Yêu Hận Triền Miên

Chương 19: Chương 19: Trừng phạt




Edit: Lăng Lăng

“ Không nhìn ra, lá gan của cô thật là lớn”

Hình như đã qua rất lâu, giọng nói nam tính sắc như dao lại vang lên, phá vỡ không khí, phá vỡ bầu không khí yên lặng khiến người ta hít thở không thong, cũng đông lại máu của cô

Mắt lạnh nhìn cô gái nhỏ cúi đầu quỳ trên mặt đất, bề ngoài mảnh mai tựa hồ một trận gió thổi qua cũng có thể cuốn cô đi, nhưng không ngờ bên trong bề ngoài như vậy cũng ẩn chứa long giảo hoạt. Xem ra, anh phải tính toán lần nữa mới được

Cô không phải quá ngây thơ đó chứ?. Vọng tưởng lợi dụng cha anh để được giải thoát?. Để món nợ này dễ dàng hóa giải như vậy sao?. Lương gia bọn họ có thể bỏ qua cho kẻ thù của mình dễ dàng như vậy sao?

"Tới đây."

Thanh âm lạnh lùng lần nữa truyền vào trong lỗ tai, Nhược Tuyết lkhông dám do dự nửa phần. Thử nghĩ, khi một khẩu sung cứ chỉa vào người như vậy, ngoại trừ nghe lời ra, còn có thể làm gì?

Thì ra,cảm giác không giống nhau, mới vừa rồi Lương Ngạo Vũ bất quá chỉ cầm sung chỉa vào đầu cô, cô ngoại trừ sợ hãi bên ngoài ra, còn xót lại chỉ là cảm giác muốn giải thoát, so với cảm giác sợ hãi còn mãnh liệt hơn. Nhưng ở trước mặt người đàn ông này, chỉ một câu mệnh lệnh lạnh lung cũng khiến cho cô không ngừng run rẩy, cô biết anh sẽ không bỏ qua cho cô

"Thật xin lỗi. . . . . ."

Ngoại trừ nói xin lỗi ra, Nhược Tuyết không biết mình còn có thể nói gì. Nói gì cũng không có ích

“ Muốn chết để giải quyết mọi chuyện”

Thu hồi sung chỉa vào cô, Lương Úy Lâm cũng không nhìn cô

“ Tôi không dám….”

Đúng rồi, không dám. Cho dù trong long cô có muốn chết một vạn lần cô cũng không dám nói. Cô thật là khờ a, tại sao dám ở trong địa bàn của anh mà nói như vậy?

"Không dám?"

Anh nghiền ngẫm thì thầm : “ Thì ra là không dám”

Anh nghĩ đến vẻ mặt kiên định của cô khi nói điều kiện với cha anh, dũng cảm như thế, to gan như thế, nhưng bây giờ lại nói không dám trước mặt anh?

Anh đứng dậy từ từ đến gần cô. Bàn tay đột nhiên dùng sức kéo một cái

“ Xoạt”

Bộ quần áo trước mặt anh trong nháy mắt biến thành vải rách, thân thể thiếu nữ cân xứng lại khéo léo, dưới ánh đèn lộ ra trước mặt anh không xót gì. Da thịt trắng như tuyết, nụ hồng trong suốt

Những thương tổn anh cố ý lưu lại trên người cô đã từ từ mờ dần, xem ra gần đây anh thật sự quá bận rộn, thậm chí để cho cô nghỉ ngơi lấy sức lâu như vậy

Nhược Tuyết ngay cả kêu lên một tiếng cũng không dám, chỉ có thể cắn chặt môi, đôi môi hồng nhuận bị cô cắn thành trắng bệch, cuối cùng một chất lỏng đỏ tươi chảy ra

Thân thể nho nhỏ co rúm lại , run rẩy. Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ chưa đóng kĩ, mà anh vẫn bình tĩnh nhìn cô không nói lời nào

Nhược Tuyết cắn môi mạnh hơn, cảm giác đau nhói ở trên miệng đâm thẳng vào tim cô, anh không có đưa tay chạm vào cô, tuy nhiên nó so với cảm giác anh đụng vào cô còn khiến cô khó chịu và luống cuống hơn

Ánh mắt của anh như dao, mỗi một phân, mỗi một chỗ ánh mắt anh lướt qua cũng làm cho da thịt cô đau. Sỉ nhục như vậy, bất đắc dĩ như vậy, cũng là anh tạo ra cho cô, nhưng cô không có cách nào phản kháng, không phải sao?. Đây chỉ mới là bắt đầu con đường mà cô lựa chọn thôi a!

Dường như muốn nhìn thấu cô, ánh mắt anh còn bén nhọn hơn nắng mặt trời, nâng chiếc cằm khéo léo của cô lên, môi mỏng của anh hôn lên môi của cô

Không có hôn sâu, cũng không có an ủi, chỉ nhàn nhạt lướt qua một cái, sau đó duỗi đầu lưỡi liếm sạch vết máu trên môi cô, khiến cho cô cảm thấy đau liên hồi

Máu của thiếu nữ, là tinh cũng thật ngọt ngào, thật sự là phong vị khác a!. Anh buông môi cô ra, nhìn cánh môi của cô sáng bóng, sau đó cúi xuống, hung hăng khẽ cắn….. Đau đớn tăng lên, lan tỏa trên môi của cô, , đau, thật là đau.

Đôi môi, thật là đau, thật là đau, đau đến sắp không thở nổi. . . . . . Tại sao anh có thể ác độc như vậy. Lại cắn môi của cô?

“ Đau?. Không dám kêu?”

Cho đến khi thân thể nho nhỏ choáng váng muốn ngã trên sàn nhà, anh mới buông đôi môi cô ra

Anh tự tay vuốt ve gò má đầy nước mắt của cô buộc cô ngẩng đầu lên nhìn anh, Nhược Tuyết trừng lớn mắt, trong đôi mắt lạnh lẽo của anh, giờ phút này, chỉ có bóng của cô, rõ ràng……

Giữa bọn họ không nên như vậy.

“ Có phải đau đến mức hận muốn giết chết tôi hay không?. Cầm lấy nó….”

Giống như ma chú, ác ma nói nhỏ bên tai cô. Không biết từ lúc nào anh đã nhét khẩu súng lục nhỏ vào tay cô, cảm giác lành lạnh khiến cô sợ đến mức thiếu chút nữa đã vứt nó xuống mặt đất. Đó là khẩu súng thật, lần đầu tiên trong đời cô có thể sờ đến thứ khiến một giây tiếp theo có thể đoạt tính mạng con người, cô hoảng loạn……

Pằng một tiếng, súng lục nho nhỏ vẫn rớt xuống mặt đất

Cô nặng nề nhắm mắt lại, Nhược Tuyết không dám nhìn cây súng kia nữa. Giết anh rồi?. Cô không dám tưởng tượng a, nhưng anh lại đem cây súng đặt trong tay cô, có phải anh sớm biết cô ko có can đảm đó?. Hay là do anh quá kiêu ngạo?

“ Tôi đã cho cô một cơ hội, nhưng cô lại không biết quý trọng”

Bao nhiêu người muốn chỉa súng vào đầu anh để lấy mạng anh a, cô gái ngu xuẩn này, ngay cả khẩu súng cũng cầm không được

“ Đừng ….”

Bên trong phòng sáng ngờ, anh cắn môi của cô, hôn mãnh liệt, hung mãnh đẩy hàm răng của cô ra, sau đó lưỡi nghênh ngang tiếng vào, ỷ thế đòi hỏi

Đây chính là nụ hôn chinh phục không có bất kì tình cảm nào. Biểu thị cho sự ngang ngược của trận mưa to gió lớn. Nhưng có thể đừng ở chỗ này hay không. Dưới ánh mặt trời, tất cả của cô đều hiện ra rõ ràng bao gồm cả thân thể không cách nào che đậy được, cũng bao gồm cả ngàn lỗ hỏng vết thương trong lòng cô…..

Không trả lời cô, cũng không vì lời khẩn cầu của cô mà dừng lại. Lương Úy Lâm tựa hồ như muốn ăn tươi nuốt sống cô, ngược lại càng thêm càn rờ giày xéo môi lưỡi cô

"Còn dám tìm chết nữa không?"

Giống như quá khứ, không có bất kì thương tiếc nào, anh nặng nề đi vào. Mắt lạnh nhìn gương mặt tái nhợt của cô gái nhỏ phía dưới

Nhược Tuyết ngoại trừ lắc đầu, lời nào cũng không nói được. Còn muốn chết không?. Cô đang ở địa ngục rồi!

“ Nói…”

Cô không nói, làm sao anh có thể bỏ qua cho cô

"Không, không . . . . . ."

Thanh âm vỡ vụn ở trong phòng to lớn. Anh luôn luôn biết biết làm cách nào để chà đạp lên lòng tự trọng của cô, tay anh dày xéo trên người cô, mà cô không phải là đối thủ của anh. Đừng nói là đối thủ, cho dù ở trước mặ anh, cô một chút sức lực phản kháng cũng không có

Nhưng, bây giờ nói ra còn có ý nghĩa gì?. Nói hay không nói, không còn bất kì ý nghĩa gì cả. Anh lúc này giống như một con mãnh thú bị chọc giận, không để ý đến cảm giác của cô tiếp tục bạo ngược ở trên người cô. Thân thể mảnh khảnh, yếu ớt của cô, ko thể chịu nổi hành động thô bạo của anh, cho nên ngất xỉu, ý thức của cô lại lần nữa bay xa, khi anh lần lượt va chạm, hoàn toàn khuất phục anh……

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.