Tôi là Dạ Đồng, một mèo yêu Trung Hoa khiến người ta chán ghét.
Anh ta là William, một khuyển yêu giống Golden Retriever khiến người thích thú.
Tôi có ác cảm với anh ta!
Chó là sinh vật đáng ghét nhất quả đất!
Tôi mang theo đầy thành kiến với chó, dùng thái độ ngạo mạn nhất, lấy
lời khó nghe nhất làm hỏng tiệc sinh nhật anh ta dày công chuẩn bị cho
tôi. Anh ta lại lần thứ một nghìn lẻ một cúi đầu xin lỗi vì một sai lầm
không phải của mình, sau đó buồn bã thu dọn, không dám tiếp tục tới quấy rầy nữa. Tôi lúng túng khó xử một lúc lâu, vẫn không nói được câu xin
lỗi, quay đầu mà đi. Hoa hồng bị xé nát nằm im trong thùng rác, dường
như không còn lộng lẫy rực rỡ nữa.
Sư tỷ Hồng Vũ không đánh tôi, sư muội vẹt cũng lười oán giận, mấy người
đấy về cùng phe với chó, không ai bảo ai, tập thể tiến hành chiến tranh
lạnh ngầm với tôi. Tôi cô đơn nằm trong ổ mèo, ôm đuôi lông to xù, trong lòng khó chịu.
Biết rõ rành rành làm như vậy rất đáng ghét, biết rõ rành rành là không
cần ai thích mình, biết rõ rành rành chó là thứ có cũng được không có
cũng chẳng sao, nhưng ánh mắt William bi thương lại cứ vờn quanh trước
mặt, không gạt bỏ được, không quên được.
Nên xin lỗi, lại không có dũng khí xin lỗi.
Có lẽ thứ tôi ghét nhất trên thế giới này chính là bản thân?
Ở trong một góc âm u không ai để ý tới liếm lông, tôi còn nghiêm túc cân nhắc cả một ngày, cuối cùng cũng nghĩ ra một chủ ý thông minh.
Đến trước tủ lạnh lấy bánh ngọt cá ngừ cali William chuẩn bị ra ăn hết,
sau đó trốn khỏi nhà đến một nơi không ai biết mười ngày ngày nửa tháng
để giảm bớt không khí xấu hổ. Chờ khi mọi người không tức giận nữa, đến
cửa hàng vật nuôi mua một tá bánh bích quy chó đắt tiền, bên trong đặt
một cái hình mèo, lén đặt lên giường William. Anh ta nhìn thấy sẽ hiểu
thành ý của tôi.
Dù sao William là đồ ngốc, anh ta nhận được quà rồi chắc chắn sẽ vui vẻ
phấn chấn, sau đó sẽ quên cái việc ngu ngốc của tôi. Chỉ cần anh ta vui, Hồng Vũ và vẹt sẽ không trách tôi nữa.
Nói làm là làm luôn.
Đối với mèo việc trốn khỏi nhà là sở trường. Tôi thừa dịp mọi người
không chú ý, lén gói bánh ngọt cá ngừ cali vào, sau đó thu xếp hành lý
đơn giản, lén lút nhảy xuống ban công, nhanh chóng rời đi. Đến khi đến
đường cái, mới bắt đầu cân nhắc nên trốn chỗ nào?
Nếu ra nước ngoài, yêu quái giả nhân viên nhà nước Lam Lăng kia sẽ điều
tra được hành tung của tôi. Nếu đi trên đường cái, dễ dàng để lại mùi
William tìm được. Nuông chiều trong thành thị quen rồi, núi sâu rừng già tôi không muốn ở. Nếu như đến nhà yêu quái khác… Bọn họ có khả năng sẽ
không chịu được tra tấn, tiết lộ hành tung của tôi cho Hồng Vũ biết.
Không được mấy ngày, Hồng Vũ sẽ mang theo lửa giận đầy người, bắt tôi
về.
Có nơi nào có điều kiện thoải mái, có điều hòa, lại có người hầu hạ không?
Tôi ôm IPAD nghiên cứu một lúc, nhanh chóng tìm được mục tiêu hoàn hảo.
“Đáp án chính là nhà tôi?” Chu Tư Tư ngồi trên ghế máy tính, dùng vẻ mặt sống không bằng chết nhìn tôi.
“Bingo!” Tôi lấy vẻ mặt trúng giải thưởng lớn chúc mừng cô ta.
Mẹ Chu Tư Tư là thành phần trí thức cán bộ cấp cao, sự nghiệp làm trọng, cả ngày đi công tác, bay đi khắp nơi, không chú ý đến con gái. Bình
thường cùng lắm nói được với nhau vài câu, cho nên quan hệ của hai mẹ
con họ rất tệ. May mắn có tôi giúp hai người sắp xếp một màn xuyên không đần độn, cuối cùng cũng làm cho hai mẹ con nhận rõ tình cảm của nhau,
quay về hướng tốt. Vì thế Chu Tư Tư nợ tôi hai mươi triệu kinh phí hoạt
động, tôi sợ cô ta chạy trốn hoặc tự sát nên giữ lại địa chỉ nhà cô ta
với cách liên lạc. Hôm nay thật ra là lần đầu tiên đến nhà thăm hỏi.
Tôi đánh giá trái phải, mẹ Chu Tư Tư đi Mỹ công tác, Chu Tư Tư đang nghỉ đông. Trong nhà trang hoàng rất xa hoa, có bốn phòng, sàn gỗ, điều hòa
mát ấm đầy đủ hết, bồn tắm mát xa lớn, toilet nhiệt độ ổn định, còn có 3 bộ máy tính và các loại đồ ăn ngon. Ở nơi điều kiện như vậy, mặc dù kém hơn quán rượu năm sao nhưng cũng có thể miễn cưỡng làm tôi vừa lòng.
Tôi quyết định cho cô ta sĩ diện, ở đây nửa tháng, vì thế chiếm lấy
phòng ngủ chính.
Chu Tư Tư cực kỳ không tình nguyện hỏi: “Vì sao?” Vẻ mặt giống như muốn đuổi tôi đi.
Tôi thuận tay mở IPAD, lục ra một văn bản, nhẹ nhàng ném cho cô ta, ăn
đồ ăn vặt nói: “Ngày trước tôi làm rơi hỏng IPAD, muốn mua màu đen, kết
quả William ra ngoài lấy nhầm, còn không cẩn thận nhìn thấy một vài thứ
không nên nhìn, cô cũng nhìn xem.”
Chu Tư Tư ngó lại gần nhìn.
Trong mấy văn bản của William viết tiêu đề lớn “Tuyệt mật! Báo cáo yêu
đương siêu hoàn mỹ của Chu Tư Tư”, “Giáo trình theo đuổi mèo kiêu ngạo
của Chu Tư Tư”, “Bí quyết giảng thuật chó nghèo theo đuổi mèo giàu của
Chu Tư Tư”, “Một trăm phương pháp dạy bổ nhào vào mèo meo của Chu Tư
Tư”…
Chu Tư Tư hóa đá.
“Ai nha, cô nói xem đầu sỏ trong chuyện này là ai đây?” Tôi cúi đầu ngắm nhìn ngón trỏ tay phải của mình, sau đó nhẹ nhàng động đậy, bắn ra một
móng vuốt sắc lẹm dài bảy tám cm, màu máu rực rỡ lóng lánh, sau đó lại
bắn ra một cái, một cái nữa…
Chu Tư Tư từ từ ngẩng đầu, nhìn móng vuốt của tôi, nháy mắt đột nhiên bổ nhào xuống đất, cái trán đặt trên sàn gỗ, hô to: “Tiểu nhân có tội,
tiểu nhân nhận tội, xin Dạ Đồng đại nhân thứ tội.”
Tôi vươn móng tay, vén mái tóc dài của cô ta, mấy lọn tóc uốn cong mềm
mại trên đầu ngón tay tôi bị cắt đứt, nhẹ nhàng rơi xuống, tôi đưa tai
qua, ái muội hỏi: “Cô nói… Tôi ở chỗ cô có được không?”
Chu Tư Tư run run nói: “Được! Tất nhiên là được! Tôi thích mèo nhất! Tôi sẽ nằm trên băng chờ cá chép[1], Thải Y ngu thân [2], nhị thập tứ hiếu
[3] hầu hạ mèo!”
“Như vậy…” Tôi dùng đầu ngón tay lướt qua khuôn mặt cô ta, hỏi lại, “Cô sẽ phản bội mèo, theo phe chó sao?”
Chu Tư Tư thông minh, lập tức chỉ lên trời thề thốt: “Cho dù xé rách
miệng của tôi, tôi cũng sẽ không nói với người khác, tuyệt đối sẽ không
để lộ tin cô ở đây với William!”
Tôi vừa lòng thu móng vuốt lại, nằm hình chữ “Mộc” (木) trên giường, lăn
hai vòng rồi gom hết đống truyện tranh của cô ta mang lên giường, sau đó sai bảo “Tôi chỉ ăn cá ngừ cali loại tốt nhất, sò Bắc Cực, uống nước
khoáng, còn muốn hai mươi hộp thức ăn cho mèo đắt nhất, sữa tắm dùng cho cả con người và mèo, phải mua đồ ăn vặt của loài người, tôi muốn của
hãng…”
Vẻ mặt Chu Tư Tư cầu xin, gọi điện thoại vượt biển hỏi mẹ mật mã thẻ.
Suốt một tuần, tôi ở nhà Chu Tư Tư ăn rồi ngủ, tỉnh ngủ lại ăn, rỗi rãi
xem truyện tranh tiểu thuyết phim ảnh, còn có chuyên gia hầu hạ hai tư
giờ bên cạnh. Bên tai không có William ầm ĩ, ngày trôi qua thật sự thong dong, quả thực không muốn trở về. Vì không thể để người giúp việc theo
giờ nhìn thấy tôi, trong tuần này Chu Tư Tư từ đại tiểu thư mười ngón
tay chưa từng dính giọt nước mùa xuân nhanh chóng lột xác thành bảo mẫu
vạn năng. Chẳng những quét tước, giặt quần áo, nấu cơm có tiến bộ nhảy
vọt, ngay cả tính khí điêu ngoa cũng có sự cải thiện rất lớn.
Tôi nếm miếng cá hồi rán, khen ngợi: “Cố gắng mấy tháng nữa, cô đã có thể gả đi được rồi.”
Chu Tư Tư vừa thu dọn vừa mặt cười lòng khóc: “Cảm ơn đã khen.”
“Nhớ dọn sạch lông mèo rụng trên sofa.” Tôi mở phòng chiếu phim gia đình ra, tiếp tục tiếp tục lục lọi trong tủ đĩa, bỗng nhiên phát hiện bên
cạnh DVD hoạt hình còn có một bộ phim là “Thiến Nữ U Hồn” [4], đọc giới
thiệu thì cảm thấy tên nhân vật chính rất quen bèn quay đầu hỏi Chu Tư
Tư, “Này lừa đảo… Nhân vật chính tên là Nhiếp Tiểu Thiến? Kể về cái gì?”
Chu Tư Tư cũng không ngẩng đầu lên: “Ừ, nhân vật chính là Nhiếp Tiểu
Thiến và Ninh Thái Thần, chuyện đại khái kể về một nữ quỷ làm sao gả
được cho một soái ca đầy hứa hẹn.”
“Hai cái tên này sao nghe quen thế?” Đầu tôi nghiêng nghiêng suy nghĩ
rất lâu, bỗng nhiên hiểu ra, hào hứng hỏi, “Có phải là chuyện một nữ quỷ điên cuồng tìm một người đàn ông? Trong đó còn một đại yêu quái thông
minh, lương thiện, xinh đẹp, ngay thẳng ở Hắc Sơn đúng không?”
[1] Nằm trên băng chờ cá chép: Người đời
nhà Tấn, mẹ mất sớm. Vương Tường ở với cha, nhưng bị bà mẹ ghẻ rất sâu
cay thường kiếm lời nói ra nói vào, khiến cho cha ông ghét bỏ. Nhưng ông không oán ghét bà mẹ ghẻ mà ăn ở rất có hiếu. Mùa đông, nước đóng lại
thành băng, bà mẹ ghẻ đòi ăn cá tươi, ông cởi trần trên băng giá để tìm
cá. Bỗng nhiên băng nứt đôi ra, có hai con cá chép nhảy lên, ông bắt về
làm món ăn cho kế mẫu. Trước lòng hiếu thảo chân thành của đứa con
chồng, bà mẹ ghẻ hồi tâm và cha của Vương Tường cũng hết giận, từ đó hai người yêu mến đứa con như vàng.
[2] Thải y ngu thân: Lão Lai Tử vốn người ở nước Sở, sinh vào đời Xuân Thu, đã 70 tuổi mà cha mẹ vẫn còn sống, ông thờ cha mẹ rất có hiếu.
Không muốn cha mẹ thấy con già nua mà lo buồn, ông thường mặc áo sặc sỡ, rồi tay múa miệng hát trước mắt cha mẹ. Lại có khi bưng nước hầu cha
mẹ, ông giả vờ trợt té rồi ngồi khóc oa oa trước mặt cha mẹ như trẻ nít
mới lên 5, 3 tuổi vậy. Cha mẹ vui cười trước trò ngộ nghĩnh của con
mình.
[3] Nhị thập tứ hiếu (chữ Hán: 二 十 四 孝) là một tác phẩm trong văn học Trung Hoa kể lại sự tích của 24 tấm gương hiếu thảo do Quách Cư Nghiệp (có
sách ghi Quách Cư Kinh 郭 居 敬, bính âm: Guō Jūjìng) vào thời nhà Nguyên
biên soạn. Ông nổi tiếng là một người con hiếu thảo, và sau khi cha mất
ông đã xuất bản quyển này. Hầu hết các người con hiếu thảo là nam giới
báo hiếu cho mẹ già. Các câu chuyện được kể lại xảy ra từ thời Thuấn Đế
đến đời ông.
[4] Thiến nữ u hồn (chữ Hán phồn thể: 倩女幽魂; bính âm: qiànnǚ yōuhún; tiếng
Anh: A Chinese Ghost Story, nhiều tài liệu phiên sai thành Thiện nữ u
hồn; chữ thiến có nghĩa là xinh đẹp, duyên dáng. Khi phiên ra tiếng Việt vì vài lý do chủ quan lẫn khách quan nên thường bị đọc chệch thành
thiện)
Thiến nữ u hồn được thực hiện dựa theo một câu truyện ngắn vào đời nhà Thanh trong bộ truyện Liêu trai chí dị của Bồ Tùng Linh.
Nhân vật chính của câu truyện, Ninh Thái Thần là một anh chàng chất
phác, tốt bụng, và hiền lành, chuyên đi khắp nơi thu thuế các cửa tiệm.
Một lần làm việc, hoàn cảnh đưa đẩy anh phải tới trọ qua đêm ở Nam Nhược Tự – ngôi chùa nổi tiếng với dân trong vùng vì đã có nhiều người mất
mạng bởi ma quỷ tại đó. Ninh Thái Thần đến đây và gặp một cô gái xinh
đẹp tên Nhiếp Tiểu Thiến – thực chất là một hồn ma chưa thể siêu thoát.
Trải qua nhiều chuyện, họ nảy sinh tình cảm với nhau. Sau khi biết Tiểu
Thiến là ma, cùng với sự giúp đỡ của vị pháp sư tài ba Yến Xích Hà, Ninh Thái Thần tìm cách giúp Nhiếp Tiểu Thiến được siêu thoát…