Yêu Hận Triền Miên

Chương 17: Chương 17: Chủ nhân Lương gia




Chuyện ngày đó xảy ra ở cửa thang máy, đối với Lăng gia mà nói chính là sấm sét giữa trời quang

Hai trưởng bối nhà Lăng gia dường như đã già thêm 10 tuổi. Bọn họ cả đời sống đơn giản, không cách nào tiếp nhận sự thật này. Con của bọn họ luôn luôn ưu tú khiến cho người ta yên tâm, gần 40 tuổi mới có một đứa con gái thông minh, ngoan ngoãn, tại sao ông trời lại muốn giáng tai họa xuống đầu bọn họ?

Nhưng mà cho dù không nguyện tin tưởng, chuyện đã xảy ra, sau mấy ngày bình tĩnh trở lại, bọn họ bắt đầu suy nghĩ biện pháp khắp nơi

Dạy học cho người ta cả đời, cho nên có nhiều học trò là điều không cần phải bàn

Học trò của 2 người bất kể là ở thương giới hay chính giới, đều không thiếu những người nổi bật. 2 người già chưa bao giờ cầu xin người khác, bắt đầu đến gõ cửa từng nhà để tìm, những người này ngoài miệng thì đáp ứng giúp đỡ, nhưng qua đến ngày thứ hai thì cũng báo cho bọn họ biết, chuyện này bọn họ cũng bất lưc

Thế giới đơn giản nhỏ bé của bọn họ cũng sụp đổ rồi. Rốt cuôc đã chọc phải đám người nào?. Con gái của họ sẽ không có chuyện gì chứ?

Ngày đó, những người đó ép buộc dẫn con gái đi, bọn họ hoàn toàn không biết phải tìm ở đâu?. Việc duy nhất có thể làm chính là chờ đợi

Cuối cùng, nửa tháng sau, họ nhận được một chuyển phát nhanh. Bên trong là một đoạn thâu hình ngắn, về cuộc sống mỗi ngày của con gái bọn họ. Con gái bọn họ rất gầy, mỗi ngày đều sống ở trong phòng. Phía sau cuộn phim có dán một tờ giấy khiến cho bọn họ không dám đi điều tra tung tích của con gái họ nữa:

“ Lăng Nhược Tuyết ở trong tay tôi sẽ không chết, nhưng nếu như trong số các người có người dám chết trước, tôi nhất định sẽ làm cho con gái các người đời này không thể nào sống yên ổn”

Sinh mệnh sao mà ngắn ngủi như thế, bọn họ có thể không quan tâm mình đã sống hơn nửa đời người, nhưng con trai và con gái bọn họ còn quá trẻ, làm sao có thể mất đi quyền lợi như vậy?

Nhưng, bọn họ có biết hay không, có đôi khi trời không tuyệt đường con người, con đường kia căn bản chỉ là con đường chết

***

Đại Trạch lưng chừng núi

Lương Ngạo chắp tay sau lưng đứng ở phía trước cửa sổ, nhìn cảnh sắc vườn hoa bên ngoài xuân ý dạt dào, trong lòng không có một chút thoải mái

Con gái bảo bối của họ sau khi tốt nghiệp trung học, vốn là phải đến Thụy Sĩ đoàn tụ với bọn họ, Nhưng Úy Lâm lại trì trệ nói bận một số việc. Cho dù thật sự có chuyện gì, con gái cũng sẽ gọi điện báo cho bọn họ một tiếng, nhưng đừng nói là điện thoại ngay cả một chút tin tức cũng không có

Sự việc không tầm thường như vậy khiến ông không khỏi hoài nghi, con trai ông nhất định có chuyện gạt ông, nhưng lại không thể cho vợ ông vừa sức khỏe không tốt lại vừa sốt ruột cho con gái biết được sự lo lắng của mình

Những năm gần đây, mặc dù ông đã đem cả tập đoàn giao cho con trai quản lý, ngoài mặt có vẻ như ông không quan tâm đến mọi chuyện. Nhưng ông cũng không phải là lão già vô dụng ở trong núi chờ người khác phụng dưỡng, ở trên thương trường lăn lộn nhiều năm như vậy, ông đương nhiên có tai mắt tra được chuyện của ông muốn biết

Nhưng, ông thiên tính vạn tính thế nào cũng không ngờ sự thật là tàn khốc như vậy. Con gái bảo bối của bọn họ thế nhưng đã không còn sống nữa Đừng nói là vợ ông, ngay cả ông cũng không thể tiếp nhận sự thật này

Con gái bảo bối của họ mất rồi?. Điều này làm sao có thể?. Ở dưới mắt Lương Úy Lâm lại xảy ra chuyên như vậy, vậy nó còn ngồi ở vị trí đó làm gì. Tuy rằng con gái của họ nghĩ quẩn nên tìm đường tự sát, nhưng người làm anh như nó cũng nên chịu trách nhiệm. Nếu như không phải nó chăm sóc không chu đáo, thì cũng không xảy ra chuyện như vậy

Vợ của ông ở bên kia, tạm thời không thể nói, nhưng tại sao con trai lại muốn gạt ông

Cho nên, ông gạt vợ một mình trở về nước để xử lý chuyện này

Thuốc lá trên tay không biết rút bao nhiêu cây, cô gái bị con trai ông mang về vẫn chưa về sao?. Lương Ngạo Vũ mới 50 tuổi, mặc dù tóc mai 2 bên đã hơi bạc trắng, nhưng hai mắt vẫn lấp lánh có hồn, chỉ cần người đã từng gặp qua Lương Úy Lâm, nhìn một cái cũng biết bọn họ là cha con, không những vóc người giống nhau, ngay cả khí chất giống nhau cũng không cách nào che giấu được

Chẳng qua là, những năm gần đây, Lương Ngạo Vũ không trực tiếp tham gia vào công việc, vẻ lãnh khốc trên mặt đã thu lại không ít. Trên người Lương Úy Lâm toát lên vẻ âm lãnh khiến cho người ta sợ hãi

Mỗi ngày, Nhược Tuyết hết ăn rồi ngủ, ngủ rồi lại ăn, không ra khỏi cửa, cũng không nói chuyện. May mắn là mấy ngày gần đây, Lương Úy Lâm cũng không trở về, khiến cho cô nghỉ ngơi tốt một chút. Miễn là có anh ở đây, cô cả đêm đừng mong được ngủ yên, anh nhất định sẽ dùng các loại thủ đoạn để hành hạ cô, khiến cho cô chìm trong bể dục xa lạ, muốn sống không được, muốn chết cũng không xong

Cô không ngờ, vú Lâm lại lên nói với cô, nói ông chủ muốn tìm cô

“ Ông chủ chính là cha của cậu chủ chúng tôi, mới từ nước ngoài trở về, tiểu thư, cô nói chuyện nên cẩn thận một chút”

Trái tim đều làm bằng thịt, vú Lâm đã chăm sóc Nhược Tuyết một khoảng thời gian, biết cô là một cô gái đáng thương, hằng ngày không bao giờ nói chuyện với cô, hôm nay cũng không nhịn được lên tiếng nhắc nhở cô

“ Cha của anh ta?”

Nhược Tuyết giống như ngây dại. Đó cũng chính là cha của Tiểu Ngữ

Đó là người cha thương yêu cô ấy vô cùng trong miệng của tiểu Ngữ sao?. Tại sao ông ấy lại tìm cô?. Ông biết chuyện của tiểu Ngữ rồi sao?. Ngàn vạn vấn đề chợt lóe lên trong đầu

“ Tiểu thư, đi xuống đi. Đừng nên để ông chủ chờ lâu”

Vú Lâm cẩn thận nhắc nhở. Tâm trạng của ông chủ cũng không được tốt cho lắm. Lát nữa, hy vọng tiểu thư sẽ không xảy ra chuyện gì

“ Cám ơn vú, vú Lâm”

Nhược Tuyết từ trong trầm tư phục hồi lại tinh thần, miễn cưỡng kéo lên nụ cười so với khóc còn khó coi hơn. Tiểu Ngữ, cậu từng nói muốn dẫn mình đến gặp ba mẹ của cậu, hôm nay cuối cùng mình cũng gặp được. Nhưng, không giống như ước nguyện ban đầu

Quần áo màu sắc đơn thuần, càng làm nổi bật khuôn mặt trắng noãn của cô, thân thể gầy yếu,. Thực ra cô không muốn đi, bởi vì sợ. Nhưng ở chỗ này cô có thể nói không sao?. Coi như trong lòng không tình nguyện, lại sợ hãi, hay là muốn phó thác cho trời

Nhược Tuyết thay xong quần áo, dưới sự dẫn đường của vú Lâm đã đi tới lầu một. Cô cẩn thận đi, lòng bàn tay vì khẩn trương đã ướt đẫm rồi, bước chân càng ngày càng chậm

Phòng nghị sự lầu một, cửa lớn mở ra, Lương Ngạo Vũ vẫn giữ tư thế vừa rồi không thay đổi. Nhược Tuyết đi đến cửa, nhìn bóng dáng cao lớn đó, vẫn không nói gì, một cỗ khí thế áp bức đã xông đến. Ông cùng với Lương Úy Lâm không hổ là cha con, ngay cả khí thế cũng giống nhau làm cho người ta tim gan run sợ

“ Bác Lương”

Đứng ở cửa, Nhược Tuyết nhỏ giọng lên tiếng. Một tiếng bác Lương, tới thật trễ a!

Giọng nói tựa hồ vừa xa lạ vừa quen thuộc truyền vào lỗ tai, khiến cả thân thể vững vàng của Lương Ngạo Vũ khẽ run, Là bảo bối Tiểu Ngữ của ông sao?. Có phải ông nằm mơ hay không?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.