Vụ Đô Dạ Thoại

Chương 18: Chương 18




CHƯƠNG 18:

Vốn tưởng rằng phải tiếp xúc thân mật với nền gạch lạnh lẽo trong buồng tắm, thậm chí có thể xui xẻo bị đụng trúng vật góc cạnh nào đó mà bị thương, nhưng Trương Truyện Tỳ vạn vạn không nghĩ tới một màn này lại làm cậu ngã nhào vào trong một lồng ngực xích lõa, thậm chí cậu còn chưa kịp giữ vững thân thể trong bóng tối đã có hai cánh tay gấp gáp ôm tới, không chỉ nửa người trên bị vững vàng cuốn lại, ngay cả hai chân cũng bị một vật mềm nhuyễn quấn chặt, trong nháy mắt liền quấn cậu đến nỗi gió thổi không lọt.

Trương Truyện Tỳ trong lòng cả kinh, phương thức trói buột này quả thật rất quen, Vương Cẩm, chỉ có thể là Vương Cẩm, thế nhưng Vương Cẩm tại sao lại tập kích cậu?

“Anh làm gì ——” lời nói còn chưa hết cằm đã bị người thô lỗ nắm lấy, tiếp đó là một nụ hôn sâu nóng rực ập tới.

“A!” Vương Cẩm nắm cằm cậu rồi vội vã mở miệng, đầu lưỡi tiến quân thần tốc nặng nề liếm láp bên trong, sức lực bá đạo dã man kia vừa giống thổ phỉ càn quét thôn trang vừa giống quốc vương dò xét lãnh thổ, tràn ngập nồng đậm dục vọng chiếm hữu. Trương Truyện Tỳ bị biến cố này làm cho cả kinh đến nỗi trợn to mắt, trong bóng tối cậu sợ hãi nhìn thấy đối phương đang gần trong gang tấc, đôi mắt kia vì sao lại trở nên thế này, màu vàng xanh cùng đồng tử dựng thẳng lóe lên ánh sáng yêu dị, bên trong tràn đầy tính xâm lược, dục vọng cùng điên cuồng.

Như sấm sét giữa trời quang, Trương Truyện Tỳ bỗng nhiên có một chút minh bạch —— tại sao Vương Cẩm lại biến thành như vậy, bởi vì kỳ động dục của anh ta đã đến!

Mẹ nó!

Mẹ nó!

Trương Truyện Tỳ bi phẫn muốn chết, trong lòng âm thầm chửi mẹ nó, tại sao mấy chuyện phiền phức đều ập đến cùng một ngày vậy hả!

Có lẽ bởi vì dục vọng cùng hưng phấn, Vương Cẩm khí lực lớn đến mức khiến Trương Truyện Tỳ cơ hồ không chịu nổi. Hai chân cậu còn bị đuôi rắn dùng sức quấn chặt, nửa người trên cũng bị siết đến không cách nào nhúc nhích, trong khi cậu giãy chết còn bị Vương Cẩm đè ra hôn, khiến cả người tiểu đạo sĩ không cách nào thở được!

Cường liệt nghẹt thở làm cho cậu liều mạng muốn ngửa đầu về phía sau tranh thủ hô hấp một chút, đương nhiên còn muốn tranh thủ cơ hội nói một câu. Nhưng đáng tiếc, cậu chỉ có thể liều mạng gọi ra hai chữ: “Vương —— Cẩm ——!”

Vương Cẩm cho là cậu đáp lại nên cũng ra sức chặn miệng cậu thêm lần nữa, sau đó tay hắn xoạt một tiếng, cậy mạnh xé quần áo Trương Truyện Tỳ.

Bởi vì bị mưa xối qua, trên người Trương Truyện Tỳ mang theo hơi nước ẩm ướt, hơi nước khiến hắn càng ngày càng thấy dễ ngửi, hệt như mùi cỏ xanh mơn mởn phía sau núi lúc trời vừa mưa xong. Vương Cẩm tham lam ở trên người cậu vừa ngửi vừa ve vuốt, thanh niên trong ngực da thịt căng mịn bóng loáng, hệt như một món ngon hương sắc đầy đủ, hắn rốt cục buông tha cho cái miệng mà chuyển sang dùng đầu lưỡi liếm láp da thịt cậu, lỗ tai, cổ, xương quai xanh, trước ngực…

“A!” Trương Truyện Tỳ khó nhịn mà nhúc nhích một chút, ngước đầu mở lớn miệng thở hồng hộc.

Đầu nhũ bị liếm qua đã có hơi đứng lên, đồng thời đứng lên còn có nửa người dưới của cậu. Muốn chết sao, cậu lại bị một con rắn gây nên phản ứng!

Đuôi rắn trói buột cậu bỗng nhiên buông ra hoàn toàn, bởi vì Xà vương liếm đến bên hông cậu mới phát hiện thanh niên này thế nhưng vẫn còn mặc quần! Giờ khắc này bất kỳ thứ gì ngăn cản hắn cùng với người này da thịt chạm nhau đều không thể chấp nhận được, vì vậy Vương Cẩm đại phát thần uy cấp tốc lột cái quần kia xuống đến gót chân.

Rốt cục không còn chút trở ngại nào, Vương Cẩm lại ấn cậu xuống tiếp tục hưng phấn mà liếm, toàn bộ không gian nhỏ hẹp tăm tối đều tràn ngập hơi thở của hắn, mà mùi vị của Trương Truyện Tỳ cũng tỏa ra bên trong không gian này, càng ngày càng ngào ngạt, cường liệt kích thích khứu giác của Xà vương.

Muốn cùng người kia mập hợp, muốn đi vào bên trong thân thể cậu, muốn tàn nhẫn mà làm cậu, làm cậu, làm đến khi cậu phát khóc.

Lăn lộn vài vòng khiến cho tính khí nằm ở giữa đuôi của Vương Cẩm dần dần lộ ra, kia là hai vật to lớn, phân nhánh, còn mang theo xước mang rô. May nhờ có bóng tối trở ngại thị lực của Trương Truyện Tỳ, nếu không để cậu nhìn thấy thứ này nhất định sẽ hôn mê mất ——

Bất quá tuy rằng không nhìn thấy nhưng cậu vẫn cảm giác được có vật nóng bỏng cứng rắn đang đặt trong đùi mình, trong lúc nhất thời Trương Truyện Tỳ trong đầu xuất hiện dự cảm bất an mãnh liệt, lắp bắp nói: “Không được, Vương Cẩm, không được —— ”

Không được? Hắn không muốn nghe người này nói không được.

Vương Cẩm căm tức thăm dò vào cửa động phía sau của cậu, nhẹ nhàng đâm đâm, hắn đâm một cái cái làm cho Trương Truyện Tỳ toàn thân đều cứng đờ: Hai tay anh ta đều đang giữ chặt cậu, vậy anh ta đâm bằng cái gì?

Hắn lại đâm một lần nữa khiến cho cậu đột nhiên hiểu ra, là đuôi rắn! Mẹ nó, kẻ này dùng đuôi rắn mở đường!

Dự cảm mạnh mẽ rằng mình sắp bị ăn nhanh chóng chiếm cứ đầu óc của cậu, Trương Truyện Tỳ hốt hoảng phản kháng lên, mà loại phản kháng này rõ ràng chọc giận tới Vương Cẩm, cũng làm cho một điểm kiên trì ít ỏi của hắn biến mất hầu như không còn, hắn cậy mạnh đè lại nửa người trên của cậu, lần nữa ngăn chặn cái miệng ấy, sau đó mặc kệ tiếng Trương Truyện Tỳ đè nén gào lên đau đớn mà trực tiếp xông vào thân thể cậu.

Trong bóng tối dần dần vang lên tiếng thân thể va chạm có tiết tấu cùng tiếng thở dốc ồ ồ sung sướng, bên trong thân thể của người này quả nhiên nóng bỏng hệt như hắn tưởng tượng. Vương Cẩm hưởng thụ mà mạnh mẽ đung đưa eo, mỗi lần đều lùi đến mức muốn ra khỏi cửa động sau đó lại sâu sắc đâm vào, mỗi lần đâm đều nghe thấy người bên dưới phát ra những âm thanh vỡ vụn.

Thật thoải mái… Nhưng còn chưa đủ, còn muốn càng nhiều.

Dùng lực đâm mạnh mấy lần, Vương Cẩm bỗng nhiên ngừng lại, hắn từ chỗ hai người kết hợp chầm chậm xuyên vào thêm một ngón tay, nỗ lực kéo ra một cái khe. Thật vất vả mới thở phào được một hơi, Trương Truyện Tỳ bị động tác này của hắn làm kinh sợ : Hắn muốn làm gì? Hắn còn muốn làm gì?!

Rất nhanh cậu liền biết ý đồ của Vương Cẩm.

Một vật cực nóng nóng bỏng hệt như cái ban nãy đang nỗ lực dọc theo khe hở kia chen vào thân thể của cậu, ý thức được đó là cái gì, Trương Truyện Tỳ cả người đều sợ phát run!

Con mẹ nó! Mẹ nó! Nguyên lai rắn có hai cái JJ! Hắn làm một cái không đủ còn muốn làm song long! !

Ý nghĩ ‘Lão tử sẽ chết, nhất định sẽ chết’ trong nháy mắt chiếm cứ toàn bộ ý thức của Trương Truyện Tỳ, nơi sâu thẳm từ đáy lòng nổi lên một trận sợ hãi: “Không, không muốn…”

Âm thanh run rẩy này hoàn toàn phản tác dụng, Vương Cẩm hô hấp càng ngày càng ồ ồ. Hắn cố chấp muốn đem một cái JJ khác chui vào, Trương Truyện Tỳ quả thực cũng bị hắn làm điên rồi, cậu sờ soạng xung quanh cố sức tìm kiếm một vật gì đó, cho dù chỉ là dép lê hay là bàn chải chà bồn cầu cũng được!

Quả nhiên cậu mò được một thứ! Tròn nhưng có góc cạnh cứng rắn, là đá cuội cậu nhặt về! Trương Truyện Tỳ một trận mừng như điên, vung cục đá lên đập tới Vương Cẩm đang đè trên người mình!

Đây là toàn bộ khí lực của cậu, Vương Cẩm không hề phòng bị bị đập cho thân thể choáng một cái, từ trên người cậu ngã xuống. Trương Truyện Tỳ một kích thành công lập tức đem hắn đẩy ra, vươn mình bò lên —— tuy rằng động tác kịch liệt này làm cho cậu đau đến chảy nước mắt, nhưng trước tiên cậu phải chạy đi đã!

Thời điểm cậu lảo đảo đỡ lấy cửa phòng tắm, bên ngoài bỗng nhiên xoẹt một tia chớp, phản chiếu cả phòng một mảnh sáng trưng. Trương Truyện Tỳ cả kinh dưới chân hơi chậm lại, mà trong lúc cậu hơi ngừng lại, trong phòng tắm đã nhanh chóng trườn ra một cái đuôi rắn khổng lồ cuốn lấy mắt cá chân cậu, một nguồn sức mạnh đem cậu kéo vào bên trong, Trương Truyện Tỳ bị lực đạo này khiến cho đứng không vững, cả người ngã sấp về phía trước té xuống thảm trải sàn trên phòng ngủ, cậu ra sức tập trung tinh thần muốn giữ vững thân thể, làm sao để đứng lên được đây, dưới tình thế cấp bách cậu đành nắm lấy cửa phòng tắm, mà loại chống trả này hệt như châu chấu đá xe, thân thể của cậu vẫn bị kéo vào từng chút từng chút, tay cũng vuột khỏi cửa.

Trương Truyện Tỳ tuyệt vọng quay đầu nhìn lại, cặp mắt xanh vàng loé lên từ trong bóng tối của phòng tắm đang phẫn nộ điên cuồng vì bị phối ngẫu cự tuyệt, hiển nhiên vừa nãy cậu đã không chút lưu tình tập kích nên triệt để chọc giận Vương Cẩm, nếu như bị kéo vào cậu còn có thể sống được đi ra không?

Đến cực hạn, tay rốt cục không còn chút sức lực nào mà buông lỏng ra, mà hắn cũng không chút lưu tình nào lôi cậu tiến vào. Trong phòng tắm rất nhanh truyền ra âm thanh thân thể lăn lộn dây dưa cùng với một tiếng đè nén kêu thảm, giữa tiếng gào khóc vỡ vụn và tiếng thở dốc xuất hiện một cái đuôi rắn, cái đuôi lập tức đập xuống mặt đất tạo ra âm thanh hòa cùng với nhịp điệu nào đó…

Ngoài cửa sổ bỗng nhiên nổ lên một chuỗi sấm sét, mưa rơi càng lúc càng dày, tiếng gió cùng tiếng mưa rơi hoàn mỹ che giấu động tĩnh trong phòng tắm lúc này…

Tác giả có lời muốn nói: kỳ thực rắn mặc dù có hai cái đinh đinh, mà người ta mỗi lần *** đều chỉ dùng một cái thôi, một cái khác là đồ dự bị. . .

“Vậy cô vì sao còn viết song long vậy hả?”

“Ừm. . . Chính là đơn thuần muốn quăng mất tiết tháo.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.