Xuyên Qua Bộ Bộ Kinh Tâm Ta Là Minh Tuệ

Chương 44: Chương 44




Edit: Vân Nhi

Sáng sớm tỉnh lại, bên cạnh ta đã sớm không có người, ta nhớ tới hôm nay phải vào triều, Dận Tự chắc là đã vào triều sớm. Ta nghe thấy trong phòng còn sót lại chút mùi gỗ mộc tê, miễn cưỡng không muốn nhúc nhích, trong lòng ta là một trận cảm giác ngượng ngùng xen lẫn vui mừng.

Ta chuyển người, tiểu nha đầu hầu hạ bên ngoài nghe thấy động tĩnh, đi tới trước giường nhỏ giọng hỏi: “ Phúc Tấn, người đã thức dậy chưa?” thấy trời đã sáng choang, ta liền lên tiếng, phủ thêm áo ngoài, phân phó nàng giúp ta rời giường rửa mặt. Nha hoàn cẩn thận đem màn cài sang hai bên, đột nhiên kinh ngạc la lên một tiếng.

Ta nhìn về phía nàng, thì thấy nàng ngơ ngác nhìn phía trên phía trên trướng có treo một đóa hoa, ta cũng sửng sốt, gọi nàng đưa qua cho ta xem một chút. Tiểu nha hoàn dè dặt thỉnh tội, thật cẩn thận mang đóa hoa đó qua cho ta. Đây là một đóa hoa giấy nhỏ, ở trên vẻ mấy đóa hoa cúc, trang sức nhiều màu dùng làm lá, hoa cùng lá kia tuy đơn giản, nhưng cũng là hao tốn một phen tâm tư. Ta có chút nghi hoặc đây là hoa gì nha? Xem hình hoa thấy giống mà cũng không giống thủy tiên. Bên trong là một tờ giấy nhỏ, vẽ một đóa hoa hải đường kiều diễm, lại có hai câu thơ “ Tham soa hạnh thái, tả hữu lưu chi!”

Nhìn nét bút quen thuộc của Dận Tự, ta thần người một lát, lại nhìn lên mặt bên có một nét bút qua loa vẽ rau hạnh, ta nhịn không được cười một hồi, mới kêu Liễu Nhi đến đem đóa hoa này cất đi.

Rửa mặt chải đầu xong, bọn nha hoàn bưng lên đồ ăn sáng, ta liền ăn qua hai cái bánh ngô nhỏ, lại uống một chén cháo gạo tẻ, xong rồi mới buông đũa xuống. Phương Nhi ở một bên hầu hạ ta súc miệng, cười nói: “ Hôm nay phúc tấn phá lệ vui vẻ, ăn sáng tự nhiên cũng thấy ngon hơn!”

Người nói tuy là vô tâm, nhưng người nghe lại thật có ý. Ta ngậm một ngụm nước ở trong miệng, hơn nửa ngày mới nhổ ra ngoài, mặt cũng thẹn đỏ bừng, ta lấy khăn lau qua khóe miệng, trừng mắt nhìn nàng liếc mắt một cái. Liễu Nhi cũng xấu hổ kéo tay Phương Nhi, hạ giọng quát: “ ngươi nói bậy gì đó!” Phương Nhi hình như cũng nghĩ ra chợt đỏ mặt, đi theo tiểu nha đầu dọn bàn ăn.

Liễu Nhi cầm khăn trong tay ta, cười nói: “ Cũng khó trách Phương Nhi, từ khi phúc tấn…” nàng dừng một chút rồi lại nói “ Chúng nô tỳ cũng là thật lâu chưa được thấy Phúc tấn cười vui vẻ như vậy!”

Nhìn khăn nàng đang cầm trong tay, ta đột nhiên nhớ tới, ba năm trước đây khi động phòng hoa chúc, cũng không biết nguyên khăn* được giải quyết như thế nào. Nhưng mà đêm qua, đệm giường nhiễm lạc hồng, nếu như bị người ta thấy, nếu có người có tâm gây sự, thì đó sẽ là một cái tội khi quân. Nghĩ đến đây, trong lòng ta chợt nảy lên, ta ra ý bảo Liễu Nhi cúi đầu tới gần, nàng nghi hoặc tới gần ta, ta nhỏ giọng hỏi: “ Đêm qua… đệm giường kia ngươi thu dọn thế nào?”

Liễu Nhi đỏ mặt, nghĩ tới tình cảnh hỗn độn kia, thấp giọng nói: “ Đêm qua nô tỳ đã thu dọn kỹ lưỡng, không để cho bất kỳ ai thấy được. sáng sớm hôm nay, Bối lặc gia đã phân phó nô tỳ đốt đi rồi!”

Nghe thấy Dận Tự đã sớm xử lý, ta thở phào nhẹ nhõm, hắn quả nhiên là lớn lên trong cung, đối với mọi sự luôn luôn mẫn cảm cẩn thận, đối với những sự việc tranh đấu như vậy ta thật sự là không có kinh nghiệm nha.

Một buổi sáng, ta ngồi ở bên bàn sách viết đi viết lại bài thơ “ Quan Sư”, Liễu Nhi hầu hạ một bên, nghiền mực rót nước, trên mặt luôn mang theo ý cười, khiến cho ta cảm thấy xấu hổ, vì thế ta phụng phịu đuổi nàng đi phòng bếp, phân phó phòng bếp làm thêm món canh đậu hủ cho bữa cơm trưa.

Chính vào lúc này, bên ngoài phòng truyền tới những tiếng động ồn ào, cẩn thận nghe một chút thì hình như là Phương Nhi đang tranh chấp cái gì đó với người khác. Ta nhìn Liễu Nhi, nàng hiểu ý liền đi tới cửa, cao giọng nói: “ Ai đang ồn ào ở bên ngoài? Thật là không có quy củ!”

Không bao lâu, Phương Nhi mang vẻ mặt oan ức nhẹ nhàng tiến vào, phía sau còn có một tiểu nha hoàn cầm ấm trà đi theo. Ta còn chưa có mở miệng nói chuyện, Phương Nhi đã quỳ rạp xuống đất, nghẹn ngào nói: “ phúc tấn, nô tỳ có tội. Nô tỳ không nên cãi nhau với Liên Phúc, làm phiền tới phúc tấn. Thỉnh phúc tấn trách phạt!”

“ Liên Phúc đã làm cái gì khiến cho hai người cãi nhau như vậy?” ta buông bút xuống, có chút bất đắc dĩ nhìn nàng: “ là hắn ăn vụng bánh của ngươi sao?”

Liễu Nhi cùng vài nha đầu ở trong phòng đều bất giác mỉm cười, Phương Nhi lại không cười, vẻ mặt vẫn nghiêm túc như cũ, trong mắt ánh lệ nói: “ Tóm lại là nô tỳ ở trong viện của phúc tấn làm ầm ĩ, là nô tỳ không có quy củ, thỉnh phúc tấn cứ trách phạt nô tỳ!”

Ta thở dài, xem ra là chuyện này Phương Nhi muốn giấu giếm ta: “ Ngươi cứ đứng lên trước đi, đừng có câu trước câu sau là “thỉnh phúc tấn trách phạt”, ta cũng không phải là không nói đạo lý, dù sao phải hiểu được căn nguyên mọi chuyện thì mới xử lý cũng không muộn!” nói xong, ta nhìn Liễu Nhi, hơi nâng nâng cằm về phía cửa.

Liễu Nhi hiểu ý đi tới cửa, thanh thúy nói: “ Phúc tấn gọi Liên Phúc tiến vào!”

Rèm cửa kéo ra, tiểu thái giám Liên Phúc cúi đầu đi vào, liền quỳ gối xuống đất, buồn bã nói: “ Nô tài quấy nhiễu phúc tấn, thỉnh phúc tấn trách phạt!”

“ Liễu Nhi này, người ta nói ta là người đàn bà đanh đá, ngươi nói đây là do người ngoài lan truyền, hay vẫn là nô tài trong phủ làm cho ta nổi danh?” ta cầm chén trà, nhìn hai người một người trước một người sau quỳ gối cúi đầu ở đó, quay đầu cười khổ nói chuyện với Liễu Nhi.

Phương Nhi cùng Liên Phúc vội dập đầu, đồng thanh nói: “ Nô tỳ/ nô tài muôn lần chết cũng không dám!”

Liễu Nhi tiến lên một bước, cười nói: “ Chúng ta hầu hạ phúc tấn lâu như vậy, phúc tấn là người thế nào các người còn không hiểu được? hai người các người đến cuối cùng là tranh chấp cái gì, vẫn là nói rõ trước mặt của phúc tấn đi!”

Liên Phúc lại dập đầu, lúc này mới mang theo vài phần oan ức nói: “ Hồi phúc tấn, chuyện là như vậy: buổi sáng trước khi Liên Hỉ hầu hạ gia vào triều sớm đã phân phó nô tài đi ra thôn trang ngoài thành, nói là…” hắn liếc mắt nhìn ta một cái, ta gật đầu ý bảo hắn tiếp tục, lúc này hắn mới dám tiếp tục nói: “ nói là báo cho Lý thứ phúc tấn chuẩn bị một chút, hai ngày nữa sẽ đón nàng về phủ!” nói xong, hắn lại thật cẩn thận liếc mắt nhìn ta một cái, ta cầm chén trà trong tay, hơi hơi nhíu mày: “ Chuyện này ta đã biết. Sau đó thì sao?”

Lời còn chưa dứt, ta thấy mọi người trong phòng đều đồng loạt nhìn về phía ta, sau đó lại quy củ cúi đầu xuống. Ta mỉm cười, thì ta cái gọi là người đàn bà đố kỵ đanh đá thực sự không phải là tin đồn vô căn cứ. Tuy rằng hai năm nay ta không có làm ra chuyện gì khiến cho người ta oán trách, nhưng mà phu quân không nạp thiếp, ở thời đại này mà nói thì đó chính là lỗi của ta.

Liên Phúc lại nói tiếp: “ Nô tài tới thôn trang, đã gặp Lý thứ phúc tấn, nhưng Lý thứ phúc tấn dập đầu hướng gia và phúc tấn, nói không nghĩ muốn về phủ, hy vọng có thể ở thôn trang yên ổn sống qua quãng đời còn lại. nô tài có khuyên vài câu, nhưng Lý thứ phúc tấn đã cầm kinh sách, không còn để ý tới nô tài nữa. Nô tài không có cách nào đành phải quay trở về. Sáng sớm Liên Hỉ có dặn dò sau khi tới thôn trang thì phải tới báo cáo với phúc tấn. Nhưng khi vào sân, nô tài gặp được Phương Nhi cô nương, nô tài nói cô nương ấy tiến vào bẩm báo một tiếng, Phương Nhi cô nương biết được chuyện này thì liền cãi nhau với nô tài!”

Phương nhi ngẩng đầu, có chút lo lắng nhìn ta, ta cười lắc đầu: “Các ngươi hai người đều đứng lên đi. Phương nhi nha đầu này không quy củ, lát nữa nhất định phải trách phạt! Liên Phúc ngươi chịu oan ức , Liễu Nhi ngươi đi lấy một xâu tiền, thưởng cho Liên Phúc đi!”

Liễu Nhi đi vào buồng trong, không bao lâu thì cầm một xâu tiền đi ra, đưa tới trong tay Liên Phúc, Liên Phúc nhận tiền muốn quỳ xuống, ta liền khoát tay, ý bảo hắn đi xuống làm việc. Phương Nhi thấy Liên Phúc đi ra ngoài, liền đi tới bên cạnh ta, nhu thuận quỳ xuống trên đất, thấp giọng nói: “ là nô tỳ làm sai, phúc tấn đừng nên tức giận!” ta vỗ vỗ đầu nàng, cười nói: “ ta biết là người tốt với ta, nhưng ngươi đã thật sự phạm lỗi. Ta phạt ngươi nữa tháng tiền tiêu vặt, ngươi có phục không?”

“ Nô tỳ tạ ơn phúc tấn nhẹ phạt!” Phương Nhi cười vui vẻ, lấy lòng đứng sau lưng xoa bóp cho ta. Liễu Nhi gõ nhẹ vào trán của nàng, nói: “ mồm mép láu lỉnh!”

Lúc này ta lại có chút buồn bực, nếu Lý thị kia không chịu trở về thì ta nên làm như thế nào đây? Người hiền lành xem ra cũng không dễ dàng làm rồi! Nếu hậu trạch có thêm vài nữ nhân thì như vậy thanh danh của ta và Dận Tự cũng tốt hơn, nhưng mà nếu vì thanh danh của hai người chúng ta mà lại hy sinh những nữ tử vô tội thì ta cũng không muốn. Có lẽ chỉ có thể dựa vào Dận Tự, cứ để cho hắn giải quyết mọi chuyện đi!!!

Lúc này, có tiểu nha hoàn tiến vào báo: “Phúc tấn, bối lặc gia đã trở về.”

Ta liền đứng lên, theo bản năng chỉnh lại tóc, kéo kéo lại vạt áo. Nghe thấy Liễu Nhi và Phương Nhi cười nhẹ, ta trừng mắt nhìn hai nàng một cái, rồi cất bước đi tới cửa.

Tiểu nha hoàn kéo màn cửa ra, ta đang muốn đi ra cửa thì đã thấy Dận Tự đi nhanh như cắt dọc theo hành lang đi tới. Lúc này ánh mặt trời đang lên cao nhất, trong viện mấy cây Lựu nở hoa đỏ như lửa, Dận Tự một thân mặc triều phục, khuôn mặt mỉm cười, khóe môi khẽ nhếch lên, ta đỡ lấy khung cửa, trong nháy mắt khuôn mặt đỏ lên.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.