Yêu Cung

Chương 361: Chương 361: Tiểu thế giới Thiên Hà (1)






- Thể chất của ta và muội muội cũng không thể tu luyện trở thành cường giả. Mà từ nhỏ mộng tưởng của ta chính là có một ngày có thể để người nhà có được cuộc sống sung túc, nhưng hiện tại xem ra, ta vô năng rồi.

Lý Bảo Sơn nói xong, nước mắt từ từ chảy xuống.

- Bảo Sơn...

Nhìn bộ dạng thương tâm của Lý Bảo Sơn, trong lòng Âu Dương có cảm xúc rất lớn. Nếu như hắn không phải cơ duyên xảo hợp, đến bây giờ hắn vẫn còn sinh sống trong cái thế giới nhỏ của một vùng nông thôn miền núi nghèo khổ, khả năng hiện tại cũng không khác gì Bảo Sơn, chỉ hi vọng mình có được cuộc sống giàu có hay sao?

- Ài, ta vô dụng quá. Từ nhỏ ta hay nói với muội muội rằng khi ca ca trưởng thành sẽ bảo vệ muội, nhưng hiện tại xem ra, ta căn bản bảo hộ không được muội ấy. Ta chỉ có thể nhìn muội ấy bị bắt đi làm thị nữ cho người khác.

Lý Bảo Sơn nói xong, nước mắt lại rơi xuống.

Đàn ông rất ít khi rơi nước mắt, trừ phi là lúc quá thương tâm. Mặc dù Âu Dương không có muội muội, nhưng hắn cũng từng mất đi huynh đệ, hắn có thể minh bạch loại thống khổ này.

- Yên tâm đi, không ai bắt được Uyển Như đâu.

Âu Dương nói xong, một lệnh bài màu đen xuất hiện trong tay hắn, đồng thời một chiếc vòng màu xanh cũng xuất hiện.

Âu Dương vỗ vai Bảo Sơn nói:

- Ta phải đi!

- Đi?

Bảo Sơn khó hiểu nhìn Âu Dương, nhưng rất nhanh hắn cũng nở nụ cười. Cũng đúng, dù sao ngày mai người của Triệu gia sẽ đến, đến lúc đó nói không chừng Lý gia sẽ bị người ta giết sạch. Lúc này Âu Dương muốn chạy cũng không sai.

- Đừng nghĩ bậy, ta với ngươi không cùng một thế giới, có rất nhiều chuyện còn đợi ta đi làm, nhưng thời gian một tháng qua thật sự rất tuyệt vời.

Âu Dương nói xong, đưa vòng tay và lệnh bài cho Bảo Sơn, tiếp tục nói:

- Cầm lấy cái này, chiếc vòng này có đủ đan dược cho toàn gia các người từ Lâm Hải Thành đến Trung Châu Thành, còn lệnh bài này nhờ ngươi mang tới Trung Châu thành, tìm đệ tử của Vạn Tiên Sơn, giao nó cho đệ tử đó, sau đó huynh hãy nói ra tâm nguyện của huynh cho bọn họ biết. Ta tin rằng lệnh bài này sẽ giúp ngươi hoàn thành tâm nguyện.

Âu Dương nói rất trịnh trọng.

Lệnh bài hắn giao cho Bảo Sơn chính là Trưởng lão lệnh Vạn Tiên Sơn, lệnh bài này tại Trung Châu tuyệt đối là quét ngang. Bất luận một đệ tử Vạn Tiên Sơn nào nhìn thấy lệnh bài này cũng giống như Trưởng lão đích thân tới. Đừng nói là muốn một gian tửu lâu, cho dù là muốn một con đường cũng không có bất luận vấn đề gì.

- Đây... Đây là?

Bảo Sơn nhìn lệnh bài và chiếc vòng trong tay, cũng không giải thích được, nhìn về phía Âu Dương. Rất hiển nhiên hắn đã nghĩ sai về Âu Dương. Âu Dương cũng không phải sợ phiền phức mà rời khỏi...

- Đừng hỏi nhiều nữa, ngày mai mang theo người nhà huynh đến truyền tống trận đồ Lâm Hải Cảnh, bên trong chiếc vòng này có đủ đồ cho cả nhà các ngươi. Khi đến Trung Châu nhất định phải nhớ kỹ, không thể để cho người khác nhìn thấy lệnh bài, chỉ khi nào tìm thấy trước ngực một người có họa tiết giống như lệnh bài mới có thể lấy lệnh bài ra.

Âu Dương biết lệnh bài này rất quan trọng, hắn cũng không muốn lệnh bài này bị người khác lấy đi trong tay Bảo Sơn.

- Điều này thực sự có thể?

Lý Bảo Sơn hiển nhiên còn không rõ tầm quan trọng của Trưởng Lão lệnh Vạn Tiên Sơn, vẻ mặt khó hiểu nhìn Âu Dương.

- Có tin ta không?

Âu Dương nhẹ giọng hỏi.

- Đương nhiên!

Lý Bảo Sơn rất trịnh trọng trả lời.

- Như vậy đủ rồi, mang theo nó, tin tưởng ta thì nó có thể cho ngươi một cuộc sống phú quý. Một ngày nào đó ta sẽ đến Trung Châu tìm ngươi.

Âu Dương nói xong, toàn thân hắn đã chạy tới bên cửa sổ, quay lại nhìn Lý Bảo Sơn lắc lắc tay, Âu Dương nói:

- Bảo Sơn, cuộc sống của con người rất ngắn, nếu huynh không thể tu luyện thành cường giả thì huynh cũng không cách nào tu luyện, nhưng Âu Dương sẽ nhớ kỹ có một người bằng hữu như ngươi.

Nói xong toàn thân Âu Dương hóa thành lôi quang chợt lóe rồi biến mất trước mắt Bảo Sơn.

Nhìn Âu Dương biến mất trước mắt mình, Lý Bảo Sơn không thể tin nổi, lúc này hắn nhìn lại lệnh bài trong tay mình, giống như minh bạch điều gì.

Tỏa Tâm Các trong mắt người thường chính là một nơi chuyên môn buôn bán kỳ trân dị bảo, nhưng trong mắt một số cao đẳng tu luyện giả, đây cũng là nơi tin tức linh thông nhất.

Đừng thấy Lâm Hải Thành nhỏ bé, nhưng ở Lâm Hải Thành đang tồn tại một tổ chức Thiên Hồn. Tổ chức này không tính là cường đại, so với loại quái vật to lớn như bát tông mười hai thánh địa thì nó giống như một con kiến nhỏ bé so với một con voi.

Nhưng nhân số của tổ chức Thiên Hồn trên thực tế nhiều hơn bát tông mười hai thánh địa rất nhiều. Thiên Hồn yêu cầu thực lực không cao, cơ bản chỉ cần là tu luyện giả thì có thể gia nhập.

Nhưng chế độ đẳng cấp trong Thiên Hồn lại vô cùng bài bản. Từ cấp thấp nhất tam tứ giai Thạch bài cho đến cường giả tối cao Toản thạch bài. Toàn bộ tổ chức Thiên Hồn vận hành đâu vào đấy.

Ở Thiên Hồn hầu như không có người nào không có khả năng tìm hiểu tin tức. Đương nhiên, đây là tiền đề để ngươi có thể tấn chức.

Âu Dương đứng trước cửa Tỏa Tâm Các. Hắn lấy ra ngân bài của mình, rồi dùng tay cầm ngân bài gõ nhẹ vào cánh cửa Tỏa Tâm Các. Khoảng chừng một phút sau, một người khoảng chừng ba mươi tuổi từ bên trong đi ra.

- Đổi bài!

Âu Dương đưa ngân bài trong tay của mình cho người này rồi nói:

- Cửu Long Châu.

- Ngươi là Lôi Điện?

Nam tử trung niên nhìn Âu Dương một lát rồi hỏi.

- Đừng nói nhiều vô ích!

Âu Dương trừng mắt nhìn nam tử trung niên, nhưng người này cũng không vì lời nói của Âu Dương mà tức giận. Người nào cũng có một danh hiệu để xưng hô. Rất nhiều người thậm chí ngay cả danh hiệu cũng không có. Mà những người không muốn người khác hỏi đến thân phận của mình như Âu Dương cũng không hiếm.

Nam tử trung niên dẫn Âu Dương vòng vo bảy tám vòng mới tiến nhập vào bên trong Tỏa Tâm Các. Bên trong Tỏa Tâm Các là một không gian thật lớn, ước chừng bằng một nửa Lâm Hải thành. Nếu như không phải tự mình tới nơi này, sẽ không có người nào tin rằng dưới chân Lâm Hải thành lại có một không gian rộng lớn như vầy tồn tại.

- Đổi bài!

Nam tử trung niên tới cửa một chỗ giống như là nơi đổi bài, cầm ngân bài của Âu Dương đưa cho một người khác. Người này cầm lấy ngân bài nhắm mắt cảm nhận một chút, sau đó không nói lời nào, từ phía sau lấy ra một kim bài, mặt trên có khắc lôi tự mang phong cách cổ xưa.

Làm xong tất cả thủ tục, nam tử vứt tấm kim bài cho Âu Dương nói:

- Đi tìm chỗ của mình đi!

Âu Dương tiếp nhận kim bài, không thèm nói lời nào, nhét kim bài vào trong người, giống như chưa từng để ý tới người nọ, đi đến chỗ ngồi của khu vực trung tâm.

Sở hữu tấm kim bài này, ở đây có rất ít khu vực mà hắn không thể đến. Nhưng Âu Dương cũng không có tâm trạng đi thám thính bí mật của Thiên Hồn. Điều hắn cần chính là tiến vào khu vực bí mật của Thiên Hồn để tìm hiểu tin tức của Đa Âm ở tiểu thế giới viễn cổ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.