Yêu Cung

Chương 388: Chương 388: Phục quốc! (2)




Tuy rằng hắn đã từng bỏ qua, hế nhưng hắn đốn ngộ cũng không tính là muộn.

Âu Dương nhìn Đa Minh như vậy, hắn hơi gật đầu, có điều lúc này đây Âu Dương cũng không có mở miệng, dù sao hắn không phải người Đa gia, hắn hỗ trợ được chỉ là hữu hạn, Đa Minh muốn làm quốc quân, đều phải dựa vào chính hắn.

- Vương thành Huy Hoàng đã bị phá, nhưng niềm tin của chúng ta không thể phá. Đa La đã từng thất bại, thế nhưng chúng ta thủy chung không hề thất bại.

Đa Minh mặc lệ nóng chảy xuôi trên mặt, nìn tới dân chúng đang quỳ gối trước mắt hắn, nói:

- Ta sẽ trở lại vương thành Huy Hoàng, ta sẽ trùng kiến đế quốc Đa La. Nếu ai nguyện ý theo ta, sóng vai chiến đấu vì Đa La, như vậy chúng ta sẽ tái kiến Vương Thành.

Đa Minh biết, hắn phải về nơi đã từng là vương thành Huy Hoàng, hắn sẽ bắt đầu viết tiếp trang sử mới huy hoàng từ nơi đó.

- Ngao… Bệ hạ muôn năm… Bệ hạ muôn năm…

Tiếng gọi ầm ĩ lại nổi lên, một ít tráng niên đã bị Đa Minh khơi dậy lòng nhiệt huyết, bọn họ giơ cao cánh tay, bàn tay nắm chặt như đang mặc niệm điều gì đó.

Âu Dương nghiên tai lắng nghe một chút thanh âm trong miệng những tráng niên này, nghe được:

- Chúng ta thề sống chết bảo vệ quốc gia của chúng ta, chúng ta là những dũng sĩ của quốc gia mình, chúng ta muỗn đổ tận từng giọt mồ hôi, từng giọt máu tới cuối cùng vì quốc gia này.

Nghe nói như vậy, Âu Dương nhìn Đa Minh, hắn dường như đã thành thục chỉ trọng nháy mắt này, từ môt thanh niên non dại biến thành một vương giả quân lâm thiên hạ. Âu Dương biết Đa Minh thành công rồi. Chỉ cần quốc dân không buông bỏ, chỉ cần Đa Minh không buông bỏ, ngày Đa La phục quốc không còn xa.

- Chúng ta đi thôi, đi vương thành trùng kiến quân đội Đa La.

Lúc này Đa Minh nói chuyện với Âu Dương cũng không còn khúm núm như lúc bắt đầu nữa, hắn đã biểu hiện ra được khí độ của một vị quốc quân.

- Được!

Âu Dương nắm tay Đa Minh, hắn nhìn thoáng qua Trác Vũ nói:

- Đến vương thành tìm ta đi, còn có ngươi…

Vừa nói Âu Dương liền chỉ vào Từ Cẩm Kiên. Vừa rồi tại lúc mình xuất hiện, Từ Cẩm Kiếm có thể đứng ra chắn trước người Trác Vũ, hành động này khiến hắn nhìn ra được, đây là một người đồng đội không tồi, người như vậy thỏa đáng làm người được lựa chọn thứ hai.

Trác Vũ gật đầu, hắn có thể hiểu được ý tứ của Âu Dương, thế nhưng trên mặt Từ Cẩm Kiên lại hiện ra vẻ mê man.

Sưu!

Một đạo thiểm điện màu đen chợt lóe rồi biến mất khỏi biên thành, Âu Dương dẫn theo Đa Minh rời đi, thế nhưng biên thành cũng không vì thế rồi yên tĩnh xuống. Lúc này người trong biên thành tựa như vừa trải qua một ngày lễ long trọng, bách tính ở đây đều hô hoán lên, vô số thanh niên trai tráng đều thu thập đồ dùng, chuẩn bị lên đường tiến về phía vương thành, chuẩn bị bước đi trên đường phục quốc, khôi phục lại Đa La.

Lúc này, những đại hán kia cũng không cần cướp giật thứ gì nữa, bởi vì khi bọn hắn thu thập hành trang chuẩn bị xuất phát tới vương thành, vô số người đều giao hết những phần lương thực còn lại trong tay mình cho bọn họ, chúc bọn họ lên đường.

Địa ngục nhân gian, trong nháy mắt biến thành thiên đường, hết thảy đều là vì sự xuất hiện của Đa Minh. Vị trí người lãnh đạo cũng là trái tim của bọn họ, khi trái tim không có xuất hiện, bọn họ sẽ biến thành ác ma, nhưng khi trái tim trở lại, bọn họ sẽ biến thành những dũng sĩ nhiệt huyết vì nước quên mình. Đây là Đa La, một quốc gia mâu thuẫn rồi lại không mâu thuẫn.

- Đại ca, cầm lấy những thứ này đi đường ăn cho đỡ đói, nhất định phải đánh đuổi kẻ xâm lượng ra khỏi quốc thổ Đa La.

Một mỹ phụ tẩy sạch nước bùn trên mặt, lúc này nàng cũng không cần mỗi ngày lo bị kẻ khác quấy nhiễu nữa, bởi vì Đa Minh đã xuất hiện, trở thành trái tim của mỗi người.

- Yên tâm, những kẻ xâm lương đã từng khi nhục chúng ta, đều phải trả mức giá thật nặng cho những việc chúng đã làm.

Đại hán này nhìn mỹ phụ, trên mặt cười đậm nét hàm hậu.

- Hài tử, không nên sợ hãi, không được trốn tránh, ngươi được sinh ra trên quốc gia này, ngươi thuộc về quốc gia này, ngươi chiến đấu cho quốc gia, cho dù có bỏ mạng sa trường, phụ thân vẫn sẽ kiêu ngạo vì ngươi.

Một lão giả nhìn nhi tử mình chuẩn bị xuất phát, trong mắt hắn tràn đầy nhiệt lệ, tuy rằng không muốn, thế nhưng hắn vẫn lựa chọn chon hi tử mình bước lên đường hành trình.

- Phụ thân yên tâm, A Ngưu lúc nào cũng không sợ, A Ngưu chỉ biết chiến đấu quên mình, dù bỏ mạng sa trường, tuyệt đối sẽ không làm kẻ đào binh.

Người thanh niên gọi là A Ngưu này, hắn nhìn phụ thân mình, trên mặt hắn đầy sự kiêu ngạo, hắn kiêu ngạo là vì Đa La của mình, kiêu ngạo vì mình có thể góp sức trung kiến lại quốc gia này.

- Đừng theo ta nữa, sau này tìm một người khác rồi gả cho hắn đi.

Một đại hán chừng ba mươi tuổi cố đẩy thê tử mình ra, trên mặt lộ vẻ kiên quốc. Lần này lên đường tới vương thành, hắn biết mình không có bao nhiêu hi vọng trở về, thế nhưng hắn không hề lui bước. Lúc này người Đa La đều trên dưới một lòng, muốn ngưng kết thành một cỗ lực lượng, xua đuổi kẻ ngoại xâm, đòi lại tôn nghiêm thuộc về bọn họ.

- Phu quân, nếu như ngươi chết trận sa trường, cuộc đời này ta cũng sẽ không tái giá.

Nữ tử nhìn phu quân của mình, tuy rằng trên mặt hiện vẻ không muốn và mất mát, thế nhưng càng nhiều hơn là niềm kiêu ngạo, nàng đang kiêu ngạo vì chính nam nhân của mình.

Chuyện như vậy không ngừng diễn ra tại biên thành, lúc này người Đa La đã đứng trên miệng vực, bọn họ không có đường lui nữa, sẽ phải liều mạng đánh một trận phục quốc, quyết không làm kẻ vong quốc, cam chịu làm nô lệ.

Không ai nguyện ý là kẻ nô lệ vong quốc, người Đa La đã chọn con đường chiến đấu, cho dù bọn họ phải chết, cũng muốn chiết đấu tới giọt máu nóng cuối cùng.

Vô số thanh niên trai tráng bước lên đường, nhắm về phía trước kia đã từng là vương thành huy hoàng. Trong lòng mỗi người bọn họ đều chờ đợi vào tương lai, tựa như lời vương giả của bọn họ đã nói.

- Chúng ta sóng vai nhau chiến đấu.

Lúc này, đây chính là cảm thụ trong lòng của mỗi một người Đa La đang bước đi trên hành trình phục quốc.

Đúng vậy, lúc này nếu như người Đa La còn không thể bỏ qua tất cả, sóng vai chiến đấu vì quốc gia với Đa Minh, như vậy kết cục chờ đợi bọn họ chính là làm nô lệ, làm kẻ vong quốc.

Mọi người xuất phát từ biên thành, một đường thẳng theo hướng đông, hướng về nơi đã từng là thánh địa của bọn họ, đã là vương thành của bọn họ. Nơi những người này đi qua, tin tức Thập Tam vương tử còn chưa chết, Đa La còn có hi vọng cũng như một cơn lốc, thổi bùng lên hi vọng trên khắp đại địa Đa La, vô số người theo chân bọn họ, cũng lựa chọn buông bỏ tất cả, bước chân lên hành trình phục quốc.

Từ khi Đa Minh xuất hiện, quốc gia này cũng không còn là một quốc gia hỗn loạn, khăp nơi là cảnh cướp đoạt lẫn nhau, hiện tại mọi người trong quốc gia đều đồng lòng, ngưng tụ thành một cỗ lực lượng không thể phá vỡ.

Lúc ban đầu có mấy nghìn người, đội ngũ chậm rãi lớn mạnh, một đường tiến về phía vương thành, nhân số càng ngày càng nhiều thêm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.