Ảnh Hậu Làm Quân Tẩu

Chương 161: Chương 161: Thiếu






Editor: Mẹ Bầu

Ở trong cái giới này, có ai lại đi so sánh sự cao quý với ai kia chứ? Không thừa dịp lúc tuổi còn trẻ va chạm một chút, đến khi hoa tàn ít bướm lượn, có cho thì người ta cũng không thèm đâu.

"Đạo Bất Đồng Bất Tương Vi Mưu." (*) Ứng Uyển Dung đã tẩy trang xong xuối, đứng lên bỏ lại những lời này. Sau đó liền chuẩn bị cùng Tào Tinh đi ra ngoài ăn cơm.

(*) Đạo bất đồng bất tương vi mưu”: Câu này có xuất xứ trong Luận Ngữ, Chương Vệ Linh Công, nguyên văn như sau子曰:‘道不同,不相为谋’ (Nghĩa là: Đạo bất đồng bất tương vi mưu). Câu này được hiểu như sau: Người

không có cùng chí hướng thì không thể cùng nhau thương lượng hay đàm đạo được. Nghĩa của câu này giống câu: chim sẻ sao biết được chí chim hồng.

Tô Mạn Mạn đi được hai bước, @MeBau*[email protected]@ liền cười lạnh nói: "Cô cứ ngồi đấy mà đợi đến lúc ấy đi! Cô thực sự nghĩ rằng, cô như vậy là có thể đi được thật xa hay sao?"

Tào Tinh nhíu mày liếc mắt nhìn Tô Mạn Mạn một cái. Khi ăn cơm chiều liền hỏi Ứng Uyển Dung có tính toán gì hay không, ngộ nhỡ thật sự bị nhằm vào thì sẽ phải làm sao bây giờ?

Ứng Uyển Dung gắp mấy đũa thức ăn, khẽ cười nói: "Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn. Bọn họ còn có thể để cho ta chụp không xong diễn sao? Thật sự không được, em liền trở về theo quân, die,n;da.nlze.qu;ydo/nn lo chăm chồng chăm con, quanh đầu giường lò sưởi cũng rất tốt mà."

Tào Tinh u oán liếc nhìn Ứng Uyển Dung một cái, "Được rồi, được rồi, được rồi! Chị không nói lại em, sợ em rồi. Em cũng đừng cả ngày dùng bữa kiểu không có dinh dưỡng hhw thế này nữa! Ăn thêm chút cá thịt vào, sẽ không béo đâu."

Ứng Uyển Dung nhíu mày lại, có chút rối rắm nhìn cá thịt trong chén. Quả thực là gần đây cô bận rộn đến ngập đầu, thật là ăn cũng không thấy khẩu vị.

"Rau xanh cũng có dinh dưỡng mà, em thích ăn." Ứng Uyển Dung ăn hai miếng, lại cảm giác vị chua cứ cuồn cuộn từng đợt, dinendian.lơqid]on, động tác dùng cơm cũng ngừng lại.

"Có chuyện gì vậy? Có phải là do trời có chút oi bức hay không? Ở Kinh đô này, cái loại thời tiết như thế này phải đến mấy tháng, cảm giác ở trong phòng đến rầu rĩ cả người rồi." Tào Tinh lẩm bẩm vài câu, thấy Ứng Uyển Dung chau mày lại, ăn hai miếng lại không muốn ăn nữa rồi, liền không nhịn được mà nói thì thầm vài câu.

"Vâng, đúng là có chút hơi nóng." Ứng Uyển Dung lau cái trán đã toát ra đầy mồ hôi. Cô có cảm giác, thân mình càng chiều chuộng càng chịu không nổi cái nóng. Những ngày hè nóng thế này, diễn♪đàn♪lê♪quý♪đôn có thể được nghỉ ngơi thì thật là tốt.

Quá trình quay bộ phim của đạo diễn Lý Hữu Đạo đã tiến triển rất nhanh. Một tháng sau khi hơ khô thẻ tre (hoàn thành bộ phim), đoàn làm phim tụ họp lại cùng nhau liên hoan lần đâu tiên. Biết tửu lượng của Ứng Uyển Dung thấp, Cao Lãng cũng không ở bên người cô, cho nên mọi người đều có thiện ý không trút rượu cho cô, lấy nước trái cây thay cho rượu kính một vòng.

Không khí rất nhiệt liệt, nhưng Ứng Uyển Dung ngồi đó lại rất khó chịu. Hơn nữa là trong phòng đầy mùi đồ ăn, mùi rượu hòa lẫn lộn với nhau, khiến cho Ứng Uyển Dung phải nhíu mày thật sâu. Mặc dù Tống Tiểu Nha là trợ lý của Ứng Uyển Dung, những cũng có được một vị trí ngồi ở bên người cô để cô.chăm sóc cho cô.

Tống Tiểu Nha nhìn thấy vẻ mặt của Ứng Uyển Dung ở dưới ánh đèn tái nhợt đi, liền cẩn thận hỏi: "Chị có muốn em lái xe đưa chị trở về nhà hay không? Chị Uyển Dung, sắc mặt của chị xem ra không được tốt lắm."

"Không có việc gì đâu, ăn xong rồi hãy đi! " Ứng Uyển Dung sắc môi có chút nhợt nhạt, giữa lông mày hằn thật sâu sự mệt mỏi. Việc quay phim bận rộn ngập đầu, rồi mất ngủ,


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.