Vương Phi Của Bạo Vương

Chương 64: Chương 64: ƯU MUỘN CỦA LEE JOON




Còn Lee Joon đứng cạnh quan sát sự tình từ đầu đên cuối lại không lạc quan như vậy, ánh mắt hắn ta thoáng qua tia do dự, Lee ma ma làm người, tuy hắn không rõ lắm nhưng mà bình thường, với trình độ đối nhân độc ác như bà ta, bà ta cực kì nhỏ nhen và thù dai, khi nãy Lee Sung Min nhục mạ bà ta, e là sau này khó yên ổn, suy cho cùng, Lee Sung Min tuy là vương phi, nhưng lại không được vương gia yêu thương, nếu như một sớm một chiều Lee Sung Min mất đi quyền lực, khi đó, Lee ma ma tuyệt đối không bỏ qua cơ hội báo thù.

Tục ngữ nói, thà đắc tội quân tử, còn hơn đắc tội tiểu nhân, bởi vì tiểu nhân dùng mưu kế khó lòng mà phòng bị! Còn con người Lee ma ma này, nếu Lee Joon không nhìn nhầm, bà ta nhất định là một tiểu nhân.

Nghĩ tới đây, Lee Joon bất giác thở dài một tiếng, nói: “Vương phi, người vừa rồi không nên làm như vậy!”

Lee Sung Min hừ một tiếng, có chút không vui nói: “Không lẽ ngươi cảm thấy ta làm vậy là sai? Họ ức hiếp ta, ta không sợ họ, cái ta sợ là họ nhân lúc ta không có ở đây thừa cơ ức hiếp Eun Jung, Eun Jung và ta không giống nhau, ta dù có thất sủng tới đâu đi nữa, ta cũng là một vương phi, dù họ có muốn hại ta, cũng phải có vài phần do dự, còn Eun Jung chỉ là một nô tì nho nhỏ, họ căn bản không quan tâm sự sống chết của Eun Jung! Hứ, đừng tưởng ta không biết, những nhà đại hộ các ngươi, có chết một hai nô tì là chuyện bình thường, nhưng mà Eun Jung đối với ta không phải là một nô tì, mà là bằng hữu của ta, là bằng hữu duy nhất kể từ khi ta đến đây!”

Lời của Lee Sung Min, Lee Joon đương nhiên là không hiểu, nhưng mà trong lòng hắn, lại chấn động vì lời nói của cậu, luận thân phận, thân phận của Lee Sung Min Lee Joon biết rõ, bởi vì, Lee Sung Min là con cưng của thừa tướng, còn thế lực trong triều đình của Lee thừa tướng to như trời, thậm chí còn được hoàng thượng tin sủng, và bây giờ, còn là một phần tử của vương gia. (tức gia đình tên Jo Kyu Hyun)

Dù rằng cậu không được vương gia sủng ái, nhưng mà, thân phận vẫn cao quý không ai sánh bằng, một vị thiếu gia lại quan tâm đến một nô tì thấp kém, quả là một chuyện hiếm có ở vương triều Beakje, và trở thành bằng hữu với một nô tì, càng là việc không thể nào.

Còn Lee Joon đâu hề nghĩ tới, Lee Sung Min căn bản không phải là Lee Sung Min trước kia, cậu chỉ là linh hồn xuyên không đến từ thế kỉ 21, đối với Lee Joon là chuyện kinh ngạc, đối với cậu, chẳng qua là bình thường đến nỗi không thể bình thường hơn.

Việc cậu xem Eun Jung là bằng hữu, chỉ bởi vì cậu xuyên không đến đây, Eun Jung là người duy nhất quan tâm cậu, cho nên cậu mới xem Eun Jung là bằng hữu, và làm bằng hữu thì đương nhiên phải quan tâm Eun Jung.

Và Eun Jung cũng bị lời nói của Lee Sung Min làm cho cảm động, chỉ thấy khóe mắt nàng ta đỏ đi, sà nhanh vào lòng cậu, thút thít nói: “Thiếu gia.”

Lee Sung Min vỗ nhẹ vai Eun Jung, nói: “Ổn rồi, không việc gì đâu, sau này không có người ức hiếp ngươi đâu!”

Dứt lời, Lee Sung Min đẩy nhẹ Eun Jung ra, nhìn cũng không nhìn Lee Joon, kéo Eun Jung đi vào nhà.

Lee Joon nhìn theo dáng người nhỏ bé của Lee Sung Min, đột nhiên trong lòng dâng lên cảm giác kì lạ, hắn ta đột nhiên cảm thấy, vương phi trong mắt người khác có vẻ điên điên khùng khùng kia, cũng không hẳn như lời đồn—thần trí bất minh.

Mà ngược lại là một người cực kì thông minh, nếu như là người khác, nhất định không so đo với Lee ma ma, bởi vì, dù cậu là vương phi, nhưng là một vương phi không được sủng ái, đắc tội quản gia trong phủ, đối với cậu, vốn không phải là việc tốt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.