Yêu Hận Triền Miên

Chương 2: Chương 2: Sai lầm không nên phạm




Hương thơm của cô gái nhỏ mê hoặc lòng của chàng trai trẻ, để cho anh phạm phải sai lầm mà cả đời này không thể cứu vãn được, anh bế cô trở về phòng của mình……

Edit: Lăng Lăng

6 năm trước

Tháng 7, mùa hoa Phượng Hoàng đua nở.

Mặc kệ thành tích tốt hay xấu, có thể lên đại học hay không, hay tiếp tục bôn ba trong hành trình cuộc đời vẫn còn dang dở của mỗi người. Thì vẫn phải nói hẹn gặp lại với ngôi trường mà mình đã gắn bó suốt 3 năm, cả những tháng năm vùi đầu miệt mài học hành cực khổ trên ghế nhà trường.

Buổi trưa, sau khi liên hoan kết thúc, một đám thiếu nam thiếu nữ trẻ tụ tập chung một chỗ thương lượng xem buổi tối đến chỗ nào chơi. Mà người luôn bị anh trai quản giáo nghiêm ngặt, – Lương Úy Ngữ, lại kéo tay bạn tốt của mình, đi dạo trong sân trường, nơi mà có lẽ sau này họ sẽ không có dịp trở về thăm nữa

2 cô gái xinh đẹp 18 tuổi, không tô chút son phấn, da thịt trắng như tuyết, môi anh đào đỏ tươi, lông mi tinh tế. Đều dịu dàng đáng yêu giống nhau, khiến cho người khác yêu thích, không muốn buông tay

“Nhược Tuyết, tớ rât muốn đi chơi với bọn họ. Nhưng buổi tối, anh trai tớ lại không cho tớ ra ngoài. Ai, sau này lên đại học rồi, cũng rất ít có cơ hội gặp lại bạn học cũ” Lương Úy Ngữ thở dài một tiếng

“ Tiểu Ngữ, thật ra, ra ngoài chơi cũng không có gì vui. Bọn nam sinh thì uống rượu, hút thuốc, còn mấy bạn nữ thì hát hò, uống nước” Lăng Nhược Tuyết an ủi bạn tốt đang không vui. Từ lớp 10, bọn họ đã cùng ban, 3 năm nay tình cảm rất tốt. Điều đáng mừng hơn là, cả 2 cô đều thi đậu chung trường đại học

“ Nhưng Nhược Tuyết, tớ chưa từng uống rượu. Nhưng tớ thấy có vài người phụ nữ uống rượu dáng vẻ rất ưu nhã”

“ Tiểu Ngữ, nếu không chúng ta ăn mừng một chút. Hay là đến nhà tớ đi. Bố mẹ của tớ đi ra ngoài du lịch vẫn chưa về, còn anh trai của tớ đang đi làm”

Cô nhớ trong nhà vẫn còn một chai rượu vang hảo hang, bố nói là do học sinh của ông tặng nhưng ông không nỡ uống

“ Nhược Tuyết, trong nhà cậu có rượu không?” Vừa nghe bản thân có thể phóng túng một chút, Lương Úy Ngữ đã hưng phấn lôi kéo tay của Nhược Tuyết

“ Dĩ nhiên, nếu không chúng ta ăn mừng như thế nào?. Nhưng không biết cậu đến nhà của tớ có được không”

Đi ra khỏi cổng trường, Lăng Nhược Tuyết thấy một chiếc xe thể thao màu đen tỏa sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời. Đó không phải là xe thường xuyên đưa đón Tiểu Ngữ không?. Là anh trai của cô ấy tới

“ Nhược Tuyết, không sao. Tớ sẽ bảo anh của tớ chở đến nhà cậu, anh nhất định sẽ đồng ý”

Bởi vì sức khỏe mẹ không tốt, nên quanh năm thường xuyên không có ở trong nước, anh trai luôn yêu thương cô, cô xin gì được nấy. Huống chi, trước đây, cô cũng thường đến nhà của Nhược Tuyết để học nhóm

“ Được rồi, vậy cậu thử xem sao”

Nhược Tuyết chỉ gặp anh của Tiểu Ngữ mấy lần, mỗi lần đều đứng xa xa nhin, không dám đến gần. Trên người anh toát lên hơi thở lạnh lẽo, cộng thêm vóc người cao lớn, làm cho người khác sợ hãi

Lương Úy Lâm ngồi ở trong xe, trên mặt đeo kính, vẫn không tháo suốt, ngăn lại ánh mắt sắc bén của anh. Nhìn em gái của anh đi cùng với một cô bé, thoạt nhìn là một cô bé ngọt ngào, mi nhỏ cong cong, đôi mắt vừa sáng vừa tròn, đôi môi nhỏ mềm mại. cười lên lộ ra lúm đồng tiên thật sâu nơi khóe miệng, tựa hồ như 2 vòng xoáy hút lòng người vào đó

Đáng tiếc, cô chỉ là bạn học và là bạn tốt của em gái, không phải là người anh có thể tùy tiện đụng vào. Cô gái như vậy, không thích hợp với cuộc sống của anh

Mà Lương Úy Lâm luôn không có cách nào cự tuyệt trước sự làm nũng của em gái, cho nên lái xe đưa cô đến dưới nhà của Lăng Nhược Tuyết, dặn dò lần nữa, buổi tối phải đợi anh đến đón sau đó mới lái xe rời khỏi ….

Rượu đỏ lâu năm ngọt thuần, khiến cho 2 tiểu nữ sinh vừa uống rượu vừa hát…..

Tan làm về đến nhà, tình cảnh Lăng Nhược Phong nhìn thấy chính là : em của anh cầm cái ly vẫn còn vươn vãi rượu vang trên đất đang lảm nhảm, và bạn học của con bé cũng giống như vậy, nằm ở trên ghế salon bên cạnh. Váy học sinh dài đến đầu gối cũng vì ngồi ở dưới đất mà bị kéo lên trên, lộ ra bắp đùi thiếu nữ trắng noãn, non mềm khiến người ta muốn véo một cái, chỉ cần vén lên một chút là có thể nhìn thấy quần lót màu trắng

Thanh niên tuổi còn trẻ luôn không khống chế được dục vọng mãnh liệt của bản thân, Lăng Nhược Phong gắt gao nhắm mắt lại, đi vào trong phòng cả mình

“ Nhược Tuyết, đi về phòng ngủ nào” Cuối cùng vẫn không yên lòng, khi nhìn thấy 2 cô gái nhỏ ngủ trên mặt đất, Lăng Nhược Phong từ trong phòng đi đến chỗ của em gái, vỗ nhẹ vào mặt của cô, nhưng em gái không có phản ứng

Cúi người bế em gái trở về phòng sau đó anh ra ngoài, anh nhắm mắt lại, đem cô bé ở dưới đất bế lên. Muốn bế cô ấy đến phòng của em gái, nhưng cô gái nhỏ trong lòng đã tỉnh lại, mở cặp mắt mông long nhìn anh, tay nhỏ bé mảnh khảnh chủ động vòng qua cổ của anh :

“ Anh, sao anh lại đến nhanh như vậy?”

Thì ra, cô cho là anh trai của cô đến. Hương thơm của cô gái nhỏ mê hoặc lòng của chàng trai trẻ, để cho anh phạm phải sai lầm mà cả đời này không thể cứu vãn được, anh bế cô trở về phòng của mình……

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.