Xuyên Nhanh: Kí Chủ Cùng Ta Đi Bắt Yêu Quái

Chương 101: Chương 101: Hắc Đạo Đại Ca Quỳ Xuống Chân Ta (11)




Chiếc xe mui trần sáng bóng cứ vậy lăn bánh trên con đường vắng.

Quân Dao ngồi ở hàng ghế phụ, đăm chiêu nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

Cô đến thế giới này đã tròn một tuần. Nhưng một tuần này đủ để cô hiểu nơi đây. Hiểu hơn cả là khi đến biệt thự Từ gia.

Theo như cô suy đoán, vi diện này thuộc thể loại tình cảm hành động. Bởi vì, riêng nhân phụ như Tiên Ngạn đã không bình thường.

Biểu hiện của nữ nhân vừa vặn lọt vào tầm mắt của nam nhân. Hắn ta hơi nghiêng đầu nhìn Quân Dao, chậm rãi cất giọng.

- Đang suy nghĩ gì sao?

- Không có gì.

Sau câu nói của nữ nhân, chiếc xe cũng đã dừng hẳn trước căn biệt thự kín cổng.

Từ Khôi bước xuống xe, sau đó cũng không có một chút biểu hiện mở cửa xe cho cô mà bước thẳng vào nhà.

Tất nhiên một màn này chắc chắn đến mắt hệ thống. Nó ngồi trong không gian, tiếc thương cho kí chủ nhà nó bị người đời ghét bỏ.

Nhưng mà bởi vì nó là hệ thống mẫu mực đáng yêu nên sẽ không bỏ mặc kí chủ nhà nó.

Nghĩ đến đây, tiểu hệ thống lấy ra từ lát cắt không gian một cái bút bi, miệt mài vẽ lên màn hình hai chữ rất lớn.

"Đáng đời."

May cho nó là Quân Dao không biết. Nếu không, nó sẽ lại phải chịu cảnh quỳ trên vỏ sầu riêng như lần trước thôi.

Trong khi đó, Quân Dao hoàn toàn không biết chuyện động trời mà hệ thống làm ra ở không gian. Cô tự thân vận động mở cửa xe, nối gót theo sau nam nhân bước vào nhà.

Khác với sự xa hoa mà kiên cố của biệt thự họ Từ, nhà riêng của nam phản diện này lại mang vẻ âm u là hơn. Cả căn nhà đều được sơn lên một lớp màu đen kì bí. Từ trong nhà nhìn ra, quả thực hoàn toàn có khả năng không phân biệt được đâu là đêm đâu là ngày.

Quân Dao đứng tựa ở cửa quan sát căn nhà một lúc rồi hài lòng gật đầu mấy cái.

Gì chứ nhà như này mới đúng gu cô.

Tiểu lão công thật biết ý!

[ Đúng gu cô gì chứ? Chẳng quả là cô lười dọn dẹp, dùng màu đen sẽ bớt bẩn. Hơn nữa, người ta đâu phải tiểu lão công của cô! ]

"Im đi đồ cẩu thối."

[...] Nó tổn thương lắm đấy!

Từ Khôi đi vòng xuống bếp lấy ra hai lon cola mát lạnh, cẩn thận đưa một lon cho nữ nhân. Hắn đưa lên ánh mắt yên lặng tựa mặt hồ nhìn vào cô, nhàn nhạt xoay người tiến thẳng đến ghế sô pha.

- Đến đây.

Khẽ gật đầu một cái, Quân Dao rời lưng khỏi cửa, chậm chạp bước đến ngồi đối diện với Từ Khôi.

Thấy cô đã ngồi xuống, hắn mới nhìn cô nghiêm túc, cất giọng hỏi.

- Bây giờ vào việc chính. Tại sao cô biết tên tôi? Tôi nhớ mình chưa từng cho cô tên.

Nghe xong câu hỏi cửa hắn, nữ nhân trong giây lát cứng đờ người lại, biểu cảm khuôn mặt đơ đến buồn cười.

Chẳng lẽ bây giờ, cô nói với hắn cô là xuyên không giả?

Thôi sợ lắm, khéo hắn lại tưởng cô mắc bệnh thần kinh.

Mĩ nữ như cô không thể bị gắn mác bệnh thần kinh đâu!

[...]

[ Còn không phải cô có sẵn bệnh? ]

Quân Dao căng thẳng ho khan để lấy lại bình tĩnh rồi mới ngồi dậy thẳng lưng, mắt đối mắt với nam nhân.

- Nếu tôi nói, tôi đến từ tương lai, anh có tin không?

Từ Khôi trong giây lát thoáng lên tia ngạc nhiên. Lát sau, hắn khẽ nâng lên một nụ cười thích thú.

- Cô có gì để chứng minh mình không nói dối?

- Không biết nữa.

Cô ấp úng trả lời lại câu hỏi của hắn.

Quả thật, lí do nhìn được tương lai của cô đề ra chỉ là để làm bệ đỡ chứ hoàn toàn không có thật. Cô có thể biết được những diễn biến trong cốt truyện gốc nhưng tình tiết đều là xoay quanh nam nữ chủ. Hơn cả là, từ cái lúc cô xâm nhập vào thế giới này, nơi đây đã không còn là thế giới mà cô biết nữa.

Thấy được phản ứng khó xử của nữ nhân, khoé miệng Từ Khôi hơi nhếch lên cao. Hắn đứng dậy bước thẳng ra cửa. Trước khi khuất bóng còn để lại một câu.

- Vậy dùng thời gian để chứng minh. Cô hiện tại, ở nhà tôi đi.

Sau khi rời khỏi nhà, Từ Khôi tiến đến ngồi vào chiếc xe mui trần ban nãy, xoay tay lái cho xe rời khỏi cổng.

Chừng hơn mười phút sau, hắn đã xuất hiện tại sảnh chính của câu lạc bộ đêm Hồng Tú. Nơi đây nổi tiếng là nơi ăn chơi bậc nhất thành phố A, tề tụ lại hàng loạt các vị tiểu thư hào môn và công tử ăn chơi có tiếng. Hắn không phải người thích câu lạc bộ đêm, thậm chí còn có chút ghét. Nhưng nơi này vẫn là nơi hắn thường xuyên lui đến. Lí do rất đơn giản, câu lạc bộ đêm Hồng Tú là điểm ăn chơi rất "sạch sẽ". Nơi đây chỉ có các loại chơi cá cược như sòng bạc, mạt chược chứ hoàn toàn không hề có các dịch vụ buôn bán người như nơi khác.

Từ Khôi bước đi trên sảnh vắng. Tiếng giày da va chạm với nền gạch hoa tạo thành tiếng vọng, quả thật có chút rợn người. Hắn chợt dừng lại trước cửa căn phòng cuối hành lang, đẩy cửa bước vào.

Cửa vừa đẩy ra, âm nhạc bên trong nhanh chóng bị đình trệ. Ở giữa căn phòng, một nam nhân thư sinh mặt non choẹt đang ngồi đấy chờ sẵn.

Hắn nhìn thấy chỉ gật đầu rồi tiến đến cạnh tên kia, cất giọng hỏi.

- Cậu có chuyện gì muốn gặp tôi?

- Đại ca, em muốn tìm người.

Người kia đáp lại, trên gương mặt anh ta lộ rõ vẻ mệt mỏi cùng buồn bã.

Thấy được dáng vẻ kia, Từ Khôi chỉ hừ lạnh một cái. Hắn quét ánh mắt khinh bỉ đến anh ta, cất giọng châm chọc.

- Tử Thanh, hoá ra cậu cũng có lúc phải như thế này đấy.

___

Dạo này có lẽ lịch ra chương sẽ không được đều vì Thỏ sắp thi ấy, xin lỗi mọi người nha! Nhân tiện Thỏ xin chúc các độc giả thi tốt! Yêu nhiều. . truyện kiếm hiệp hay

Mà truyện được cấp 7 với 13k like rồi nha, vui xỉu íiii:3

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.