Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Chương 416: Chương 416: Vô thượng tiên đồ (21)




Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên



Răng nanh của Tiểu Hồ Ly bén nhọn, đâm rách làn da cô.

Âm thanh nuốt của Tiểu Hồ Ly cực nhanh truyền tới.

Sơ Tranh đẩy đầu hắn ra, nhưng mà Tiểu Hồ Ly cực nhanh ôm lấy cổ tay cô, đôi mắt đỏ rực, trừng Sơ Tranh một cái.

Ánh mắt kia nhìn rất có vài phần uy phong của hung thú.

Nhưng mà Sơ Tranh chỉ ném trả cho hắn một ánh mắt lạnh lùng.

Dùng sức đẩy hắn ra.

“Ngươi!” Tuyết Uyên trừng mắt nhìn Sơ Tranh: “Ngươi không cho ta ăn những thứ kia, bây giờ còn không cho ta cắn ngươi, ngươi muốn bỏ đói ta!!!”

Nhân loại không biết xấu hổ dụng tâm hiểm ác!!

“Ăn cỏ.”

“Ta không ăn!!”

“Không ăn thì bị đói.” Sơ Tranh vô cùng ngay thẳng: “Dù sao ngươi cũng không chết được.”

Tuyết Uyên: “...”

Ta muốn cắn chết nàng!!

Đều mẹ nó đừng ai cản ta!!

Sơ Tranh đột nhiên cúi đầu, đối diện với đôi mắt phẫn nộ của hắn: “Ngươi muốn uống máu của ta cũng được.”

Con ngươi Tuyết Uyên lập tức sáng lên: “Hả?”

Ánh mắt Sơ Tranh liếc đến cái đuôi của hắn: “Cho ta sờ sờ cái đuôi.”

Khoảng thời gian này Tiểu Hồ Ly có chút bản lĩnh, đều không cho cô sờ đuôi nữa.

Xem ra phải thật sự cắt xén cỏ của hắn rồi.

Còn muốn ăn yêu tinh.

Nghĩ hay lắm đấy!!

Cho Sơ Tranh sờ đuôi, Tuyết Uyên khẳng định là không vui.

Nhưng mà...

Những con yêu tinh này đều ăn không được, còn không thể uống ngụm máu giải thèm à?

Không phải chỉ là sờ cái đuôi thôi sao?

Đường đường là hung thú, chính là phải co được dãn được!!!

“Ngươi nói lời giữ lời!”

Sơ Tranh vẻ mặt nghiêm túc: “Ta đã lừa người bao giờ đâu.”

【...】 Nếu không phải tiền án của tiểu tỷ tỷ quá nhiều, thì ta cũng suýt tin rồi đấy.

Tuyết Uyên nửa tin nửa ngờ...

Đoán chừng là giãy dụa dưới đáy lòng một phen, cuối cùng khẽ cắn môi: “Nếu ngươi dám gạt ta, ta liền cắn chết ngươi.”

Sơ Tranh kéo căng khuôn mặt nhỏ: “Ừ.”

Tuyết Uyên bất đắc lộ cái đuôi ra.

Cũng không phải chưa từng sờ qua.

Có gì mà ghê gớm chứ.

Đường đường là hung thú, chính là phải co được dãn được.

Đáy lòng Sơ Tranh lập tức mây tan sương tạnh.

Cái đuôi.

Cái đuôi.

Có cái đuôi sờ...

Sơ Tranh bắt lấy đuôi Tuyết Uyên, ánh sáng đỏ trong đôi mắt Tuyết Uyên hơi khác thường.

Hắn nhắm chuẩn cổ tay Sơ Tranh... Cắn xuống một cái.

Lần này còn dùng sức hơn so với vừa rồi, nhưng lực chú ý của Sơ Tranh đang đặt trên cái đuôi đầy lông xù.

Tuyết Uyên kỳ thật không đói bụng.

Hắn chính là thèm.

Muốn ăn.

Có lẽ lĩnh ngộ được chuyện cho sờ đuôi, liền có thể uống máu Sơ Tranh, cho nên con hung thú Tuyết Uyên này, triệt để bắt đầu không biết xấu hổ.

Sơ Tranh không cho hắn uống, hắn liền nổi trận lôi đình.

Cả ngày đều làm một con Tiểu Hồ Ly xù lông.

...

Thoáng một cái đã trôi qua hai tháng.

Thần tộc lắc lư hai lần ở bên ngoài Thập Lý Bát Sơn, nhưng không nổi lên xung đột, đoán chừng là đến tìm hiểu tin tức.

Thập Lý Bát Sơn có bầy yêu dày đặc.

Đều được Hổ Vương tuyển nhận mà đến.

Những con đến sau đã không có Tiên Linh Diệp nữa.

Có những con yêu tinh ở giai đoạn trước làm cơ sở, phía sau ai dám không phục, trực tiếp động thủ!!

Nhóm yêu tinh gần đó, cuối cùng đều lựa chọn, khuất phục dưới dâm uy.

Không!

Bọn họ không được lựa chọn.

Sơ Tranh nhìn nhóm yêu tinh phía dưới, tâm tình rất phức tạp.

Bảo bọn họ giúp mình phá sản, sao yêu tinh thì nhiều, mà Tiên Linh Diệp thì không dùng bao nhiêu nhỉ?

Hổ Vương còn đang đắc chí, vì tiết kiệm được Tiên Linh Diệp cho Sơ Tranh, bị gọi đến trước mặt Sơ Tranh.

“Ta bảo ngươi cho bọn họ Tiên Linh Diệp, ngươi cho hết chưa?”

“Chưa chưa, còn thừa đây.” Hổ Vương vội vàng nói.

Đáy lòng thậm chí cảm thấy mình tiết kiệm cho Sơ Tranh, sẽ được khích lệ.

“...” Giữ lại làm gì? Ăn tết sao? “Ta từng nói, mỗi một yêu tinh đều có.”

Ánh mắt tiểu cô nương vô cùng lạnh.

Hổ Vương trong nháy mắt liền sợ hãi.

“Ta... Ta...”

Thứ này chẳng lẽ không phải càng tiết kiệm càng tốt sao?

“Những ai chưa được phát thì phát bổ sung đi.” Vương bát đản bắt tiêu ngu hay sao mà không tiêu.

“A...” Hổ Vương lo lắng: “Nhưng Đại Vương, cái này phát xuống...”

Số lượng khổng lồ cỡ nào chứ!

“Chuyện này không cần ngươi quản, ngươi chỉ cần dựa theo lời ta nói mà làm là được.”

Đáy lòng Hổ Vương bồn chồn, lại không dám chống đối Sơ Tranh, chỉ có thể đồng ý.

Hổ Vương nhanh chóng đi bổ sung cho những con chưa được phát.

Đau lòng ơi là đau lòng.

Muốn làm cho một đống tiểu yêu tinh hài hòa với nhau mà cần dùng đến cách này sao?

Cho bọn họ không phải lãng phí à?

Đương nhiên Hổ Vương cũng không dám nuốt riêng.

Chỉ có thể nhịn đau, rưng rưng phát Tiên Linh Diệp ra ngoài.

Sơ Tranh nhìn Tiên Linh Diệp không ngừng tiêu hao, lập tức yên tâm không ít.

Vương bát đản lần này mi hài lòng chưa!!

【...】 Tiểu tỷ tỷ đây là nhiệm vụ, không phải vấn đề ta hài lòng hay không đâu 【 Tiểu tỷ tỷ cố lên nha!! 】

Sơ Tranh: “...” Chó chết!!

【...】 Không mắng ta không được à!

Sơ Tranh mặt lạnh lùng.

Không mắng mi thì mắng ai!!

Ai bảo mi phát nhiệm vụ phá sản cho ta.

Cái gì mà lấy phương thức phá sản để thu phục yêu tinh chứ.

Xứng đáng bị mắng!

...

Sơ Tranh dùng phương thức phá sản làm lớn mạnh Yêu tộc, điều này gây nên sự chú ý của Thần tộc bên kia.

“Sơ Tranh đây là muốn làm gì vậy??”

“Nàng tụ tập nhiều Yêu tộc lại Thập Lý Bát Sơn như thế, không phải là muốn khai chiến lần 2 với Thần tộc chúng ta chứ?”

“Cũng không biết thượng thần Sơ Tranh nghĩ thế nào, tại sao lại muốn làm bạn với Hắc Hồ?”

Một đám thần tiên tiến hành các loại phê phán với Sơ Tranh.

“Cứ chờ đợi ở đây như thế, chẳng phải Hắc Hồ sẽ khôi phục lại sao?”

Thần tộc nào đó nói ra một câu như vậy.

Thần tộc còn lại nháy mắt đổi sắc mặt: “Nếu Hắc Hồ khôi phục lại, chúng ta coi như...”

Năm đó thượng thần Vạn Trúc phong ấn Hắc Hồ, hiện tại không hề có chút tin tức.

Nếu Hắc Hồ khôi phục lại, Thần tộc làm sao mà chống cự được?

“Tịch Lan và Thanh Tiêu vẫn chưa có tin tức à?”

“Không có.”

Từ lần trước Tịch Lan đột nhiên biến mất, rồi Thanh Tiêu đuổi theo, hai người liền mất đi tin tức.

Sau đó bọn họ thảo luận, cảm thấy thật sự là Tịch Lan giúp Tuyết Uyên.

Bằng không thì nàng ta chạy cái gì?

“Tiếp tục tìm, Sơ Tranh và Hắc Hồ bên kia cũng phải theo dõi, nghĩ biện pháp...”

“Đó là cái gì!!”

Thần tộc nào đó chỉ vào hướng Đông.

Mặt trời rực rỡ ở hướng Đông giống như đột nhiên bị người cắn một cái.

Nhìn kỹ một chút, phát hiện kia là sương mù âm u ám trầm.

Cho dù là cách nhau rất xa, nhưng dường như bọn họ cũng có thể cảm giác được cỗ khí tức doạ người kia.

“Bên kia có thứ gì vậy?”

Nhóm Thần tộc hai mặt nhìn nhau, hiển nhiên cũng không rõ ràng, bên kia có thứ gì.

...

Thập Lý Bát Sơn.

Sơ Tranh tựa vào ghế đá, hờ hững nhìn Tiểu Hồ Ly nằm phơi nắng cách đó xa xa.

Trong lòng đang suy nghĩ xem làm sao để đi lừa gạt vật nhỏ này cho sờ cái đuôi, đúng lý hợp tình mà lại không mất đi vẻ cao lãnh.

Nhưng vào lúc này, ở phía đông có một cỗ khí tức doạ người phóng lên tận trời.

Cơ hồ là đồng thời, Sơ Tranh cảm thấy thân thể không thích hợp.

Giống như có thứ gì đó muốn lao ra khỏi cơ thể cô.

Nguyên chủ lưu lại cho cô cái kho báu gì đây!!

Cái loại cảm giác này càng ngày càng mãnh liệt.

Lực lượng du tẩu trong cơ thể, tựa như sóng nước đánh trên mặt biển, không ngừng đánh thẳng vào kinh mạch của cô.

Sơ Tranh chống đỡ mép ghế đá đứng lên.

Ngón tay cô có chút phát run.

Đây là nguyên nhân sinh lý của thân thể tạo thành.

Không liên quan gì tới cô.

“Ngươi sao thế?”

Không biết Tiểu Hồ Ly nhảy xuống từ chỗ nào, ngờ vực đánh giá cô.

“Không sao.” Sơ Tranh tận lực bảo trì ngữ điệu không có biến hóa.

Sao có thể chật vật trước mặt thẻ người tốt được!

Không thể!

Tiểu Hồ Ly hơi nheo mắt lại.

Cô nhìn thế nào cũng không giống như không sao nha?

***

Chương này dành tặng cho ThanhDuyen0503 năm mới hạnh phúc nha nàng

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.