Yêu Hận Triền Miên

Chương 1: Chương 1






Chương 1: Lồng giam sâu như biển

" Để tôi rời khỏi có được không?"

Nửa đêm, trong phòng ngủ to lớn, chỉ có ánh đèn đầu giường đang phát ra ánh sáng nhàn nhạt, sau một màn kích tình mãnh liệt như bạo phong vũ, Nhược Tuyết thở gấp. Khi anh đã dời thân thể nặng nề khỏi người cô, sau đó ôm cô vào trong ngực để cô gối đầu trên cánh tay rắn chắc của anh, cô lấy hết dũng khí, nhỏ giọng hỏi, câu hỏi đã cẩn thận cất giấu ở trong lòng rất lâu

Biết rõ cô không nên cũng không thể hỏi, nhưng cô vẫn không nhịn được vẫn muốn hỏi. 6 năm qua, từ lúc cô 18 tuổi đã dây dưa với anh đến năm 24 tuổi, nhiều năm tuổi xuân như vậy, tất cả đều tuổi xuân đều cho anh. Mà anh, ngoại trừ nhu cầu trên giường, đối xử với cô giống như người xa lạ, không có trao đổi, chỉ có hoan ái kịch liệt, giống như động vật đến mùa giao phối cần tìm bạn tình

Nếu như chỉ là trả nợ, thì cũng nên kết thúc rồi chứ?. Lúc đầu, cô cho rằng cả đời cô sẽ vĩnh viễn phải sống trong bóng tối, nhưng nửa năm trước, anh của cô, vì không chịu được sự cắn rứt lương tâm trong nhiều năm, đã tự sát, mà cha mẹ của cô vì lớn tuổi. Kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, đau lòng quá độ nên cũng lần lượt qua đời, trên thế giới này chỉ còn một mình cô

Ba mạng người, cộng thêm 6 năm qua, cô không có tôn nghiêm, hèn mọn ở bên cạnh anh, mặc cho anh làm xằng làm bậy vẫn chưa đủ sao?. Khoảng khắc cô vén màn lên, cô cảm thấy thế giới bên ngoài thật xa lạ, ánh mặt trời quá chói mắt. Nhưng, cô không muốn sống trong bóng tối cả đời

Chỉ có điều, khi cô nói xong, người đàn ông đang hôn lên trán của cô, toàn thân cứng đờ, cánh tay siết chặt, lật người một cái, đem thân hình phấn hồng của cô đặt ở dưới thân

“ Em nói cái gì?”

Đôi mắt hẹp dài vốn đang nhắm lại, bỗng nhiên trợn to, ánh mắt như lưỡi dao sắc bén bắn về phía cô, giọng điệu trầm thấp, mang theo thô bạo. Cô có biết mình đang nói gì không?. Rời khỏi?. 2 từ này cô cũng nói được sao?. Lúc đầu, khi cô đồng ý ký vào khế ước, cô không được quyền hủy bỏ khế ước, trừ phi anh chủ động buông tay, bằng không, cả đời này cô đừng mơ rời xa anh. Cho dù những người không nên chết cũng đã chết rồi, nhưng cũng không thể thay đổi được ước định ban đầu của bọn họ

Bị khí thế của anh làm cho giật mình, Nhược Tuyết chỉ có thể lặng người nhìn người đàn ông đẹp trai ở phía trên đang nổi trận lôi đình. 2 tay chống đỡ ở trước ngực anh. Cô có nên tiếp tục đề tài này hay không?. Nếu như chọc anh nổi giận, cô không gánh nổi hậu quả, Nhưng nếu như đã lên tiếng, sao có thể bỏ qua cơ hội khó có được này?. Nếu như hôm nay không nói, có lẽ sau này cô không dám mở lời nữa?

“ Tôi muốn rời đi, được không?”

Sợ hãi nhin anh. Lăng Nhược Tuyết, mày đừng sợ, đây là cơ hội duy nhất của mày

“ Muốn rời đi?. Phải không?”

Giọng nói của người đàn ông ôn nhu, dịu dàng vang lên bên tai cô, ngược lại lại làm cho toàn thân Nhược Tuyết lạnh run

“ Tôi không dám…”

Lời nói từ trong miệng phát ra, đã mang theo thanh âm run rẩy. Đây là điều Nhược Tuyết cảm thấy hối hận nhất đêm nay, vì đã tùy tiện nói ra như vậy. Làm sao cô có thể cùng ma quỷ đàm phán điều kiện, đó không phải tự tìm đường chết sao?

“ Không dám?” Đưa tay xoa nhẹ lên chiếc cổ trắng noãn, nhẵn nhụi của cô, chậm rãi, không chút để ý nói :

“ Nói một lần nữa”

Da thịt toàn thân đều cảm thấy khó chịu, lòng điên cuồng bức bách, Nhược Tuyết cố gắng tự nói với mình, nhất định phải bình tĩnh, không nên hốt hoảng, nếu không sẽ vạn kiếp bất phục

“ Tôi không dám, sau này không dám nữa”

“ Lăng Nhược Tuyết, em nhớ rõ cho tôi, nếu sau này còn dám nói 2 chữ này ở trước mặt tôi, thì em cứ liệu hồn đấy” Đầu ngón tay thon dài chợt dùng sức, bóp cổ họng nho nhỏ của cô

“Ưmh. . . . . .”

Thật khó chịu,cô sắp không thể hít thở. ở trên giường liều mạng giãy giụa, 2 tay nhỏ bé múa máy ở trong không trung, nhưng không bắt được thứ gì. Cô yếu ớt như vậy, sao có thể là đối thủ của anh

Cần cổ truyền đến lửa nóng đau đớn, đôi mắt đã đỏ bừng, muốn hít thở một chút không khí. Anh muốn giết cô!. Giờ phút này, Nhược Tuyết thật sự tin tưởng anh muốn giết cô, ác độc tàn bạo như vậy, sức lực trên tay không chút dư thừa

Chỉ cần một giây nữa thôi, một giây ngắn ngủi nữa thôi, cô có thể chết rồi, thật sự được giải thoát….. Cũng tốt, như vậy cũng tốt. Như vậy, cô có thể đi theo bố mẹ, và anh, không phải sao. Cô không còn phải sống cô độc lẻ loi trên thế giới này nữa, cứ như vậy đi

Tâm tựa hồ như đã nghĩ thông suốt, cô từ từ nhắm 2 mắt lại, mặc cho anh xử trí. Dù sao anh giữ cô bên người, không phải muốn trả thù anh trai đã làm ra những chuyện không thể cứu vãn được sao?. Bây giờ anh trai của cô đã không còn trên thế gian này rồi, vậy anh hành hạ cô để cho ai xem?. Ai sẽ đau lòng vì cô?

Nhưng, ông trời hình như không muốn để cho cô được giải thoát, sức lực trên cần cổ chợt nới lỏng, không khí liên tục tràn vào phổi, cô gần như tham lam hít toàn bộ không khí vào trong phổi, nhưng một giây tiếp theo, môi của cô đã bị ngăn lại

Bị đôi môi mỏng chặn lại. Không có thương tiếc, không có dịu dàng, lúc này anh tựa như mãnh thú, muốn phát tiết ở trên người cô. Cô bị buộc phải hé mở đôi môi nhỏ, chiếc lưỡi xông thẳng vào môi của cô. Bờ môi của anh rất mỏng, dùng hết sức lực để hôn. Mặc kệ đầu của cô có chuyển động như thế nào, môi của anh vẫn có cách kiềm chế được môi cô, không để cô trốn thoát

“ Lăng Nhược Tuyết, đời này, em chỉ có thể ở trên giường của tôi, đừng mong rời khỏi đây. Đừng tưởng rằng Lăng Nhược Phong chết rồi là có thể bù đắp được những tội ác mà anh ta đã gây ra. Một mạng đổi một mạng sao đủ?. Vĩnh viễn không bao giờ đủ. Nếu em dám lặp lại lời này một lần nữa, em có tin dù hắn đã chết, tôi cũng khiến hắn cũng không được yên giấc”

Mang theo khí thế cường hãn, nặng nề nói bên tai cô

Tin, cô tin! Nàng làm sao sẽ không tin. Ác ma như anh ta có chuyện gì sẽ không làm được?

Nhưng, vừa rồi, anh ta nói một mạng trả một mạng, chẳng qua là như vậy sao?. Cô không còn anh trai, không còn ba mẹ, Mà anh thì sao?. Dám nói một mạng đổi một mạng còn chưa đủ. Nhưng cô ko nói được, không dám nói, những giọt lệ bi thương cũng nhịn không được rơi xuống

“ Lăng Nhược Tuyết, cô khóc cái gì?. Đừng rơi nước mắt rẻ tiền đó trước mặt tôi”

Giọt nước mắt của cô rơi trên mặt anh, khiến cho lòng của anh càng thêm nóng. Thật ra cô rất ít khóc, ít nhất rất ít khóc ở trước mặt anh. Ngoại trừ đau đớn vì lần đầu tiên, còn có lúc bố mẹ cô qua đời, ngoài ra, thời gian khác chưa từng thấy thấy cô khóc

Ai ngờ uy hiếp như vậy lại không có tác dụng, tiếng nghẹn ngào lại vang lên trong màn đêm yên tĩnh, càng thêm rõ ràng

“ Không, thật là đau…”

Sau khi thét lên một tiếng, hành hạ không có chừng mực lại bắt đầu nữa rồi

Động tác của anh càng ngày càng nặng nề, mỗi một lần đụng đều giống như muốn khảm cô vào trong người anh. Anh muốn kéo cô cùng nhau xuống địa ngục

Thân thể thật là đau, đầu càng thêm choáng váng, lòng cũng rất mệt. Cuộc sống như thế này đến bao giờ mới kết thúc?. Cô không dám nghĩ, cũng không muốn suy nghĩ nữa.

Tiết tấu quá nhanh khiến cho ý thức của cô trở nên mơ hồ. Cô thật sự rất mệt mỏi. Mệt mỏi muốn ngủ, nhưng lại không ngủ được

Một giấc ngủ này, Nhược Tuyết hình như ngủ rất lâu, lâu đến mức cô mơ thấy rất nhiều chuyện cũ, mơ thấy bố mẹ thương yêu cô, khuôn mặt luôn luôn ôn hòa tươi cười của anh, sau đó là anh xảy ra chuyện, nước mắt của bố mẹ, lời cầu xin của anh….. Cùng với người đàn ông luôn muốn dùng thủ đoạn để ép buộc cô

Có một số việc gần như vậy, rồi lại xa đến thế, gần như mới xảy ra ngày hôm qua, xa như vậy vì cô biết, có một số người không trở về được, cũng có một số việc không thay đổi được

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.