Xin Đừng Ăn Em

Chương 8: Chương 8




Ngày thứ hai khi hừng đông vừa đến, Lăng Xá bị động tĩnh bên người đánh thức.

Hắn mơ mơ màng màng mở mắt, trong phòng lại yên tĩnh, hắn vươn tay bật đèn lên vừa quay đầu liền nhìn thấy Địch Hiểu Thư đứng ở bên giường, tóc hỗn loạn vểnh lên, quần áo mặc được một nửa, hai tròng mắt hoàn toàn đỏ hồng, vẻ mặt kinh hoàng thất thố nhìn hắn, rõ ràng là bộ dạng bị chộp khi đang chạy trốn. Muốn bao nhiêu chật vật thì có bấy nhiêu chật vật.128

“Sao vậy…Hiểu Thư… sao lại rời đi….”Lăng Xá cũng vừa mới tỉnh, vẫn còn mơ màng, dựa theo tiềm thức mà cọ xát ôm lấy đôi chân trắng nõn của cậu, làm nũng nói “Cùng ta ngủ thêm một lát đi~”

Địch Hiểu Thư dừng lại hai giây, đột nhiên bùng nổ! Đẩy Lăng Xá ra, mặc lại đồ ngủ gắt : “Lăng! Xá!”

“….” đây là lần đầu tiên Hiểu Thư nhà hắn có lá gan lớn như vậy hô cả tên của hắn. Cơn buồn ngủ của Lăng Xá trong nháy mắt mất đi vài phần, ngồi dậy xem vật nhỏ thanh âm khàn khàn xé gió lại còn có chút phát run “….Làm sao vậy? “

“Ta biết các ngươi lợi hại, đáng đời chúng ta bị ăn…” Địch Hiểu Thư rất tức giận, nắm tay quá chặt nhưng trong thanh âm lại luôn luôn vô pháp khắc chế được ủy khuất, đáng thương “Nhưng ngươi không thể đùa giỡn ta như vậy! !”

“Ta. . .”

“Cứ để ta nói hết đã!…..Đầu tiên ngươi ép ta làm bánh quy, rồi nấu cơm ta còn có thể lừa gạt chính mình đó có thể coi là tình hàng xóm….nhưng là, nhưng là ngươi..!”

“Hiểu Thư ta… “

“Ngươi không thể đùa bỡn ta như vậy!” Địch Hiểu Thư ngay cả lúc phát hỏa, thanh âm cũng không lớn nổi “Có, có bản lãnh thì cứ ăn ta luôn đi! Ta đánh, đánh không lại ngươi, nhưng….ta cũng vậy. Có tự tôn! Ngươi muốn ăn ta hả! Như vậy thì có là cái gì! Đến ăn đi! Ta mới không sợ! !” Vừa nói không sợ một bên lại run rẩy không ngừng, trong đôi mắt to tràn ngập nước.

Lăng Xá bình thường đều chỉ thấy bộ dạng nhu thuận của cậu, đột nhiên lúc này bùng nổ thật đúng là làm cho hắn tay chân luống cuống.

Hắn vươn người qua ôm lấy thân thể đơn bạc của Địch Hiểu Thư, ngăn chặn những quyền đấm cước đá nho nhỏ của đối phương “Hiểu Thư….sao ngươi lại nghĩ như vậy, ta là….Ta thích ngươi a”

Nghe vậy, Địch Hiểu Thư có một chút ngây ngẩn cả người, ngừng lại giãy dụa.

Cậu nghe thanh âm của Lăng Xá tiếp tục từ đỉnh đầu truyền đến “Ta biết ta có điểm….vô lý, phiền nháo. Ngày hôm qua cũng….có điểm quá phận, dù sao ngươi cũng không có chuẩn bị tâm lý, nhưng là….ngươi thật sự cảm thấy ta chỉ là đùa bỡn, khi dễ ngươi sao? “

“….” Địch Hiểu Thư một trận trầm mặc.

Lăng Xá đột nhiên nâng mặt cậu lên, nghiêm túc nhìn cậu “Hiểu Thư….Ta thật sự thích ngươi. Ta còn….mua cả loại gạo lớn của Nhật Bản rồi (xin lỗi ta thật sự không search nổi cái loại gạo này) để ta đi nấu ít cháo cho ngươi có được hay không? Ngươi ngủ thêm một lát nữa đi, tỉnh lại là có cháo ăn rồi”

“… … ! ! ! ! ! !” (((( ;°Д°))))

Vừa nghe đến vài chữ loại gạo lớn của Nhật Bản này, hai tròng mắt của Địch Hiểu Thư đã tỏa ánh sáng rồi.

Cậu vẫn luôn đối với các loại ngũ cốc lương thực có chút chấp nhất, càng đừng nói đến loại gạo siêu cấp mỹ vị trên thế giới này! Mặc dù người bình thường khó có thể lý giải….nhưng mỗi khi Địch Hiểu Thư online nhìn thấy hình ảnh của loại gạo này đều mau chảy nước miếng ! ! Nghe nói loại gạo này vừa thơm vừa mềm! Nấu cơm ăn cũng sẽ rất thơm mát ! !

Nhưng là đây đúng là loại gạo quý tộc, 2kg mà đã tới 300 yên, Địch Hiểu Thư vừa mới tốt nghiệp đại học tìm được việc làm, sao có thể bỏ tiền ra mua được….

Về loại gạo này có một lần trong lúc vô tình cậu đã từng nói với Lăng Xá.

Ngày đó bọn họ cùng nhau ăn cơm, Lăng Xá đột nhiên nói gạo do cậu mang tới nấu cơm đều đặc biệt ăn ngon, Địch Hiểu Thư cao hứng, nhân tiện cùng hắn nói về những nghiên cứu của mình đối với gạo, nơi sản xuất, cách chế biến….do được nói tới đề tài yêu thích, cậu cũng nói nhiều hơn bình thường.

Rõ ràng nói về đề tài gạo là một chuyện vô cùng nhàm chán nhưng Lăng Xá lại nghe thập phần chuyên tâm.

Mà hai ngày sau liền đưa cho cậu một đống gạo nhập khẩu nói là người khác tặng hắn dù sao cũng không dùng tới nên cho cậu.

Mà ngày đó có nhắc tới loại gạo cỡ lớn của Nhật Bản, không nghĩ tới hắn đến bây giờ vẫn còn nhớ.

Địch Hiểu Thư hai tròng mắt mong mỏi nhìn Lăng Xá sau đó là ngàn vạn loại biểu tình biến hóa trên mặt, vô cùng rối rắm.

Cậu không muốn bỏ qua loại gạo trong mộng này a.

Nhưng nếu bây giờ đáp ứng bát cháo này, hình như sẽ đồng thời đáp ứng một chuyện tình kì quái tiếp theo a…

“Làm sao vậy Hiểu Thư, ngươi không phải vẫn luôn rất muốn ăn cái này sao ~” Lăng Xá thấy cậu trầm mặc hồi lâu cũng sắp bùng nổ rồi, nhịn không được thúc giục cậu. Một bên lại sử dụng nốt đòn sát thủ…hắn từ trên giường lấy ra một bao gạo! !045

“...” 146 sẽ đặt tại phòng ngủ, thế nào a!

Chứng kiến nữ thần trong mộng ở ngoài đời thật, Địch Hiểu Thư rốt cuộc đã bị khuynh đảo rồi : “. . . Hảo. . . Tốt”

Lăng Xá trong nháy mắt phảng phất như thấy được đám mao trên người Địch Hiểu Thư xù lên tức giận được vuốt ve cho mềm trở lại, hắn cười tủm tỉm xoa xoa đầu Địch Hiểu Thư “Tốt lắm, ngươi ngủ tiếp một chút, ngoan nha~”

Địch Hiểu Thư chui về trong ổ chăn ấm, còn không quên nhắc nhở :”Nhớ kỹ dùng nước tinh khiết nhé…”

“Hảo ~ “

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.