Ý Võng Tình Thâm

Chương 1: Chương 1




Beta: Tiểu Ngạn “Hà tiểu thư, hôm nay bàn của các cô, ông chủ nói sẽ giảm giá cho các vị.” Quản lý vui vẻ tuyên bố, vui vẻ đưa thêm mấy đĩa điểm tâm cùng mấymón ăn miễn phí. “Đâu có! Chỉ cần sau này cô thường xuyên đến đây chơi là được rồi.” “Chắc chắn rồi, quản lý Chu, điểm tâm của quán anh ngon như vậy, sau này nhất định tôi và bạn bè sẽ thường xuyên tới đây.” “Hà Thu, mỗi lần đi với cậu đi ra ngoài đều được chiêu đãi, thực sự là quá tuyệt vời.” Trương Bồi Hùng sờ tay lên bụng, bộ dạng giống như đã được ăn rất no. “Tự mình thích ăn, trách được ai? Chúng ta làm gì có người nào vì thế mà béo ú đâu?” Mạnh Nhân Tuệ trừng mắt nhìn tên kia. “Không cần quan tâm đến anh ta! Chúng ta bị chụp hình cũng đã quen rồi, dù sao cho dù có chụp chúng ta, paparazzi cũng sẽ tự xóa bỏ, ngược lại là cậu kìa, vẫn luôn không ngại ăn cơm với người bình thường bọn mình sao? Cậu cũng sẽ có rất nhiều bạn bè là minh tinh chứ?” Mạnh Nhân Tuệ hơi tò mò hỏi. “Cũng tạm, mình đã một hai năm gì đó không quay phim rồi, cũng ít liên lạc với bạn bè trước kia. Hơn nữa, mình cũng hy vọng có thể kết bạn với những người khác nữa, không phải mình đã nói rồi sao? Mình rất hi vọng có thể ở bên ngoài tìm được một người bạn trai, cứ độc thân mãi như vậy, thật sự rất là buồn bực!” Chỉ tiếc rằng nguyện vọng của cô nhìn có vẻ rất đơn giản, thế nhưng bắt đầu vào làm thì thật sự không dễ chút nào, mấy người đàn ông được giới thiệu đến gặp mặt phát hiện ra đối tượng là Hà Thu, hơn một nửa đều mừng rỡ như điên, nhưng sau khi ăn cơm xong lại cũng chả có cái gì tiến triển, tất cả mọi người đều vẫn đối xử với cô như là một minh tinh, cũng không nghiêm túc muốn kết giao cùng với cô, mà cô tin tưởng rằng đây chỉ là sương mù làm cho người ta mất phương hướng, cô chỉ cần cố gắng gần gũi với công chúng, quen biết nhiều người bạn hơn, xóa bỏ hình tượng kiêu sa của nữ minh tinh, sớm muộn tất cả mọi người đều sẽ tin tưởng rằng cô là thật lòng đấy. “Bình thường thôi.” Hà Thu không chút suy nghĩ, nói. “Mình cũng không biết nên nói như thế nào, người đàn ông không khiếnngười ta chán ghét, lại có dũng khí đứng cùng một chỗ với mình là được rồi.” “Cũng phải, mặc dù có thể kết bạn bè với minh tinh, đi ra ngoài cũng rất có mặt mũi, nhưng bây giờ paparazzi nhiều như vậy, nếu thật sự muốn kết giao bạn bè trai gái bình thường, lúc ban đầu sẽ tạo cảm giác mới lạ, tiếp theo muốn gắn bó chỉ sợ không dễ dàng.” Mạnh Nhân Tuệ khẽgật đầu. “Tất nhiên rồi, cậu lớn lên xinh đẹp như vậy, muốn tìm một người đàn ông chẳng phải rất dễ dàng sao?” “Bạn trai trước đây của cậu… Sau này tên đó có cầu xin quay lại với cậu không?” Mạnh Nhân Tuệ không nhịn được, muốn hỏi thăm về tin đồn một chút, dù sao chuyện bạn trai trước kia phản bội Hà Thu đã gây ra ầm ĩ quá lớn. “Thằng cha đó còn mặt mũi tới tìm cậu sao? Chuyện như vậy mà nó cũng dám làm à?” Mạnh Nhân Tuệ cũngrất thẳng thắn với Hà Thu. “Hà Thu, cậu đừng có mà tin tên đó, ai nói đàn ông bình thường nhất định sẽ phạm sai lầm? Trương Bồi Hùng tôi đã sống đến từng này tuổi, cũng chưa từng phải nói xin lỗi bạn gái.” Trương Bồi Hùng ngồi một bên tự vỗ ngực nói. “Đúng, chỉ cần an phận thủ thường là tốt rồi.” Hà Thu cười cười. Bỗng nhiên, Trương Bồi Hùng hô to một tiếng: “Bành Đại Hải!” “Tôi là Trương Bồi Hùng đây! Là bạn học cùng lớp trong nước của ông đây!” “Ông quả là có trí nhớ tốt, sau này nghe nói ông đã thi đậu trường cao đẳng hạng nhất sao? Ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu đã trở về rồi sao?” “Tới ngồi cùng một bàn với chúng tôi đi! Đã lâu không gặp, bạn học cũngnên bồi dưỡng tình cảm một chút!” “Một mình ông đến đây ăn lẩusao?” Trương Bồi Hùng nhìn vị trí bàn của anh ta, phát hiện chỗ đó chỉ là một cái bàn nhỏ, hơn nữa ngay từ đầu cũng chỉ có một mình anh ta. “Ông đừng đáng thương như vậy được không? Dù gì ông cũng là trạng nguyên của lớp mình, làm gì mà đáng thương đến mức phải ăn cơm một mình? Như vậy sẽ không tốt cho tiêu hóa đâu. Chúng tôi đã đặt một bàn lớn, ông cứ qua đây ăn cùng chúng tôi đi!” Trương Bồi Hùng vừa khích lệ vừa mời mọc anh đến ngồi cùng bàn với bọn họ, vẫn không quên quay đầu lại dặn dò quản lý. Trong tay Bành Đại Hải còn cầm chén đĩa, nhưng tất cả đồ đạc vốn đang ở trên bàn đều đã bị chuyển đến bàn của một đám người xa lạ, nghe Trương Bồi Hùng khoa trương thay anh giới thiệu, anh lại ngoảnh mặt làm ngơ, trong mắt chỉ thấy mỗi thức ăn khoái khẩu, không tự chủ vươn tay, gắp thịt ở bên trong cái nồi ra, thêm ít tương vào, bỏ vào trong miệng. “Anh còn muốn ăn thêm cái gì sao?” Một giọng nói dịu dàng vang lên bên tai anh. Cho dù năm đó có theo tiểu đoàn sang Châu Phi tham gia thử nghiệm làm dân chạy nạn, Hà Thu cũng không thấy có ai lại ăn nhiều như anh ta, có thể thấy rằng anh ta đã bị đói trong một thời gian rất dài rồi, mới ngồi xuống cũng đã không thấy anh ta nói thêm câu gì, lại chỉ nghe thấy Trương Bồi Hùng giới thiệu anh ta là bạn học trong nước của cậu ta, là thần đồng thiên tài đến cỡ nào, người trong cuộc thì vùi đầu ra sức ăn, có vẻcòn ăn chưa no. Chỉ là trang phục của anh ta thì đúng là nét vẽ thất bại nhất, uổng cho anh ta có một dáng người thật tốt, mặc dù có chút gầy, nhưng ít nhất cũng không ốm yếu quá mức, lại mặc chiếc áo phôngcũ đã được giặt đi giặt lại nhiều lần đến biến dạng, cộng thêm chiếc quần jean ống đứngđã lưu hành từ mười mấy năm trước… Nếu như có thể sửa sang một lượt, người đàn ông này hẳn là có thể cứu chữa được. Quả nhiên, chờ anh ta thỏa mãn vuốt bụng, chắc lúc này anh ta đã ăn no rồi, đứng lên móc ví da, vậy mà trong cái ví da màu đen rách nát kia lại rỗng tuếch. Bành Đại Hải rất khó giải thích tại sao lại để cho tình huống xấu hổ như vậy xảy ra, nhưng là cho dù trong ví da không có tiền, anh cũng nhớ rất rõ là trên túi áo có lẽ cũng sẽ có một ít tiền mặt… “Bữa cơm này, tôi mời anh làm khách!” Cô thử mỉm cười để làm tiêu tan sự xấu hổ của anh. “Không sao, tôi thanh toán là được rồi.” “Chúng tôi thường xuyên đi ra ngoài dùng cơm với nhau, bọn họ đều là người tốt, không phải mỗi lần đều ném hết cho tôi thanh toán, bình thường vẫn luôn là họ trả, anh yên tâm đi.” Cũng bởi vì đám Mạnh Nhân Tuệ không vì cô là minh tinh mà chiếm tiện nghi của cô, cho nên Hà Thu mới thường xuyên đi ăn cơm cùng bọn họ. “Tôi cho anh số điện…” Cô sửng sốt một chút, còn tưởng rằng Bành Đại Hải sẽ muốn lấy số điện thoại của cô, không nghĩ tới thứ anh ta muốn vậy mà lại là email? “Tôi…” Đương nhiên cô vẫn lên mạng, chỉ là cô cho rằng cho số điện thoại sẽ thuận tiện hơn một chút. Nghe thấy lời này, ngược lại đã cho Hà Thu một cái linh cảm, ánh mắt lóe lên, theo đó cô cũng tìm được một lý do. “Chuyện này không khó đâu! Tôi giúp cô cài đặt là được rồi.” “Đến nhà của tôi giúp tôi cài đặt sao?” Tuy rằng cô rất có hứng thú với người đàn ông này, nhưng phát triển như thế này chẳng phải là quá nhanh sao? Bây giờ cũng đã là chín giờ tối rồi, sẽ không phải là quá muộn sao? “Anh có đi xe không?” Trong nhận thức của Bành Đại Hải, không có internet và máy tính thì còn bi thảm hơn so với người không có cơm ăn, anh không thể nào chấp nhận bản thân mình sinh ra vào thời không có máy tính và internet, cho nên trong mắt anh, giúp đỡ cô gái trước mắt là việc vô cùng cần thiết. “Tôi còn cần chuẩn bị cái gì nữa không?” “Ừm.” Trong mắt cô lóe lên những tia sáng, gật đầu dứt khoát, ngay sau đó, mặt không đỏ, tim không đập làm tăng thêm độ tin cậy: “Tôi là người hoàn toàn mù tịt về máy tính!” Tuy cô rất yêu thích viết lách, nhưng thiếu một chút hiểu biết về máy tính, mỗi lần máy tính có vấn đề, cô cũng không suy nghĩ nhiều mua luôn một cái máy mới, dù sao cô là nhân vật nổi tiếng, cũng không biết được người sửa máy tính nào đó có lỡ tay để lộ hình ảnh gì đó gây nên sandal không, cô mới không dám mạo hiểm như vậy! Không biết vì sao, vẻ mặt của Bành Đại Hải giống như là đang nói một chuyện nhỏ nhặt, với việc anh ta đang mời một đại minh tinh trở về chỗ ở của mình, có vẻ anh ta cũng không cảm thấy có gì không ổn, có lẽ là dựa theo bộ dáng bên ngoài của anh ta, thậm chí Hà Thu cũng muốn thuận theo sự nhiệt tình của anh ta. Vì có thể để cho paparazzi đuổi kịp xe của mình, Hà Thu còn cố ý đi chậm một chút, miễn cho xảy ra tai nạn giao thông, hình ảnh cũng bị ảnh hưởng, vậy cũng coi như khó coi. Hà Thu đi theo Bành Đại Hải vào tòa nhà buôn bán tổng hợp cũ kỹ, dưới lầu là khách sạn và nhà hàng nổi tiếng, trên lầu là những phòng để cho thuê, thoạt nhìn như cái nơi rắn rồng hỗn loạn (chỉ nơi ở hỗn loạn, phức tạp nhiều thành phần), lúc đi thang máy, có một cô gái trên người tỏa ra mùi nước hoa nồng nặc, trang phục hở hang, thi thoảng mở đôi mắt to nhìn cô, cô vừa cố gắng nhịn không hắt xì, vừa phải mỉm cười đáp lại, trong lòng suy nghĩ, xem ra đêm nay những paparazzi đi theo cô có cơ hội được phát huy rồi. “Ừ.” Anh ta đáp lại một tiếng, cũng không có ý muốn nói chuyện với đối phương. Bởi vì trên khuôn mặt anh ta rõ ràng đã viết ba chữ “lão trạch nam”, nhưng mà chỗ bây giờ bọn họ đang đứng căn bản không phải giống như cô tưởng tượng rằng “lão trạch nam” sẽ ở chung cư, làm sao anh ta lại cùng gái làng chơi ở cùng một nhà vậy? Mọi thứ đều phải nhìn theo hướng tích cực, luôn luôn là quan niệm cuộc sống của cô, cô tin tưởng rằng chắc chắn mình có thể nhìn thấy được mặt tốt củangười đàn ông này. “Đến nhà của tôi rồi.” Bành Đại Hải mở cửa, đi vào. Trong phòng thoạt nhìn đã từng có người phụ nữ cả ngày ở trong phòng thắp hương bái Phật, bởi vì cái trần nhà đã bị hun khói nghiêm trọng đến ố vàng kia đã để lại cho cô một ấn tượng sâu sắc, chỉ là bên trên bày đặt đủ các loại kiểu dáng điện thờ, bảng mạch có nhiều dây lớn nhỏ là dây mạng cùng dây điện, phía dưới còn thả một đống đồ dùng bằng điện. Anh ta tiện tay cầm mấy đồ đạc, lấy những thứ cần thiết mang theo đủ, thỉnh thoảng hỏi thăm cô xem còn thiếu cái gì không, tiếp theo, mang tất cả những đồ đạc đều bỏ vào trong một cái balô cũ nát, sau đó dẫn cô đi ra. “Anh vẫn thường mang theo con gái về nhà lấy đồ đạc như vậy sao?” Trên xe, Hà Thu vừa lái xe vừa đặt câu hỏi. “Anh vẫn chuyên sửa chữa và bảo hành máy tính sao?” “Anh có lẽ vẫn luôn rảnh với con gái nhỉ?” Hà Thu cười hỏi. Nhìn anh ta nói chuyện đứng đắn như vậy, cái người toàn thân toàn mùi nước hoa, trang phục hở hang, nghề nghiệp quả nhiên như cô suy đoán, thật không đơn giản, thế nhưng mà từ trong miệng anh ta nói ra, cũng giống như là người làm công bình thường tại nhà hàng. “Buổi tối cô ý vẫn đứng ở phía dưới nhà!” Bành Đại Hải lập tức đập tan sự hi vọng của cô, nói thẳng ra tiểu thư Tiểu Hoan thật sự là làm việc mua vui. “Đúng vậy! Sau khi tan tầm, trực tiếp đi thang máy là có thể về nhà rồi.” Anh ta vẫn còn tiếp tục nói được. “Anh… Cái tòa cao ốc kia của anh có lẽ là có rất nhiều cô gáilàm ở lầu dưới thuê phòng nhỉ?” “Anh sống ở đó cũng lâu rồi sao?” “Không phải Trương Bồi Hùng nói anh đã từng ra nước ngoài học sao?” “Anh không muốn đổi chỗ ở sao?” Thì ra là bảo bối của mẹ, đầu năm nay chính xáccó rất nhiều người đàn ông không rời được mẹ của mình, thực ra trạch nam như anh ta, luôn cần có một người trong nhà để giúp anh ta chuẩn bị ba bữa cơm, ở cùng chỗ với mẹ, đúng là dễ dàng hơn. “Bà ấy đã qua đời ba năm trước.” “Không cần xin lỗi, vì bà ấy đã hút thuốc quá nhiều, nên mới bị ung thư phổi mà qua đời, lại thêm bà ấy thích thắp hương bái Phật trong nhà, làm cho không khí trong phòng ngột ngạt, nói mãi cũng không nghe… Những thứ này bên trong đều có chất gây ung thư, tôi đã sớm nói với bà ấy rất nhiều lần, hơn nữa thắp hương và hóa vàng mã chắc chắn không thể bảo vệ được môi trường.” “Rất nhiều thứ chỉ cần sửa một chút là có thể dùng tốt rồi, vứt đi rất đáng tiếc.” Hà Thu lại một lần nữa cười cười với anh ta, lại đã tìm được ưu điểm hạng nhất của anh, không lãng phí đồ đạc lại còn có suy nghĩ bảo vệ môi trường, nếu như tiến hành huấn luyện, anh ta có thể là một bạn trai không tệ đây! Được rồi! Tính ra thì ưu điểm của anh ta cũng không ít, người đó… đúng là anh rồi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.