Vừa Yêu Vừa Sủng

Chương 2: Chương 2: Bắt đầu (H)




“A... đừng... không dậy nổi...” Mộ Dung Nguyệt bị Cố Hành liếm liên tục thở dốc, rõ ràng còn chưa bắt đầu mà nàng đã như vậy.

“Hửm?” Cố Hành nghe ra sự cầu xin trong lời nói của thiếu nữ, nhưng sau hắn có thể dễ dàng buông tha nàng được, dù sao hai người cũng đã xa nhau lâu ngày, ngày nào Cố Hành cũng muốn nàng tới phát điên, cho nên hắn tốc chiến tốc thằng nhanh chóng dẹp loại trở về, nhưng nhìn dáng vẻ này của thiếu nữ, mấy tháng này liệu nàng có nhớ tới hắn không?

Nghĩ vậy, Cố Hành lập tức tăng lực đạo trong tay, thỏ ngọc trắng nõn trước ngực Mộ Dung Nguyệt bị hắn tùy ý xoa bóp.

“Ưm... a...” Mộ Dung Nguyệt dưới sự trêu chọc của Cố Hành bắt đầu không tự chủ được khẽ run lên.

Nàng đưa tay muốn kéo tay Cố Hành xuống lại bị hắn nắm ngược lại.

Cố Hành thấy nàng như thế không khỏi nhếch miệng, dáng vẻ hắn tuấn tú, ngũ quan giống như thần tiên được điêu khắc tỉ mỉ, cho dù không phải thân phận Trấn Quốc tướng quân thì toàn bộ Thịnh quốc, thậm chí cả đại lục này cũng có hàng vạn thiếu nữ khuynh tâm vì hắn. Mà biểu tình anh khí tà mị này của Cố Hành, Mộ Dung Nguyệt vẫn chưa kịp thưởng thức.

Giờ phút này, bàn tay nhỏ của nàng đang bị Cố Hành ép phủ lên kiều nhũ của mình.

“Trong khoảng thời gian ta không có ở đây, muội có tự mình chơi như vậy không?” Cố Hành có ý định lăn lộn thiếu nữ, hơi thở nóng bỏng thổi lên cổ trắng nõn của nàng.

Mộ Dung Nguyệt vội vàng lắc đầu, nàng không có không e lệ như hắn nói!

Bên này, Cố Hành ôm lấy thiếu nữ hôn từ vành tai xuống dưới, thỉnh thoảng còn vươn đầu lưỡi liếm láp da thịt trắng nõn của nàng, lúc này, hắn đang chậm rãi thưởng thức xương quai xanh của Mộ Dung Nguyệt, vừa đẹp vừa thơm.

Bàn tay to trước ngực chà đạp nụ anh đào nhỏ xong chậm rãi hướng xuống dưới.

Mộ Dung Nguyệt cảm nhận được rõ ràng cổ và vai nàng nóng bỏng ướt át, còn có bàn tay nàng không ngăn lại nổi kia đang lướt qua bụng nhỏ xuống dưới hạ thân.

Từ lúc bắt đầu bị Cố Hành trêu chọc tới giờ, phía dưới nàng đã là xuân thủy tràn lan, năm tháng không gặp Cố Hành, nàng nhớ hắn, không chỉ nhớ hằng đêm cô chẩm nan miên*, mà còn lo cho sự an nguy của hắn.

(*ngủ một mình cô đơn trằn trọc)

Cố Hành thuần thục cởi bỏ lớp váy che đậy phía dưới, lúc này, Mộ Dung Nguyệt vì thẹn thùng mà khép chặt hai chân, nhưng hắn đã nhìn thấy nơi riêng tư mê người kia.

Mộ Dung Nguyệt cho rằng hắn sẽ thẳng tiến vào trong, không nghĩ tới hắn lại lần nữa bế nàng đặt lên đùi, một tay khác cố ý vô tình xoa bóp đùi thịt tinh tế bóng loáng của nàng.

Lúc này, Mộ Dung Nguyệt ngồi quỳ trên đùi hắn, tiểu huyệt tuy rằng khép chặt, nhưng mật dịch kia che không nổi, từng chút một tràn ra từ môi âm hộ phấn nộn khép kín.

Ý thức Mộ Dung Nguyệt càng không rõ ràng, đùi nàng chống đỡ cự long kiêu ngạo của Cố Hành, nơi đó bị chọc mà nóng bừng, còn Cố Hành lại giống như một đứa trẻ bú sữa, hút lấy đầu v* đáng thương, đôi tay lưu luyến vuốt ve lưng nàng.

“Ưm ưm... khó chịu...” Dù sao mỗi lần nàng cũng đều bị Cố Hành khuất phục, năm tháng không gặp, nào có thể chịu đựng sự trêu chọc của hắn.

Cố Hành thấy thế lập tức áp đảo nàng xuống thân, không chút do dự tách đùi ra, âm hộ sạch sẽ không có chút lông nào hiện ra trước mắt hắn.

Mộ Dung Nguyệt chỉ cảm thấy cự long nóng bỏng kia đặt ở trên môi âm hộ, rõ ràng còn chưa tiến vào, tiểu âm hạch đã run rẩy phun ra mật dịch nóng bỏng vào côn th*t đã tím đen khiến nó còn to thêm một vòng.

“A...” Mộ Dung Nguyệt hoàn toàn thất thần.

“Muốn không?” Giọng nói Cố Hành tà mị, hắn nhịn cũng rất vất vả.

Nghe thấy giọng nói dụ hoặc này, Mộ Dung Nguyệt gật đầu.

“Bảo bối, trả lời ta, muốn cái gì?” Nói xong, Cố Hành lần nữa dùng cự long xẹt qua âm hộ ngại ngùng của thiếu nữ.

“A... muốn Hành ca ca... muốn côn th*t lớn của Hành ca ca.”

Dứt lời, 'phụt' một tiếng, Cố Hành đâm hoàn toàn côn th*t vào trong tiểu huyệt ấm nóng của thiếu nữ.

“A a a.... đau quá...” Thiếu nữ rơi nước mắt, hai mắt ngập nước khiến người yêu mến.

Đã năm tháng không chạm vào nàng, chặt giống như xử nữ vậy, vừa rồi phải dùng lực hắn mới hoàn toàn đi được vào bên trong.

côn th*t Cố Hành có kích thước kinh người, lần nào Mộ Dung Nguyệt cũng không dám tin cây gậy này mỗi ngày sẽ ra ra vào vào tiểu huyệt của nàng.

Cố Hành bên này cảm thụ được bên trong tiểu huyệt đè ép vây lấy cự căn của mình, tiểu huyệt không tự chủ co rút lại như ăn không đủ làm hắn vô cùng thỏa mãn.

Cảm giác được thiếu nữ dần dần thích ứng được sự tồn tại của hắn, Cố Hành bắt đầu đẩy nhanh tiến độ, toàn bộ tẩm điện tràn ngập âm thanh sắc tình. Cố Hành không ngừng ra vào tiểu huyệt, mỗi lần vừa sâu vừa mạnh, thậm chí dâm dịch của nàng còn dính đầy lên tinh hoàn của hắn.

“A... a... nhanh quá.” Mộ Dung Nguyệt cảm giác mình như trên mây, chỉ có thể ôm chặt nam nhân trên người.

Cố Hành không thể nhịn nổi, đã năm tháng rồi không chạm vào nàng, lúc này hắn muốn thế nào cũng không đủ. Tách hai chân thiếu nữ ra lớn nhất, hận không thể nhét cả tinh hoàn vào bên trong, cứ vậy ra vào mấy trăm lần, tiếng kêu của Mộ Dung Nguyệt khàn đặc, Cố Hành mới hung hăng bắn tinh dịch đặc sệt vào trong.

Mộ Dung Nguyệt cảm nhận được thứ to lớn kia không ngừng va chạm trong cơ thể cuối cùng cũng bắn ra, nàng quá mệt mỏi rồi...

Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu!

Mộ Dung Nguyệt đang chuẩn bị nghỉ ngơi, cự long còn chưa rút ra lại lần nữa ngẩng đầu, Cố Hành cảm nhận được bên trong tiểu huyệt lại bắt đầu liếm mút không buông, bảo bối nhà hắn đúng là vưu vật trời sinh.

“Không muốn... buông ra... ưm...” Mộ Dung Nguyệt mệt đến hoảng, nhưng người trên thân một đường cưỡi ngựa mệt nhọc lại lao lực không biết mệt sao?

“Ngoan, thêm một lần nữa.” Cố Hành dỗ dành lừa gạt.

Nói xong, Cố Hành đặt hai chân nàng lên vai mình, tư thế này khiến hắn có thể đi vào hoàn toàn, triệt để chiếm hữu nàng.

Bên trong Mộ Dung Nguyệt bị tinh dịch Cố Hành rót đầy, Cố Hành rút côn th*t lớn ra khỏi tiểu huyệt của nàng, hỗn hợp ái dịch và tinh dịch trắng sữa từ trong âm hộ chảy ra làm ướt một mảnh lớn chăn đệm.

Một lần lại một lần, Mộ Dung Nguyệt căn bản không biết Cố Hành muốn nàng bao nhiêu lần nữa. Nếu không phải do một lần đi đón gió tẩy trần cho hắn, nửa đường đã bị hắn kéo lên xe ngựa yêu thương một đường, quan trọng là trên đường đường rất nhiều người khiến nàng xấu hổ muốn chết, cho nên, lần này nàng mới do dự không đi đón gió tẩy trần cho hắn. Không ngờ tới, đổi lấy chính là bão táp mãnh liệt hơn nữa.

Nàng mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, nhớ tới lần đầu tiên gặp mặt Cố Hành.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.