Y Mộng Phù Dung

Chương 2: Chương 2: Định mệnh đã định




Vân Tuyết Y nặng nề hé mở đôi mắt của mình nhìn mọi thứ xung quanh. Không phải nàng đã bị đâm chết rồi sao? Sao có thể còn sống?

Nàng trở mình ngẩng đầu lên nhìn phía dưới bụng. Hoàn toàn không có một dấu vết gì.

“Thế này là sao? Không phải ta đã chết rồi ư? Sao lại còn ở nơi kì lạ nào đây...?!”

Tuy không có cảm giác đau về mặt thể xác, nhưng trong người nàng lại có một cảm giác nóng như thiêu đốt.

“Ư... Cái này... xuân dược?!”1

Vân Tuyết Y lại ngạc nhiên. Đây, không phải là khung cảnh quen thuộc của bốn năm về trước hay sao?

Nàng nhớ, quen hắn được một năm thì nàng đã làm đủ mọi cách lấy được niềm tin của hoàng đế, sau đó xin ân điển được ban hôn. Vậy nên, lúc này là nàng và hắn đã là phu thê.

Vân Tuyết Y mệt mỏi đưa tay lên day trán - “Ta thật sự trùng sinh về rồi... nhưng sao lại không phải là sáu năm trước, mà là lúc này cơ chứ? Thế này thì là ta đã... thành thân với tên bạo quân đó còn gì.”

Nàng tự quở trách bản thân, rồi lại lấy lại bình tĩnh. Bây giờ vẫn chưa muộn, nàng vẫn có thể cứu vãn được tình hình.

“Nhưng mà trước tiên là phải giải quyết vấn đề xuân dược này trước đã đi?”

Nàng còn nhớ, kiếp trước trong lúc ra xuất phủ liền bị người khác bày mưu hạ thuốc đem nhốt trong phòng kín, mãi mới tìm cách thoát ra được. Việc nàng rời phủ không ai hay biết, hại nàng phải vật lộn với đám lưu manh thổ phỉ trên núi, mãi trời tối mới trở về. Lúc này, nàng mới tự cảm khái cho chính mình, hiện tại dựa vào bản thân để sống sót là kế sách tốt nhất.

“Theo ta nhớ, thì không đầy nửa nén nhang nữa sẽ có bọn thổ phỉ đi qua đây. Nhân lúc này phải tìm cách giải độc.”

Vân Tuyết Y ngó đến con suối gần nơi nàng đang nằm, rồi nghĩ bụng nếu ngâm một lúc dưới nước lạnh chắc chắn sẽ tỉnh táo hơn.

Nàng vội vàng lết thân qua đó, nhẹ nhàng cởi bỏ lớp y phục giấu xuống khe đá rồi ngâm mình xuống suối.

Đúng như dự đoán, có bọn thổ phỉ đi qua ngay trước tầm mắt nàng. Vân Tuyết Y nấp sau mỏm đá lén nhìn bọn chúng, bất chợt trượt tay ngã xuống nước.

Nghe động, cả bọn dừng lại.

“Có chuyện gì vậy?”

Thấy mặt nước yên tĩnh không một bóng người, chúng tự bảo nhau - “Chắc là cá động thôi, kệ đi.”

Đợi thổ phỉ đi khỏi, nàng mới dám ngoi lên khỏi mặt nước.

“Phù! Thật là một phen hú vía.” - Nàng tự trấn an bản thân.

Trông đầy tinh thần thế này, chắc độc cũng giải được phân nửa rồi. Vân Tuyết Y lấy bộ y phục được giấu kĩ tránh bị phát hiện, rồi mặc lên và tìm đường rời khỏi đó.

“Rốt cuộc năm đó là ai làm hại mình, mình vẫn chưa điều tra ra...”

Vân Tuyết Y hậm hực hồi phủ. Có điều, ông trời đã cho nàng cơ hội tốt để sống lại như vậy, nhất định không được bỏ lỡ.

[Năm Gia Cảnh thứ 53

Thành Họa Kinh - đệ nhất kinh đô Đại Tề quốc]

[Thất vương phủ]

“Vương phi, người đi đâu mà toàn thân lại ướt hết thế này?” - Một nô tì tên Liên Nhi hốt hoảng chạy vào lo lắng xem xét từng nơi trên cơ thể nàng xem có vấn đề gì không.

“Không sao. Ta chỉ là đi trên đường bị té xuống hồ mà thôi.”

“Vương phi, người nên cẩn thận một chút. Nếu lỡ sau này xảy ra chuyện nguy hiểm hơn, sao nô tì ăn nói được với Thất vương gia!”

“Ăn nói? Hắn còn không thèm bận tâm ấy chứ.”

“Vương phi, chắc người trông ngóng lắm. Nô tì nghe nói Thất vương gia đã khải hoàn trở về, tối mai bệ hạ sẽ mở hội yến mừng trận chiến ở Tây Sơn đại thắng. Chắc trên đường đi vương gia cũng khao quân rồi.” - Liên Nhi vừa mơ mộng, ánh mắt vừa long lanh suy nghĩ về hình tượng nàng ta đang sùng bái - “Vương gia, được tung hô là chiến thần của Đại Tề ta quả không sai mà!! Ngài ấy cầm quân đến đâu là giặc bại tới đó.”

“Không đến nỗi như vậy chứ.”

“Sao người lại nói vậy! Người nên tự hào mới đúng. Người đã thành thân với vương gia được bảy tháng rồi, vậy người có biết câu chuyện mưu lược của ngài ấy không?”

“Chuyện gì?”

“Người nói xem, Đại Tề chúng ta thủy chiến không phải là thế mạnh, nếu quân lực hao tổn, tinh thần binh sĩ tụt dốc, nhân cơ hội đó kẻ địch lại mang mười vạn thủy binh tinh nhuệ cùng đại lực tàu chiến sang đánh, thì sẽ như thế nào?”

“Thế nào? Ừm... Không phải là nên quy hàng sao?”

“Không đâu vương phi! Thất vương gia chỉ đem năm vạn quân thủy binh để viện trợ cho bản thân, rồi nghênh đón tại vùng biển Cao Châu, đánh tan đội hình của quân địch mà hầu như không bị tổn hại một binh tốt nào. Từ câu chuyện đó cho nên vương gia mới được tung hô là chiến thần của Đại Tề quốc.”1

“Cái gì vậy? Ta quen hắn những sáu năm cũng không hề biết việc này?”

“Còn nữa, sao Liên Nhi... lại có thể am hiểu về việc đánh binh xuất trận? Không lẽ nàng ta đối với thất vương gia lại ngưỡng mộ đến thế?”

“Bình tĩnh nào Vân Tuyết Y. Mày kích động thế làm gì. Dù sao thâm tâm mày thực sự cũng chết rồi mà.”

“Nô tì nghe nói trước kia có một cô công chúa nước chư hầu cùng sứ giả tiến cung, lần đầu gặp Thất vương gia đã động lòng. Trong buổi thượng triều công chúa đó ngỏ ý muốn hòa thân, vương gia liền sai người đổ dầu hỏa vào nước tắm của nàng ta, lại thêm tàn nến rơi xuống, cả Yến Xuân cung đều bị cháy cả. Vương gia nói đó là hình phạt cho nàng ta vì dám tơ tưởng đến ngài ấy. Thật may là nàng ta mệnh lớn, vẫn còn sống, có điều toàn thân bị phỏng nặng. Hoàng thượng không những không trách phạt, còn mắt nhắm mắt mở cho qua. Về việc này, cô công chúa ấy sau vì một phen hoảng sợ mà nằm liệt giường, ốm liên miên. Thân vương chư hầu thưa lên bệ hạ rằng vương gia mới tuổi nhỏ đã làm loạn, người lại tức giận mà quở trách ông ta không biết quản giáo nữ nhi.” - Liên Nhi ghé tai Vân Tuyết Y mà tấm tắc khen ngợi vài câu - “Chuyện đồn ra ngoài, trừ vương phi ra thì không ai dám công khai theo đuổi vương gia nữa đâu. Một hoàng tử được sủng ái như vậy, lại có tài, chắc chắn sau này tiền đồ rộng mở.”

Điều này không cần nói cũng biết. Thất vương gia, nàng hiểu rõ số hai thì không ai nhận số một. Chẳng phải chính hắn đã nhẫn tâm giết nàng bằng mũi kiếm của hắn đó sao?

Liên Nhi không để ý sắc thái chủ tử của mình, tiếp tục đưa đẩy - “Ấy vậy mà bây giờ ngài ấy lại chấp nhận vương phi ta, không phải là chứng tỏ người rất đặc biệt ư?”

Vân Tuyết Y cười lạnh. Đặc biệt? Bây giờ trùng sinh trở về, nàng vẫn cứ chấp mê bất ngộ, thì bốn năm sau người chết dưới mũi kiếm của hắn sẽ là nàng. Nàng sẽ không may mắn thoát chết như cô công chúa nước chư hầu kia nữa.

“Vương phi, người bị sao vậy? Rốt cuộc là ai đã hãm hại vương phi nhà chúng ta? Thật đúng không coi Thất vương phủ ra gì mà!” - Một nô tì khác tên Tiêu Ngọc chạy vào trong viện nhìn một lượt Vân Tuyết Y rồi gào khóc.

“Gì thế này...”

“Tìm suốt sáu năm không ra, bây giờ lại có kẻ tự giấu đầu lòi đuôi? Vậy thì để ta miễn cưỡng chơi cùng.”

“Tiêu Ngọc, ngươi lo lắng cho ta?”

“Sao không ạ vương phi?! Nô tì rất lo cho người.”

“Ta chỉ là bị té một cái xuống nước, con mắt nào của ngươi cho thấy chắc chắn là ta bị người khác hãm hại?”

“Vương... vương phi...? Ý của người nô tì không hiểu...”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.