Yêu Anh Có Bao Giờ Hạnh Phúc

Chương 39: Chương 39: Đoạn tuyệt (phần 2)




- Mày làm gì mà như người mất hồn vậy?

Minh Khiết khá ngạc nhiên khi thấy bộ dạng hiện tại của hắn. Khuôn mặt hắn cứ thẩn thờ, chẳng chút thần sắc. Còn đâu dáng vẻ cao ngạo thường ngày của một Lã Anh Phong? Đáp lại, hắn chỉ khẽ cười khẩy- một nụ cười bất cần:

- Tất cả đã xong rồi. Kết thúc rồi

- Mày đang nói cái quái gì vậy- cậu nhướn mày khó hiểu, đồng thời ngồi xuống cạnh hắn- nói rõ đầu đuôi thì tao mới có thể giúp mày được

Hắn thở dài và bắt đầu kể. Đến tận bây giờ hắn vẫn chưa dám tin những điều xảy ra gần đây là sự thật. Nó quá đau khổ, quá tàn khốc đối với hắn. Mà khi đã quá đớn đau, nước mắt cũng dành cho con trai. Hắn muốn khóc để trong lòng bớt nặng nề, để từng nhịp thở dễ dàng hơn. Nhưng hắn không khóc được, chỉ giữ nụ cười đắng ngắt trên môi. Có lẽ vì quá đau khổ đến không thể khóc nên đành cười vậy thôi.

- Mày nỡ lòng làm thế với Ái Ngọc sao?

- Không thể cũng phải được. Thế nên tao mong mày hãy lau nước mắt cho cô ấy, hãy ở cạnh bên an ủi cô ấy... thay tao. Nếu cô ấy đòi gặp tao, hãy ngăn lại. Tao sợ... mình không đủ mạnh mẽ nhìn thẳng vào đôi mắt to tròn kia

Hai vai Minh Khiết buông thõng. Trong giây phút này đây, chính cậu cũng chẳng biết phải nói lời gì để nguôi ngoai nỗi đớn đau trong lòng hắn. Nhìn thằng vào đôi mắt vô hồn kia, cậu nói với vẻ lo ngại:

- Không trốn tránh mãi được đâu. Hết nghỉ tết, hai người vẫn sẽ gặp nhau

Nghe đến đây, ánh mắt của hắn bỗng trở nên xôn xao. Hắn bỗng đưa tay siết chặt vai cậu, có vẻ như Phong muốn trấn an thằng bạn thôi lo lắng cho mình. Hắn là vậy đấy, sau cái lớp cao ngạo thường ngày lại là trái tim nồng ấm. Bao giờ cũng lo nghĩ cho người bên cạnh trước, mặc bản thân ra sao cũng chẳng quan tâm. Hắn cố trả lời ra chiều chắc chắn lắm nhưng trong giọng nói vẫn xen chút gì đó run run:

- Đến lúc đó tao tự biết giải quyết. Giờ thì đến bưu điện gần nhà Ngọc đi để mày tiện đưa cho cô ấy giúp tao

Vậy là cả hai đến nơi mà Phong đề cập. Một tờ giấy trắng,một cây bút mua tại nơi đó, đã đủ để hắn bắt đầu viết một bức thư. Thật lạ nhỉ? Trong thời buổi công nghệ hiện đại, hắn lại chọn cách truyền thống nhất. Vì hắn sợ. Hắn sợ nếu nhắn tin trên mạng xã hội, hắn sẽ không kìm được lòng mà ngồi đợi hàng giờ chấm xanh kia hiện lên mà rep. Khi đó hắn sẽ chẳng thể nào tuyệt tình nỗi. Hắn cũng chẳng dám gọi điện cho nó vì hắn sợ phải nghe giọng nói trong trẻo kia. Đáng sợ hơn hăn không muốn nghe tiếng khóc thổn thức từ người con gái hắn vẫn luôn hết lòng bảo vệ. Vậy nên hắn quyết định viết thư. Chỉ đơn giản thế thôi. Đơn giản nhưng sâu sắc đến xé lòng người.

- Đưa cho cô ấy đi

Nhận bức thư từ tay Phong, ánh mắt Khiết nhìn hắn vẫn chưa thôi ái ngại. Cậu dè dặt, ngập ngừng chẳng dám bước

- Mày chắc chắn rồi chứ. Đã đưa rồi thì không thể nào quay đầu lại được đâu

- Được rồi gửi đi

Hắn đâm ra phát cáu trước sự lưỡng lự của thằng bạn. Cậu có biết sự đắn đo của cậu khiến hắn thêm nao lòng. Ý chí ban đầu vốn đã mong manh cũng suýt sụp đổ vì cậu. Đến lúc này, cậu biết mọi chuyện đã chẳng thể dừng lại nên đành miễn cưỡng giúp đỡ. Mọi chuyện... đến cuối cùng sao lại thê thảm đến thế.

Khoảng cách giữa bưu điện và nhà Ngọc chẳng bao xa nên Khiết cố đi từng bước chậm rãi. Cậu chỉ mong chuyện tình đôi bạn kéo dài thêm vài giây ngắn ngủi mà thôi. Nhưng hôm nay... sao lại tới nhanh thế. "King koong... king koong" Tiếng chuông vang lên. Chẳng mấy chốc, một người đàn ông lịch lãm xuất hiện trước mặt cậu, là ông Vương. Sau buổi gặp gỡ khi nãy, ông liền đi ngay về nhằm bàn bạc lại với vợ mình. Chưa kịp trở lại công ti thì Minh Khiết lại tới.

- Cháu đến đây làm gì?

- Anh Phong nhờ cháu gửi bức thư này cho Ngọc- cậu bỗng nhiên trở nên rụt rè trước ánh mắt dò xét của ông Vương

- Anh Phong?- ông khẽ nhướn mày ngạc nhiên- Được rồi, cháu về đi, bác sẽ đưa cho Ngọc

Ngay khi dứt câu, ông liền nhận bức thư và quay gót bước vào nhà. Cô con gái bé bỏng vẫn chưa hề biết chuyện gì đang xảy ra. Nghe đến hai từ "Anh Phong", nó liền hí hửng phóng xuống nhà. Khuôn mặt không giấu nổi niềm hạnh phúc. Nhưng nụ cười kia bỗng trở nên tê dại, hai mắt nó căng lớn đọc những dòng thư. Sấm sét nổ đùng vang trời ngay bên tai Ái Ngọc. Từng dòng chữ ngay ngắn, như những con dao, từ từ ghim vào tim nó và... xé toạc

++++++++++++++++++

Ái Ngọc!

Em còn nhớ lời hứa sẽ cùng nhau vượt qua khó khăn dạo trước chứ? Anh xin lỗi vì đã không còn có thể thực hiện lời hứa đó cùng em. Sau khi suy nghĩ kĩ, anh chợt nhận ra mình thích Hoàng Thảo từ khi nào cũng không hay. Anh không muốn cô ấy hiểu lầm về mối quan hệ của hai ta nên anh muốn xác định rõ trong bức thư này

Bao lâu nay, anh cảm ơn em đã luôn bên cạnh anh quan tâm, an ủi, cổ vũ. Em luôn là người mang đến nụ cười cho anh. Em cho anh những giây phút bình yên nhất. Đối với anh, em như một đứa em gái ngoan ngoãn, hiền lành không hơn không kém. Anh cảm ơn em rất nhiều về thời gian qua. Nhưng sự thân thiết này anh nghĩ chúng ta nên tiết chế lại. Hãy thông cảm cho anh vì anh yêu Thảo thật lòng. Anh biết em sẽ rất giận anh. Thế nên khoảng thời gian này chúng ta khoan gặp nhau, tránh khó xử cho đôi bên. Em đừng cố tìm anh vô ích. Anh xin lỗi!

Anh trai của em

LÃ ANH PHONG

++++++++++++++++++++

"Bịch" Ái Ngọc ngã quỵ xuống đất ngay khi đôi mắt lướt qua những con chữ cuối cùng. Em gái? Bao lâu nay, hắn bên nó, yêu thương bảo vệ nó chỉ vì hắn xem nó là em gái thôi sao? Lời hứa một năm trước sẽ bên nó cũng chỉ là lời hứa của một người anh trai dành cho em gái? Bao kỉ niệm ngọt ngào cũng chỉ đơn giản là sự thân thiết giữa hai anh em? Đau. Trái tim nó như vỡ vụn ra từng mảnh. Còn gì đớn đau hơn khi một người đang hưởng những giây phút hạnh phúc trên chín tầng mây bỗng chốc tan biến hết và rớt sâu vào địa ngục. Hụt hẫng, tuyệt vọng, trước mắt nó chỉ một màu xám ngắt. Từng giọt nước mắt nặng nề lăn dài trên má Ngọc. Nó muốn thét cho thỏa nỗi đau, nhưng lại chẳng thể cất nổi thành tiếng. Hơi thở cũng trở nên gấp gáp, khó khăn. Chẳng hiểu sao lồng ngực nó như nghẹn lại, đến không thể thở được. Nó không tin. Nó chẳng tài nào chấp nhận được. Nó phải tìm hắn hỏi cho ra nhẽ. Nghĩ là làm, mặc cho nước mắt cứ tuôn,nó cố ngồi dậy và bước ra khỏi cửa. Nhưng chẳng mấy chốc, ông Vương đã ngăn lại:

- Con tính đi đâu trong tình trạng như thế?

- Con phải đi tìm Phong.

Nó nói trong vô thức. Trong giọng nói chẳng còn bộc lộ chút gì của xúc cảm, chỉ còn nghèn nghẹn của nước mắt và tiếng nấc. Nhìn Ái Ngọc như thế, ông không khỏi nhói lòng. Càng xót xa bao nhiêu, ông càng giận nó bấy nhiêu:

- Con còn tìm đứa con trai tuyệt tình đó làm gì? Có đáng hay không? Ba còn chưa trách con giấu ba chuyện này.

- Con đã lớn rồi. Con yêu ai là quyền của con

- Cấp 3 mà đòi lớn hay sao. Con còn trong tuổi ăn tuổi học. Suy nghĩ chưa chín chắn nên gìơ con thấy hậu quả chưa? Bị tên ấy lừa.

Vô tình ông Vương đã nhắc đến điều nó đang cố chối bỏ. Như một cơn sóng thần, nước mắt nó tuôn trào chẳng thể kiểm soát. Nó ấm ức gào lên trong đớn đau:

- Không có. Anh ấy không lừa con. Chắc chắn có hiểu lầm. Con phải tìm anh ấy hỏi rõ

- Vào phòng. Không hỏi han gì hết. Từ nay về sau ba cấm con qua lại với tên Anh Phong đó.

Ông Vương siết chặt tay nó lôi vào phòng. Dẫu nó vùng vẫy ra sao cũng không thể chống lại sức ba mình. "Rầm, cạch". Cánh cửa phòng đóng sầm và khoá chặt. Những phút giây đầu, Ái Ngọc cố đập cửa thật mạnh. Nhưng rồi sức lực ngày một cạn kiệt, nó trượt dài theo bức tường, tay đập cửa những phát yếu ớt

- Ba thả con ra đi mà. Con phải gặp Anh Phong. Thả con ra.

Tiếng nó cất lên thều thào. Đôi mắt tinh nghịch ngày thường cứ đờ đẫn nhìn vào khoảng không vô định. Tiếng kim đồng hồ kêu "tích tắc" đều đều, chậm rãi. Khi sự im lặng tràn về, nỗi cô đơn lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Bao kỉ niệm xưa cũ, như một thước phim trắng đen hiện lên trong tâm trí nó. Nó nhoẻn miệng cười mà nước mắt tuôn rơi.

Hắn thật vô tâm. Hắn nói hai chữ "em gái" nhẹ tênh như một điều hiển nhiên. Vậy ra bao lâu nay chỉ một mình nó đơn phương. Thế mà nó vẫn kênh kiệu, ngạo mạn tự nhận mình là bạn gái của hot-boy Lã Anh Phong. Phải, chính nó cũng tự nói hắn là hot-boy. Hot-boy thì phải xứng đôi bên hot-girl chứ, làm gì còn chỗ cho một đứa con gái tầm thường như nó. Họa chăng được kề bên thân thiết, làm em gái của hắn cũng đã phước phần hơn nhiều người. Chỉ là nó "được voi đòi tiên", tự nó ảo tưởng, đánh gia cao năng lực bản thân. Nó đã sai. Sai vì đã yêu hắn. Sai vì ngay từ phút ban đầu đã dấn thân vào cụôc tình này.

Ở góc đường, Anh Phong cũng đang đau đáu nhìn vào ngôi nhà có người con gái mà hắn yêu. Minh Khiết đứng kế bên chỉ biết lặng im, thở dài. Vì cớ sự gì mà cả hai phải chịu đau đớn như thế. Cái kết của những con quân trong ván cờ số phận phải chẳng đều không tránh khỏi nghiệt ngã?

Sau khi hoàn thành chap, Na chỉ muốn thét lên vui sướng. Chời ơi, ai tin bức thư có chút xíu à mà Na xóa đi viết lại cả chục lần. Phong tình cảm quá chi mà hành Na quá vậy. Có ai thương Na không? (p′︵‵。)(p′︵‵。)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.