Y Quan Cầm Thú

Chương 59: Q.1 - Chương 59: HOÀNG KIM QUẬT TRÊN HOÀNG KIM ĐẢO




Khi Đường Liệp tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm trên cỏ, Phỉ Na đã mặc lại quần áo, gương mặt quan thiết nhìn hắn, trong đôi mắt đẹp có vài phần quan tâm, vài phần ngượng ngùng, nàng áy náy nói: “ Ta..ta hiểu lầm ngươi…còn đau không?”

Đường Liệp ra vẻ đau đớn gật gật đầu.

“ Đau nơi nào?”

Đường Liệp nhân cơ hội giữ chặt vòng eo của Phỉ Na kéo nàng nằm dài trên ngực mình, Phỉ Na biết là hắn cố ý giả vờ, nhẹ giọng hừ một hơi, lại bị Đường Liệp kéo mạnh, xoay người lại dằn nàng nằm ngửa ra, nhìn đôi mắt nhiệt tình như lửa của Đường Liệp, hơi thở của Phỉ Na dần dần dồn dập lên. Đường Liệp thấp giọng nói: “ Hôm nay ta nhất định phải cho nàng trả giá chuyện đánh ta vừa rồi.”

“ Ngươi dám…” Thanh âm của Phỉ Na trở nên suy yếu vô lực.

Miệng của Đường Liệp cuốn lấy đôi môi anh đào của Phỉ Na, trong lúc hai người đang ý loạn tình mê thì phương xa đột nhiên truyền đến từng trận hoan hô.

Trong lòng Đường Liệp cả kinh, nhiệt huyết đang tràn dâng lập tức trở nên thanh tỉnh.

Phỉ Na nhỏ giọng nhắc nhở hắn: “ Có người!”

Đường Liệp gật đầu, lưu luyến hôn lên môi Phỉ Na một cái, lúc này mới bò lên khỏi thân thể mềm mại của Phỉ Na, đưa tay kéo Phỉ Na lên. Hai người nhanh chóng hướng tảng đá lớn phía trước trèo lên, từ vị trí trên tảng đá, vừa vặn có thể nhìn thấy bãi biển tối hôm qua bọn họ đã tới.

Đường Liệp đưa mắt nhìn lại, nhìn thấy một con thuyền cứu nạn bỏ neo trên bãi biển, bảy tên hải tặc quần áo lam lũ đang hoan hô nhảy nhót trên bãi biển, người cầm đầu vóc người khôi ngô, đầu trọc một mắt, rõ ràng là thuyền trưởng Độc Nhãn Long Thần Phan Ân của Long Thần Hào, không nghĩ tới bọn họ cũng tránh thoát được kiếp nạn tối hôm qua, phiêu lưu tới trên hoang đảo này.

Phan Ân giơ lên đại khảm đao cười ha ha, kêu lớn: “ Ta chửi mười tám đại tổ tông của ngươi, A Ba Nhĩ, muốn hại chết Long Thần Phan Ân ta, không có dễ dàng như vậy.”

Hắn nhìn quanh bốn phía một chút, rút ra một bản đồ bằng da dê bên hông, híp con mắt duy nhất nhìn hồi lâu, mừng rỡ như điên, kêu lên: “ Nơi này đúng là Hoàng Kim Đảo, nơi này đúng là Hoàng Kim Đảo!”

Ngón tay của hắn đột nhiên chỉ hướng khối tảng đá Đường Liệp đang ẩn thân: “ Các ngươi nhìn xem, đó có phải là Linh Lộ Nham!” Tiếng của hắn vang vọng thật lớn theo gió biển tán đi.

Đường Liệp sợ bị hắn phát hiện hành tung, lôi kéo Phỉ Na hấp tấp giấu kín thân hình.

Phỉ Na nhẹ giọng cười nói: “ Lá gan của ngươi khi nào lại trở nên nhỏ như vậy?”

Đường Liệp hạ giọng nói: “ Đối phó mấy người bọn họ cũng chỉ là một bữa ăn sáng, ta chẳng qua chỉ là muốn nhìn xem một chút, mấy tên hải tặc này rốt cuộc là muốn làm gì?”

Phan Ân mang theo thủ hạ hướng vị trí đỉnh núi bắt đầu leo lên, đi mỗi một khoảng cách, hắn lại dừng lại cẩn thận quan sát hoàn cảnh chung quanh, sau đó so sánh với bản đồ trong tay, tựa hồ như đang đối ứng cái gì.

Đường Liệp và Phỉ Na mang theo Tuyết Vực Thánh Chuế lặng yên ẩn nấp trong rừng, bọn họ điều cảm thấy hiếu kì mãnh liệt, chẳng lẽ trong tiểu đảo này đã cất giấu bí mật mà không muốn người biết?

Phan Ân chọn một con đường mòn đi theo hướng phía đông nam của sườn núi, Đường Liệp và Phỉ Na bảo trì một đoạn khoảng cách an toàn, đi theo phía sau bọn chúng vài trượng, đường mòn rất nhanh đã đi tới cuối, Phan An dừng chân lại tại một vách đá vuông góc chín mươi độ, hắn mở bản đồ da dê trong tay, kích động gật đầu nói: “ Hẳn là nơi này rồi.”

Đám hải tặc thủ hạ có chút hồ đồ sờ sờ cái đầu trọc, thấp giọng nói: “ Thuyền trưởng đại nhân, nơi này rõ ràng không có đường, không giống như địa phương có bảo tàng…”

“ Ngươi biết cái gì!” Phan Ân thô lỗ đáp lại lời thủ hạ.

Hắn giật lấy bọc hành lí treo sau lưng thủ hạ, đổ đồ bên trong xuống đất, bên trong chứa mấy bộ công cụ dùng để leo trèo trên vách đá, xem ra Phan An đã sớm có chuẩn bị đối với việc này.

Bảy tên hải tặc dưới sự dẫn dắt của Phan Ân, chậm rãi hướng đỉnh núi leo lên.

Đường Liệp nhìn thân ảnh của bọn họ đang leo từ từ lên cao, tràn ngập hiếu kì nói: “ Bọn họ giống như đang tìm cái gì?” Trong khái niệm của hắn, thường thì bọn hải tặc truyền kì hay liên lạc với những bảo tàng, không biết lần này có phải là giống nhau?

Thẳng đến lúc này đám hải tặc đã toàn bộ leo lên trên vách núi đen, Đường Liệp và Phỉ Na lúc này mới từ chỗ ẩn nấp dựa vào dưới vách núi, hắn vỗ nhẹ bờ lưng của Tuyết Vực, thấp giọng dặn dò: “ Ngươi về trước nhà gỗ chờ chúng ta!”

Tuyết Vực cúi đầu xuống gật gật, xoay người hướng nhà gỗ chạy đi.

Phỉ Na cười nói: “ Đỉnh đầu không có công cụ leo trèo, ngươi có thể dùng tay không leo lên núi sao?”

Đường Liệp ngẩng đầu, nhìn vách núi thẳng đứng chín mươi độ, nhẹ giọng thở dài.

“ Sợ hãi sao?” Phỉ Na cười dịu dàng nói.

“ Ta giống như chưa nói với ngươi, ta từng là cao thủ leo núi bằng tay không!” Đường Liệp nói xong hướng vách núi nhảy lên, hai tay vững vàng nắm được mảnh đá nhô ra, linh hoạt bấu víu trèo lên.

Phỉ Na cười lắc lắc đầu, từ dưới đất nhặt được một sợi dây thừng, có đôi khi sức quan sát nếu so với sự linh hoạt của thân thể càng thêm trọng yếu, vừa rồi nàng đã để ý Phan Ân có đánh rơi một sợi dây thừng.

Dây thừng trong tay vòng vo vài cái, sau đó hướng phía trên tung lên, vững vàng vòng qua cây tùng sinh trưởng nơi lưng chừng núi vài vòng, Phỉ Na nhẹ nhàng kéo kéo dây thừng, vững tin nó có thể chịu đựng sức nặng bản thân, nhanh chóng lướt lên vách núi, nàng nhanh chóng lướt qua mặt Đường Liệp đang gian khổ leo lên, đắc ý nháy đôi mắt băng màu lam xinh đẹp trêu hắn.

Đường Liệp càng leo càng chậm, Phỉ Na đã vượt qua hắn hơn hai thước xa, xoay người nhìn lại, đã thấy Đường Liệp mê đắm nhìn dưới váy của nàng, rốt cuộc minh bạch tên hỗn đản có dụng tâm hèn hạ, gương mặt đỏ hồng cười nói: “ Ngươi xem đủ chưa?”

Đường Liệp hớn hở nói: “ Xem không đủ, xem cả đời đều không đủ.” Kỳ thật từ góc độ của hắn nhiều nhất chỉ nhìn thấy đôi đùi đẹp của Phỉ Na mà thôi, nhưng thần thái dâm tà làm cho người ta phải liên tưởng tới chuyện khác.

Lúc sắp leo lên tới đỉnh núi, vài cái đầu trọc trụi lủi đồng thời ló ra khỏi vách đá, Phan Ân miệng đầy răng vàng dưới ánh mắt trời lóe ra ánh sáng chói lọi, hắn âm hiemr cười: “ Hắc hắc…không nghĩ ra phải không? Ta đã sớm phát hiện các ngươi theo dõi, ha ha, mạng hai người rất lớn a!”

Bốn mũi tên loang lổ phân biệt nhắm ngay Đường Liệp và Phỉ Na, nếu ở trên mặt đất bằng phẳng mà muốn đối phó bảy tên hải tặc này cũng không khó khăn, nhưng đây là trên vách đá, hơi vô ý sẽ rơi xuống nát xương.

Vẻ mặt Đường Liệp không có chút bối rối nào, mỉm cười nói: “ Phan Ân, ngươi*** cũng xứng là một nam nhân? Ta ở trên thuyền buông tha cho ngươi, bây giờ ngươi lại dùng thủ đoạn hèn hạ này đối phó ta?”

Phan Ân cười như điên: “ Ta vốn là một kẻ hèn hạ, chẳng lẽ bây giờ ngươi mới phát hiện sao?”

Vẻ mặt Đường Liệp đột nhiên trở nên ngưng trọng: “ Cẩn thận!” Hắn lớn tiếng nhắc nhở nói.

“ Ha ha…không ngờ lại dám theo ta dùng tâm kế…” Phan Ân tưởng rằng Đường Liệp dối trá, nhưng hắn lập tức phát hiện trên đỉnh đầu chợt âm u, hấp tấp quay đầu nhìn lại, nhưng đã nhìn thấy ba con ưng lớn hùng vĩ uyển như lưu tinh hướng bọn họ lao xuống, mấy tên hải tặc hấp tấp quay ngược cây nỗ, muốn bắn mấy con chim ưng.

Mấy con chim ưng có tốc độ lao xuống cực nhanh, mặc dù bốn cây nỗ trong tay đám hải tặc đã bắn ra trước, nhưng hai cánh mạnh mẽ hữu lực của chúng ở trên không trung dễ dàng hất rơi những mũi tên, móng vuốt bén nhọn ở trong không khí vẽ thành tiếng rít gào, ba gã hải tặc không kịp tránh né, bị mấy con ưng như tia chớp chụp được, mang theo thân hình của bọn họ bay ra giữa không trung. Phan Ân hét lớn: “ Bắn! Bắn chết mấy con súc sinh này cho ta!”

Ba gã thủ hạ còn lại đã sớm bị mấy con ngốc ưng hung tàn làm hoảng kinh, trong lúc nhất thời vẫn ngẩn tò te đứng ngây ra không hề có phản ứng. Phan Ân phẫn nộ đoạt lấy nỗ tiến trong tay một tên, nhắm vào một con ngốc ưng đang vọt tới, con ngốc ưng linh xảo tránh thoát nỗ tiến, lôi theo tên hải tặc đang kêu thảm càng bay càng cao, trong nháy mắt, ở trên bầu trời chỉ còn lại ba chấm đen nhỏ xíu.

Đường Liệp và Phỉ Na nắm được cơ hội tốt lần này, nhanh chóng leo lên đỉnh vách đá.

Phan Ân uể oải dùng tay che đầu, căn bản không để ý tới cử động của Đường Liệp và Phỉ Na.

Ba gã thủ hạ run rẩy, hơn nữa vẫn còn chưa thoát ra khỏi sự khiếp sợ: “ Thuyền trưởng…ta…chúng ta có lẽ…rời đi đi…”

Phan Ân hét lớn: “ Người nhát gan! Hoàng Kim Quật ở trước mắt, vô số vàng bạc tài bảo đang chờ đợi chúng ta đi lấy…” Hắn đột nhiên nhớ tới Đường Liệp và Phỉ Na vẫn đang ở bên người, bực bội vỗ lên cái đầu trọc của mình một cái: “ Ta thật *** lanh mồm lanh miệng!”

Đường Liệp ha ha phá lên cười, hắn đối với bảo tàng của Phan Ân cũng không có hứng thú nhiều lắm, đang chuẩn bị cùng Phỉ Na rời đi, đột nhiên lưu ý được từ cây cổ thụ phía trước có một đạo bóng đen lướt nhanh qua, trong lòng không khỏi ngẩn ra, xem ra trên tiểu đảo này không chỉ có bọn họ.

Đầu của một gã hải tặc đột nhiên bị sợi dây buộc chặt, cả người kêu thảm bị kéo lên giữa không trung, Phan Ân tay mắt lanh lẹ, tại chỗ nhảy lên huy khảm đao chém đứt dây thừng. Hai thân ảnh màu đen từ trong cổ thụ nhảy ra, đó là hai con hắc tinh tinh thấp nhỏ, chúng nó chuẩn xác không lầm nắm được hai tay của tên hải tặc, đồng thời dùng sức, nương theo tiếng kêu thảm thiết tê tâm liệt phế của tên hải tặc, chúng đã xé thân thể của tên hải tặc ra làm hai. Nhìn máu tươi và tay chân của đồng bạn bay đầy trời, hai gã hải tặc may mắn còn sống khom lưng nôn mửa kịch liệt.

Phan Ân rống giận chém một đao về phía một con hắc tinh tinh, hai con hắc tinh tinh cầm lấy thi thể của tên hải tặc bị xé đôi, linh hoạt nhảy vào trong rừng cây, thoáng qua đã biến mất không thấy.

Hai gã hải tặc còn lại rốt cuộc cũng không khống chế được nội tâm sợ hãi, kinh hô hướng dưới vách núi bỏ chạy, Phan Ân giơ đao muốn đuổi theo, lại bị Đường Liệp ngăn cản: “ Bọn họ có tự do lựa chọn tính mạng, cho dù ngươi bắt buộc bọn hắn lưu lại thì có ích lợi gì?”

Trong con mắt còn lại của Phan Ân toát ra sự mất mác khó thể che giấu, hắn buồn bã thở dài: “ Đều là phế vật…tất cả đều là phế vật…”

Đường Liệp cũng không nghĩ tiếp tục ngừng lại, xoay người kéo tay của Phỉ Na, chuẩn bị rời đi.

Phan Ân lại ở phía sau thấp giọng nói: “ Có nghĩ là muốn tìm được tài phú lớn hay không?”

Đường Liệp lắc đầu tiếp tục đi tới phía trước.

Phan Ân tựa hồ rốt cuộc hạ quyết tâm, lớn tiếng nói: “ Ngươi có biết Hoàng Kim Quật hay không?”

Đường Liệp mặc dù không có phản ứng gì, nhưng Phỉ Na lại ngừng chân, đôi mắt đẹp băng màu lam lạnh lùng nhìn Phan Ân nói: “ Ngươi đang nói tới vị Hải Tặc Vương cường đại nhất từ trước tới nay của Hư Hải, địa phương tàng bảo của Thiết Giáp Thương Long Kim Phách Lục?”

Phan Ân dùng sức gật gật đầu, trong con mắt duy nhất phát ra quang mang vô cùng kích động: “ Chính là hắn, hải tặc vĩ đại nhất từ trước tới nay của Hư Hải, hắn đem Hoàng Kim chiến thuyền và tất cả bảo vật giấu kín tại Hoàng Kim Đảo, tiểu đảo này chính là Hoàng Kim Đảo, đi qua khu rừng phía trước, chúng ta sẽ đến Hoàng Kim Quật, tìm được bảo tàng làm cho ai cũng điên cuồng!” Nói đến chỗ kích động, thanh âm của hắn không khỏi lớn lên.

Ánh mắt Đường Liệp là lạ nhìn Phan Ân, Phan Ân cảm thấy phẫn nộ như bị khinh thường: “ Ngươi hoài nghi ta?”

Đường Liệp lắc đầu nói: “ Ta chỉ là nghi ngờ nhân phẩm của ngươi.”

Phan Ân đưa bản đồ da dê cho Đường Liệp: “ Mở mắt ngươi mà nhìn đi, đây chính là bản đồ do thân tín dưới tay của Kim Phách Lục lưu lại, dấu hiệu trên đó hoàn toàn tương xứng với hòn đảo này.”

Đường Liệp cầm bản đồ, tò mò nhìn, quả nhiên là theo như lời Phan Ân, hoàn cảnh chung quanh và dấu hiệu trên bản đồ cơ hồ không khác nhau chút nào.

Phỉ Na nhẹ giọng nói: “ Bên trong Hoàng Kim chiến thuyền thu hoạch rất nhiều kì trân dị bảo, bất luận kẻ nào chiếm được nó, liền có thể trở thành cự phú số một trên phiến đại lục này.”

Đường Liệp mím môi, mặc dù hắn không phải là một người tôn thờ đồng tiền, nhưng câu nói của Phỉ Na cũng làm cho hắn cảm thấy vô cùng hấp dẫn.

Phan Ân cảm thấy Đường Liệp đã động tâm, thấp giọng nói: “ Chỉ cần chúng ta liên thủ tìm được Hoàng Kim chiến thuyền, ta sẽ chia cho các ngươi một phần ba.”

Đường Liệp lạnh nhạt cười nói: “ Việc chia của thì nói sau.”

Phan Ân gật đầu, từ bên hông cầm lấy kính viễn vọng, xem hướng đi của hai gã thủ hạ, khi ánh mắt của hắn hạ xuống bãi biển, sắc mặt trở nên dị thường khẩn trương và đông cứng, hắn nghiến răng nói: “ Tên hỗn đản A Ba Nhĩ, không ngờ hắn có thể tìm được tới nơi này.”

Đường Liệp cầm kính viễn vọng trên tay Phan Ân, nhìn vào, quả nhiên nhìn thấy trên bãi cát có hơn mười thuyền cứu nạn, mỗi thuyền có tới mười mấy tên hải tặc thân thể khỏe mạnh, đã có hơn ba mươi người đang đứng trên bãi cát, trong đó có một người vóc dáng cao gầy, đang cầm một kính viễn vọng quan sát hoàn cảnh của tiểu đảo, xem ra đó chính là A Ba Nhĩ mà Phan Ân đã nói. Cánh tay hắn lóng lánh ánh sáng kim loại dưới ánh mặt trời, xem ra hắn là cánh tay giả. Một gã hải tặc bên cạnh đang nói gì với hắn, từ vóc người có thể nhìn ra đó chính là thủ hạ cũ của Phan Ân, phản đồ Lộ Đức Ân.

Phỉ Na nhẹ giọng nói: “ Bọn họ nhất định có chuẩn bị, lần này chỉ sợ sẽ rất phiền toái.”

Phan Ân giận dữ nói: “ A Ba Nhĩ biết ta tìm được bản đồ kho tàng, vẫn luôn muốn tìm được bí mật này trong tay ta, mẹ nó, lão tử phải làm sao bây giờ?”

Đường Liệp nở nụ cười, dù sao hắn cảm thấy tính tình của Phan Ân cũng được cho là chân chất, bất quá chỉ số thông minh chỉ thấp một chút, hắn quyết đoán nói: “ Để tìm được bảo tàng rồi hãy quyết định.”

Phan Ân mang theo hai người Đường Liệp đi tới hướng rừng cây, cây cối hai bên rơi lả tả không ít vết máu và lông mao.

Phỉ Na nhỏ giọng nhắc nhở: “ Vùng này vô cùng có khả năng có đàn tinh tinh.”

Đường Liệp gật đầu, Phan Ân rút một thanh đoản đao bên hông đưa cho Phỉ Na: “ Dùng để phòng thân!”

“ Còn ta?” Đường Liệp trừng to mắt.

Phan Ân huy động khảm đao chém xuống một nhánh cây thô to cỡ cổ tay, chuốc nhọn, đưa tới trong tay Đường Liệp: “ Dùng đỡ đi.”

Đường Liệp cười khổ gật gật đầu, xem ra ở bất cứ xã hội nào thì địa vị của nam nữ đều không được bình đẳng.

Phỉ Na làm một thủ thế như bảo nên cẩn thận chung quanh, ba người đồng thời dừng chân. Vài đạo thân ảnh màu đen lủi động giữa những đại thụ, đàn tinh tinh rốt cuộc đã xuất hiện, chúng nó thỉnh thoảng lại phát ra tiếng gầm rú, theo một tiếng bạo rống, từ trên đại thụ, những hòn đá và các loại dã quả hướng ba người ném xuống như mưa.

Phan Ân xông vào trước nhất, đại khảm đao huy vũ chu mật ngay cả hạt mưa cũng không lọt, tất cả những hòn đá đều bị hắn hất văng ra xa.

Đường Liệp thử khống chế năng lượng trong cơ thể hình thành một tầng khí thuẫn bên ngoài, quanh thân nổi lên quang hoa màu lam nhạt. Trường mâu bằng cành cây cũng tỏa sáng ra ánh sáng thần kì.

Phan Ân tấm tắc kì lạ, hiểu được thực lực của bản thân có chênh lệch quá lớn so với Đường Liệp.

Trường mâu trong tay Đường Liệp cũng chính là tư thế chém ra của Mặc Tử kiếm pháp, tốc độ ra chiêu không nhanh không chậm, nhưng lại có thể hất văng đi những hòn đá và dã quả ném tới như mưa đến cơ thể mình và Phỉ Na, Phỉ Na được Đường Liệp che chở, coi như không cần ra tay, nhẹ giọng cười nói: “ Xem ra tinh túy của Mặc Tử kiếm pháp đích thực đã được ngươi nắm vững rồi.”

Đường Liệp cười ha ha nói: “ Vừa mới nhập môn mà thôi!” Hắn tiện tay đánh rớt những vật bị ném tới, đó chính là một cái đầu người trọc lóc, trong lòng giận tím mặt, đám tinh tinh này thật khát máu, đích xác quá mức tàn nhẫn.

Đám tinh tinh tựa hồ cũng ý thức được dùng hòn đá ném tới ở cự ly xa cũng không đối phó được ba người Đường Liệp, nương theo một tiếng gầm rú quái dị, hơn mười con cự tinh lông đen từ trên ngọn cây nhảy xuống, phân biệt hướng tới ba người vây công.

Đường Liệp căm ghét sự tàn nhẫn bạo ngược của đàn tinh tinh, xuống tay không chút lưu tình, trường mâu như làn sét từ trời cao đâm xuống một con hắc tinh tinh dẫn đầu xông tới, lúc công kích hắn bỏ qua thế thủ của Mặc Tử kiếm pháp, dùng Đồ Ma Thất Thức của Ma Đao Khánh Đạt dạy cho, trường mâu tràn ngập năng lượng cuồn cuộn không ngừng hướng con tinh tinh công tới, con hắc tinh mặc dù cường hãn, nhưng đối mặt với sự công kích tinh diệu của Đường Liệp liền lập tức bị luống cuống chân tay.

Trong một chiêu, hai mắt của hắc tinh đã bị Đường Liệp đâm trúng, tiếng kêu thảm vang lên, nó hướng tới rừng cây bỏ chạy. Đường Liệp một chiêu vừa xong, một chiêu lại tới, mũi mâu xuyên thủng ngực con hắc tinh từ phía sau.

Phan Ân và Phỉ Na không hề ngừng tay, trong nháy mắt cả ba người liên thủ đã chém giết bảy con hắc tinh, những con hắc tinh còn lại cảm thấy tình thế không ổn, cả đám tru lên hướng rừng rậm bỏ chạy.

Ba người cũng không đuổi theo, dọc theo đường đi trên bản đồ, tiếp tục tiến lên phía trước, đại khái đi thêm nửa giờ, rốt cuộc đi tới phạm vi của rừng rậm.

Bên tai nghe được tiếng nước chảy ầm ầm, đưa mắt nhìn lại, lại thấy phía trước là một sơn cốc thật lớn, nơi góc phải sơn cốc có một thác nước chảy xiết từ trên cao xuống.

Cúi đầu nhìn lại, cả sơn cốc đắm chìm trong một mảnh bụi nước lất phất, ánh mặt trời chiếu trên hơi nước, tạo ra một cầu vồng bảy màu xinh đẹp.

Phỉ Na khen từ đáy lòng: “ Đẹp quá!”

Phan Ân thấp giọng nói: “ Dựa theo bản đồ, Hoàng Kim Quật ở phía dưới thác nước này.”

Đường Liệp cẩn thận quan sát hoàn cảnh sơn cốc, cả sơn cốc đều thẳng lên thẳng xuống, cũng không có đường thông suốt, dường như là một cái giếng thật sâu, không biết ngày xưa Thiết Giáp Thương Long Kim Phách Lục làm sao di chuyển Hoàng Kim chiến thuyền giấu trong địa phương này kia chứ?

Phan Ân căn cứ theo bản đồ, mang theo Đường Liệp và Phỉ Na dọc theo bờ sơn cốc hướng thác nước đi tới.

Bọn họ càng ngày càng tiếp cận thác nước, hơi nước mông mông tựa như mưa phùn tạt tới, Đường Liệp thỉnh thoảng dùng ống tay áo lau đi nước trên mặt, lớn tiếng nói: “ Phan Ân, phía trước hình như không có đường đi…” Thanh âm của hắn bị âm thanh của thác nước tạt ra xa.

Phan Ân xoay người, hớn hở nói: “ Đúng vậy! Chính là nơi này!” Hắn chỉ dòng thác chảy xiết, không chút do dự đi nhanh tới.

Đường Liệp và Phỉ Na đưa mắt nhìn nhau, chẳng lẽ Phan Ân muốn từ nơi này nhảy xuống?

Phan Ân lập tức chứng minh ý nghĩ của bọn họ, đeo đại khảm đao ra sau lưng, dùng một động tác nhảy cầu hướng bên trong sơn cốc nhảy xuống: “ Mau tới a….”

Đường Liệp cúi đầu nhìn xuống sơn cốc sâu không thấy đáy, theo lý thuyết phía dưới chắc hẳn là đầm nước, nhưng chiều sâu đầm nước thì rất khó nói, từ chiều cao như vậy mà nhảy đi xuống, sức nổi của nước đầm có thể chịu được lực đánh vào thật lớn hay không?

“ Mau tới a…” Qua hồi lâu nghe được thanh âm của Phan Ân mờ mịt từ bên dưới truyền lên.

Đường Liệp nở nụ cười, tên hỗn đản này đã an toàn hạ xuống đầm nước.

Hắn vỗ nhẹ mu bàn tay của Phỉ Na, mỉm cười nói: “ Yên tâm đi, nàng chỉ cần nín thở là được, có ta ở bên cạnh, tuyệt không phát sinh chuyện gì ngoài ý muốn.”

Phỉ Na tràn ngập tín nhiệm gật đầu, cùng Đường Liệp nhảy xuống vách núi.

Thân thể nhanh chóng rơi xuống xuyên qua trong sương mù, mưa bụi thê lãnh xộc tới, Phỉ Na không rành kĩ thuật bơi lội rốt cuộc nhịn không được phát ra một tiếng thét lên. Thời gian rơi xuống mặc dù không dài, nhưng đối với nàng mà nói phảng phất như trải qua một thế kỉ dài dòng buồn chán.

Thân thể hai người cơ hồ đồng thời rơi xuống chìm vào trong mặt nước, lực đánh vào thật lớn làm cho thân thể bọn họ bị chìm sâu xuống, sau đó chậm rãi nổi lên, thủy chung, Đường Liệp vẫn duy trì sự thanh tỉnh, trong tích tắc rơi vào trong nước, tiểu bạch long nhảy a, tiến tới bên đầu của Phỉ Na hình thành một không gian không có nước, giống như một cái vòng bảo hộ thiên nhiên.

Đường Liệp hâm mộ gật đầu với tiểu bạch long, lôi kéo bàn tay của Phỉ Na nhanh chóng trồi lên mặt nước.

Hít sâu một hơi không khí ẩm ướt trong trẻo, Đường Liệp từ trong hơi nước mông lung nhìn thấy một bóng đen, Phan Ân đang bám vào bờ đầm thở hổn hển: “ Hư! Ta nghĩ bảo tàng hẳn là nằm dưới đáy đầm nước.”

Đường Liệp liên tục nhảy mũi hai cái, đẩy Phỉ Na lên bờ, sau đó tự mình bò lên tới: “ Ta kháo, nhiệt độ của nước thấp như vậy, cho dù tìm được bảo tàng, chúng ta cũng không có năng lực vận chuyển bảo tàng đi ra ngoài.”

Phan Ân nói: “ Đi từng bước tính từng bước thôi, ta lo lắng đám người của A Ba Nhĩ cũng tìm tới nơi này, phải tìm được vị trí cụ thể của Hoàng Kim Quật trước khi bọn họ đến.”

Phỉ Na nhẹ giọng nói: “ Xem ra Hoàng Kim Quật cách chúng ta đã không còn xa.”

Phan Ân giơ bản đồ da dê trong tay lên: “ Cửa vào hẳn là địa phương cách ba trăm trượng bên dưới...”

Đường Liệp mở to hai mắt nhìn, đầm nước sâu ít nhất phải một ngàn thước, theo hắn biết, loài người nếu không dùng dụng cụ lặn nước thì cũng chỉ có thể hạ xuống chừng hai, ba trăm thước, dưới nước sâu phải thừa nhận áp lực cực lớn. Bất quá đối với Đường Liệp mà nói cũng không là khó khăn, dẫu sao hắn và Phỉ Na đều có tị thủy châu, hơn nữa có sự trợ giúp của tiểu bạch long, đi tới được địa điểm hẳn là không khó.

Phan Ân cũng sớm có chuẩn bị, từ trong chuôi đao của đại khảm đao, lấy ra vài viên tị thủy châu, đưa cho Đường Liệp và Phỉ Na: “ Lần này chúng ta nhất định phải thành công!”

Phỉ Na dưới sự chỉ điểm của Đường Liệp rất nhanh đã hiểu được cách lặn xuống nước, ba người bảo trì đội hình tam giác, Phan Ân dẫn đường phía trước, Đường Liệp và Phỉ Na đi song song ở phía sau hắn.

Tiểu bạch long đối với người ngoài rất đề phòng, thành thật trốn trong túi da của Đường Liệp, không hề hiện thân.

Bên trong chuôi đao của Phan Ân thật nhiều bảo vật, hắn lại lấy ra một viên dạ minh châu cỡ trái long nhãn dùng chiếu sáng trong nước, quang hoa của dạ minh châu chiếu sáng dưới nước như ban ngày.

Càng lặn sâu xuống, những con cá nhỏ có hình dáng dài hẹp lóe đủ lân quang kết đội xẹt qua bên người bọn họ, những màu sắc lóng lánh năm màu hợp thành một cảnh sắc mỹ lệ làm cho người ta than thở.

Quanh thân Đường Liệp tự nhiên tràn ra vầng sáng màu lam, màn năng lượng cách ngăn thân thể hắn với nước đầm lạnh như băng. Hắn đưa tay ôm Phỉ Na vào lòng, dùng năng lượng ấm áp của bản thân ấp ủ thân thể mềm mại của Phỉ Na.

Phỉ Na y ôi rúc trong lòng ngực của Đường Liệp, giờ khắc này trong lòng nàng dâng lên một cỗ ấm áp khó hiểu.

Toàn bộ lực chú ý của Phan Ân đều tập trung tìm kiếm Hoàng Kim Quật, căn bản không có lưu ý hai người đang lãng mạn kiều diễm phía sau, vũ lực của hắn mặc dù kém xa Đường Liệp, nhưng kĩ năng bơi cũng là đứng đầu.

Bầy cá đột nhiên mất đi sự yên lặng, nhanh chóng bơi lên phía trên, Phan Ân kinh hãi cúi đầu nhìn lại, nhìn thấy hai bóng đen thật lớn đang lặng yên hướng bọn họ tới gần, cảm giác nguy cơ không hiểu tràn ngập trong lòng Phan Ân, hắn nhanh chóng lấy ra đại khảm đao, đề phòng bị sinh vật thần bí cực lớn kia tiến công.

Đường Liệp cũng lưu ý sự biến hóa ở dưới nước, hai sinh vật cực lớn này chiều cao đều khoảng bảy thước, theo chúng nó không ngừng tiếp cận, Đường Liệp nhận ra đây là hai con Đoản Vĩ Ngạc( cá sấu đuôi ngắn), thần kinh quanh thân lập tức căng thẳng lên, nếu ở trên đất liền gặp phải loại sinh vật hung tàn này, Đường Liệp cũng đủ tin tưởng đánh bại chúng nó, nhưng bây giờ là đang ở dưới nước sâu.

Con ngươi đỏ như máu của hai con Đoản Vĩ Ngạc tràn ngập hung tàn nhìn chăm chú vào ba vị khách không mời mà đến, thân thể khổng lồ của chúng nó tại nước sâu có vẻ dị thường linh hoạt, cơ hồ ngay lập tức trong lúc đó, hai con Đoản Vĩ Ngạc đã bơi tới gần bọn họ không tới ba thước, lại đột nhiên dừng lại, hung quang trong mắt đột nhiên rút đi.

Phan Ân làm một thủ thế bất động, nhắc nhở Đường Liệp và Phỉ Na không thể hành động thiếu suy nghĩ, để tránh lọt vào sự công kích điên cuồng của hai con cá sấu đuôi ngắn.

Hai con Đoản Vĩ Ngạc quay chung quanh ba người bọn họ, nhưng thủy chung không có phát động công kích.

Cho dù dưới nước sâu, Phan Ân cũng có thể cảm giác được mồ hôi lạnh đang không ngừng toát ra khỏi da thịt của hắn.

Đôi mắt đẹp của Phỉ Na đột nhiên trợn to, nhìn thấy dưới nước lại có bốn con Đoản Vĩ Ngạc đang chậm rãi bơi tới. Đường Liệp hung hăng nhìn thẳng Phan Ân, tên ngu xuẩn này đã đưa bọn họ vào trong hồ cá sấu hàng thật giá thật.

Đoản Vĩ Ngạc mặc dù càng tụ càng nhiều, nhưng vẫn không có con nào chủ động khởi xướng công kích.

Tiểu bạch long ló đầu ra khỏi túi da, tò mò nhìn hoàn cảnh bên ngoài, nó tựa hồ không cảm giác được có nguy cơ tồn tại, tinh nghịch hộc ra đầu lưỡi đỏ tươi.

Đối diện với tiểu bạch long, bầy cá sấu đuôi ngắn đột nhiên cúi đầu xuống, không tiếng động bơi tới một bên.

Trong lòng Đường Liệp vừa động, bầy cá sấu này sở dĩ không phát động tiến công, có phải duyên cớ là vì tiểu bạch long? Hắn can đảm nhúc nhích cánh tay, bầy cá sấu không có bất luận phản ứng gì, Đường Liệp dắt Phỉ Na tiếp tục lặn xuống, đi đến đâu, bầy cá sấu ào ào né tránh.

Phan Ân trong lúc sống chết, đầu óc biểu hiện thập phần linh hoạt, gắt gao đi theo phía sau Đường Liệp, dựa vào sự che chở của Đường Liệp thuận lợi thông qua bầy cá sấu.

Lúc này bầy cá sấu giống như cảm thấy được điều gì, đột nhiên hướng phía trên gia tốc bơi đi.

Bọn họ rốt cuộc thành công đi xuống ba trăm trượng bên dưới mặt nước, Phan Ân tìm tòi chung quanh bốn vách đầm nước, đẩy ra những dây leo và rong tảo dưới đầm nước, có thể nhìn thấy bốn vách đầm nước có đủ các loại phù điêu, bởi vì thời đại quá lâu nên bị nước ăn mòn, nên những đường viền của phù điêu đã mơ hồ không rõ.

Phan Ân ở phía xa vẫy tay với Đường Liệp hai người, đi qua vừa nhìn, hai tay Phan Ân đang bấu víu trên một cột đá, ở chung quanh hắn còn có hơn mười cây cột đá hoàn toàn giống nhau.

Phan Ân ra hiệu cho Đường Liệp và Phỉ Na trợ giúp hắn thúc đẩy cột đá theo chiều kim đồng hồ, ba người dùng hết lực lượng toàn thân, cột đá rốt cuộc đã chậm rãi di động.

Hơn mười cây cột đá chậm rãi đổ xuống, vách tường cách đó không xa bắt đầu sụp đổ, ở phía sau hiện ra một cửa động tối đen, không gian đột nhiên xuất hiện làm cho nước đầm tìm được địa phương phát tiết, áp lực cường đại hình thành một mạch nước ngầm có xung lượng thật lớn. Ba người Đường Liệp còn chưa kịp làm ra phản ứng, liền bị trôi luôn vào trong động khẩu tối đen.

Theo nước chảy chạy chồm rít gào, thân thể của bọn họ tiến nhập vào một không gian đen tối, động khẩu bị sụp xuống rất nhanh liền bị một tảng đá lớn trôi tới vững vàng ngăn chận.

Áp lực của nước chảy trong nháy mắt thấp xuống, ba người lớn tiếng kêu thảm từ trên không trung rơi xuống, tiến vào trong một đầm nước ấm áp.

Dạ minh châu trong tay Phan Ân lập tức phát huy tác dụng, quang mang sáng chói chiếu sáng hoàn cảnh chung quanh, bảo thạch trong đầm nước sáng lên màu bích lục, bởi vì ba khách không mời mà đến đột nhiên xông vào mà nhấc lên bọt nước chung quanh.

“ Ôn tuyền!” Đường Liệp lớn tiếng hoan hô, lúc này hắn mới ý thức được đây là một không gian lẻ loi độc lập.

Ba người dìu nhau lên bờ, ngóng nhìn nước chảy phía trên động khẩu vẫn đang nhỏ giọt xuống, nơi đó đã bị khối đá lớn lấp đầy một lần nữa, không bao lâu nữa thì dây leo và bùn đất sẽ hoàn toàn bít kín các khe hở.

Phan Ân kích động nói: “ Nơi này…chính là Hoàng Kim Quật…”

Đường Liệp vuốt ve mái tóc màu vàng của Phỉ Na, nhìn quanh bốn phía cũng không nhìn thấy có thứ gì màu vàng. Phan Ân đi nhanh về phía trước: “ Nhất Tuyến Thiên…”

Nhất Tuyến Thiên là một đường hầm hẹp hòi, độ rộng chỉ có thể dung nạp một người thông qua, bảo tàng trên bản đồ đã tỏ rõ điểm này, tìm được Nhất Tuyến Thiên, cũng giống như tìm được cửa vào của Hoàng Kim Quật.

Mang theo cõi lòng đầy tò mò, Đường Liệp và Phỉ Na đi theo phía sau Phan Ân, Phỉ Na cẩn thận nhắc nhở Phan Ân: “ Ngươi cẩn thận một chút, có lẽ phía trước sẽ có cơ quan mai phục.”

Phan Ân cảm kích gật đầu, dưới chân đột nhiên đạp trúng vật gì cứng rắn, phát ra một tiếng vang giòn, làm hắn bị dọa đứng ngây ra như con gà gỗ, rất sợ đã đạp trúng cơ quan ẩn giấu trong Hoàng Kim Quật.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.