhưng anh vẵn cho rằng Hạ Hi Tuyền tham công tiếc việc. Vì thế, bác gái của Phương Minh Vĩ cười anh không ít chuyện.

“Được rồi, em không nói chuyện với anh nữa, ăn nhanh đi, ăn xong em cũng phải đi làm.” Bây giờ Hạ Hi Tuyền đã có chút sợ bệnh nói nhiều của Phương Minh Vĩ rồi. Ở trước mặt người khác thì chẳng nói gì, còn ở trước mặt cô hóa ra lại nói nhảm liên tục!

Ăn sáng xong, Phương Minh Vĩ hỏi Hạ Hi Tuyền: “Có muốn anh đưa em đi không, bà xã?”

Hạ Hi Tuyền nhíu mày một cái: “Không cần, em có xe, vả lại quân khu với công ty ở hai hướng khác nhau, anh cứ đi làm việc của anh đi.”

“Buổi tối thì sao?” Phương Minh Vĩ không cam lòng hỏi.

“Buổi tối à, cũng chưa biết chính xác nữa, đến lúc đó anh gọi điện thoại cho em đi nha!” Hạ Hi Tuyền cúi đầu kiểm tra đồ trong túi xách đã mang đủ chưa!

Phương Minh Vĩ đành đi tới cầm túi trong tay cô, rồi mở cửa.

Hạ Hi Tuyền vừa đến công ty đã thấy: hôm nay không khí khác thường, thường ngày mà giờ này thì một đống người đang vội vã chạy ào ào vào trong, nhưng hôm nay thì ai nấy đã bận rộn với công việc rồi!

Hạ Hi Tuyền hỏi cô bé tiếp tân xem có chuyện gì, cô bé tiếp tân chỉ vào trong nhà: “Có lẽ là vẫn chưa tan ca đấy ạ!”

“Bận rộn thâu đêm luôn sao?” Hạ Hi Tuyền kinh ngạc hỏi.

“Không còn cách nào khác cả, tối hôm qua Tổng giám đốc Lý nhận được điện thoại, nói là chủ tịch ủy ban thành phố muốn sửa đổi lại phương án thế nào đó, để cho một công ty nước ngoài cùng với Công ty chúng ta cạnh tranh, cùng đưa ra một phương án hoàn chỉnh, gửi qua rồi mới xem xét lại!”

“Tại sao có thể như vậy chứ, vậy tất cả mọi người đều không tan việc sao?”

Cô bé ở quầy tiếp tân vẻ mặt đau khổ lắc đầu. Hạ Hi Tuyền thở dài, đi tới phòng họp.

Đẩy cửa ra, một mùi cà phê nồng nặc ập vào mặt, từng nhóm từng nhóm người đang ngồi thảo luận. Nghe có người đẩy cửa đi vào, thế nhưng chẳng một ai quay đầu lại. Hạ Hi Tuyền ngó nghiêng, phát hiện Lý Hạ Thu và Ngụy Sở - hai người đang nhỏ giọng tranh luận gì đó.

Hạ Hi Tuyền đi tới, gõ bàn một cái, hai người mới ngẩng đầu, ngây ngô nhìn Hạ Hi Tuyền. Hạ Hi Tuyền thấy thế, lửa giận nổi lên, đưa tay cầm lấy một quyển sách thật dày, ném thẳng vào giữa bàn họp. diê~n đa`n lê qu’y đo^n.cOm

Một tiếng “lộp cộp” vang lên, mọi người lúc này mới quay đầu nhìn về phía Hạ Hi Tuyền, Hạ Hi Tuyền mặt không đổi sắc: “Bây giờ, tất cả đều đi về nghỉ cho tôi, sáng sớm ngày mai đúng 8 giờ đến làm việc giùm tôi.”

Tất cả ngây người vài giây, sau đó đều nhìn Lý Hạ Thu. Thấy Lý Hạ Thu khoát tay, lúc này mới thu dọn đồ đạc, chuẩn bị về nghỉ ngơi.

Hạ Hi Tuyền chờ bọn họ đi hết, mới quay lại hỏi: “Tiểu Hạ, em đang làm gì vậy, cứ coi như em coi trọng Dự án này, cũng không cần liều mạng như vậy chứ!”

Lý Hạ Thu trầm ngâm một lúc, mới lên tiếng, giọng đã khản đặc: “Hết cách rồi, em quá sốt ruột.”

Hạ Hi Tuyền lắc đầu, rồi gật đầu một cái với Ngụy Sở: “Hai người cũng đi về nghỉ ngơi đi, ngày mai lại đến làm tiếp, lúc về cũng đừng có mà suy nghĩ gì, cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi, hôm nay để cho mọi người nghỉ ngơi một ngày, có chuyện gì ngày mai quay lại bàn bạc tiếp, nếu có sáng kiến gì thì đưa ra.”

Ngụy Sở gật đầu, suy nghĩ một chút: “Vậy Công ty đó . . .”

“Hôm nay, tôi ở đây cả ngày, làm việc ở quầy tiếp tân, dù sao thì tất cả điện thoại gọi đến đều đều nối máy tới Quầy tiếp tân mà.” Di3~n đ@`n lê qu’y đo^n.c0m

“Được . . . Vậy vất vả chị rồi.” Nói xong, Ngụy Sở cầm áo khoác lên, đi ra ngoài. Mà Lý Hạ Thu muốn đứng lên đầu óc cũng choáng váng, Hạ Hi Tuyền đành phải đỡ cô ấy dậy, dìu cô ấy tới ngồi trên ghế sa lon trong phòng làm việc, để cho cô ấy nằm nghỉ ngơi, nhẹ nhàng kéo tấm thảm mỏng lên đắp cho cô ấy. Hạ Hi Tuyền ra ngoài gọi điện thoại cho Từ Kiếm Phong, nói anh ấy đến đón người về.

Mọi người đi hết, Hạ Hi Tuyền mang tài liệu tới Quầy tiếp tân, xem xét kỹ càng, làm dự toán, thỉnh thoảng có mấy điểm quan trọng, cũng ghi nhớ kỹ.

Lúc Từ Kiếm Phong đi vào, đúng lúc Hạ Hi Tuyền khởi động thắt lưng, thấy anh ấy đi vào, gật đầu một cái: “Cô ấy ở trong phòng làm việc, anh vào đưa cô ấy về đi, em ở đây không thể rời đi được.”

Từ Kiếm Phong khẽ gật đầu một cái, tỏ ý biết rồi, liền đi vào trong. Khoảng một phút, ôm Lý Hạ Thu đi ra.

“Anh hãy để cho cô ấy nghỉ ngơi một ngày cho khỏe đi, ngày mai lại đến làm việc, nói với cô ấy là có em trông nom ở Công ty rồi.” Hạ Hi Tuyền giao phó!

“Được, anh biết rồi, vậy em làm việc đi nha.” diê~n đa`n l3 q4’y đ0^n.com

Buổi tối, Phương Minh Vĩ điện thoại tới: “Vợ, giờ cũng sáu giờ rồi, em còn chưa tan việc sao?”

“Trễ thế rồi sao! Anh về đến nhà rồi à?” Hạ Hi Tuyền đưa tay đấm đấm bả vai đang đau nhức.

“Về rồi, nấu cơm rồi, em mau về đi. Còn nữa, sáng sớm ngày mai là anh phải về đơn vị đấy.”

“Hả? Ngày mai sẽ về đơn vị sao! Vậy được, em sẽ về ngay!”

“Ừ, khi nào về tới thì gọi cho anh, anh sẽ bắt đầu nấu đồ ăn.”

“Vâng!!” Sau khi Hạ Hi Tuyền cúp điện thoại thì bắt đầu thu dọn đồ đạc, tan việc về nhà.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.