Xuyên Việt Biến Thành Thái Giám

Chương 15: Chương 15




CHƯƠNG 14

Qua vài ngày, Bộc Dương Khí chính thức đổi tên. Đem từ “Khí” đổi thành “Khế”, dựa theo gia phả có chữ đệm là “Ứng”, từ đó trở đi gọi là Bộc Dương Ứng Khế.

Hành động này của Bộc Dương Tuyên Cầu khiến nhiều người giật mình. Dù sao thì họ đều nghĩ Bộc Dương Tuyên Cầu không thích vị hoàng tử này, thế nên không một ai thèm quan tâm tới nó. Hiện tại, Bộc Dương Ứng Khế hình như bắt đầu được Bộc Dương Tuyên Cầu để ý, nên một đám người cũng bắt đầu hỏi han ân cần đối với vị hoàng tử Bộc Dương Ứng Khế này.

Chính là, khi đám người già trẻ bọn hắn vất vả xa gần đến điện của Bộc Dương Ứng Khế thì lại phát hiện nơi này sớm đã người đi – nhà trống. Thì ra, Bộc Dương Ứng Khế đã sớm được Bộc Dương Tuyên Cầu bố trí chuyển đến Vọng An điện gần Tĩnh Tâm điện rồi.

Tuy đã được Bộc Dương Tuyên Cầu chú ý nhưng không hiểu sao số người hầu hạ Bộc Dương Ứng Khế vẫn không có tăng thêm; vẫn chỉ có một mình Thiền Nhi mà thôi. Tuy nhiên, mỗi ngày đều có hạ nhân tới quét dọn, sửa sang sân nhà; trừ việc đó ra thì không có gì khác.

Xem dạng này, Bộc Dương Tuyên Cầu hình như cũng không có ý ban thêm thị nhân hoặc nô tỳ; bởi thế đám người kia định dùng hạ nhân để tạo mối quan hệ tốt với Thiền Nhi cũng đành bực tức mà từ bỏ.

Có điều, chuyện Bộc Dương Ứng Khế đột nhiên được hoàng thượng chú ý tới lại trở thành một đề tài hấp dẫn để mọi người trong cung tha hồ bàn tán. Nhưng vì Tĩnh Tâm điện cùng Vọng An điện nếu không được cho phép thì người bình thường không thể tiếp cận; duy chỉ có hai cung nữ được tự do ra vào lại miệng bưng kín mít. Thế nên, chẳng một ai có thể hiểu rõ nguyên nhân rốt cuộc là thế nào.

Sáng sớm, Bộc Dương Tuyên Cầu vẫn như thường lệ gần giờ Mão đã rời giường. Sau khi mở mắt, theo bản năng, Bộc Dương Tuyên Cầu sẽ quay đầu nhìn bên cạnh. Ở vị trí đó, Tạ Đông Quân vẫn còn đang say ngủ. Tạ Đông Quân vốn có thói quen phải ôm một món đồ gì đó mới có thể yên giấc, nên lúc này đang ôm cánh tay phải Bộc Dương Tuyên Cầu.

Tuy mới trở về chưa được một tháng, nhưng vì được Bộc Dương Tuyên Cầu chăm sóc điều dưỡng nên sắc mặt Tạ Đông Quân đã trở nên hồng nhuận. Làn da vốn bị sạm thô cũng đã hồi phục sự sáng mịn như xưa, hiện tại đã có thể thấy được thành quả của quá trình điều dưỡng.

Tuy đã qua cái tuổi hai mươi nhưng Tạ Đông Quân vẫn không có lấy một cọng râu; không giống như Bộc Dương Tuyên Cầu cứ hai ba ngày lại phải cạo râu một lần. Và dù đã qua hai mươi tuổi nhưng lời nói và việc làm của Tạ Đông Quân đôi khi vẫn giống với đứa nhỏ năm đó.

Nói đúng ra, nếu tính theo tuổi kiếp trước thì Tạ Đông Quân đã ngoài ba mươi. Xem ra, thay thế bởi một thân thể còn trẻ, tim của hắn cũng không có lớn chút nào.

Bộc Dương Tuyên Cầu cười sủng nịnh, vươn tay trái đẩy lọn tóc vương trên mặt Tạ Đông Quân sang hai bên. Tạ Đông Quân có lẽ cảm giác hơi ngứa nên ngọ nguậy vài cái rồi lại chìm vào giấc ngủ.

Thời điểm vào triều đã đến, Bộc Dương Tuyên Cầu xoay người xuống giường. Y có thể nghe được bước chân của Duyên Duyên đang đi tới, có lẽ đã chuẩn bị xong đồ rửa mặt nên tới gọi y dậy.

Đứa nhỏ này tuy tuổi còn nhỏ nhưng tay chân rất nhanh nhẹn. Lúc trước, Bộc Dương Tuyên Cầu vốn dĩ chọn Duyên Duyên tới hầu hạ Tạ Đông Quân chỉ đơn thuần vì đứa nhỏ này mới tiến cung, còn chưa biết những chuyện liên quan tới hắn nên mới chỉ định nàng.

 Tuy rằng, sau khi nghe thấy lời đồn do mọi người nói, Duyên Duyên cũng không ngoại lệ; nhưng cũng may cá tính Duyên Duyên ưa thẳng thắn. Mỗi lần nghe có người nói xấu Tạ Đông Quân thì sẽ nổi giận, hùng hổ xông đến tranh cãi một trận ra trò. Nếu không phải vì vị trí của Duyên Duyên cao không ai dám trêu chọc; thêm đó Tạ Đông Quân cũng cấm nàng đánh nhau thì Duyên Duyên đã sớm vì nổi giận mà xông lên trước đánh nhau hoặc là bị người ta giáo huấn khiến mình đầy thương tích. Tính tình nha đầu này chính là như vậy!

Đúng là, chủ nào tớ nấy! Nghĩ vậy, Bộc Dương Tuyên Cầu nhịn không được cười ra tiếng. Vừa mới bước xuống giường đi được hai bước, Bộc Dương Tuyên Cầu đang chìm đắm trong suy nghĩ của mình thì đột nhiên cảm giác như đá phải cái gì đó.

Cảm giác mềm mềm này… đột nhiên Bộc Dương Tuyên Cầu thầm cả kinh trong lòng.

Tập trung nhìn xuống, đồ vật đang nằm trên quả nhiên … Không, đó không phải là đồ vật mà là Bộc Dương Ứng Khế.

Bộc Dương Ứng Khế bị đá môt cước bay về sau té trên mặt đất nhưng không hề lớn tiếng khóc, mà chỉ trừng lớn đôi mắt nhìn phía trên, tựa hồ như nó còn chưa hiểu được rốt cuộc khi nãy đã xảy ra chuyện gì.

–  Sao ngươi lại ở chỗ này? – Bộc Dương Tuyên Cầu kinh ngạc hỏi rồi ngồi xổm xuống kéo Bộc Dương Ứng Khế lên.

Bộc Dương Ứng Khế lắc lắc thân mình vài cái để đứng vững, bàn tay nho nhỏ xoa xoa bụng.

Có lẽ vì liên quan tới việc khuyết thiếu sự giáo dục cùng yêu thương, Bộc Dương Ứng Khế dù đã hơn hai tuổi, tuy có thể nghe hiểu người khác nói gì nhưng bản thân nó thì không thể nói. Nó chỉ biết nói vài từ đơn đơn giản, cũng rất ít khi biểu lộ ra cảm xúc; thêm vào đó cách đi đứng cũng lẫm chẫm, lúc lắc. Bộc Dương Tuyên Cầu thực sự khó mà tưởng tượng nổi đứa nhỏ này sao có thể một mình chạy tới Tĩnh Tâm điện.

–  Thiền Nhi đâu? – tuy biết không có được câu trả lời nhưng Bộc Dương Tuyên Cầu nhịn không được vẫn lên tiếng hỏi. Bộc Dương Ứng Khế vẫn dùng đôi mắt to tròn của mình lẳng lặng nhìn Bộc Dương Tuyên Cầu. Đúng lúc này Duyên Duyên đi vào.

–  Hoàng thượng, nên dậy thôi… A? Ứng Khế điện hạ, sao ngài lại ở đây? Sớm như vậy mà ngài đã dậy rồi ư?

–  Đi xem Thiền Nhi rốt cuộc đang làm cái gì, sao lại để một đứa trẻ chạy lung tung như vậy. – Bộc Dương Tuyên Cầu nhíu mày nói, không để ý tới Bộc Dương Ứng Khế nữa, bắt đầu rửa mặt.

–  Dạ! – Duyên Duyên vội vàng chạy ra ngoài.

Duyên Duyên vừa rời đi, Tạ Đông Quân ngủ trên giường liền có động tĩnh.

–  Làm ồn cái gì vậy… – giọng của Tạ Đông Quân thều thào, đại khái vì sáng sớm bị đánh thức nên bộ dáng không có chút khí lực nào. Hắn giãy dụa ở trên giường vài cái nhưng vẫn chưa có đứng dậy.

–  A, đánh thức ngươi sao? – Bộc Dương Tuyên Cầu đi qua ngồi xuống bên giường, đưa tay khẽ vuốt má Tạ Đông Quân.

–  Không có … A? Điện hạ, sao ngài ở trong này?!

–  Ta vốn… – Bộc Dương Tuyên Cầu nói được một nửa mới đột nhiên nhận ra, điện hạ trong miệng Tạ Đông Quân không phải chỉ y mà là Bộc Dương Ứng Khế nãy giờ vẫn đứng một bên.

Tạ Đông Quân không nói hai lời liền gạt Bộc Dương Tuyên Cầu sang, xuống giường đi tới bên cạnh Bộc Dương Ứng Khế.

–  Điện hạ sao tới đây? Bây giờ còn rất sớm mà.

Bộc Dương Ứng Khế còn chưa trả lời, bàn tay nhỏ vẫn xoa xoa chỗ bụng.

–  Điện hạ xảy ra chuyện gì sao? Đau bụng?

Bộc Dương Ứng Khế lắc đầu, đôi mắt trong to nhìn về phía Bộc Dương Tuyên Cầu; Tạ Đông Quân cũng thuận theo ánh nhìn của nó. Tâm Bộc Dương Tuyên Cầu phát hoảng, đồng thời thầm mắng đứa nhỏ này lại dám kéo y xuống dưới nước.

–  Ờ … Lúc ta xuống giường không có chú ý thấy nó nên … nên không cẩn thận đá nó một cái…

–  Ngươi đá nó một cái?!

Giọng Tạ Đông Quân nháy mắt vút lên cao; Bộc Dương Tuyên Cầu sợ tới mức rụt cổ lại, không hề nghĩ ngợi liền nhanh chóng biện minh cho mình.

–  Không phải ta cố ý! Ta không có nhìn thấy nó thôi. Ai biết được mới sáng sớm mà nó liền đứng ở bên giường…

Nhưng căn bản Tạ Đông Quân không nghe lời y biện giải, hắn lo lắng quay sang xem đông xem tây Bộc Dương Ứng Khế.

–  Điện hạ, rất đau sao? Có thấy muốn ói không? Để cho nô tài nhìn xem có được không?

Đối với liên tiếp vấn đề đặt ra, Bộc Dương Ứng Khế hết lắc đầu rồi gật đầu. Cuối cùng nó cũng ngoan ngoãn cởi quần áo ra để cho Tạ Đông Quân kiểm tra. Bộc Dương Tuyên Cầu đứng phía sau cũng vội nhìn lén theo.

May mắn, bụng Bộc Dương Ứng Khế không có vết thương nào, ngay cả một vết bầm đỏ cũng không có. Nếu không thì Bộc Dương Tuyên Cầu chắc chắn sẽ bị Tạ Đông Quân lải nhải mắng mỏ cho xem.

Tuy mới gặp gỡ Bộc Dương Ứng Khế có mấy ngày nhưng Tạ Đông Quân thực sự coi Bộc Dương Ứng Khế như con của mình mà bảo vệ. Nếu chẳng phải Bộc Dương Tuyên Cầu cực lực phản đối thì Tạ Đông Quân ngay cả buổi tối cũng muốn ngủ cùng Bộc Dương Ứng Khế.

–  Sao điện hạ mới sáng sớm lại chạy tới nơi này đứng? Thiền Nhi không ở cùng ngài sao?

–  Ta vừa cho Duyên Duyên đi tìm Thiền Nhi rồi.

–  A, vậy sao? – thời điểm Tạ Đông Quân nói chuyện cũng không có ngẩng đầu lên, vẫn một mực xem xét trên người Bộc Dương Ứng Khế có vấn đề gì khác hay không.

Bị coi thường khiến Bộc Dương Tuyên Cầu bực bội, nhưng vì lý do Bộc Dương Ứng Khế bị chính mình xem nhẹ bao lâu nay nên Bộc Dương Tuyên Cầu cũng không thuận tiện phát tác. Cuối cùng y đành ngồi trên giường, yên lặng cầu nguyện Duyên Duyên sớm mang Thiền Nhi trở về.

–  A… – đối diện với một Tạ Đông Quân đang thao thao bất tuyệt, Bộc Dương Ứng Khế mồm miệng không rõ ràng nói một chứ, sau đó chìa ngón tay ngắn ngủn chỉ chỉ Tạ Đông Quân.

–  Nô tài? Nô tài làm sao ư?

–  Chắc là tới tìm ngươi đó, nó nhớ ngươi. – Bộc Dương Tuyên Cầu giận dỗi nói rồi đứng dậy, tự mình đổi quần áo vào triều.

–  Là như vậy sao, điện hạ?

Bộc Dương Ứng Khế gật đầu, tuy trên mặt không chút thay đổi nhưng Tạ Đông Quân cũng cảm động vô cùng. Hắn hoàn toàn quên đi tôn ti quan hệ, nghiêng người ôm lấy thân mình nho nhỏ của Bộc Dương Ứng Khế.

–  Đa tạ điện hạ đã yêu mến. Nô tài thực sự cảm động lắm!

Thấy Tạ Đông Quân cảm động như vậy, Bộc Dương Tuyên Cầu lại càng thêm khó chịu.

–  Này, ta cũng thường xuyên nói yêu ngươi, nhớ người nha, sao mỗi lần như vậy ngươi đều không thấy ngươi cảm động?

Nghe ngữ khí mất hứng của Bộc Dương Tuyên Cầu, lúc này Tạ Đông Quân mới đem lực chú ý chuyển tới người y.

–  Ngươi cùng con mình tranh sủng cái gì?!

Tạ Đông Quân vừa bực vừa buồn cười, đi tới trước giúp Bộc Dương Tuyên Cầu thay quần áo. Đúng lúc, Duyên Duyên mang theo Thiền Nhi đã trở lại. Thiền Nhi gấp đến độ phát khóc, thấy Bộc Dương Ứng Khế vẫn mạnh khỏe đứng đó mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.

–  Điện hạ, sao người lại một mình chạy đến nơi này được vậy? Hù chết Thiền Nhi rồi! – Thiền Nhi thút thít nói rồi kiểm tra xem Bộc Dương Ứng Khế có bị thương hay không. Mãi một lúc nàng mới thấy Bộc Dương Tuyên Cầu và Tạ Đông Quân đứng bên liền vội vàng quỳ thỉnh an.

–  A! Tham … tham kiến hoàng thượng! Tham kiến Tạ thị nhân!

Thiền Nhi đúng là bị dọa chết, điện hạ sao có thể chạy tới Tĩnh Tâm điện; hơn nữa thoạt nhìn bộ dáng hoàng thượng không có mấy vui vẻ nha…

–  Đứng lên đi, mau mang đứa bé kia về!

Bộc Dương Tuyên Cầu không tính toán hay phản ứng gì với Thiền Nhi mà chỉ thúc giục nàng mau mang Bộc Dương Ứng Khế đi.

–  Dạ, điện hạ, chúng ta đi thôi!

Thiền Nhi cố gắng kéo tay Bộc Dương Ứng Khế nhưng Bộc Dương Ứng Khế lại như không muốn rời đi. Nó cứ cúi đầu đứng ở chỗ cũ.

–  Nếu không có việc gì thì để cho điện hạ ở lại ăn sáng đi. Hoàng thượng, ngươi cũng chưa cùng điện hạ dùng bữa lần nào đúng không?

Bộc Dương Tuyên Cầu nhíu mày, Tạ Đông Quân tuy tươi cười khi nói chuyện nhưng Bộc Dương Tuyên Cầu theo nét cười của hắn có thể đọc được một thông điệp đi kèm: “ngươi dám nói không được thì liền xong đời!”; thế nên Bộc Dương Tuyên Cầu….

–  Khụ! Cứ thế lo liệu đi, Duyên Duyên.

–  Dạ! – Duyên Duyên vui vẻ đáp rồi kéo Thiền Nhi chạy đi chuẩn bị đồ ăn sáng, lưu lại ba người bên trong phòng.

–  Như vậy ngươi vui chưa? – Bộc Dương Tuyên Cầu tức giận nói; còn Tạ Đông Quân thì đáp lại y một nụ cười. Bộc Dương Tuyên Cầu nhìn Tạ Đông Quân cười vài giây rồi mới cúi người muốn hôn môi hắn, song lại bị hắn đẩy ra.

–  Đừng, điện hạ đang ở đây! – Tạ Đông Quân nhỏ giọng nói, vẻ mặt thẹn thùng.

Quay đầu nhìn lại, quả nhiên vẫn thấy Bộc Dương Ứng Khế đứng đó, dùng đôi mắt sáng lấp lánh nhìn hai người họ.

–  A…. Điện hạ thích ăn cái gì? Nói nô tài biết để nói bọn họ chuẩn bị nhiều một chút. – đại khái vì thấy ngượng ngùng nên Tạ Đông Quân đành cười xấu hổ hai tiếng rồi nói với Bộc Dương Ứng Khế.

Bộc Dương Ứng Khế nghiêng đầu, thấy Tạ Đông Quân đi tới phía mình liền chìa hai cánh tay ngắn ngủn hướng hắn, giống như muốn hắn ôm.

Tạ Đông Quân dễ dàng ôm lấy Bộc Dương Ứng Khế, và hắn lại kinh ngạc bởi đứa nhỏ này rất nhẹ; căn bản không giống với sức nặng mà đứa nhỏ hai tuổi vốn có.

Bộc Dương Ứng Khế ghé vào vai Tạ Đông Quân, trộm nhòn Bộc Dương Tuyên Cầu đứng phía sau Tạ Đông Quân. Nó không hiểu, vì sao Bộc Dương Tuyên Cầu lại dùng diễn cảm đáng sợ kia nhìn mình.

Hai cung nữ nhanh chóng mang bữa sáng lên bàn. Tạ Đông Quân sớm đã có thói quen vì Bộc Dương Tuyên Cầu cứng rắn muốn hắn ngồi dùng bữa cùng y nên cũng tự động ngồi xuống. Chỉ là, lực chú ý của hắn trong ngày hôm nay đều đặt hết lên người Bộc Dương Ứng Khế.

–  Điện hạ thích ăn cái gì? Nô tài lấy giúp ngài.

Bộc Dương Ứng Khế nhìn một bàn đầy đồ ăn trước mặt, hình như không biết phải làm sao, thậm chí nó còn dùng ánh mắt xin giúp đỡ từ Thiền Nhi đang đứng phía sau.

–  Bình thường điện hạ không ăn những thứ này, cho nên…

Tạ Đông Quân nhìn quét một lượt đồ ăn trên bàn, đều là những đồ ăn sáng rất đơn giản. Sau khi lên làm hoàng đế, thói quen ăn uống của Bộc Dương Tuyên Cầu cũng không có thay đổi gì, vậy nên đồ ăn không khác mấy so với hồi y còn là vương gia.

Mấy thứ này mà Bộc Dương Ứng Khế còn chưa nếm qua, vậy trước kia nó ăn cái gì?

Tạ Đông Quân đè nèn xuống cảm giác chua xót đang ực lên trong cổ họng, làm bộ tươi cười nói.

–  Vậy điện hạ thử cháo này trước đi nha, cái này ăn ngon lắm. – Tạ Đông Quân múc một chén cháo đầy, thổi nguội một thìa rồi đưa tới bên miệng Bộc Dương Ứng Khế.

Bộc Dương Ứng Khế do dự một hồi rồi mở miệng ăn, cặp mắt tròn tròn đầy nghi ngờ liền mở to vì kinh ngạc. Miếng cháo mềm mềm, ngọt ngọt nhanh chóng được nuốt vào bụng, ánh mắt Bộc Dương Ứng Khế lại quay sang nhìn chăm chú chén chào trên tay Tạ Đông Quân.

Tạ Đông Quân tự nhiên có cảm giác thành công trong lòng, tốc độ bón cháo càng nhanh hơn, chớp mắt Bộc Dương Ứng Khế đã ăn hết nửa bát cháo. Trái lại, Bộc Dương Tuyên Cầu ngồi một bên bị vắng vẻ cứ dùng biểu cảm oán hận, đố kị mà cắn cắn miếng bánh mì thứ tư của mình.

–  Hoàng thượng, thời gian không còn nhiều nữa ạ! – Duyên Duyên nhỏ giọng nhắc nhở. Đứng bên và chứng kiến tất cả khiến nàng nhịn không được muốn phì cười, có trời mới biết nàng đã tốn bao nhiêu khí lực mới nhịn không cười thành tiếng.

Bộc Dương Tuyên Cầu đứng lên, vỗ vỗ y bào chuẩn bị đi thượng triều. Tạ Đông Quân thấy thế liền đứng lên tiễn y.

Thấy cuối cùng Tạ Đông Quân cũng chú ý tới mình, lúc này Bộc Dương Tuyên Cầu mới có chút vui vẻ.

Tạ Đông Quân tiễn Bộc Dương Tuyên Cầu tới cửa, rồi y quay đầu nhìn hắn.

–  Đừng chỉ mãi chăm sóc tiểu quỷ kia, bản thân cũng phải ăn vài thứ đó. – y vươn tay đẩy mấy sợi tóc của Tạ Đông Quân sang hai bên tai gọn gàng. Vì mới sáng sớm đã có một đống chuyện nên Tạ Đông Quân vẫn chưa kịp buộc tóc.

–  Cái gì mà tiểu quỷ, đó là con của ngươi đó!

–  Ta mặc kệ là ai, nếu ngươi không chịu ăn cơm, chờ ta trở về rồi biết tay, đã biết chưa hả? – Bộc Dương Tuyên Cầu ghé sát mặt Tạ Đông Quân, ngữ khí đầy ý cảnh cáo.

–  Đã biết.

Bộc Dương Tuyên Cầu khẽ hôn lên môi Tạ Đông Quân, thậm chí còn chìa đầu lưỡi liếm nhẹ bên viền môi hắn rồi mới chịu rời đi. Còn lại Tạ Đông Quân đứng đó, cả mặt đỏ bừng.

–  Đúng là … Nếu để người ta thấy thì tính sao! – Tạ Đông Quân nhỏ giọng oán hận nhưng khóe miệng lại tràn ra nụ cười hạnh phúc.

Trở lại trong phòng, Bộc Dương Ứng Khế vẫn ngồi ngay ngắn trên ghế nhìn hắn, không hề động gì tới chiếc bát.

–  Xảy ra chuyện gì sao, điện hạ? Ngài không ăn thêm sao? Cháo nguội rồi, nô tài đổi chén khác cho ngài nha?

Bộc Dương Ứng Khế lắc đầu, sau đó tự mình bưng chiếc bát lên, múc từng thìa bỏ vào miệng nhỏ nhắn ăn.

Vì Bộc Dương Tuyên Cầu và hắn đều rởi khỏi bàn ăn nên nó bất an, không dám động đồ ăn sao?

Đây là chuyện mà một đứa trẻ hai tuổi làm sao? Bình thường, chẳng phải đứa trẻ hai tuổi nào thấy cái gì mình thích thì chẳng thèm quan tâm gì mà ăn thật nhiều sao?

Đứa nhỏ này mới hai tuổi mà đã học được cách không tùy hứng, quan sát sắc mặt người khác để sống sao?

Tạ Đông Quân chợt có cảm giác đau nhói, khó chịu, hắn nhớ tới Bộc Dương Tuyên Cầu trước kia hình như cũng giống thế này.

Bộc Dương Tuyên Cầu hiện tại thi thoảng biểu hiện ra vẻ mặt lãnh huyết đáng sợ, một phần nguyên nhân cũng vì thời thơ ấu trước đó; chỉ vậy thôi mà Tạ Đông Quân đã đau lòng rồi.

Thế nên, mặc kệ thế nào thì hắn cũng không muốn để đứa con của Bộc Dương Tuyên Cầu biến thành như vậy.

–  Điện hạ!

Chờ cho Bộc Dương Ứng Khế ăn no xong, Tạ Đông Quân dùng giọng điệu nghiêm túc gọi nó. Thấy vẻ mặt Tạ Đông Quân rất hình sự, Bộc Dương Ứng Khế thoạt nhìn hơi hoảng loạn, nghĩ là mình đã làm sai chuyện gì khiến Tạ Đông Quân không vui.

–  Điện hạ, ngài là một hoàng tử, cho nên ngài muốn làm cái gì cũng được, có biết không?

Bộc Dương Ứng Khế vẫn nhìn Tạ Đông Quân như cũ, không biết rốt cuộc Bộc Dương Ứng Khế có nghe hiểu được không, nhưng nó tựa hồ phát hiện Tạ Đông Quân không có giận mình nên không còn khẩn trương nữa.

–  Từ hôm nay trở đi, điện hạ muốn làm cái gì cũng được, vậy nên ngài cứ thoải mái yêu cầu, được không ạ?

Bộc Dương Ứng Khế chần chờ một hồi rồi rụt rè gật đầu; tuy nhiên Tạ Đông Quân xem ra là nó vẫn chưa rõ mình nói cái gì. Chỉ là theo bản năng nên nó mới đáp lại hắn thôi.

Xem ra, một thời gian dài sống trong hoàn cảnh bị xem thường nên Bộc Dương Ứng Khế hoàn toàn không có được cái ngạo khí cùng sự ngạo nghễ. Tuy nhìn theo một khía cạnh thì nó là một điều tốt nhưng về mặt khác… Bộc Dương Ứng Khế ngay cả khi đối diện với bọn hạ nhân cũng luôn có bộ dáng sợ sệt, yếu thế.

Phát hiện ra điểm này khiến Tạ Đông Quân nhíu mày, song hắn không biết nên làm cái gì mới tốt.

Hắn phải làm gì để giúp đứa nhỏ đáng thương này?

–  Đúng rồi, lát nữa điện hạ có muốn làm cái gì không? Bình thường, điện hạ thích làm cái gì? – câu hỏi sau của Tạ Đông Quân là dành cho Thiền Nhi.

–  Bình thường, điện hạ… đều ngồi ở trong điện… – Thiền Nhi nói ấp a ấp úng, nhưng đại khái Tạ Đông Quân cũng nghĩ ra được.

Ngày đó, khi tiến vào chỗ Bộc Dương Ứng Khế ở, hắn đã chú ý thấy nới ấy chẳng có cái gì. Mà theo tình trạng lúc đó của Bộc Dương Ứng Khế thì nó cũng không dễ dàng rời khỏi điện của mình. Thế nên, ngày qua ngày, Bộc Dương Ứng Khế chỉ có thể ngồi ngẩn người bên trong gian phòng. Thiền Nhi cũng đâu thể cả ngày ở bên cạnh nó… Có lẽ vì nguyên nhân này khiến cá tính Bộc Dương Ứng Khế có vẻ tự bế và giải thích lý do vì sao nó lại ít nói đến như vậy.

–  Đợi lát nữa, nếu điện hạ không có việc gì làm thì cùng nô tài đi chơi có được không?

Bộc Dương Ứng Khế gật đầu, đặt tay mình lên tay Tạ Đông Quân rồi nhảy xuống khỏi ghế. Hai người cùng nhau nhanh chóng đi ra ngoài.

Thiền Nhi nhìn theo hai người rời đi rồi nhìn Duyên Duyên mỉm cười.

Thật sự tốt rồi, điện hạ cô đơn một mình đã lâu, cuối cùng cũng hết khổ.

Tạ Đông Quân mang Bộc Dương Ứng Khế vào sân sau, đó là nơi dành cho thời gian làm vườn của hắn. Tạ Đông Quân đưa cho Bộc Dương Ứng Khế một cái xẻng rồi làm mẫu dạy nó cách xới đất.

–  Nhìn xem, làm như vậy sẽ khiến đất tơi xốp, cây cối mới có thể tươi tốt.

Bộc Dương Ứng Khế chăm chú quan sát động tác của Tạ Đông Quân hồi lâu rồi cũng cầm cái xẻng bắt chước đào đất. Đào vài cái, Bộc Dương Ứng Khế như đào ra hứng thú, bắt đầu thoăn thoắt xới đất.

Bởi vì bón phân nhiều cho nên đất ở đây khá phì nhiêu, đào vài cái là có thể thấy mấy con giun đất chui ra. Bộc Dương Ứng Khế nghiêng đầu nhìn một lát, thấy con giun vội vàng chui lại vào trong đất, nó liền nhanh chóng bắt lấy cái đuôi con giun lôi tuột ra.

Bộc Dương Ứng Khế ngẩng đầu nhìn Tạ Đông Quân, thì thấy hắn chỉ mỉm cười chứ không có ý ngăn cản mình nên nó cũng lấy hết can đảm nghịch với đống bùn đất.

Đợi cho Tạ Đông Quân dọn dẹp xong vườn hoa thì Bộc Dương Ứng Khế cũng đã nghịch bẩn cả người. Phát hiện trên người mình đều là bùn, Bộc Dương Ứng Khế bất an vo vo góc áo, không dám ngẩng đầu nhìn Tạ Đông Quân.

Biết Bộc Dương Ứng Khế là sợ mình mắng nó nên Tạ Đông Quân cũng cố ý phóng nhẹ giọng:

–  Điện hạ, nô tài đưa ngài đi tắm nhé!?

Bộc Dương Ứng Khế ngẩng đầu quan sát biểu cảm của Tạ Đông Quân, phát hiện đối phương không có vẻ tức giận nó mới gật đầu để Tạ Đông Quân đưa mình đi tẩy sạch.

Tạ Đông Quân đưa Tạ Đông Quân tới ao tắm mà Bộc Dương Tuyên Cầu thường sử dụng. Đó là nơi Bộc Dương Tuyên Cầu đặt biệt cho người ta dùng đá thiên nhiên xây dựng nên ngay phía sau Tĩnh Tâm điện; thậm chí y còn sai người dẫn nước nóng tự nhiên từ bên ngoài vào. Tất cả chỉ vì muốn Tạ Đông Quân ưa sạch sẽ lúc nào cũng có nước ấm để tắm rửa.

Đối với Tạ Đông Quân mà nói, có được một nơi như thế này thật sự rất tuyệt. Có điều, khuyết điểm lớn nhất là chỗ này cũng trở thành nơi thuận tiện nhất để Bộc Dương Tuyên Cầu thân thiết với hắn a!

Duyên Duyên đã chuẩn bị quần áo sạch sẽ cho cả hai; Tạ Đông Quân lấy bừa một cái xem xét thì phát hiện đồ của Bộc Dương Ứng Khế chất liệu so ra còn kém hơn cả của mình. Thế nên, hắn lập tức cho gọi người bên phòng may mặc đến, y theo số đo của Bộc Dương Ứng Khế để may cho nó vài bộ y phục tốt.

Đứng trước ao tắm khổng lồ nghi ngút khói, Bộc Dương Ứng Khế chỉ biết ngây ngốc nhìn, không biết phải làm gì tiếp theo. Tạ Đông Quân cởi áo khoác của mình rồi sau đó thay quần áo cho Bộc Dương Ứng Khế, dẫn nó bước vào bồn tắm. Bản thân hắn chỉ đứng bên thành ao, hai đầu gối nho nhỏ chìm vào trong nước để tắm rửa sạch sẽ cho Bộc Dương Ứng Khế.

Với nắm bồ kết để bên cạnh, Tạ Đông Quân cẩn thận gội đầu cho Bộc Dương Ứng Khế. Trong khi đó, đôi mắt Bộc Dương Ứng Khế lại nhắm chặt lại, cả người không hề nhúc nhích.

Có lẽ vì cơ hội được tắm nước ấm cũng không có nhiều nên Bộc Dương Ứng Khế thoạt nhìn giống như rất khẩn trương. Tạ Đông Quân nói đông nói tây để nó không còn bất an nữa; tuy thế, mãi tới khi cả người được tẩy sạch sẽ thì Bộc Dương Ứng Khế mới dám thả lỏng người một chút.

–  Ngài thấy thế nào, sau khi tắm sạch rất thoải mái đúng không?

Tạ Đông Quân cười hỏi, nhưng phát hiện Bộc Dương Ứng Khế không hề nhìn mình mà đang ngẩn người nhìn phía sau mình.

–  Điện hạ? Ngài có chuyện gì sao? Đang nhìn … Ô!

Tạ Đông Quân mới nói được một nửa thì đã bị một khối lực kéo mạnh, cả người lùi về rơi vào một ***g ngực ấm áp. Tạ Đông Quân sợ mới mức thiếu chút là tim ngừng đập, tiếng hô kinh hãi còn chưa kịp phát ra thì đôi môi đã bị người nào đó dùng sức hôn.

Vất vả lắm đôi mắt mới lấy lại được tiêu cự, hiện ra ngay trước mặt Tạ Đông Quân chính là khuôn mặt tươi cười của Bộc Dương Tuyên Cầu.

–  Ngươi … ngươi sao lại …

Bởi vì bị kinh hách quá độ nên mồm miệng cũng không rõ, Tạ Đông Quân cảm thấy xấu hổ vô cùng, ngay cả mặt cũng đã đỏ bừng bừng. Ứng Khế điện hạ còn đang ở đây, người này sao có thể tùy tiện hôn hắn như thế chứ?!

–  Điện hạ còn ở đây đó! Sao ngươi có thể cho nó thấy ngươi…

–  Ta thế nào? – Bộc Dương Tuyên Cầu cười thật thảnh thơi, cứ như hoàn toàn không thể hiểu nổi vì sao Tạ Đông Quân lại kích động như thế.

–  Ngươi sao có thể để một đứa trẻ nhìn thấy chúng ta … Hơn nữa, đó còn là con của ngươi! – Tạ Đông Quân dùng khí âm nói song vẫn duy trì tư thế ngửa đầu ngã vào lòng Bộc Dương Tuyên Cầu vì hắn không dám nhìn phản ứng của Bộc Dương Ứng Khế.

–  Có liên quan gì nào? Dù sao thì nó cũng không có thấy.

–  Hử?

Bật đứng thẳng người, Tạ Đông Quân phát hiện Bộc Dương Ứng Khế đang dùng hai bàn tay nhỏ bé che khuất tầm mắt, làm một bộ “ta không thấy, ta không biết”!

Đứa nhỏ này quả thực thông minh, Tạ Đông Quân không nói gì mà chỉ nghĩ thầm như vậy!

Quả nhiên không hổ là con của ta, còn đây là suy nghĩ đắc ý của Bộc Dương Tuyên Cầu.

–  Hắt xì! – tuy đứng trong ao nhưng vì một nửa người lộ ra ngoài nên Bộc Dương Ứng Khế nhịn không được hắt xì một cái.

Tạ Đông Quân thấy thế nhanh chóng giãy vòng tay Bộc Dương Tuyên Cầu ra,  vội vàng muốn đem Bộc Dương Ứng Khế ôm ra khỏi ao. Nhưng hắn chưa kịp hành động thì đã bị Bộc Dương Tuyên Cầu ngăn cản.

–  Ngươi làm chi đó? Ta muốn giúp điện hạ mặc quần áo, nếu không ngài ấy sẽ bị nhiễm lạnh…

–  Loại chuyện đó giao cho Thiền Nhi là được rồi, ngươi không cần lo lắng.

Vừa lúc Bộc Dương Tuyên Cầu nói thì Thiền Nhi đã xuất hiện phía sau hai người. Nàng hướng Tạ Đông Quân cúi người hành lễ rồi đi tới phía Bộc Dương Ứng Khế.

–  Điện hạ, chúng ta đi ra ngoài thôi.

Thiền Nhi nhanh chóng mặc xong quần áo cho Bộc Dương Ứng Khế rồi mang nó ly khai, chỉ để lại hai người Tạ Đông Quân và Bộc Dương Tuyên Cầu.

Bàn tay Bộc Dương Tuyên Cầu lại bắt đầu lần mò trên người Tạ Đông Quân, đầu ngón tay không ngừng xoa xoa hai má hắn. Nụ cười treo trên mặt y khiến Tạ Đông Quân thầm cảnh giác trong bụng.

–  … Ngươi muốn làm gì hả?

–  Ha ha … Ngươi nói thử xem?

Nụ cười của Bộc Dương Tuyên Cầu mang đầy *** ý, tay âm thầm chui vào trong áo Tạ Đông Quân, không nhẹ không nặng xoa bóp điểm đỏ trước ngực hắn.

–  A … Ngươi … Ngươi là đô sắc dục huân tâm … – giọng của Tạ Đông Quân đã bắt đầu suy yếu, trên mặt đỏ ửng không biết vì hơi nóng hay là vì dục tình đang không ngừng dâng lên kiaồ

 

 

Trên người Bộc Dương Tuyên Cầu cuối cùng cũng chỉ còn độc một áo lót trong, y bế Tạ Đông Quân vào trong ao tắm rồi đặt hắn ngồi lên đùi mình.

–  Đừng nói là ngươi lại muốn ở trong này … – Tạ Đông Quân túm lấy vai Bộc Dương Tuyên Cầu, cố gắng đẩy y ra một cách vô ích.

–  Tiểu quỷ kia suốt ngày hấp dẫn sự chú ý của ngươi, ta cũng chỉ có nơi này mới có thể hành sự… miễn cho nó đến quấy rầy chúng ta… – Bộc Dương Tuyên Cầu một bên nói một bên cắn nhẹ chiếc cổ trắng nõn của Tạ Đông Quân khiến hắn nổi một trận da gà.

–  Cùng con mình so đo tình cảm… Ngươi không thấy mất mặt… – thả lỏng cánh tay đang bám trên vai Bộc Dương Tuyên Cầu, Tạ Đông Quân cũng ăn miếng trả miếng cắn một cái lên mặt y.

–  Nói cái gì mà con ta? Chẳng phải nó cũng là con của ngươi sao?

–  Hử?

Tạ Đông Quân kinh ngạc chống lại ánh mắt của Bộc Dương Tuyên Cầu; còn Bộc Dương Tuyên Cầu thì nở một nụ cười đầy đắc ý.

–  Cả người cứ quẩn quanh bên nó, chẳng phải ngươi giống như nương của nó sao? Nó không phải là con của cả hai chúng ta sao?

–  Ta … – mặc dù có chút cảm động nhưng Tạ Đông Quân lập tức phát hiện điều quái dị trong lời nói của Bộc Dương Tuyên Cầu.

–  Ai là nương của nó! Ta không phải nữ nhân! – Tạ Đông Quân tức giận nói, đồng thời dùng cánh tay mềm mại, yếu đuối thúc Bộc Dương Tuyên Cầu một cái. Nhưng cái đành này thoạt nhìn vô hại đối với Bộc Dương Tuyên Cầu, vẻ mặt của y ngược lại có vẻ sảng khoái vô cùng.

–  Ưm, dùng sức một chút. Dùng sức nha! Nương của đứa nhỏ!

Thấy sự công kích của mình vô lực sát thương với đối phương, Tạ Đông Quân nổi giận dùng hết tất cả khí lực cắn một cái trên mặt Bộc Dương Tuyên Cầu___ngày hôm đó, gần Tĩnh Tâm điện vang lên một tiếng hét thảm.

Mấy ngày lâm triều kế tiếp đó, nhóm đại thần cho dù là trả lời hay là bẩm tấu đều không dám ngẩng đầu; trừ bỏ cái tên Bộc Dương Tuyên Mộ không biết là vì không có dây thần kinh hay là lớn mật kia.

Hiện tại, Bộc Dương Tuyên Cầu đang ngồi trên long ỷ, nghe Trấn Bắc vương báo cáo. Bộc Dương Tuyên Mộ một bên nói một bên nghi hoặc quan sát vết bầm đỏ thẫm trên mặt Bộc Dương Tuyên Cầu. Rõ ràng là hắn có thể nhìn ra được vết răng nha!

Nhưng là vẻ mặt Bộc Dương Tuyên Cầu rất nghiêm túc, hoàn toàn không chú ý tới không khí quái dị bên dưới, càng giả bộ trên mặt của y không có vết thương nào!

Rốt cuộc thì hai người bọn họ đã chơi trò gì vào buổi tối nhỉ? Bộc Dương Tuyên Mộ càng ngày càng có hứng thú đối với Tạ Đông Quân a!

____

–   Ngoan, điện hạ đừng nhúc nhích, nhẫn nại một chút là được rồi.

Hôm nay, người bên phòng may mặc theo yêu cầu của Tạ Đông Quân tới Vọng An điện để lấy số đo của Bộc Dương Ứng Khế, may cho nó một vài bộ đồ mới. Mấy hành động hết chuyển qua bên này lại chuyển qua bên kia, rồi lúc nâng tay lên lúc lại hạ tay xuống dường như làm cho Bộc Dương Ứng Khế vốn không thể hiện cảm xúc cũng phải khó chịu.

Vì được Tạ Đông Quân quan tâm lo bữa ăn bữa ngủ nên Bộc Dương Ứng Khế đã mập mạp hơn so với trước, có dáng dấp ngây thơ, đáng yêu vốn có của một tiểu hài tử.

–  Áo lót trong, khố, áo khoác ngoài và đồ giữ ấm… Trước hết cứ làm mười bộ đi. Nhớ rõ chất liệu phải tốt, mềm; áo lót trong phải thoáng mới không làm điện hạ khó chịu. – Tạ Đông Quân ngồi xem lại cuốn sổ rồi nhắc nhở; người của phòng may mặc đứng bên cạnh vâng vâng dạ dạ gật đầu, không dám khinh thường.

Bình thường thì Bộc Dương Tuyên Cầu đều thay Tạ Đông Quân may đồ nhưng hắn không thích dùng đồ xa xỉ nên luôn từ chố. Song, hiện tại thì hắn lại yêu cầu không nương tay, không chỉ số lượng mà ngay cả chất lượng cũng xem xét cẩn thận.

Thật vất vả mới hoàn thành công việc, người bên phòng may mặc hành lễ cáo lui còn Bộc Dương Ứng Khế thì lấy tay dụi dụi mắt, vẻ mặt muốn ngủ.

–  Điện hạ đã buồn ngủ trưa rồi sao?

Bộc Dương Ứng Khế gật đầu, Tạ Đông Quân liền cho Thiền Nhi lau sạch sẽ chiếu để Bộc Dương Ứng Khế ngủ trưa. Đợi tới khi Bộc Dương Ứng Khế ngủ say thì Tạ Đông Quân mới rời đi, trở lại Tĩnh Tâm điện.

Sau khi trở lại Tĩnh Tâm điện, Tạ Đông Quân liền đi thẳng tới thư phòng. Quả nhiên thấy Bộc Dương Tuyên Cầu đang ngồi trước bàn, tay còn nắm cây bút lông nhưng cả người đã gục xuống bàn say ngủ.

Gần đây, thực sự Bộc Dương Tuyên Cầu đã mệt muốn chết rồi! Bởi vì công việc bận rộn, Tạ Đông Quân chỉ có thể nhìn thấy y vào buổi sáng sau khi hạ triều nghỉ ngơi và thời gian buổi tối khi hắn cầm đèn.

Nhưng vì Bộc Dương Tuyên Cầu thường làm việc đến nửa đêm nên Tạ Đông Quân cũng nhịn không được mà ngủ gà ngủ gật. Chờ tới khi hắn tỉnh lại thì đã thấy mình đang an ổn nằm trên giường, còn Bộc Dương Tuyên Cầu thì đang thay quần áo để chuẩn bị thượng triều.

Tạ Đông Quân đứng bên cạnh bàn nhìn gương mặt đương ngủ của Bộc Dương Tuyên Cầu, trên đó vẫn còn dấu răng của hắn. Tạ Đông Quân buột miệng cười thành tiếng, vươn tay nhẹ nhàng xoa xoa dấu răng trên mặt y.

Dấu răng này đã vài ngày rồi mà vẫn chưa hề biến mất, nói vậy chắc y đã bị rất nhiều ánh mắt quái dị săm soi rồi nha! Một người đường đường là hoàng đế thế mà trên mặt lại có dấu răng của người ta, không biết đám thần tử kia sẽ nghĩ gì?!

Hình như hắn làm việc vẫn chưa có tính trước nghĩ sau, có lẽ nên vì Bộc Dương Tuyên Cầu mà ngẫm lại đôi chút. Tạ Đông Quân tự dặn lòng mình.

–  …. Đã chịu về rồi hả?

Không biết đã tỉnh từ lúc nào, nhưng Bộc Dương Tuyên Cầu vẫn im lặng gục xuống bàn không chịu đứng lên. Y chỉ mở mắt nhìn Tạ Đông Quân, giống một đứa nhỏ đang cáu kỉnh.

–  Lại giận dỗi cái gì vậy? – Tạ Đông Quân một bên nói một bên cọ cọ vào người Bộc Dương Tuyên Cầu như con mèo nhỏ.

Trong lòng Tạ Đông Quân hiểu được, Bộc Dương Tuyên Cầu đang giận hắn vì luôn kè kè bên cạnh Bộc Dương Ứng Khế mà bỏ bê không quan tâm tới y. Thế nên, hắn mới làm nũng để bồi tội với Bộc Dương Tuyên Cầu!

–  Hừ! Biết rồi còn cố hỏi!

–  Đừng nóng giận nữa. Ta quan tâm tới Ứng Khế điện hạ là vì nó là con của ngươi, nếu là con của người khác thì ta cũng không để ý tới nó đâu.

Tạ Đông Quân vừa làm mặt tươi cười hối lỗi, vừa nắm lấy cánh tay Bộc Dương Tuyên Cầu, lắc lắc nhẹ.

Tuy trên mặt diễn cảm không quá cao hứng nhưng Bộc Dương Tuyên Cầu rõ ràng đã bị mềm hóa. Y để Tạ Đông Quân ngồi lên chân mình, Tạ Đông Quân vừa vặn lọt vào trong lòng ngực y, giữa hai người không có lấy một chút khe hở.

Đã lâu không có thời gian để hai người được bên nhau thế này, nhất là Tạ Đông Quân hiện tại vì lấy lòng y mà … không có phản kháng nên tâm tình Bộc Dương Tuyên Cầu rất là tốt!

–  Hiện tại chúng ta có thể xem là một gia đình hoàn hảo chứ?

Bộc Dương Tuyên Cầu lơ đãng nói ra một câu khiến Tạ Đông Quân ngẩn người.

–  Cái gì?

–  Ngươi xem. Ngươi, ta và tiểu quỷ đầu kia không phải là một gia đình hạnh phúc sao? – Bộc Dương Tuyên Cầu ôm chặt Tạ Đông Quân từ phía sau, thưởng thức trêu đùa với ngón tay của hắn.

–  Có một câu nói sao nhỉ … “Chấp tử tay, phu phục gì cầu?” [tạm hiểu như: được nắm tay, được ở cùng người mình yêu thương thì còn gì để cầu nữa?!]. Hình như là như vậy?!

Nghe lời y nói, Tạ Đông Quân nín thinh không biết nên nói cái gì. Hắn nhìn bàn tay Bộc Dương Tuyên Cầu nhẹ nhàng chạm vào mình, khóe miệng nhịn không được cong lên nụ cười hạnh phúc.

–  Ừm, đại khái là như thế!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.