Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Chương 479: Chương 479: Nữ vương huyết tộc (10)




Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên



“Còn tám ngày nữa, cô không ăn thì chỉ có thể chết đói.” Sơ Tranh lãnh đạm nhắc nhở.

“Ở trên đảo nhất định sẽ có thứ khác để ăn.” Tô Lê ôm bụng, cõi lòng đầy kỳ vọng.

“Không có.” Sơ Tranh đánh vỡ ảo tưởng của cô ấy: “Còn có Huyết tộc, cô ăn không?”

Tô Lê: “...” Thân là Huyết tộc, cô nói lời này thích hợp sao?

Huyết tộc: “...” Run lẩy bẩy.

Ánh mắt Sơ Tranh lạnh như băng liếc nhìn tán cây một chút: “Huyết tộc ăn thịt người, vậy sao con người không thể ăn Huyết tộc? Phải có qua có lại, đúng không?”

Có qua có lại, cái thành ngữ này dùng như thế sao?

“Đại nhân, Huyết tộc chúng ta không ăn thịt người.” Huyết tộc từ trên cây thò đầu ra, cần thiết phải thanh minh cho mình: “Chúng ta uống máu.”

“Ồ, giống nhau.”

“Đại nhân... giống nhau chỗ nào chứ?”

Sơ Tranh đúng lý hợp tình nói: “Đều sẽ chết.”

“...” Huyết tộc xấu hổ, mặc dù cảm thấy đại nhân nói không hề có đạo lý, nhưng hoàn toàn không có cách nào phản bác.

Tô Lê liếc Huyết tộc một chút: “Huyết tộc sao có thể ăn...”

“Cô chưa từng ăn thì làm sao biết không thể ăn?” Người cũng có thể ăn, thì sao Huyết tộc lại không thể? Không thể kì thị chủng tộc, vạn vật đều bình đẳng.

Giọng nói Tô Lê vô cùng yếu ớt: “Thật sự... có thể chứ?”

Huyết tộc: “...”

Các ngươi có thể suy tính về cảm thụ của ta một chút được không hả?!

Huyết tộc sợ Sơ Tranh và Tô Lê thảo luận xong, thật sự muốn ăn mình để thử nghiệm, nhanh chóng rụt vào trong tán cây, không dám lên tiếng nữa.

Tô Lê nhìn một cái, từ từ phun ra một ngụm ác khí.

Ác khí phun ra xong... Thật đói a!

...

Sơ Tranh chống cằm, nhàm chán nhìn về phía xa.

Đêm tối khiến cho cô thanh tỉnh, hoàn toàn không muốn ngủ.

Cô đổi tư thế, để cho mình ngồi dễ chịu hơn một chút.

Ánh mắt liếc qua rừng cây bên cạnh, có một cái bóng trắng đứng ở bên kia.

“...”

Ôi! Thứ gì!

Sơ Tranh quay đầu nhìn sang.

Rừng cây đen kịt, làm gì có bóng trắng nào.

Quỷ, quỷ phá sao?

Sơ Tranh ôm cánh tay, gọi Huyết tộc trên cây xuống: “Ngươi đi sang bên cạnh nhìn xem.”

“Đại nhân, xem cái gì?” Huyết tộc tinh thần phấn chấn.

Làm sao ta biết xem cái gì, ta biết còn cần ngươi đi à! Nói không chừng là quỷ phá đó!! Hù chết người!

Sơ Tranh trấn định nói: “Tùy tiện nhìn xem.”

Huyết tộc: “...”

Sau khi Huyết tộc rời đi khoảng vài phút, Sơ Tranh lại nhìn thấy bóng trắng chợt lóe lên.

Sơ Tranh lạnh lùng ngồi, không nhúc nhích.

Mơ tưởng dẫn dụ ta rời đi!

Nói bất động liền bất động!

Một lát sau Huyết tộc trở về: “Đại nhân, gần đây không có gì.”

Sơ Tranh bất động thanh sắc quét mắt nhìn một vòng, trấn định “ừ” một tiếng.

Bóng trắng kia không tiếp tục xuất hiện nữa.

Ngày hôm sau trời vừa sáng, Tô Lê đã đói gần chết, cắn răng ăn mấy trái cây kia.

Thời gian mười ngày, hôm nay chỉ mới là ngày thứ ba, cô ấy không muốn chết đói ở đây.

Vương bát đản vẫn không phát nhiệm vụ, Sơ Tranh chỉ có thể đi lung tung không có mục đích trên đảo.

Thỉnh thoảng sẽ nghe thấy một tiếng hét thảm.

Theo như Huyết tộc nói, thì trên đảo này có không ít Huyết tộc, đều là những Huyết tộc cấp thấp.

Nếu như nói Ivy Gerster là nơi nuôi nhốt nhân loại.

Như vậy đảo Tử Vong chính là nơi nuôi nhốt Huyết tộc cấp thấp.

Cho nên ở đây mà giẫm phải xương cốt gì đó —— thì cũng quá bình thường.

“Vì sao ngươi lại ở đây?”

“Ta?” Huyết tộc chỉ vào mình: “Ta không nên ở đây sao?”

“Đại đa số Huyết tộc cấp thấp đều rất xấu xí, ngươi không giống.” Trên người Huyết tộc này có một loại cảm giác ưu nhã, càng giống như Huyết tộc đã từng được giáo dưỡng cẩn thận hơn.

“Cho dù ta không giống, thì ta cũng càng thích nơi này hơn.” Huyết tộc gãi gãi mái tóc đỏ, cười nói: “Đại nhân, đấu tranh trong Huyết tộc rất tàn khốc.”

Ngẫm lại những chuyện nguyên chủ gặp phải, Sơ Tranh trầm mặc, nói sang chuyện khác: “Đảo Tử Vong còn có gì nữa?”

“Không có gì.” Huyết tộc lắc đầu: “Huyết tộc, đồ ăn bị vứt bỏ.”

Những Huyết tộc tự xưng là có huyết thống cao quý kia, sẽ không tới nơi này.

Nhưng phần lớn Huyết tộc trên đảo Tử Vong đều đang ngủ say, chỉ cần không làm ra động tĩnh quá lớn, làm Huyết tộc đang ngủ say tỉnh lại, thì tỉ lệ sống sót trên đảo vẫn rất cao... Điều kiện tiên quyết là phải có đồ ăn.

Đương nhiên cũng có một số Huyết tộc không thích ngủ say, tỉ như hắn...

“Thi cốt.” Tô Lê ở bên cạnh bổ sung thêm một câu.

Mấy ngày nay cô ấy đã thấy gần hết thi cốt của đời này rồi.

Nôn nôn... Đại khái là không muốn nôn nữa.

Bây giờ cô ấy chỉ muốn ăn chút gì đó, đói gần chết rồi.

Sơ Tranh nhìn vào chỗ sâu phía rừng cây: “Nói không chừng còn có quỷ.”

Tô Lê: “...”

Huyết tộc: “...”

...

Một bên khác của đảo Tử Vong.

Thiếu niên áo trắng chân trần đi trong rừng, ống tay áo bị máu thẩm thấu, máu tươi theo cánh tay hắn, trượt từ trên mu bàn tay xuống đầu ngón tay.

Sau lưng hắn có một con Huyết tộc đi theo.

Huyết tộc này chỉ có hình người, sau lưng mọc ra một đôi cánh, khuôn mặt xấu xí, lúc này đang tham lam nhìn thiếu niên phía trước.

Đồ ăn...

Thơm quá...

Ăn luôn ăn luôn!!

Máu từ đầu ngón tay thiếu niên, nhỏ xuống bụi cỏ hai bên bờ.

Huyết tộc ở phía sau liếm láp hết sạch, trong mắt càng thêm tham lam.

Thiếu niên bò lên trên một chỗ dốc đứng, sau đó trượt xuống.

Phía dưới là xương trắng dày đặc, khắp nơi đều có thể nhìn thấy đầu lâu, không biết đã có bao nhiêu người chết ở chỗ này.

Huyết tộc đứng ở phía trên, nhìn thiếu niên giẫm lên bạch cốt, ánh mắt liếc qua một cái cây mọc lên giữa đống xương trắng.

Trên cây trụi lủi, chỉ còn lại mấy chiếc lá.

Thiếu niên khẽ nhíu mày, quay người dựa vào cây, ngửa đầu nhìn Huyết tộc.

Trên gương mặt xấu xí của Huyết tộc lộ ra nụ cười tàn nhẫn, trong miệng chảy ra chất lỏng hôi hám, cực kỳ buồn nôn.

“A...”

Cách đó không xa vang lên một tiếng hét.

Huyết tộc quay đầu nhìn về phía bên kia, móng vuốt sắc bén cào lên mặt đất tạo thành một dấu vết hằn sâu.

Gần đây trên đảo có không ít đồ ăn mới mẻ... nhưng phía trên nói không được lộn xộn.

Đương nhiên cũng có những Huyết tộc ngủ say không nhận được mệnh lệnh này, sau khi tỉnh lại trông thấy đồ ăn đưa đến miệng, sao có thể không ăn chứ.

Huyết tộc không để ý đến tiếng thét bên kia, toàn bộ tâm tư đều đặt trên người thiếu niên phía dưới.

Huyết tộc ở phía trên chờ đợi một lúc, chung quy là chờ đến không kiên nhẫn nữa, nhảy xuống.

Trong tay áo thiếu niên có một cây đao rơi xuống, hắn gắt gao nắm trong tay.

Huyết tộc lập tức lui lại mấy bước.

Cây đao kia rất cổ quái, trước đó Huyết tộc đã từng thua thiệt nhiều lần.

Ngay lúc hai người giằng co, phía trên có âm thanh truyền đến.

Một nhúm tóc đỏ lộ ra trước, sau đó là một gương mặt em bé.

Huyết tộc thấy hắn, toàn thân đều căng cứng, đáy mắt tràn đầy kiêng kị.

“Đây không phải địa bàn của ngươi, ngươi đến đây làm gì?!”

Giọng nói của Huyết tộc thô cát khó nghe, mặc dù kiêng kị, nhưng cũng không rút đi.

“Ngươi đang làm gì thế?” Huyết tộc tóc đỏ nhíu mày hỏi hắn.

“...” Huyết tộc không lên tiếng.

Trên gương mặt em bé của Huyết tộc tóc đỏ hiện lên lúm đồng tiền rõ ràng: “Ta nhớ phía trên truyền lệnh, không được tự tiện động vào nhóm người này, ngươi trái với quy định.”

Huyết tộc lập tức hoảng hốt: “Cũng không phải chỉ có mình ta...”

Huyết tộc tóc đỏ chớp mắt: “Nhưng ngươi bị ta bắt gặp, làm sao mới tốt bây giờ?”

“...” Huyết tộc đột nhiên nhớ tới cái gì đó, nói: “Hắn không ở trong nhóm người kia!”

Cho nên có thể động!

“Ồ?” Lúm đồng tiền trên mặt Huyết tộc tóc đỏ càng rõ ràng hơn.

“Ngươi bớt lo chuyện người khác, cút về địa bàn của ngươi đi!” Huyết tộc gầm nhẹ.

“Tìm được?”

Biểu cảm trên mặt Huyết tộc tóc đỏ chợt tắt, quay lại đẩy bụi cỏ ra: “Đại nhân, có người.”

Trong bụi cỏ, nữ sinh chậm rãi bước ra.

Quần áo màu đen thoải mái, không có trang sức dư thừa, ngũ quan tinh xảo, lại không có bất kỳ biểu cảm gì, làm cho cô nhìn qua có chút lãnh đạm, không dễ dàng tiếp cận.

Thái độ cung kính của huyết tộc tóc đỏ, làm đáy lòng Huyết tộc phía dưới sinh ra sự quái dị và cảnh giác.

Trên đảo Tử Vong cũng có phân chia địa bàn.

Huyết tộc tóc đỏ này cũng được coi là một nhân vật lớn trên đảo Tử Vong.

Chính mình có địa bàn, mà bây giờ lại cung kính với một nữ sinh như thế... Chẳng lẽ là Huyết tộc từ bên kia đến?

***

Có những người thật sự rất kỳ lạ:>

Hôm trước vừa nói tiến độ chậm cũng được, qua hôm sau liền hối bạo chương:)

Thật sự quá kỳ lạ:>

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.