Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Chương 246: Chương 246: Đừng vội tan trường (9)




Editor: Hấu - duahauahihi

Beta: Sa Nhi - Shadowysady

=======================

Kỷ Thành.

Con riêng.

Mặc dù Kỷ gia để hắn tiến vào nhà họ Kỷ, nhưng cuộc sống ở Kỷ gia của hắn trôi qua cũng không dễ dàng gì.

Kỷ gia có một vị thiếu gia đường đường chính chính, hắn chỉ là một đứa con riêng, đương nhiên sẽ bị người ta kỳ thị.

Kỷ Thành cứ như vậy lớn lên dưới sự khinh bỉ xem thường của người nhà họ Kỷ.

Lớp 11 năm đó, hắn và đại thiếu gia nhà họ Kỷ kia nổi lên xung đột, cũng đâm người ta một dao.

Đâm thật.

Nhưng người kia không chết.

Nói ra thì chỉ bị một chút vết thương nhỏ, là loại mà chỉ cần tùy tiện tĩnh dưỡng cũng tha hồ khỏi rồi.

Kỷ gia ném hắn đến trường trung học Định Dương.

Trường trung học Định Dương khác một trời một vực với trường lúc trước hắn học.

Vừa mới chuyển đến hắn đã bị tung ra tin giết người, thế nhưng cũng không náo loạn thành chuyện lớn.

Bởi vì Kỷ gia đè tin tức lại, nên trên mạng internet cũng không tra được gì, bạn học trong trường cũng chỉ cho rằng đó là lời đồn.

Kỷ Thành bởi vì gương mặt quá bắt mắt nên đã gây sự bất mãn cho một số người, ở trường học những kẻ này cũng luôn nhằm vào hắn.

Vị đại thiếu gia của Kỷ gia kia cũng không bỏ qua cho Kỷ Thành dễ dàng đâu.

Hắn mua chuộc người trong trường, bằng mọi cách hủy diệt Kỷ Thành.

Kỷ Thành cứ như vậy bắt đầu hắc hóa.

Sơ Tranh vừa tiếp thu tư liệu của Kỷ Thành, vừa đi về nhà.

“Tiểu học muội!”

Giọng nói của Chúc Tử An vang lên từ sạp hàng bên cạnh.

Sơ Tranh nhìn sang, hắn và mấy người anh em đang ngồi bên trong một quán ăn vỉa hè.

“Tiểu học muội, anh mời em ăn vặt.” Chúc Tử An đứng dậy chạy tới.

Đây đều là những dân chơi chuyên nghiệp có thể giúp mình phá sản...

Quả thật Sơ Tranh cũng hơi đói đói.

Viết bản kiểm điểm thật quá mệt mỏi.

Sơ Tranh gật đầu, nhưng cô không ăn quán ăn vỉa hè này mà dẫn bọn họ đi ăn hải sản.

Đám người: “......”

Tiểu học muội thật có tiền nha.

“Tiểu học muội, vậy bọn anh không khách khí nữa.”

“Ừ, ăn nhiều lên.” Giúp tôi tiêu nhiều tiền vào, các anh đều là người tốt.

“Tiểu học muội, sao anh không quen biết em sớm hơn nhỉ.” Một tên mập kêu lên.

“Quen biết tiểu học muội sớm hơn thì cậu có thể làm gì?” Người bên cạnh cười nói tiếp.

“Tớ có thể làm sứ giả hộ hoa cho tiểu học muội, tiểu học muội mời tớ ăn cơm là oke rồi.” Mập mạp hạnh phúc cười híp mắt.

“Cậu chỉ có tí tiền đồ này thôi à.” Chúc Tử An đập một phát lên đầu mập mạp, cực kỳ xem thường.

“Nói mới nhớ, tớ nghe nói trước kia Dư Duyệt...” Mập mạp nhìn Sơ Tranh một cái, thấy cô đang an tĩnh bóc tôm, đánh bạo nói: “Dư Duyệt lúc trước thường xuyên bắt nạt tiểu học muội?”

Cảm giác mà tiểu học muội đem đến cho bọn họ, nhìn thế nào cũng không giống người bị bắt nạt a!

“Biết chuyện nào nên nói, chuyện nào không nên không hả, ăn nhiều như vậy mà không chặn nổi cái miệng của cậu.” Chúc Tử An đập mập mạp như đập bóng cao su.

Mập mạp ô ô a a la hét sai rồi.

Chỉ là hắn tò mò thôi mà.

Kỳ thật không chỉ hắn, mà những người khác cũng rất tò mò.

Lúc ấy cô gái này xuất hiện ở trên sân bóng rổ, nhìn thế nào cũng không có dáng vẻ của người bị bắt nạt.

Thế nhưng sắc mặt cô quá lạnh lùng...

So với người lúc nổi giận còn đáng sợ hơn ấy chứ.

Về sau bọn họ cũng có nghe qua.

Dư Duyệt bắt nạt cô không phải đã là ngày một ngày hai.

Nhưng hai ngày nay, Dư Duyệt lại thành ra bị ăn thiệt.

Đến cả bạn học cùng lớp của cô cũng nói cô đã thay đổi.

Lúc đám người Chúc Tử An quen biết Sơ Tranh thì đã khác nên cảm giác chênh lệch cũng không lớn như vậy, chỉ là hơi tò mò.

“Đó là chuyện quá khứ.”

Sơ Tranh cầm khăn ướt lên lau tay, thong thả phun ra mấy chữ.

“Ha ha ha, đúng vậy a, sau này bọn anh sẽ bảo vệ cho tiểu học muội.” Mập mạp liền tiếp lời.

“Dư Duyệt chắc chắn sẽ không từ bỏ ý đồ đâu.” Chúc Tử An nói với Sơ Tranh: “Cô ta quen biết rất nhiều ngườiở bên ngoài, em đắc tội với cô ta như vậy, sớm muộn gì cô ả cũng đến trả thù em.”

“Ừ, đợi cô ta đến.” Tôi lại sợ cô ta quá cơ!

“Mẹ ôi, tiểu học muội thật đẹp trai nha.”

“Dư Duyệt quen biết rất nhiều người bên ngoài trường, tiểu học muội, em chắc chắn không có vấn đề gì chứ?”

“Không có.” Sơ Tranh cực kỳ khẳng định.

Dư Duyệt thì tính là cái thá gì.

Coi như dung mạo cô ta đẹp mắt, nhưng cô cũng không bị sắc đẹp mê hoặc đâu!

Sẽ không!

Chúc Tử An và mấy anh em huynh đệ nhìn nhau vài lần, cứ cảm thấy tiểu học muội lúc nào cũng nghiêm mặt này cũng đáng yêu ghê.

Cơm nước xong xuôi, Chúc Tử An muốn đưa Sơ Tranh về,

Sơ Tranh cự tuyệt một đám học trưởng đã uống say đến xiêu xiêu vẹo vẹo.

Vừa quay đầu một cái, cô đã lại nhìn thấy Kỷ Thành đang đứng cùng một người phụ nữ cách đó không xa.

Kỷ Thành cúi đầu, dáng vẻ hơi không kiên nhẫn.

Người phụ nữ đưa tay muốn sờ đầu Kỷ Thành lại bị hắn hất ra, hắn quay người rồi đi về phía Sơ Tranh bên này.

Kỷ Thành đi được mấy bước thì nhìn thấy Sơ Tranh.

“Xúi quẩy.”

Hắn thầm rủa một tiếng, bước chân khẽ chuyển, chuẩn bị trực tiếp bước qua đường.

Hai người cách nhau không xa, Sơ Tranh đã nghe rõ từng chữ.

Thẻ người tốt mắng ai đấy?

“Thành Thành.”

Người phụ nữ đuổi theo níu Kỷ Thành lại trên đường cái.

Kỷ Thành bực bội hất bà ta ra, người phụ nữ không buông tha vẫn lôi kéo hắn.

Trong lúc lôi kéo, người phụ nữ dùng sức quá mạnh, Kỷ Thành hất bà ta ra đồng thời mình cũng bị lui lại mấy bước.

Ánh đèn xe chói chang chiếu vào người Kỷ Thành, Kỷ Thành có thời gian tránh ra, nhưng trong nháy mắt kia hắn lại không hề cử động, cứ đứng vậy nhìn chiếc xe đến gần.

“Két ——”

Chiếc xe chạy như bay phóng qua, trong gió mang theo tiếng mắng chửi của người lái xe.

“Đồ tâm thần!”

Lúc này Kỷ Thành đang nằm trên mặt đất, hắn đang bị người ta ôm vào ngực.

Bên tai hắn chợt ù đi, không nghe được điều gì nữa.

Thân thể mềm mại mang theo hương thơm của thiếu nữ dính sát vào người hắn.

Tiếng ồn ào thoáng chốc lại ồ ạt chui vào tai.

“Thành Thành, Thành Thành con không sao chứ?” Người phụ nữ chạy tới, đưa tay dìu hắn lên.

Ánh mắt Kỷ Thành rơi vào người nữ sinh đang ôm mình.

Đầu lông mày cô buông xuống, cúi đầu nhìn đầu gối của mình.

Giây lát sau, cô ngước mắt lên: “Cậu còn muốn đè tôi bao lâu nữa?”

Cô có thể làm rơi thẻ người tốt không?

Hiện tại - bây giờ - ngay lập tức!

Kỷ Thành bị người phụ nữ đỡ dậy, hắn đẩy người phụ nữ ra, trầm mặc đỡ Sơ Tranh dậy.

“Cô không sao chứ?”

Khuôn mặt nhỏ của Sơ Tranh lạnh lùng: “Không sao.”

Quá là có sao nhé!

“Thành Thành...”

Kỷ Thành bực bội quay đầu: “Bây giờ tôi không muốn nhìn thấy bà, nếu như bà không muốn tôi nói lời quá đáng thì đi ngay bây giờ đi.”

“Thành Thành, con về nói xin lỗi đi...”

“Cút!”

Người phụ nữ có lẽ bị vẻ mặt âm trầm của Kỷ Thành hù dọa, cuối cùng cũng từng bước rời đi.

Kỷ Thành thu liễm lại cảm xúc: “Cô xông lên làm gì?”

“Cậu không thể chết.”

“Tôi có chết hay không thì liên quan quái gì đến cô?” Kỷ Thành tức giận.

Lúc này toàn thân Kỷ Thành đều lộ ra gai nhọn đầy khó chịu.

“Tôi nói cậu không thể chết thì liên quan quái gì đến cậu.” Sơ Tranh rất không khách khí đáp lại.

Kỷ Thành im lặng: “Bạn học, mạng là của tôi, cô nói xem?”

Sơ Tranh nói: “Tôi cứu cậu một mạng, bây giờ cậu không có tư cách tùy tiện chết.”

Kỷ Thành: “.......” Bệnh tâm thần à!

Kỷ Thành lười nói chuyện với Sơ Tranh, hắn liếc nhìn cô một cái, lông mày cau lại.

“Cô thật sự không bị sao chứ?”

“Không sao.”

Ánh mắt Kỷ Thành rơi xuống trên đùi cô, hắn kéo cánh tay cô rồi quay người ngồi xuống, kéo cô lên lưng mình.

Hắn cõng Sơ Tranh lên.

Đầu Sơ Tranh dán vào cổ hắn, trên người hắn có mùi thuốc lá nhàn nhạt.

Cũng không phải là mùi thuốc khó ngửi kia, mà ngược lại cũng khá thơm.

Sườn mặt thiếu niên vẫn là vẻ lạnh lùng.

Kỷ Thành cõng cô đi được mấy mét, lại phát hiện mình không biết Sơ Tranh ở đâu, đành phải lên tiếng: “Cô ở chỗ nào?”

Mặt Sơ Tranh không cảm xúc tách ra khỏi hắn, đứng vững trên mặt đất: “Tôi không sao.” Còn chưa tới mức phải cần cậu cõng!

Cả khuôn mặt Kỷ Thành đều ẩn trong bóng tối, nửa ngày sau hắn mới nói: “Cô ở chỗ nào, tôi đưa cô về.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.