Vương Phi Của Bạo Vương

Chương 75: Chương 75: TA THÔNG MINH HƠN NGƯƠI




Kim Tae Yeon tuy là người có tâm cơ nhiêu và thâm sâu, nhưng mà, dù sao ả cũng chỉ là một nữ lưu không biết võ công, bị Lee Sung Min một người từng luyện qua Taikondo đẩy như vậy, đương nhiên mất cân bằng, ngã mạnh xuống đất.

Kim Tae Yeon tuy xuất thân lầu xanh, nhưng là người từ nhỏ được hầu hạ, tự cho rằng xinh đẹp hơn người, sau khi bị bán đến thanh lâu, trở thành hoa khôi được mụ ma ma chăm sóc chu đáo, ả làm gì có chịu qua cảnh như vậy?

Khi mặt tường cứng chà xát qua da của ả, toàn thân truyền đến đau đớn, khiến ả chịu không nổi lớn tiếng kêu lên.

Lee Sung Min chỉ ngoáy ngoáy tai, sắc mặt không đổi, nhìn Kim Tae Yeon thảm bại té dưới đất, lạnh lùng cười nhạo: “Kim Tae Yeon, đây là do ngươi tự chuốc lấy, ngươi chẳng qua chỉ là một thị nhân nho nhỏ, còn dám đến viện lạc ta ngang tàn? Sao không nghe ngóng thử ta Lee Sung Min là người thế nào?”

Thấy Kim Tae Yeon bị Lee Sung Min đẩy ngã, hai a hoàn theo Kim Tae Yeon bị dọa đến kinh hoàng, cũng không dám tiếp tục bắt lấy Lee Sung Min, nhanh chóng quay đầu lại dìu Kim Tae Yeon dậy.

Một trong số ấy tức giận chỉ vào mặt Lee Sung Min, la lớn: “Tên tiện tì, ngươi chẳng qua chỉ là một tiện tì, cả gan dám đẩy ngã tiểu thư nhà ta? Ngươi dám làm tổn hại tiểu thư nhà ta, vương gia sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu!”

“Vậy sao?” Đối với uy hiếp của a hoàn đó, Lee Sung Min căn bản không để trong mắt, bởi vì, chỉ cần qua ngày mai, cậu sẽ không còn dây dưa gì với Jo Kyu Hyun! Chỉ cần lấy được hưu thư, cậu còn sợ tên vương gia quỷ quái kia?

Hơn nữa, tuy rằng giờ cậu chưa có hưu thư trong tay, nhưng thân phận của cậu cũng là Thất vương phi, Kim Tae Yeon chẳng qua chỉ là một thị nhân nho nhỏ, dám đến viện lạc cậu ngang tàn, nói về lý, Lee Sung Min cũng có lý hơn.

Mặt Kim Tae Yeon co lại một đống, tức giận hét lên: “Viện lạc của ngươi? Lee Sung Min, ngươi chẳng qua chỉ là một tiện tì! Ngươi cho rằng ta không biết sao? Đây là khuôn viên của vương phi ngốc nghếch kia!”

Lee Sung Min cười kinh bỉ, lạnh lùng nhìn Kim Tae Yeon, nói: “Vậy sao? Kim Tae Yeon, ngại quá, ta chính là vương phi ngốc nghếch mà ngươi nói đây! Sao nào? Hôm nay ngươi đến đây ắt là muốn như những người khác, đến dạy dỗ vương phi ngốc nghếch ta?”

Nhìn thấy hoa dung của Kim Tae Yeon từ từ biến sắc, Lee Sung Min dừng lại, và lại tiếp tục nói mang đầy ác ý: “Tiếc là, ngươi có chủ ý sai rồi, vương phi ngốc nghếch ta không dễ ức hiếp như trong tưởng tượng của ngươi!”

Sắc mặt Kim Tae Yeon trắng bệt, ả không dám tin nhìn nụ cười của Lee Sung Min, hét: “Ngươi…ngươi…sao có thể như vậy? Ngươi sao lại là vương phi ngốc nghếch?”

Lee Sung Min nhàn nhã nhìn Kim Tae Yeon một cái, giễu cợt nói: “Ta đương nhiên không phải là vương phi ngốc nghếch kia, bởi vì, ta thông minh hơn ngươi!”

Bị Lee Sung Min sỉ nhục như vậy, Kim Tae Yeon tức nói không nên lời, tay siết chặt lại với nhau, móng tay nhọn ấn sâu vào lòng bàn tay ả, nhưng mà ả không cảm thấy đau, lúc này ả đang trừng mắt nhìn Lee Sung Min, hận không thể giết chết cậu!

Hôm nay ả tới đây, vì Eun Jung giặt rách chiếc váy của ả, mà ả nghe nói, Eun Jung là a hoàn thân cận của vương phi ngốc nghếch, cho nên, ả mới cố ý đến đây gây sự, nhưng không ngờ rằng lại gặp người ả cực kì căm ghét ở đây.

Thấy Lee Sung Min xuất hiện giải nguy cho Eun Jung, ả không để Lee Sung Min trong mắt, ngược lại còn âm thầm tính kế trừng trị nô tì không biết trời cao đất dày kia!

Nhưng mà, ả không ngờ, mấy ngày nay, nô tì ngày ngày xuất hiện bên cạnh Jo Kyu Hyun, chính là vương phi ngốc nghếch, hơn nữa, cậu ta không những không ngốc, mà còn rất hung dữ, thậm chí hình như còn biết võ công!

Nghĩ tới đây, Kim Tae Yeon cắn lấy răng, căm hận nhìn Lee Sung Min, uất hận nói: “Ngươi là vương phi thì sao? Ngươi không ngốc thì sao? Cho dù vậy, ngươi không phải bị vương gia đuổi đến lãnh cung, đày làm a hoàn? Lee Sung Min, ngươi đừng quên, ta là người được vương gia sủng ái nhất, ngươi dám động đến ta, vương gia tuyêt đối không tha cho ngươi!”

Đối diện với một nữ nhân có dáng không não kia, Lee Sung Min thật sự không muốn lo nhiều, sao trong Thất vương phủ nay, ai cũng đều thích tên nam nhân đáng chết thích uy hiếp người đó? Ara kia cũng vậy, Lee ma ma cũng thế, bây giờ ngay cả Kim Tae Yeon cũng như vậy!

Lee Sung Min nghe đến phiền, mấy người này, thích hồ ly giả hổ uy sao? Không thể đổi cái gì mới mẻ hơn sao?

Do đó cậu chỉ còn cách lười nhác nói: “Kim Tae Yeon, nếu như ngươi còn đụng đến người của ta, ta cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi! Cửa bên kia, cút mau!”

Kim Tae Yeon tức đến mặt hết xanh rồi lại đỏ, khóe miệng thoáng qua tia cười oán độc, sau đó phẩy tay áo, dẫn hai a hoàn phẫn hận rời đi.

Nhìn theo bóng dáng Kim Tae Yeon, Lee Sung Min khẽ nheo mắt, sâu thẳm nội tâm bỗng xuất hiện nỗi bất an.

Bởi vì, khi nãy cậu không bỏ lỡ nụ cười oán độc của Kim Tae Yeon, nữ nhân đó, xem ra tuy vẻ ngoài yếu đuối, nhưng mà tâm tuyệt đối đủ ác, hơn nữa, ả không phải Lee ma ma, e là không dễ xử lí như vậy!

Một mực cho đến khi hình bóng Kim Tae Yeon biến mất trong lạc viện, Lee Sung Min mới thu lại ánh mắt, lòng thầm nghĩ: Xem ra, lưu lại đây hai ngày, cậu nên cẩn thận một chút, không biết người nữ nhân Kim Tae Yeon kia sẽ giở thủ đoạn gì? Nếu như nhằm cậu mà công kích thì cậu lại không sợ, nhưng cậu sợ là Kim Tae Yeon sẽ âm thầm gây khó dễ cho Eun Jung.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.