Xin Hãy Quên Em Đi

Chương 3: Chương 3: Chương 2




“Ôn Uyển, hôm nay đã là ngày thứ hai rồi, cậu còn muốn ngủ bao lâu nữa? Tại sao cậu cũng không hạ sốt? Tớ thật lo lắng cho cậu, cậu có biết không?”

Tiếng nói lo lắng phảng phất như truyền đến từ một nơi rất xa xôi.

Chân Ôn Uyển muốn mở miệng nói chuyện nhưng không làm được. Cô mệt quá, mệt giống như đã thật lâu không được ngủ ngon giấc.

“Y Sinh nói là do tâm bệnh tạo nên, đều là tớ không tốt. Nếu hôm đó tớ không ngừng xe thì cậu cũng sẽ không biến thành thế này, cậu tỉnh lại đi. Đừng dọa tớ nữa…” Là giọng nói của Xà Thiên Âm.

“Đừng lo lắng, Y Sinh nói mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát, em cứ để Ôn Uyển nghỉ ngơi đi.” Lại có một giọng nói khác, là bạn trai của Thiên Âm… Trình Minh.

“Nhưng mà... “

“Đừng quên em còn có một buổi biểu diễn, A Trạm sẽ chăm sóc Ôn Uyển, anh đưa em đến công ty trước.”

“Ôn Uyển cũng như vậy rồi, làm sao em có tâm trạng biểu diễn chứ…”

Giọng nói oán trách chợt đi xa, Ôn Uyển nhíu mày, đột nhiên cảm thấy thật sợ hãi.

Tại sao lại yên lặng như vậy? Thiên Âm? Anh Trình?

Có ai ở đây không?

Đừng để cô một mình, cô sẽ sợ…

“Đừng sợ.” Một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai cô: “Còn có anh ở đây.” Người kia vừa nói vừa vuốt ve trán cô, lau mồ hôi cho cô. Cô nghe được tiếng anh hít thở, nghe tiếng bước chân trầm ổn của anh, nghe tiếng anh đóng cửa, nghe tiếng anh kéo chăn cho cô.

Lòng cô chợt thấy thật bình yên.

“Ngủ tiếp một lát đi, em cần nghỉ ngơi thật tốt.”

Cuối cùng, anh lại trở về bên cạnh cô, nắm tay cô thật chặc. Lòng bàn tay của anh vừa thô lại dầy, làm cho cô có cảm giác an toàn. Cho dù đang chìm trong bóng tối nhưng cô thật an tâm.

“Không phải sợ, anh sẽ luôn ở bên em.” Anh nhẹ nói, giọng nói tràn đầy sự kiên định.

Chân mày của cô chậm rãi buông ra, cô muốn biết giọng nói này là ai, anh là…

Anh là Quyền Thiên Trạm.

***

Cô vẫn mơ thấy ác mộng.

Ở trong mộng, cô bị cha ruột vứt bỏ trong cơn mưa lớn giữa mùa đông lạnh giá, cho dù cô kêu khóc thế nào cũng không thể tìm ra được bóng dáng quen thuộc…

Hốt hoảng, sợ hãi, tuyệt vọng, thống khổ, kèm theo nước mưa lạnh như băng, hoàn toàn làm cô sụp đổ.

Cô khóc lên, cơ thể suy yếu run rẩy. Ngay lúc cô sắp suy sụp thì Quyền Thiên Trạm xuất hiện trước mặt cô, lôi kéo tay cô, mang cô ra khỏi bóng tối lạnh băng kia.

Hai tay anh thật ấm áp, giọng nói thành khẩn kiên định. Anh một lần lại một lần an ủi cô cho đến khi cô hết khóc thút thít run rẩy, cho đến khi cô không bị cơn ác mộng quấy nhiễu.

Hai mươi năm, chưa bao giờ cô cảm thấy yên lòng như vậy.

Khi có anh bảo vệ, cô quên hết đau buồn và sợ hãi, yên ổn ngủ một giấc thật sâu

Thời gian lặng lẽ trôi qua, khi cô mở mắt ra một lần nữa, phảng phất giống như trở lại thời học sinh, tâm trang thật yên bình.

Gió nhẹ làm rèm cửa bay nhẹ nhàng, bên trên có thêu đóa hoa thật sinh động. Ánh mặt trời ấm áp xuyên thấu vào phòng. Một con chó khổng lồ chợt xuất hiện trước mặt cô.

Có vài giây, cô chỉ có thể lẳng lặng nhìn chằm chằm nó... à, con chó đang ngẩn người.

Cô xác định đây là phòng của mình, nhưng vấn đề là, cô nuôi chó khi nào chứ?

Chẳng lẽ cô còn chưa tỉnh ngủ?

Chắc là cô đang nằm mơ?

“Hơ.”

Con chó bỗng nhiên ngáp một cái thật to.

Con chó ngáp thì rất bình thường nhưng vấn đề là con chó kia lại đưa một chân trước lên che miệng mình.

À... có lẽ... có lẽ... có lẽ cô thật sự là đang nằm mơ.

Ôn Uyển kinh ngạc, cô không nhịn được đưa tay dụi dụi con mắt, quyết định ra lệnh cho mình mau mau tỉnh lại. Chẳng qua là cô mới cử động thì con chó lại đột nhiên ngồi dậy.

Nó nhìn cô chằm chằm, mà cô cũng nhìn nó.

Có một giây, cô nghĩ là nó sẽ há miệng cắn cô nhưng nó chỉ cười tươi, từ từ đi lại phía cô.

Nó ngồi chồm hổm ở bên giường, thấp giọng ư ử một tiếng, sau đó đưa một chân lên…

“À!” Ôn Uyển lại ngây người một lần nữa, cô nhìn nụ cười trên mặt nó, lại nhìn cái chân xù lông của nó, suy nghĩ vài giây mới khẳng định nói: “Xin hỏi, à… mày muốn bắt tay với tao sao?”

Nó không nói gì, chẳng qua là nụ cười càng lớn hơn, cố gắng duỗi chân trước ra.

Nét mặt của nó đáng yêu như vậy, trước giờ cô chưa từng thấy con chó nào “giống người” như nó. Từ trên người nó, cô không hề cảm thấy sự nguy hiểm nào chỉ cảm thấy nó thật đơn thuần.

Cho dù nó hơi to làm người ta phải sợ hãi, cái răng bén nhọn có thể xé rách hai tay cô nhưng cô lại không tự chủ được vươn tay phải ra, bắt tay nó.

Bàn tay của nó ấm áp mà thô ráp, bộ long trắng đen thật mềm. Trên người còn tỏa ra mùi thơm, có thể thấy được là chủ của nó rất quan tâm nó.

“Rốt cuộc là mày đến từ đâu, tại sao lại xuất hiện trong phòng của tao?” Cô xuống giường đi đến bên cạnh nó.

Vậy mà đối mặt với nghi vấn của cô, con chó lại đi tới chân giường, cắn đôi dép tới cho cô mang, lấy lòng cô, lắc cái đuôi thật mạnh.

Rất hiển nhiên, nó còn rất phong độ đấy!

Cho dù là có rất nhiều câu hỏi trong đầu nhưng nhìn gương mặt đáng yêu của nó cô vẫn không nhịn được mà bật cười. Đột nhiên nó chạy nhanh về phía cửa lớn, dùng chân trước uốn éo muốn mở cửa.

Nếu như nói con chó trước mặt có thế nấu cơm cô cũng không ngạc nhiên.

Leng keng! Leng keng!

Lúc cô đang mang dép tính đến cửa xem có chuyện gì thì có tiếng chuông cửa truyền đến.

A, có phải là Thiên Âm trở lại không?

Trong giấc mộng, cô từng nghe thất giọng của cô ấy và anh Trình, còn có giọng của Quyền Thiên Trạm, là anh vẫn luôn ở bên cô, chăm sóc cô...

À! Vẫn luôn ở bên cô? Chăm sóc cô?

Người kia là nhạc sĩ vàng Quyền Thiên Trạm?

Cái người chỉ có quan hệ sơ sơ với cô đó sao?

Ông trời ơi.

Ôn Uyển khiếp sợ che môi đỏ mọng, không khỏi hoài nghi giấc mơ của mình một lần nữa. Quyền Thiên Trạm lại có thể chăm sóc cô sao?

Leng keng! Leng keng!

Tiếng chuông cửa càng lúc càng dồn dập, cô sợ tiếng chuông làm ảnh hưởng đến hàng xóm nên không thể làm gì khác hơn là kiềm chế nỗi sợ trong lòng, bước nhanh về phía cánh cửa. Chẳng qua là người ngoài cửa lại không phải là Thiên Âm hay Trình Minh.

Là Quách Tuyển!

“Anh đến đây làm gì?” Sắc mặt của Ôn Uyển lạnh xuống trong nháy mắt.

“Tôi có việc hỏi cô, mau mở cửa.” Quách Tuyển không trả lời, chỉ là một mặt không kiên nhẫn chỉ vào cánh cửa, cao ngạo ra lệnh.

“Có vấn đề gì, cứ nói ở đây đi.” Vẻ mặt cô hờ hững, giọng nói lạnh nhạt.

Cô thật không dám tin hắn còn mặt mũi xuất hiện trước mặt cô.Hắn phản bội tình yêu của cô, phản bội mối tình đầu của cô vậy mà còn dám xuất hiện trước mặt cô sao.

Hình như cảm thấy Chân Ôn Uyển tức giận con chó to lập tức đứng dậy, nhìn chằm chằm vào Quách Tuyển đang đứng ở cửa.

“Cô xác định?” Hắn vẫn duy trì sự ngạo mạn: “Nếu như cô muốn bị hàng xóm chế giễu, tôi cũng không có ý kiến gì, chắc cô cũng không muốn mọi người biết quá khứ của cô chứ?” Hắn cười nhưng nụ cười lại đầy sự xấu xa.

Lòng Ôn Uyển rét lạnh, cô nắm chặt tay cầm cửa.

Lúc chia tay cô vẫn hy vọng hai người có thể chung sống hòa bình nhưng không ngờ bây giờ hắn lại uy hiếp cô.

Hắn thật sự là Quách Tuyển cô quen biết sao?

Hay cho tới bây giờ cô vẫn chưa nhìn rõ hắn?

Cô hít sâu một hơi, không còn cách nào khác đành mở cửa ra cho hắn vào nhà. Đầu ngón tay cô run rẩy nhưng vì không muốn hắn nhìn ra sự khiếp sợ mà giả bộ như không có gì.

Không cần sợ, muốn vào tòa nhà này phải ghi danh với quản lý. Ngoài ra ở cửa và thang máy đều có camera, hắn không dám làm gì cô đâu.

Ôn Uyển lặng lẽ an ủi mình, vậy mà Quách Tuyển lại đột nhiên kéo tay cô.

Thật là đau!

Mắt cô đã ngân ngấn nước, một bong đen không báo trước dũng mãnh nhảy về phía Quách Tuyển.

Không ngờ trong nhà lại còn có một thứ khác, Quách Tuyển hoảng sợ buông tay ra, lui về phía sau ba bước.

Con chó lại không chịu bỏ qua, một bước lại một bước ép hắn đến vách tường, miệng gầm gừ, vẻ mặt cứ như sẽ một ngụm cắn chết hắn.

Sắc mặt Quách Tuyển trắng bệch, hai chân run rẩy kịch liệt.

“Đáng chết, mau, mau, mau kêu nó đi ra. Cô báo với công ty tôi qua lại với người mới, hủy hoại hình tượng của tôi, bây giờ còn muốn kêu chó cắn tôi sao?” Hắn hốt hoảng rống to, trên mặt cũng không còn vẻ cao ngạo, chỉ còn lại sư sợ hãi.

Cho dù bị kinh sợ nhưng bây giờ Ôn Uyển lại cảm thấy rất vui.

Bất luận là ai để con chó này lại thì cô cũng rất cám ơn người đó. Bởi vì nó không những bảo vệ cô còn thay cô hả giận.

“Tôi không hiểu anh đang nói gì?” Ôn uyển nhanh chóng đem tay bị đau giấu ra sau lưng.

“Cô đừng giả bộ, nếu không phải là cô thì làm sao công ty lại sa thải tôi chứ, ngay cả người tôi vất vả bồi dưỡng cũng tiêu luôn.” Quách Tuyển tức giận gào thét.

Ôn Uyển nhíu mày.”Mấy ngày nay tôi đều ở nhà, căn bản không biết công ty xảy ra chuyện gì. Cho dù công việc của anh có vấn đề cũng không thể đổ lỗi cho tôi.” Cô lạnh lùng nói. Ác giả ác báo, những lời này dùng cho hắn thật đúng.

“Ít giả bộ đi! Cho dù không phải là cô nói thì cũng là cô xúi Thiên Âm và Trình Minh trả thù tôi. Chẳng qua là tôi bỏ rơi cô thôi, cô có cần để ý như vậy không? Cô…” Con chó lại từ từ đến gần hắn.

Ôn Uyển thấy chỉ còn mấy cm nữa là con chó sẽ cắn đứt ngón tay hắn thì mặc dù tức giận vẫn to gan đi tới bên cạnh nó, ôm chặc lấy nó.

Qua những hành động của nó, cô biết nó được người ta huấn luyện. Mọi hành động của nó đều là vì bảo vệ cô cho nên nó sẽ không làm cô bị thương.

Quả nhiên con chó không hề quay ngược lại cắn cô mà nhanh chóng thu hồi răng nanh, ôn thuận để cô ôm. Chẳng qua là cặp mắt kia vẫn nhìn chằm chằm Quách Tuyển.

”Tóm lại tôi tới đây cũng không phải để cãi nhau.” Mặc dù tạm thời không có nguy hiểm nhưng Quách Tuyển cũng không dám lơ là.

”Tôi chỉ hy vọng cô đừng tuyệt tình như vậy. Mặc dù tôi làm chuyện có lỗi với cô nhưng chỉ vì cô quá nhàm chán, cô không thể đổ tất cả lỗi lầm lên đầu tôi.” Hắn cắn răng nặn ra nụ cười giả dối: “Mặc dù không thể là người yêu nhưng tôi hy vọng chúng ta vẫn là bạn bè.”

Bạn bè?

Ôn Uyển đột nhiên cảm giác thấy châm chọc, thật buồn cười, thật đau thương.

Cô toàn tâm toàn ý yêu hắn nhưng đổi lại chỉ là sự phản bội. Cô vì hắn bị bệnh, hắn chẳng quan tâm ngược lại còn uy hiếp cô, hỏi tội cô. Hôm nay, vì cứu vãn sự nghiệp của mình, hắn lại hy vọng làm bạn bè với cô.

Chẳng lẽ hắn quên mình đã làm cô tổn thương sao?

Tại sao hắn có thể làm nhưchưa từng có chuyện gì xảy ra.

”Đủ rồi!” Cô nắm chặt tay, mặc dù rất uất ức nhưng cô cũng không chịu yếu thế: “Tôi chỉ nói một lần, tôi không làm gì cả, nếu anh rãnh rỗi tới đây ngậm máu phun người sao không đi tra rõ mọi chuyện. Nếu không còn việc khác thì mời anh rời đi, sau này đừng tìm tôi nữa, tôi không muốn có bất cứ quan hệ nào với anh.” Cô chỉ vào cửa lớn, ra lệnh đuổi khách.

Chẳng qua là làm sao Quách Tuyển có thể ngoan ngoãn đi chứ.

Nói chuyện yêu đương với nghệ sĩ nữ là chuyện cấm kị trong làng giải trí, hơn nữa hắn còn bắt cá hai tay. Với mối quan hệ này hắn luôn cẩn thận, ai ngờ hắn mới quăng cô ta thì công ty cũng sa thải hắn.

Xà Thiên Âm có quan hệ rộng, Trình Minh là nhạc sĩ có tiếng. Muốn thu tập chứng cớ cũng không khó, dùng cái mông nghĩ cũng đoán được là họ giở trò.

Chứng cớ xác thật, trong một đêm hại người khác tiền mất tật mang.

Hắn tốn mười năm mới tạo được chút dang tiếng lại bị cô phá hủy, làm sao hắn không hận được chứ?

”Chân Ôn Uyển, cô...”

”Đi mau, nếu không ta không bảo đảm anh sẽ không xảy ra chuyện!” Ôn Uyển tức giận rống to mà con chó trong ngực cô cũng phối hợp rống lên.

Quách Tuyển bị uy hiếp không thể làm gì khác hơn là lùi về phía cửa.

”Được, xem như cô lợi hại, nhưng mà cô đừng cho là có Xà Thiên Âm và Trình Minh làm chỗ dựa thì muốn làm gì thì làm, cô phá hủy mọi thứ của tôi thì tôi cũng không để yên đâu.” Quách Tuyển nói cong câu đó nhanh chóng xoay người đi, ánh mắt cuồng dạu đó làm cô co rúm cả người.

Hai mươi năm trước, mẹ cô bỏ chồng con, cha cô cũng dùng ánh mắt như vậy nhìn cô.

Cũng bởi vì cô lớn lên xinh đẹp giống mẹ nên ông đem toàn bộ sai lầm đổ lên đầu cô. Đánh chửi cô sau đó là vứt bỏ.

Quách Tuyển trước mặt như cha cô ngày xưa, tuổi thơ bất hạnh lại ùa về. Sự sợ hãi, uất ức, loa lắng, bất an tràn ra như nước tràn bờ đê. Cô cảm thấy đầu lại bắt đầu đau nhói, cánh cửa lớn trước mặt lại bị đẩy ra.

Quyền Thiên Trạm giơ túi thức ăn lên, xuất hiện trước cửa lớn.

Ánh mắt của anh vẫn lạnh lung như cũ chẳng qua là khi nhìn thấy cô co rùm ngồi bên cạnh con chó, sắc mặt tái nhợt giống như lúc nào cũng có thể té xỉu. Gương mặt lạnh lùng biến thành băng ngàn năm.

Khi lạnh tỏa ra từ người anh làm Quách Tuyển không thể hô hấp. Cho đến Quyền Thiên Trạmấn hắn vào tường, một tay giơ hắn khỏi mặt đất.

”Mày làm gì ở đây?” Anh hỏi.

”Tôi... hô... hô...” Quách Tuyển không thể trả lời, cổ áo bị kéo không còn khe hở, đến thở mà hắn cũng cảm thấy khó khăn.

Ôn Uyển thấy tình huống có chút không ổn thì hô to: “Anh Quyền, dừng tay.”

Có kẻ hở!

Thừa dịp Quyền Thiên Trạm phân tâm Quách Tuyển giơ quả đấm lên muốn đánh lén nhưng anh phản ứng nhanh hơn, nhẹ nhàng xoay người quăng hắn ra ngoài.

Quách Tuyển không kịp phản ứng, hăn bị ném đến sưng cả mặt mũi mà con chó cũng không cho hắn mặt mũi, đi đến tè lên người hắn.

”Từ hôm nay trở đi, không cho phép mày lại gần Ôn Uyển, nếu không...” Quyền Thiên Trạmđứng ở cạnh cửa, lạnh lùng cảnh cáo, mặc dù không nói hết câu nhưng cũng đủ làm người ta run sợ.

Quách Tuyển bị dọa sợ, một câu cũng không dám nói, nhấc chân bỏ chạy.

Quyền Thiên Trạm đóng cửa lại, cúi đầu ca ngợi con chó của mình: “Quyên Quyên, làm rất tốt.”

”Gâu Gâu!” Quyên Quyên thấy chủ nhân quay về rất vui mừng.

Ngay sau đó, Quyền Thiên Trạm xoay người nhìn về phía Ôn Uyển.

Mặc dù cô cố gắng giữ vững nhưng sắc mặt cô tái nhợt, đầu ngón tay run rẩy, thậm chí anh còn thấy cổ tay cô bị hằn rất nhiều vết đỏ.

Tròng mắt anh thoáng qua tia nguy hiểm. Anh đi đến gần cô, quỳ một gối xuống trước mặt cô.

”Ôn Uyển, em có khỏe không?”

Giọng nói của anh rất giống giọng nói cô nghe thấy trong giấc mộng. Đây là lần thứ hai anh cứu cô.

Thì ra không phải là cô nằm mơ, thật sự là anh luôn chăm sóc cô còn thay cô đuổi Quách Tuyển đi.

Cô nhìn Quyền Thiên Trạm trước mặt miễn cưỡng nặn ra nụ cười.

”Tôi rất khỏe, cám ơn anh.” Cô giả bộ như không có chuyện gì nhưng vừa đứng dậy thì hai chân mềm nhũn. May có anh kịp thời đỡ nếu không cô đã ngã trên sàn nhà.

”Em có thể dựa vào anh.” Anh không để ý cô cậy mạnh, anh vòng tay qua eo cô, chống đỡ thân thể cô, không hề làm gì quá đáng.

Vậy mà hành động của anh lại làm cô khó chịu.

Đầu tiên là bị bỏ rơi, sau đó là bệnh nặng, bây giờ còn bị bạn trai cũ dọa cho sợ đến chân mềm nhũn. Ngay cả cô còn thấy mất mặt, chắc anh cũng thấy như thế.

”Thật xin lỗi, cám ơn anh.” Cô vội vàng cám ơn một lần nữa cũng cố gắng kéo giãn khoảng cách giữa hai người. Cô không ngờ một động tác đơn giản như vậy cũng không làm được.

Sau khi bệnh nặng cho dù là tâm lý hay sức khỏe đều rất suy yếu, lại them bị Quách Tuyển uy hiếp, bóng ma trong lòng cô lại càng lớn. Vết thương do cha cô để lại quá lớn, hôm nay lại them Quách Tuyển, toàn thân cô dường như đều run lên…

Một đôi tay cường tráng kéo cô vào trong ngực, đồng thời đem tất cả mọi sợ hãi của cô đi hết.

Một người không có nơi nương tựa như cô trong nháy mắt liền chấn động.

Cô nhanh chóng ngẩng đầu, lại ngoài ý muốn rơi vào một đôi mắt kiên định.

Anh nhìn cô, trong mắt không có sự đùa giỡn, không có thương hại, chỉ có lo lắng cùng dịu dàng.

”Không phải sợ.” Anh nỉ non nói, giọng nói nhẹ nhàng lại dễ dàng đi vào lòng cô

Đầu cô trống rỗng, chỉ có thể nhìn anh chằm chằm.

”Anh vẫn sẽ luôn ở bên em, cho nên em không cần sợ.” Anh thương tiếc sờ lên vết thương trên cổ tay cô. Cô run rẩy muốn tránh khỏi bàn tay anh.

Anh như cây tùng vững chãi, ung dung lien cường đối mặt với khó khăn. Khi anh ôm cô vào lòng, tất cả mọi tổn thương như bay xa. Anh sẽ bảo vệ cô…

Có vài giây, cô gần như quên đi sự sợ hãi, yên tâm dựa vào anh cho đến khi chợt nhớ ra, hai người chẳng qua là bạn bè của bạn bè, anh… anh…

Căn bản là anh không có lý do bảo vệ cô.

Ôn Uyển rút tay lại, lảo đảo nghiêng về phía sau. Anh lại nhanh hơn mộ bước, vững chãi ôm cô vào trong ngực, cũng nhìn thẳng vào ánh mắt hốt hoảng của cô.

Ánh mắt của anh như là đã hiểu rõ mọi chuyện, cô yếu ớt, cô cậy mạnh, ngay cả quá khứ của cô…

”Không...” Cô há mồm thở dốc, hoảng hốt muốn tránh khỏi ngực anh.

”Không phải sợ.” Anh lại cố chấp không chịu buông tay, vẫn nỉ non bên tai cô: “Cho dù cả thế giới vứt bỏ em, anh vẫn sẽ luôn ở bên em, cho nên em không cần sợ…” Anh ôm cô thật chặc, thấp giọng an ủi cô.

Từ nhỏ đến lớn, cô chỉ có một mình.

Cô sớm đã hình thành thói quen sống một mình, tự kiên cường, tự chịu đựng nỗi buồn. Anh dịu dàng như vậy làm cô chịu không nổi.

Mỗi một câu nói của anh như mang theo sức mạnh to lớn, đánh tan vỏ bọc ngụy trang yếu ớt của cô…

”Không... Muốn...” Cô không ngừng lắc đầu.

Cô giãy giụa muốn chạy trốn nhưng nước mắt vẫn nhanh chóng rơi xuống.

Khi một tiếng nghẹn ngào từ môi mỏng bật ra, sự tuyệt vọng khi bị vứt bỏ, sự tổn thương đau đớn khi còn bé, tất cả như cơn lũ ào đến.

Sau đó nước mắt cứ tuôn rơi.

Nước mắt đau buồn cứ như cơn mưa, một giọt lại một giọt rơi xuống. Ôn Uyển cũng không thể che giấu sự yếu ớt của mình, cô khóc rống lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.