Yêu Hận Triền Miên

Chương 18: Chương 18: Cha con




Edit: Lăng Lăng

"Tiểu thư, vào đi thôi."

Vú Lâm ở phía sau dung âm thanh chỉ có Nhược Tuyết nghe được . Tính tình của ông chủ vô cùng không tốt, ngoại trừ khi đối diện với phu nhân mới thu liễm bớt, chưa từng có người dám true chọc ông. Tiểu thư còn do dự nữa sẽ chọc ông chủ nổi cáu, chỉ làm bản thân càng thêm phiền toái mà thôi

“ Bác Lương, bác tìm cháu có chuyện gì không?”

Vú Lâm thấy Nhược Tuyết đi vào nên thuận tay đóng cửa lại, tiếng khép cửa nhẹ nhàng càng làm cho long của Nhược Tuyết run sợ hơn

Tại sao cô lại sợ thế này, khi đối mặt với Lương Úy Lâm cô cũng không thấy sợ như thế. Bởi vì ông là cha của Tiểu Ngữ sao?. Bởi vì Tiểu Ngữ hằng ngày đều khoe với cô, bố cô ấy luôn cưng chiều, yêu thương cô ấy ra sao ư?

Cô sợ, là bởi vì chột dạ ư?. Đúng vậy, chột dạ, đau long và có cả xấu hổ…..

"Tiểu Ngữ. . . . . ."

Thân thể cao lớn cuối cùng cũng quay lại đối mặt với Nhược Tuyết. Trên mặt rõ rang không còn khí thế vương giả oai phong của kẻ đứng đầu giới hắc đạo ngày xưa, sau khi đã cởi bỏ lớp mặt nạ bên ngoài, họa chăng chỉ còn xót lại chính là vẻ mặt khổ sở của người cha khi mất đi con gái của mình

Không phải, không phải là Tiểu Ngữ của ông, không phải là bảo bối mà ông cùng với người vợ ông yêu thương nhất. Cô chỉ giống, thanh âm mềm mại, mái tóc đen mượt, cặp mắt như nước bởi vì khẩn trương mà long mi rung động liên tục. Cô chỉ là một cô gái nhỏ cực kì giống với con gái của họ mà thôi

Cô chính là người bạn tốt mà mỗi lần đến Thụy Sĩ con gái của ông đều nhắc đến sao?. Bảo bối của ông không chỉ một lần nói với bọn họ rằng cô tốt như thế nào, bọn họ còn là chị em tốt, chúng cùng nhau học tập, cùng nhau đi ăn cơm, cùng nhau ngắm hoàng hôn, rồi cùng nhau thề muốn dựa vào sự nỗ lực của mình để đỗ cùng trường đại học …. Nhiều tâm sự vụn vặt của con gái, vẫn như còn đang quanh quẩn bên tai ông. Nhưng, tất cả đã sớm không còn giống như trước nữa….

“ Thật xin lỗi, bác Lương….”

Một tiếng Tiểu Ngữ kia khiến Nhược Tuyết không thể khống chế được mình nữa, 2 đầu gối quỳ xuống. Cô vốn cho là mình đã khóc đến khô lệ, không ngờ, mình vẫn có thể khóc, hơn nữa còn không dừng lại được

“ Cô là Nhược Tuyết sao?”

Dù sao Lương Ngạo Vũ cũng là một người đàn ông nhiều năm đối mặt với gió máu mưa tanh, sau khoảng mấy giây mất hồn, thì tất cả lý trí đều quay về

Đồng thời, một họng sung lành lạnh thẳng tắp chỉa vào trán của cô. Nếu như một phát nổ sung có thể đổi lại con gái bảo bối của ông thì thật tốt a!

“ Bác Lương…”

Lần đầu tiên bị một thanh sung chỉa vào trán, chỉ cần là người bình thường cũng sẽ sợ đến 2 chân nhũn ra. Huống chi Nhược Tuyết cũng chỉ là một cô gái mới 18 tuổi. Dù trong khoảng thời gian này, cô đã tập dần thói quen có thể mất đi tính mạng bất kì lúc nào khi ở bên cạnh Lương Úy Lâm, song tuổi vẫn còn nhỏ, vẫn còn trẻ a! Cảm giác sợ chết vẫn dâng trào lên

Nếu quả thật có thể chết như thế thì thật tốt, không cần phải trải qua mỗi ngày sống không bằng chết. Điều cô lo lắng duy nhất chính là Lương Úy Lâm sẽ không bỏ qua cho Lăng gia như vậy. Sát khí và lãnh khốc trong mắt anh nói cho cô biết, nếu như cô chết, người nhà cô sẽ không có kết cục tốt. Anh sẽ càng khiến họ sống không bằng chết

Nhưng, nếu hôm nay cái chết của cô có thể đổi lại bình an cho Lăng gia, vậy cô chết cũng xứng đáng. Bởi vì người hôm nay muốn giết cô là cha của Tiểu Ngữ, cũng là cha của Lương Úy Lâm. Chỉ cần có thể lấy được lời cam kết từ chỗ ông, Lương Úy Lâm nhất định sẽ không gây phiền phức cho Lăng gia

Nhược Tuyết không biết rằng, chuyện Lương Úy Lâm muốn làm, không có ai có thể ngăn cản, cho dù là cha của anh cũng vậy. Anh bây giờ, chỉ cần là anh muốn, là có thể một tay che trời, vởi vì trong tay anh có kho vũ khí lớn nhất giới hắc đạo, điều đó khiến cho người ta kiêng nể anh mấy phần. Nhưng đây chỉ là một trong những vụ làm ăn của Lương thị, hằng năm chỉ riêng vụ làm ăn này thôi, cũng làm cho Lương thị kiếm được số tiền đếm không xuể

“ Bác Lương, là Lăng gia chúng tôi có lỗi với tiểu Ngữ. Bác hãy giết con đi. Để con đi theo làm bạn với tiểu Ngữ, cô ấy sẽ không còn cô đơn nữa. Nhưng bác có thể đồng ý với con một điều kiện được không?”

Cô muốn đánh cuộc, dù chỉ có một phần vạn cơ hội cô cũng muốn thử, tuy rằng cô sợ muốn chết, nhưng, cô biết, nếu như không nói, vậy thì vĩnh viễn sẽ không có cơ hội nữa

“ Nói điều kiện với tôi?. Chỉ bằng cô?. Không bằng cô nói thử xem, để tôi suy nghĩ thử xem có thể để cô chết thoải mái hơn một chút hay không?”

Thật là một cô gái dũng cảm a!, dám nói điều kiện với một người đàn ông lãnh khốc như ông. Xem ra bề ngoài mảnh mai của cô chỉ là gạt người mà thôi?

“ Bỏ qua cho người nhà của tôi” Điều cô có thể nghĩ cũng chỉ có yêu cầu nhỏ này mà thôi, nhưng có thể hay không?

“ Lăng Nhược Tuyết, xem ra tôi đã xem thường cô rồi. Muốn chết?. Cô đã hỏi tôi có đồng ý hay không chưa?. Cô cho rằng cái mạng nhỏ của cô đáng giá có thể đổi lấy sự bình an cho Lăng gia nửa đời còn lại sao?”

Trả lời cô không phải là người đàn ông cầm súng chỉa vào đầu cô, mà là người đàn ông dùng sức mở cửa vào – Lương Úy Lâm

Tại sao anh ta lại trở về vào lúc này?. Chẳng lẽ ông trời không muốn giúp cô sao?. Thân ảnh màu đen từ trên trời giáng xuống đó khiến lòng của Nhược Tuyết lạnh đến cực hạn, cô tuyệt vọng nhắm mắt lại. Cô ngay cả chết cũng không có quyền lợi a!

“ Lương Úy Lâm, con nợ ta một mạng”

Súng trên tay vẫn chỉa vào đầu cô gái, Lương Ngạo Vũ nhìn thấy Lương Úy Lâm xông vào cũng không cảm thấy kinh ngạc. Dù sao nơi này cũng là địa bàn của nó, nó làm sao có thể không biết?. Có lẽ khi ông vừa về nước, thì nó cũng đã biết rồi

“ Mạng người con thiếu ba, con nhất định sẽ trả gấp bội cho ba. Ba, đã lâu không gặp, bản lĩnh của ba vẫn tuyệt vời như xưa”

Vẫn một thân tây trang màu đen như cũ, đem phong cách lãnh khốc của anh biểu hiện vô cùng tinh tế. Sau khi Lương Úy Lâm đi vào, sau đó cũng dùng chân đá cửa lại. Anh cứ đứng ở đó như vậy, đôi tay hài hòa bỏ trong túi, khuôn mặt bình tĩnh, nhìn cha của mình

“ Lương Úy Lâm, chuyện con từng đáp ứng ba đã không làm được. Con bảo ba làm sao tin con đây?”

Nó đã từng hứa ở trước mặt bọn họ nhất định sẽ chăm sóc em gái của nó thật tốt, bây giờ đừng nói là chăm sóc, ngay cả người ông muốn gặp lần cuối cũng không được, nó bảo ông làm sao có thể tin tưởng nó đây?

“ Giết cô ấy, rất dễ dàng. Dùng đạn thì quá lãng phí, huống hồ giết người của Lăng gia cũng không thể làm cho tiểu Ngữ sống lại sao?. Không được, con sẽ không để cho người làm tổn thương người thân của con chết dễ dàng như vậy. Chuyện này, ba không cần lo. Con tự có phương pháp giải quyết”

Lương Úy Lâm kéo chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống, cởi bỏ cổ nút áo, cơ ngực rắn chắc như ẩn như hiện. Anh lúc này, giống như một mãnh thú ngủ đông, cực kỳ xinh đẹp, tà mị nhưng cũng tràn ngập nguy hiểm. Trên tay anh bây giờ không biết từ lúc nào đã có thêm một cây sung lục, di chuyển trong tay của anh

“ Nếu như, ba nhất định phải giết cô ấy ?”

Ngón tay đã lên đạn, chỉ cần dùng sức, sẽ giải thoát cho người muốn được chết. Quỳ trên mặt đất. Nhược Tuyết nghe cuộc đối thoại của bọn họ căn bản không giống cuộc trao đổi của hai cha con, nhếch miệng lên, chết tốt hơn a!

“ Cô ấy là vật sở hữu của con, chỉ có con mới có thể động vào cô ấy”

Giơ cây sung trong tay lên, nhắm vào khuôn mặt đang nhắm chặt mắt của cô. Nếu như một phát sung có thể giết chết cô, thì thật tốt biết bao a

“ Lương Úy Lâm, chính con hãy tự đi giải thích với mẹ con. Nếu như bà ấy vì việc này mà xảy ra chuyện gì, thì con cứ chờ xem”

Lương Ngạo Vũ không muốn nói thêm câu gì, nhanh chóng thu hồi sung trong tay, không nhìn Nhược Tuyết mà xoay người đi ra cửa

“ Con biết rồi”

Khẽ nhắm hờ mắt, không biết từ lúc nào trên tay trái của anh đã cầm chiếc khăn trắng noãn sạch sẽ, lau chùi khẩu sung bảo bối của anh

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.