Y Quan Cầm Thú

Chương 60: Q.1 - Chương 60: HOÀNG KIM CHIẾN THUYỀN




Đường Liệp bước nhanh đi tới, dùng quang mang của dạ minh châu, nhìn thấy rõ dưới chân Phan Ân là một pho tượng đầu hổ lóe kim quang, cười lớn nhặt lên khỏi mặt đất.

Phan Ân trong lòng còn sợ hãi lau đi mồ hôi lạnh trên trán, ánh mắt lập tức bị pho tượng hoàng kim tinh xảo này hấp dẫn: “ Vàng ròng…” Thanh âm của hắn kích động đến phát run.

Đường Liệp đưa pho tượng đầu hổ bỏ vào tay Phan Ân: “ Xem ra chúng ta cách Hoàng Kim Quật không còn xa nữa.”

Đi qua Nhất Tuyến Thiên, trong bóng tối phát ra thanh âm nhè nhẹ, ánh sáng của dạ minh châu chiếu tới, nhìn thấy trên mặt đất là ngàn vạn độc xà đang chiếm giữ, cả đàn rắn không ngừng nhuyễn động, lưỡi rắn màu đỏ tươi không ngừng nhổ ra.

Phỉ Na mặc dù từ trước tới nay luôn luôn gan lớn, nhưng trong đời nàng sợ nhất là độc xà, bị dọa thét lên một tiếng, nhào vào trong ngực Đường Liệp.

Trước đó Phan Ân đã chuẩn bị đầy đủ, lấy ra tấm vải tẩm đầy dầu hỏa, dùng đá lửa đốt lên, ném tới hướng bầy rắn, bầy rắn vốn sợ ánh lửa, nhanh chóng tránh qua một bên, hắn đang muốn phóng qua khe hở, lại bị Đường Liệp giữ chặt.

Đường Liệp thấp giọng nói: “ Không thể, lửa rất nhanh sẽ bị dập tắt, ngươi muốn bị vạn ngàn con rắn cắn chết sao?”

Phan Ân rùng mình một cái, Đường Liệp đưa tay cầm lấy đại khảm đao trong tay Phan Ân, dùng vải quấn quanh thân đao, dặn dò hai người nói: “ Sau khi đốt vải, ta xông vào trước nhất, Phỉ Na ở giữa, ngươi cản phía sau, chúng ta dùng tốc độ nhanh nhất xông qua bầy rắn.”

Đường Liệp sở dĩ chủ động xung phong đi trước nhất, thứ nhất là tin tưởng thực lực bản thân, thứ hai còn có tiểu bạch long ở trên người, cả cá sấu đuôi ngắn còn kính sợ tiểu bạch long, thì đám độc xà này chắc cũng không ngoại lệ.

Đường Liệp lặng yên vận hành năng lượng dồn vào trên cánh tay phải, ra hiệu Phan Ân đốt đao quấn vải, thân đao tức khắc dấy lên liệt hỏa hừng hực, cùng lúc đó năng lượng trên cánh tay Đường Liệp truyền vào trên thân đao, đao diễm màu lam và liệt hỏa hừng hực thiêu đốt cùng một chỗ, càng lúc càng sáng, độc xà quanh mình bị ngọn lửa màu hồng lam đan nhau làm hoảng sợ ồn ào triệt hồi sang hai bên.

Phan Ân tấm tắc kì lạ, trong lòng càng bội phục Đường Liệp đến sát đất.

Mảnh vải quấn quanh thân đao rất nhanh cháy rụi, nhưng Đường Liệp dùng năng lượng bản thân kích phát đao diễm màu lam vẫn không chút nào yếu bớt, Đường Liệp đi tới đâu thì bầy độc xà tứ tán bỏ chạy, Phan Ân xoay người nhìn lại, nhìn thấy độc xà bị tán đi lại lần nữa tụ tập lại, mồ hôi lạnh sau lưng không ngừng chảy xuống. Phỉ Na giờ phút này càng nhắm chặt hai mắt, đôi tay mềm mại ôm chặt eo Đường Liệp, căn bản không dám liếc mắt nhìn chung quanh một lần nào.

Rốt cuộc đi tới cuối thông đạo, Đường Liệp ra hiệu cho Phan Ân tiến lên dẫn đường bước lên cầu đá thiên nhiên, sau đó ôm vòng eo nhỏ nhắn của Phỉ Na, bế nàng đi, mỉm cười nói: “ Đã tới!”

Phỉ Na như trong mộng bừng tỉnh mở đôi mắt đẹp, nhưng nhìn thấy bầy rắn phía sau như nước thủy triều tụ tập bên ngoài cầu đá, cũng không dám tiếp tục tiến về phía trước, trong lòng một trận sợ hãi, hấp tấp nhắm lại đôi mắt đẹp.

Đường Liệp đưa khảm đao trả lại cho Phan Ân, Phan Ân nói: “ Nếu như không có ngươi cùng đi, chỉ sợ lúc này ta đã trở thành bữa ăn ngon của bầy cá sấu đuôi ngắn.” Nhớ tới một màn mạo hiểm vừa rồi, Phan Ân vô ý thức hạ thấp khát vọng đối với Hoàng Kim chiến thuyền rất nhiều, nếu như một mình hắn đến đây, dám chắc không thể thông qua vòng vây của bầy cá sấu, lại càng không cần nói tới bầy độc xà vừa rồi.

Đi qua chiếc cầu đá thiên nhiên, bên tai nghe được tiếng nước chảy róc rách có tiếng, phía trước hình như có kim quang di động, Đường Liệp và Phan Ân mừng rỡ liếc mắt nhìn nhau, không khỏi đồng thời bước nhanh hơn. Vòng qua đá núi màu đen trước mắt, trước mắt rộng mở sáng sủa, gió biển trong trẻo thổi ập tới, dưới chân xuất hiện bãi cát nhuyễn màu trắng.

Sóng biển mềm nhẹ xô lên bờ cát, sau đó lại lui ngược trở về, không chút nào nhìn thấy vẻ bạo ngược và hùng tráng thường thấy của biển cả.

Ánh mắt ba người ngơ ngác nhìn chăm chú ra ngoài khơi, một chiếc Hoàng Kim chiến thuyền thật lớn đang phiêu bạc ngoài khơi, quang mang của nó chiếu rọi biển cả sáng như ban ngày, chiến thuyền ước chừng ba mươi trượng chiều dài, bề rộng chừng mười trượng, độ cao cũng cỡ mười trượng, trên chiến thuyền có năm cây cột buồm lóng lánh hoàng kim, dây thừng và buồm màu vàng vây quanh vô số minh châu, giống như những ngôi sao trên bầu trời đêm không ngừng lóe ra. Vô luận là chiếc thuyền hoàng kim này chuyên chở cái gì, chỉ là chiếc thuyền này thì cũng đã không thể đánh giá nổi giá trị của chính nó.

Từ vị trí của bọn họ đi tới Hoàng Kim chiến thuyền đại khái còn có khoảng cách chừng năm trăm thước, bọn họ kiềm chế sự kích động trong nội tâm, vững tin nước biển không có khác thường, lúc này mới đi xuống nước hướng Hoàng Kim chiến thuyền bơi đi.

Nước biển bình lặng đến thần kì, bọn họ cơ hồ không có gặp phải khó khăn gì, thuận lợi đi tới phía dưới thân thuyền, chỉ khi đến bên cạnh, mới có thể cảm nhận được sự hùng vĩ và khổng lồ của chiến thuyền này.

Phan Ân kích động đến lệ nóng đoanh tròng, vuốt ve thân thuyền làm bằng vàng ròng: “ Hoàng kim! Trời ạ! Chiến thuyền này đều do hoàng kim chế thành…” Hắn nói năng có chút lộn xộn.

Đường Liệp hôn mạnh lên môi Phỉ Na một cái, Phỉ Na đỏ mặt cúi đầu xuống, nhưng không hề cự tuyệt. Đường Liệp kêu lớn: “ Cút mẹ nó đi Lý Gia Thành( vị tỉ phú Hong Kong), cút đi Bill Gates(vị này thì quý vị biết rồi ha, hihi..), ta mới chính là thủ phủ hàng thật giá thật của thế giới!”

Phan Ân và Phỉ Na có chút kì quái nhìn Đường Liệp, dẫu sao Lý Gia Thành và Bill Gates đối với bọn họ mà nói là hai cái tên cực kì xa lạ.

Đường Liệp đắc ý nháy mắt với họ vài cái, nắm lấy thang dây làm bằng vàng ròng, dẫn đầu leo trước lên boong. Trên đường leo lên, có thể nhìn thấy thân thuyền của Hoàng Kim chiến thuyền có mười tám chiếc thuyền cứu hộ, cũng là dùng vàng ròng chế thành, trên thân thuyền khảm đầy bảo thạch đủ màu, bất luận là chiếc thuyền cứu nạn nào cũng đủ cho một người thường tiêu xài phung phí cả đời.

Đường Liệp không khỏi cảm thán nói: “ Thiết Giáp Thương Long Kim Phách Lục này thật sự là xa xỉ, vậy mà lại đi chế ra được một con thuyền hải tặc phú giáp thiên hạ.”

Phan Ân nói: “ Hắn là hải tặc vĩ đại nhất từ trước tới nay, tài phú cướp bóc tới không thể đếm hết, là thần tượng của hậu bối chúng ta.”

Đường Liệp cười to nói: “ Bây giờ ngươi chính là đen ăn đen, khoắng sạch hang ổ của thần tượng.”

Phan Ân cười nói: “ Thiết Giáp Thương Long đã sớm qua đời nhiều năm, nếu để cho bảo vật này vùi lấp phiêu linh, không bằng tạo phúc cho hậu nhân chúng ta!”

Phỉ Na nhẹ giọng quát lên: “ Lí luận cường đạo!”

Đường Liệp đưa tay kéo Phỉ Na lên boong tàu, Hoàng Kim chiến thuyền quả nhiên danh bất hư truyền, cơ hồ trên thuyền mỗi bộ phận đều do hoàng kim chế tác mà thành, phân lượng thật lớn như thế theo lí thuyết rất khó nổi lên trên mặt nước, trong lòng Đường Liệp yên lặng suy đoán, không biết bộ phận dưới nước của chiến thuyền còn có bao nhiêu?

Cấu tạo của Hoàng Kim chiến thuyền và thuyền hải tặc bình thường cũng không khác nhau quá lớn, sàng tử nỗ, máy bắn đá, điều khiển thuyền…đầy đủ mọi thứ, thậm chí ngay cả những thủy thủ làm việc cũng đều dùng hoàng kim điêu khắc thành.

Bọn họ từ đuôi thuyền đi tới khoang thuyền, kiểm tra từng vật phẩm trong đó, từng bộ phận, nhìn thấy mỗi khoang thuyền đều tích đầy kì trân dị bảo, bắt đầu thì họ còn sợ hãi than, càng về sau phạm vi nhìn đã sớm bị bảo vật ánh vàng rực rỡ làm nội tâm kinh hoảng chết lặng, phần nội tâm kích động cũng chậm rãi bình phục xuống tới.

Phan Ân huy động đại khảm đao, dùng sức chém đứt chiếc khóa lớn bằng hoàng kim dưới khoang đáy, cầm móc xích bằng hoàng kim kéo cửa khoang đáy ra. Dọc theo bậc thang chế tác bằng vàng, cẩn thận đi xuống, ánh sáng lóa mắt rực rỡ làm cho con mắt của hắn cũng có chút mỏi mệt, phải nhắm nghiền mắt lại nghỉ ngơi.

Đi một lúc lâu, đã đi tới tận cuối, trước mặt xuất hiện một cánh cửa lớn bằng hoàng kim, trên cửa được khóa chặt, trước cửa có hai nắm cửa, Phan Ân cẩn thận mở cửa ra, nhìn phía sau cửa thì là một bậc thang hình xoắn ốc đi thấp xuống dưới.

Đường Liệp nhíu mày nói: “ Khoảng cách của chúng ta có lẽ đã vượt khỏi độ cao của thân thuyền, chẳng lẽ…”

Phỉ Na nhẹ giọng nói: “ Chúng ta nhìn thấy chỉ là bộ phận bên trên mặt nước của Hoàng Kim chiến thuyền, xem ra, đáy thuyền hẳn là nằm bên dưới đáy biển. Nói cách khác, đây không phải thật sự là một Hoàng Kim chiến thuyền, mà là một khối Hoàng Kim kiến trúc thật lớn!”

Phan Ân thủy chung đắm chìm trong sự ngạc nhiên vui mừng cực độ: “ Nói như vậy hoàng kim còn nhiều hơn so với thứ chúng ta đã nhìn thấy?”

Đường Liệp cười gật gật đầu, hướng xuống cầu thang xoắn ốc đi xuống, nhìn thấy một không gian cực lớn, bốn vách đều dùng hoàng kim phân cách ra từng phòng, mỗi phòng đều phóng đầy kì trân dị bảo.

Đường Liệp cảm thán nói: “ Tài phú ở đây đủ để mua cả một quốc gia!”

Phan Ân tràn đầy đồng cảm gật đầu, rốt cuộc bọn họ đi tới tầng chót của Hoàng Kim chiến thuyền, làm cho bọn họ ngoài ý muốn chính là, mặt đất tầng dưới chót vậy mà không phải do hoàng kim chế tác, Phan Ân ghé vào mặt đất đen nhánh nhẹ nhàng gõ gõ, thấp giọng nói: “ Thiết Mộc, loại gỗ này ở trong nước ngàn năm không hư, nhưng sức nặng thật lớn, cứng hơn sắt thép, Kim Phách Lục đại khái muốn dùng thiết mộc làm đáy thuyền.”

Tầng dưới chót chỉ có một phòng, đẩy cửa phòng ra, trong phòng bày trí thật đơn giản làm cho ba người chấn động, đồ vật bên trong chỉ có một giường, một bàn, trên giường nằm một khối thi thể đã sớm hư thối, thi thể vẫn ôm trong lòng một cái rương bằng gỗ mun.

Phan Ân ức chế không nổi sự kích động trong nội tâm, rung giọng nói: “ Hắn…chẳng lẽ chính là Thiết Giáp Thương Long Kim Phách Lục sao?”

Đường Liệp đi tới bên giường, nhìn thấy nơi lồng ngực thi thể còn cắm một cây chủy thủ, đưa tay rút chủy thủ ra, không nghĩ tới bộ hài cốt đã sớm rời rạc, sau khi bị ngoại lực chấn động, thì rốt cuộc không bảo trì được hình dáng vốn có, rầm một tiếng, xương cốt rơi lả tả đầy giường, đầu lâu của thi thể lăn tới dưới chân Phan Ân, Phan Ân đối với việc này có vẻ có chút kiêng kị, hấp tấp né ra.

Thanh chủy thủ vào tay cực kì nặng nề, bên ngoài có chút ánh sáng, nhưng lại toát ra một cỗ hàn ý lạnh sâm sâm. Đường Liệp nói: “ Đây đúng là thi thể của Thiết Giáp Thương Long Kim Phách Lục, có thể giết được hắn thì thành chủy thủ này cũng không phải là vật phàm.” Hắn cẩn thận thu lại thanh chủy thủ, mắt nhìn tới chiếc hộp bằng gỗ mun.

Phan Ân và Phỉ Na cũng đi tới bên người Đường Liệp, Phan Ân nói: “ Có thể làm cho Thiết Giáp Thương Long Kim Phách Lục quí trọng như thế, nhất định là bảo vật độc nhất vô nhị(có một không hai).”

Hộp gỗ mun cũng không có khóa lại, nhẹ nhàng mở ra, chỉ thấy trong đó có một chiếc chìa khóa, Đường Liệp ngạc nhiên nói: “ Cái chìa khóa?”

Phan Ân nhíu mày nói: “ Chẳng lẽ Hoàng Kim chiến thuyền còn có khoang bí ẩn?”

Đường Liệp đưa chìa khóa cho Phỉ Na giữ lấy, từ dưới hộp gỗ mun tìm được bản vẽ được dùng kim tuyến bện ra, có hột xoàn đủ màu vây quanh. Trong đó là một bản đồ, lại có vẽ kết cấu của Hoàng Kim chiến thuyền. Đường Liệp mỉm cười nói: “ Đây mới là mấu chốt, chúng ta muốn đi ra khỏi Hoàng Kim Quật, có thể phải dựa vào nó.”

Đang lúc chuẩn bị rời khỏi, lại lưu ý thấy một khúc xương tựa hồ đang phiêu phù trên sàn, Đường Liệp tò mò đưa tay cầm lên, chợt chạm trúng một bộ hài cốt khác, bộ hài cốt này không ngờ lại hoàn toàn ẩn hình.

Phỉ Na và Phan Ân nhìn thấy Đường Liệp cứ chụp tới chụp lui giữa không khí, nghĩ là hắn đang cố làm vẻ thần bí, Phỉ Na nhẹ giọng hỏi: “ Ngươi đang làm gì vậy?”

Đường Liệp chụp trúng một vật vô hình, nhẹ nhàng kéo ra, một bộ hài cốt hoàn chỉnh đột nhiên xuất hiện trước mặt ba người.

Trong tiếng kinh hô, bộ hài cốt đã tán lạc trên sàn.

Đường Liệp mở vật vô hình kia ra, vật vô hình nằm trên tay hắn, bàn tay hắn đột nhiên biến mất trước mặt hai người kia.

Phan Ân giống như phát hiện một vùng đất mới, kêu to: “ Ẩn Thân Y! Một trong ba đại bảo vật nổi danh của Thiết Giáp Thương Long.”

Đường Liệp trừng mắt nhìn Phan Ân: “ Ta kháo, không ngờ ngươi còn có chuyện giấu giếm ta?”

Phan Ân ngại ngùng cười cười nói: “ Ngươi có hỏi đâu, bình sinh Thiết Giáp Thương Long có được ba kiện chí bảo, nhờ vào ba kiện chí bảo nên hắn mới có thể hùng phách Hư Hải, làm cho mỗi phương hải tặc đều hoàn toàn thần phục với hắn. Ẩn Thân Y là một trong ba món, nghe nói nếu mặc vào Ẩn Thân Y, thì có thể ẩn hình trước mặt người khác. Thiết Giáp Thương Long đã nhiều lần lợi dụng Ẩn Thân Y để lén giết chết đối thủ cường đại.”

“ Còn hai kiện khác?” Phỉ Na tò mò hỏi.

“ Một kiện là Huyền Thiết Hộ Giáp, truyền thuyết là mặc vào thì sẽ đao thương bất nhập, còn có một kiện chính là Vạn Cổ Huyền Băng Thương.” Phan Ân nói tới đây thì tầm mắt cũng nhìn quanh tìm kiếm, nhưng cuối cùng thất vọng, xem ra Thiết Giáp Thương Long không hề đặt thêm kiện chí bảo nào tại đây.

Đường Liệp nhìn Ẩn Thân Y đến ngây ngốc xuất thần, một ý tưởng lớn gan xuất hiện trong đầu óc hắn, nếu như hắn mặc vào Ẩn Thân Y, lặng lẽ tiềm nhập vào Thủy Tinh Thành, thần không biết quỷ không hay cứu ra Huyền Ba công chúa, nghĩ tới chỗ đắc ý, vô ý thức bật lên tiếng cười hắc hắc.

Phan Ân thì đi thu thập kim ngân tài bảo, Đường Liệp lại chuyên tâm nghiên cứu bức địa đồ, trên địa đồ ghi rõ đường đi rời khỏi Hoàng Kim Quật, tuy bọn họ thành công tìm được Hoàng Kim chiến thuyền, nhưng nếu muốn đem toàn bộ tài bảo ra ngoài thì rõ ràng là người si nói mộng, huống chi Đường Liệp hiện tại chuyện trọng yếu nhất muốn làm là cứu ra Huyền Ba, còn việc thu thập Hoàng Kim chiến thuyền để sau này mới nói.

Khi trở lại trên boong thuyền thì thấy Phan Ân đang tay xách nách mang thu thập hoàng kim tài bảo, hắn tưởng tượng dùng tài bảo mua lại một chiến thuyền và chiêu mộ thủy thủ, có thể mang theo hạm đội hoành hành khắp Hư Hải, cười hăng hắc không hề khép miệng.

Đường Liệp và Phỉ Na cũng không tham lam như Phan Ân, chỉ mang đi vài món bảo vật cảm thấy hứng thú, Phỉ Na tìm được vô số tị thủy châu trong một căn phòng nhỏ, mỗi viên đều lớn hơn rất nhiều so với mấy viên họ mang theo bên người.

Ba người ở tại trên boong nghiên cứu đường đi ra ngoài, Phan Ân đưa bức bản đồ của mình so sánh với bản đồ trong hộp gỗ mun, hai con đường vậy mà hoàn toàn khác nhau. Hắn gãi cái ót trụi lủi nói: “ Ta vốn tưởng rằng sẽ theo đường cũ trở về.”

Phỉ Na khẽ cười nói: “ Làm sao có thể? Động khẩu tiến vào Hoàng Kim Quật đã sớm bị lấp kín rồi.”

Phan Ân than thở: “ Nếu chúng ta nghiên cứu được đường ra, chỉ sợ rằng sau này cũng không còn cách quay trở lại…”

Đường Liệp cười nói: “ Có những sự việc, phải học cách phóng thả, hoàng kim tuy quý giá, nhưng cũng không quý giá bằng sinh mạng.”

Phỉ Na nhìn Đường Liệp, trong mắt tràn ngập nhu tình, hắn có thể cầm lên bỏ xuống được dễ dàng, đúng là nam tử lí tưởng trong lòng nàng mong muốn.

Phan Ân không cam tâm đi tới chỗ điều khiển thuyền, sau khi đi vào trong chỗ điều khiển, ở một phương hướng đột nhiên phát hiện một lỗ hổng chìa khóa, hắn ngạc nhiên vui mừng hướng ra ngoài cửa phóng đi, vừa lúc nhìn thấy Đường Liệp và Phỉ Na đang đi vào.

Phan Ân vì sự phát hiện của mình mà vô cùng kích động, lớn tiếng nói: “ Ta đã sớm nói, Hoàng Kim chiến thuyền này có thể mở ra, nơi này có một cái lỗ, vừa vặn có thể đút được chiếc chìa khóa vàng chúng ta tìm được!”

Đường Liệp thản nhiên gật đầu, đưa tay chỉ vào bản đồ kết cấu của Hoàng Kim chiến thuyền: “ Trên bản đồ nói rất rõ ràng, nếu đút chìa khóa vào, kết cấu của thân thuyền và dưới đáy sẽ phân ra, Hoàng Kim chiến thuyền sẽ khôi phục tự do di chuyển.”

Phan Ân vội vàng gật gật đầu.

Đường Liệp lạnh lùng nói: “ Nhưng, ngươi tỉnh táo suy nghĩ một chút, chỉ bằng ba người chúng ta có thể khống chế được một con thuyền hoàng kim khổng lồ như thế này hay sao?”

Nhiệt tình của Phan Ân bị một lời của Đường Liệp dập tắt hơn phân nửa, nhìn bốn phía nói: “ Nhưng…vậy là chúng ta phải bỏ qua sao?”

Đường Liệp lắc đầu nói: “ Một ngụm muốn nuốt một sạch một khối thịt lớn thì chắc chắn không được, khi chúng ta còn chưa chuẩn bị trước, thì đừng đánh chủ ý với chiến thuyền khổng lồ này.” Hắn vỗ vỗ đầu vai Phan Ân nói: “ Đi thôi, dùng tài phú ngươi tìm được, nhanh chóng phát triển lực lượng của ngươi, đợi khi ngươi chính thức có được thực lực vượt qua thử thách, thì đi tới đây.”

Ba người buông một con thuyền cứu nạn từ trên Hoàng Kim chiến thuyền, đem những bảo vật mang đi đặt lên trên thuyền, Đường Liệp và Phan Ân khống chế hai mái chèo hoàng kim, dựa theo con đường chỉ dẫn trên bản đồ, hướng phía đông bắc địa hạ hải lướt đi.

Lướt trên mặt nước qua chừng một giờ, con đường nước trước mặt bắt đầu trở nên hẹp hòi, thuyền cứu nạn bằng hoàng kim vẫn kiên trì đi tới một khoảng cách, rốt cuộc không chịu đựng được sức nặng của ba người, bị mắc cạn. Bọn họ nhảy xuống thuyền cứu nạn, dọc theo đường nước hẹp hòi đi thẳng về phía trước.

Lòng tham của Phan Ân rất nhanh làm cho hắn bị báo ứng, túi tài bảo ép xuống làm cho lưng của hắn muốn cong oằn lưng, nhìn thấy Đường Liệp và Phỉ Na đang chuyện trò vui vẻ tiêu sái phía trước, trong lòng đột nhiên sinh ra một loại cảm giác hối hận, lặng lẽ mò ra những đồ vật hắn cho là không trân quý ném bỏ vào trong nước. Trong lúc vô ý thức túi tài bảo đã giảm đi một nửa.

Đường nước phía trước chảy vào một con đường hầm hẹp hòi, căn cứ địa đồ, ba người hướng bên phải đi đến, đi không bao xa đã tới cuối đường, Trên vách đá khắc hình một cái đầu thật lớn, Đường Liệp cẩn thận tìm tòi, truy tìm một lát đã nhìn thấy một ổ khóa nằm ngay phía trên môi hình điêu khắc.

Phỉ Na đưa chìa khóa cho Đường Liệp, Đường Liệp cẩn thận đút chìa khóa vào trong, văn nhẹ nhàng, sau ba vòng, phát ra tiếng kêu xèo xèo, hình điêu khắc hướng bên phải chậm chạp di động ra, gió lạnh từ bên ngoài thổi vào. Tinh thần Đường Liệp liền rung lên, bằng trực giác hắn phán đoán ra, đã không còn cách thế giới bên ngoài bao xa nữa.

Phan Ân đột nhiên kinh hô: “ Đi nhanh lên, nó lại quay trở lại!” Quả nhiên, hình cái đầu lại bắt đầu xoay trở về hướng ban đầu.

Ba người vội vã bước vội ra ngoài trước khi cánh cửa đóng trở lại, Phan Ân là người cuối cùng chui ra, vừa bước ra thì đầu bức tượng đã bịt kín lại, đã bất hạnh kẹp cứng cái túi tài bảo của hắn, cho dù Phan Ân dùng sức thế nào cũng không cách kéo ra, chỉ đành vẻ mặt tang thương buông tay. Cũng may hắn cũng bỏ được vào trong áo vài kiện trân bảo, cũng coi như là không hoàn toàn mất hết.

Đường Liệp cười to: “ Tham tâm bất túc xà thôn tượng!” ( Con rắn tham lam không nuốt nổi con voi lớn!”

Trong lòng Phan Ân còn sợ hãi nhìn cửa đá đóng chặt phía sau, nếu không phải trước đó đã vứt bỏ một bộ phận tài bảo, sự trói buộc này thiếu chút nữa đã hại chết chính mình.

Thông đạo trước mắt uốn khúc quanh co, đến cuối cùng còn phải cúi người lom khom, bên tai vang lên tiếng nước chảy, Đường Liệp trước tiên bò ra khỏi miệng, nhìn thấy trước mắt là dòng thác như con rồng bạc đang nghiêng chảy xuống, lúc này mới hiểu bọn họ chui ra ở phía sau dòng thác, nếu như từ trên nhảy xuống, sẽ rơi vào trong đầm nước.

Động khẩu phía bên phải, có một khe nứt nham thạch, tuy nhiên nó trơn láng, có thể di chuyển, ba người xuyên qua khe nứt, luồn lách chui qua, đợi khi tiếp cận vách đá, thì nhìn thấy nước từ dòng thác đổ xuống đầm trùng xoát vào vách đá, mỗi người đều cố gắng chống chọi lực nước mà bò đi, ba người cùng hỗ trợ nhau thành công bò lên trên đỉnh vách đá.

Khi đầu của Phan Ân vừa ló ra khỏi vách đá, liền có một thanh trường đao kề sát ngay đầu hắn, một thanh âm âm trầm cười quái dị nói: “ Độc Nhãn Long, bản lĩnh trốn của ngươi cũng lớn lắm, ngươi tưởng ta không tìm được ngươi sao?”

Thuyền trưởng Thiên Ưng Hào A Ba Nhĩ lạnh lùng đứng trên đỉnh vách đá, đôi mắt màu lục âm u tràn ngập sự phẫn nộ, hơn hai mươi tên hải tặc đứng ngay phía sau hắn, trên người còn có vết máu. Phan Ân bật tiếng cười lớn, hắn cần phải đem lực chú ý tập trung lên bản thân, để cho Đường Liệp và Phỉ Na ở bên dưới làm ra sự chuẩn bị.

A Ba Nhĩ huy vũ cánh tay giả bằng hợp kim, giận dữ hống lên: “ Ngươi tên hỗn đản, đương nhiên dám dụ chúng ta vào trong đầm cá sấu, làm cho ta tổn thất nhiều thủ hạ, hôm nay ta phải đánh cho ngươi tan xương nát thịt, giải đi mối hận trong lòng ta.”

Trong lòng Phan Ân vô cùng khoái trá, xem ra A Ba Nhĩ nhất định dẫn người tiến nhập vào trong đầm nước tìm tung tích của hắn, đã bị bầy cá sấu đuôi ngắn điên cuồng vây công, thủ hạ tổn thất thảm trọng.

Cánh tay hợp kim của A Ba Nhĩ hất gương mặt của Phan Ân lên, đôi mắt màu lục âm u trừng lớn: “ Ta phải lột da ngươi từng chút một…”

Hai cột nước đột nhiên từ dưới thác phún bắn lên, thân ảnh của Đường Liệp và Phỉ Na từ giữa không trung hướng A Ba Nhĩ đồng thời cùng phát động công kích.

A Ba Nhĩ ngàn vạn cũng không ngờ bên dưới thác nước lại còn có người khác ẩn núp, kinh hoảng thối lui liên tục ra sau, chàng trúng hai tên hải tặc đứng ngay phía sau ngã ngửa.

Chủy thủ trong tay Đường Liệp dưới năng lượng trong cơ thể thúc đẩy, tán xuất ra hàn mang dài đến ba thước.

A Ba Nhĩ xuất ra cánh tay hợp kim, năm ngón tay sắt thép thao túng hướng lưỡi chủy thủ niết mạnh, cánh tay hợp kim của hắn là chính hắn làm ra, từng bóp nát vô số mũi nhọn sắt thép, vì thế hắn mới có can đảm hướng tới chủy thủ của đối phương mà công kích.

Bàn tay hợp kim xuyên qua phong mang của chủy thủ, vừa mới tiếp xúc, gương mặt A Ba Nhĩ liền biến đổi, tới bây giờ hắn mới phát hiện bản thân đã quá sơ ý, hiện tại nếu muốn rút tay về đã không còn kịp nữa, Đường Liệp chém mạnh xuống, đã chém đứt cổ tay hợp kim của A Ba Nhĩ.

A Ba Nhĩ kêu thảm một tiếng, lui ra sau vài bước, gương mặt tái nhợt. Sở dĩ hắn kêu thảm không phải vì bản thân gặp đau đớn, mà là sự đau khổ từ trong nội tâm, cánh tay hợp kim này đã làm bạn với hắn nhiều năm, trong lòng hắn chẳng khác gì như một bộ phận của thân thể.

Đồng thời lúc này, Phỉ Na đã đánh lui đám hải tặc đang canh giữ Phan Ân, tình thế đột ngột thay đổi, Phan Ân dương dương xuất ra đại khảm đao, hét to: “ A Ba Nhĩ, có gan đấu tay đôi với ta một trận!”

Bình tâm mà nói, Đường Liệp cũng không muốn can thiệp vào sự phân tranh của đám hải tặc, nhưng dưới tình thế bức bách hắn buộc phải đứng cùng một trận tuyến với Phan Ân, ánh mắt tràn ngập oán độc của A Ba Nhĩ dừng trên mặt Đường Liệp, nghiến răng nói: “ Các ngươi không có cơ hội đào tẩu…” Lời của hắn còn chưa nói xong, chợt nghe phía sau có tiếng thủ hạ kêu to: “ Thuyền trưởng! Thiên Ưng Hào đang chìm….”

A Ba Nhĩ quay người nhìn lại, nhìn thấy trên mặt biển xa xa, thân thuyền hùng vĩ của Thiên Ưng Hào quả nhiên đang từ từ chìm dần xuống, ánh mắt của hắn trong nháy mắt đã tràn ngập lòng kinh hãi, Thiên Ưng Hào là căn cơ mưu sinh của hắn trên biển, nếu mất đi Thiên Ưng Hào, thì địa vị thuyền trưởng của hắn cũng đã trở thành vô nghĩa, A Ba Nhĩ đã không còn tâm trạng để ý đến người khác, vội vàng dẫn theo thủ hạ chạy về phía bờ biển.

Phan Ân nhìn bóng lưng của A Ba Nhĩ hừ một tiếng khinh miệt nói: “ May cho ngươi chạy thật nhanh, nếu không ta sẽ cho ngươi biết tay.”

Đường Liệp bật cười, nắm tay Phỉ Na, hướng Phan Ân nói: “ Thiên hạ luôn luôn có chuyện hợp tan, chúng ta cáo từ trước.”

Phan Ân nghe được hai người phải đi, tức khắc liền hoảng hốt, nếu lưu được hắn ở lại, thì nắm chắc đối phó được đám người của A Ba Nhĩ, bèn một tấc không rời đi theo phía sau hai người Đường Liệp.

Đường Liệp xoay người cười nói: “ Thế nào? Không nỡ rời khỏi chúng ta sao?”

Phan Ân mấp máy đôi môi khô nứt nói: “ Trước khi tìm kiếm Hoàng Kim chiến thuyền, ta tưởng…chúng ta cùng một mục đích…”

Đường Liệp bật cười lớn, chậm rãi gật gật đầu, hướng bãi biển đi tới.

Tại nhà gỗ tìm được Tuyết Vực Thánh Chuế đang đợi bọn họ, nhìn về phương hướng của Thiên Ưng Hào, toàn bộ chiếc thuyền đã chìm xuống, chỉ còn lại đuôi thuyền còn nhô lên trên mặt nước.

Phan Ân thấp giọng nói: “ Ta có một chiếc thuyền cứu nạn giấu trong bãi đá ngầm bên phía đông bắc.”

Đường Liệp gật gật đầu, trước tiên hướng bãi biển đi tới.

Gương mặt A Ba Nhĩ như đang khóc tang, nhìn mấy người Đường Liệp đi tới nhưng không có chút phản ứng nào, trực tiếp nhìn Phan Ân đi qua bên người, thấy hắn còn cách một khoảng cách thì đột nhiên thấp giọng nói: “ Là đám quỷ của Chương Xúc Sâm …”

Bước chân của Phan Ân đột nhiên dừng lại, chuyển người qua, ánh mắt tràn ngập mê hoặc nhìn A Ba Nhĩ.

Gương mặt A Ba Nhĩ lộ ra vẻ phẫn nộ: “ Những tin tức của ngươi đều do bọn chúng cấp cho ta, nói là ngươi lấy được địa đồ của Hoàng Kim Quật.”

“ Đám *** chó đáng chết!” Phan Ân ngoan độc mắng to.

A Ba Nhĩ thấp giọng nói: “ Ta đã nghĩ kĩ, Hoàng Kim Quật chỉ là một miếng mồi, là do Hải Long Hào dùng nó dẫn dụ chúng ta đánh nhau, bọn chúng làm ngư ông đắc lợi!”

“ Bặc…”

Trong lòng Phan Ân đắc ý suy nghĩ, Hoàng Kim Quật là không giả, càng không phải là miếng mồi, lão tử đã đi qua rồi, nhưng hắn vẫn biểu hiện như tức giận: “ Tên hỗn trướng Chương Xúc Sâm quả nhiên giảo hoạt, hiện tại Long Thần Hào của ta và Thiên Ưng Hào của ngươi đã toàn bộ hủy mất, phiến hải vực này sẽ thuộc về một mình hắn.”

“ Hải Long Hào!” Vài tên hải tặc đang quan sát mặt biển đồng thời kinh hô lên.

Đường Liệp phóng mắt nhìn ra, nhìn thấy trên phiến hải vực, một chiếc thuyền cực lớn màu đen đang từ phiến hải vực mà Thiên Ưng Hào bị chìm xuống trồi lên, trong lòng hắn kêu to: “ Ta kháo! Hải Long Hào không ngờ lại là một chiếc tàu ngầm!”

Biểu tình của Phan Ân và A Ba Nhĩ trở nên trầm trọng, hai người đều hiểu được lúc này Hải Long Hào xuất hiện là có ý tứ thế nào. Phan Ân nghiến răng nói: “ Tên vương bát đản Chương Xúc Sâm nhất định muốn nhân cơ hội dùng lưới bắt trọn chúng ta…”

A Ba Nhĩ nặng nề gật gật đầu, hắn nhìn chung quanh, trên bãi cát có năm, sáu tên thủ hạ đang mệt mỏi nằm dài trên bãi cát, nhìn ra lực chiến đấu của bọn họ căn bản không thể kháng cự lại Hải Long Hào.

Cùng chung địch nhân dĩ nhiên phải bỏ hết thù hận, hai tên oan gia cùng ngồi một trận tuyến, bọn họ cũng đã nhìn ra Hải Long Hào không phải ngẫu nhiên đi qua nơi này, trên Hải Long Hào có ba mươi thuyền cứu nạn võ trang hạng nặng, đang hướng Hoàng Kim Đảo nhanh chóng tiến vào.

Đường Liệp cũng không nghĩ lại phát sinh ra sự tranh đoạt đấu tranh nội bộ tranh lấy quyền khống chế của đám hải đạo, hắn gọi Phan Ân tới, thấp giọng nói: “ Chuyện của Hoàng Kim Quật ngàn vạn lần không thể tiết lộ ra ngoài.”

Phan Ân cũng không ngu xuẩn, thất phu vô tội nhưng có báu vật là mang tội, bây giờ nếu bại lộ chuyện có dị bảo ra ngoài, chỉ sợ sẽ đưa tới tai họa đám hải tặc sẽ liên kết lại hại hắn, hắn yên lặng gật gật đầu, hướng Đường Liệp giới thiệu: “ Hải Long Hào của Chương Xúc Sâm là một chi lực lượng cực mạnh trên Hư Hải, hắn vẫn luôn muốn hoàn toàn khống chế Hư Hải, xem ra lần này ta và A Ba Nhĩ tranh đấu là do hắn bày ra.”

A Ba Nhĩ đi tới bên người bọn họ, thấp giọng nói: “ Lần này bọn họ kéo tới chừng ba trăm người, xem ra là muốn bắt trọn chúng ta.”

Phỉ Na nhìn đám hải tặc trên bờ biển, với hơn năm mươi người đối phó ba trăm người, lực lượng hơn kém quá xa, đang suy nghĩ làm sao ứng chiến, đột nhiên nghe được Đường Liệp nói: “ Đưa bọn họ vào trong rừng cây, đàn tinh tinh sẽ trợ giúp chúng ta đối phó bọn họ!”

Ánh mắt của A Ba Nhĩ và Phan Ân đồng thời sáng ngời, bọn họ từng bị đàn tinh tinh công kích ở trong rừng, đúng là đàn tinh tinh xuống tay tàn khốc, trong lòng không khỏi khởi lên suy nghĩ, vậy nhiệm vụ dụ địch xâm nhập rốt cuộc là giao cho ai mới thích hợp?

Đường Liệp nói: “ Phỉ Na phụ trách chỉ huy bọn họ đi tới chỗ rừng cây ngay trước nhà gỗ mai phục, nhiệm vụ dụ địch xâm nhập giao cho ta, Phan Ân và A Ba Nhĩ dẫu sao là mục tiêu chủ yếu của Chương Xúc Sâm kia, chỉ có các ngươi mới có thể hấp dẫn được phần lớn lực lượng của Hải Long Hào vào trong khu rừng phía trước.”

Phan Ân và A Ba Nhĩ liếc mắt nhìn nhau, hai người không hẹn mà cùng gật gật đầu, trước cảnh sống chết trước mắt cả hai đều biểu hiện ra dũng khí hơn người.

Phỉ Na suất lĩnh hơn năm mươi tên hải tặc hướng nhà gỗ lui lại, nàng cầm cánh tay Đường Liệp thân thiết nói: “ Ngươi nhất định phải cẩn thận!”

Đường Liệp quan thiết vỗ lên gương mặt của nàng: “ Nàng yên lòng, đám xấu xa này không có năng lực làm tổn thương được ta.”

Phỉ Na gật đầu nói: “ Đợi được khi chúng ta đưa được chúng vào rừng, ta sẽ suất lĩnh đám hải tặc trong thời gian ngắn nhất lặn xuống biển, phá hủy đội thuyền của bọn họ, chặt đứt đường lui của bọn chúng.”

Đường Liệp phát ra một tiếng cười to sang sảng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.