Vừa Yêu Vừa Sủng

Chương 3: Chương 3: Sơ Kiến (1)




Cố Hành vừa sinh ra đã có một hoà thượng đi ngang qua phủ Định Quốc Hầu, nói tiểu công tử nhà quốc công gia mệnh mang chữ sát, là cung sát thứ bảy trong mệnh tương chủ, phá quân tham lang. Tuy rằng lời nói thế nhân khó có thể địch nổi công lao sự nghiệp, nhưng chung quy cũng là mệnh cô tinh trục nguyệt, vẫn nên nhân lúc còn sớm mà xuất gia, nhìn thấy phàm trần mới có thể tu được một đời trường an.

Nhưng cho dù Quốc công đồng ý, Quốc công phu nhân cũng không chịu, Cố Hành là bảo bối mà mang thai hơn chín tháng, sao có thể để đứa con trai còn trong tã lót chịu khổ được. Cho nên, Cố đại tướng quân tương lai uy chấn thuận lợi thoát khỏi vận mệnh xuất gia.

Nhưng mà từ nhỏ Cố Hành đã là một ông cụ non, cũng không bướng bỉnh như những đứa trẻ con khác, học tập văn võ đều chăm chỉ giỏi giang, mà hắn cũng không phải người thích thể hiện, trước mặt trưởng bối vẫn luôn tỏ ra cung kính xa cách, trong mắt người ngoài chính là tiểu thế tử nhà Định quốc công.

Năm hắn bảy tuổi tham gia tiệc giao thừa trong cung, mọi người ăn uống linh đình, Cố Hành lại một mình đi tới Tinh Nguyệt lâu, bởi vì là đêm giao thừa, các cung nhân đều đang bận rộn ở đại điện và Ngự Thiện Phòng, Cố Hành thuận lợi đi vào trong Tinh Nguyệt Lâu, từng bước từng bước lên đài cao ngắm trăng, đây là nơi ngắm trăng đẹp nhất của Thịnh Quốc, đêm nay không trăng, sao lại điểm đầy trời.

Cố Hành nhìn đến xuất thần, đột nhiên bên tai truyền tới một giọng nói mềm mại, “Tiểu ca ca, ăn bánh hạt dẻ không?”

Chỉ thấy một bé gái phấn điêu ngọc trác mặc một thân áo khoác trắng như tuyết, nhìn chất liệu y phục chính là trong cung chế tác, xem ra là con cháu hoàng thất.

Cố Hành nhìn bé gái đang chớp mắt, lông mi cong vút, khuôn mặt nhỏ trắng nõn, khoé miệng còn dính bánh hạt dẻ, không khỏi cảm thấy buồn cười. Cũng không biết bé gái này xuất hiện từ khi nào, tính cảnh giác của hắn cực cao lại không hề phát giác.

Lúc này, bé gái vẫn đang đưa tay qua, trong tay là nửa khối bánh hạt dẻ ăn còn dư, Cố Hành nhìn dáng vẻ sắp khóc của nàng, vội vàng đưa tay nhận lấy, ma xui quỷ khiến đưa vào trong miệng.

Hương vị ngọt ngào từ đầu lưỡi truyền tới, Cố Hành nhìn khuôn mặt nhỏ từ sắp khóc chuyển sang tươi cười kia.

“Tiểu ca ca, huynh ăn bánh của ta rồi, huynh phải đưa ta ra ngoài.” Bé gái nghiêm trang nói.

Cố Hành cảm thấy có chút bi kịch, dù sao cũng là bị một đứa nhóc lừa.

Cuối cùng, lúc Cố Hành ôm đứa nhóc mềm mại này ra khỏi Tinh Nguyệt lâu, nàng đã ngủ được một giấc ngon lành trong ngực hắn.

Cố Hành ôm Mộ Dung Nguyệt trở lại bữa tiệc, một bà vú vội vàng chạy tới, “Cửu công chúa, cuối cùng cũng tìm được người rồi.”

Bà vú vừa nói vừa cảm kích nhìn Cố Hành, nhưng mà giờ phút này, hắn lại không muốn buông tay, nếu người trước mặt là người xấu, vậy chẳng phải đã đưa dê vào miệng cọp rồi sao, rõ ràng biết mình nghĩ vậy rất vô lý, nhưng Cố Hành vẫn tìm người để xác nhận lại, người này cam đoan chính xác là bà vú của Cửu công chúa mới giao Mộ Dung Nguyệt cho bà.

Sau khi giao người, trong lòng Cố Hành bỗng dâng lên chút mất mát khó có thể miêu tả.

Giao thừa năm nay, đúng là không giống với những năm trước.

*

Sau đó, Cố Hành vào Thượng Thư Phòng trở thành thư đồng của hoàng tử, nhìn bé gái ngày nào cũng đến thăm hoàng huynh thành thói quen.

Cố Hành nhìn nàng càng ngày càng trở nên xinh đẹp động lòng người, nhìn nàng từ một đứa trẻ trở thành thiếu nữ, mỗi lần nghe thấy nàng gọi một tiếng 'Hành ca ca', đêm về sẽ mơ thấy đang bắt nạt nàng.

Mọi người đều nói Cố thế tử cao lãnh kiêu ngạo, nhưng không ai biết toàn bộ sự nhiệt tình nóng bỏng của hắn chỉ dành cho một người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.