Bá Y Thiên Hạ

Chương 199: Chương 199: Duyên lộ đả kiếp kỳ công lược






Cứ như vậy, toàn bộ hai mươi vạn tướng sĩ biên phòng Tạp Tu Tư, từ thống soái cao nhất cho tới binh sĩ hậu cần, tất cả đều đầu hàng. Thành trì địa đầu biên giới Tạp Tu Tư đã bị công chiếm.

Dựa theo ý của Đoạn Vân, phương thức xử lý tù binh của đại quân Địa Tinh quả là làm cho người ta rất khó tin. Đối với binh lính bình thường, Địa Tinh sau khi bắt giao nộp khí giới còn phát cho mỗi người năm mai kim tệ làm lộ phí để họ tự tìm đường về nhà, còn gần bốn vạn tên tướng sĩ trọng thương và ba vạn tên bị những vết thương nhẹ, Địa Tinh cũng không tiếc hao phí một lượng lớn giải độc hoàn để trị thương cho họ, về phần các sĩ quan từ Bách Phu trưởng trở lên thì còn lạ hơn, Địa Tinh còn đối xử với họ rất chu đáo.

Thắng lợi và cách đối đãi với tù binh của của Địa Tinh làm cho cả đại lục khiếp sợ. Đây có còn là chiến tranh nữa không? Không nói Địa Tinh không hề tổn thất lấy một người nào mà đả khiến cho Tạp Tu Tư mất đi hơn một phần ba số quân đóng ở thành trì biên giới, các binh lính còn lại đều bị bắt. Chỉ bằng phương thức Địa Tinh đối đãi với tù binh, phát kim tệ cho tù binh, còn thêm trị thương cho tù binh, tất cả đều khiến cho những quốc gia lớn trên đại lục đều rất khó mà hiểu được.

Hơn nữa, lực chiến đấu của Địa Tinh cũng làm cho các thế lực lớn phải trợn tròn mắt. Không tổn thất một người mà đánh cho tám vạn bộ đội Tạp Tu Tư tan tác, làm cho mười mấy vạn tướng sĩ Tạp Tu Tư không chiến mà hàng. Còn cách đối đãi quỷ dị đối với tù binh, thậm chí có vài thế lực còn đoán già đoán non rằng có phải là Đoạn Vân cùng Tạp Tu Tư đang tập trận không nữa! Nhưng mà lực chiến đấu của đám Địa Tinh cũng làm họ vô cùng sợ hãi, họ thầm kêu may mắn ở nước mình không phát sinh việc Địa Tinh bị giết. Hơn nữa các thế lực khác cũng tới tấp ra một vài điều luật mới, trong đó có một điều khoản liên quan tới Địa Tinh. Tại rất nhiều quốc gia, Địa Tinh được liệt vào công dân nước ngoài nhất đẳng, được hưởng đãi ngộ như quý tộc trong nước.

Phương thức Địa Tinh đối đãi tù binh chính là do Đoạn Vân đề ra, đây chính là kim tệ của Đoạn Vân a! Hơn nữa, mấy sĩ quan quân đội cao cấp lưu lại để làm gì nhỉ? Chính là vì tiền thôi. Tên Đoạn Vân này mà chịu làm ăn lỗ lã thì chẳng khác gì heo leo cây. Kỳ thật, Đoạn Vân chỉ là đặt nền móng để sau này chiếm lĩnh Tạp Tu Tư, trong trận chiến với Địa Tinh, ba vạn tướng sĩ Tạp Tu Tư bị giết hại, Đoạn Vân muốn dùng phương thức này để đánh lạc hướng sự chú ý của các nước trên đại lục, đặc biệt là dân chúng Tạp Tu Tư. Nếu các nước khác là cho mình là kẻ chuyên giết chóc, sau này nếu mình muốn hòa bình thống nhất đại lục sẽ có rất nhiều phiền toái.

Kết quả thảm bại tại biên giới làm cho tầng lớp lãnh đạo Tạp Tu Tư khủng hoảng nghiêm trọng. Tuy nhiên họ không muốn khuất phục dưới sức mạnh của Địa Tinh, rất nhiều người trong số họ đều cho rằng, thành XXX ở biên giới chẳng qua chỉ vì chiến sĩ tác chiến gặp hoàn cảnh bất lợi nên mới chuốc lấy thảm bại. Còn việc đám Địa Tinh đòi Tạp Tu Tư nộp tiền chuộc mới thả những tướng lĩnh cao cấp mà họ bắt được ra, đám lãnh đạo Tạp Tu Tư chỉ dùng một lý do 'tuyệt không dùng tiền để hao phí cho một đám người yếu hèn' mà cự tuyệt. Hơn nữa họ còn nhanh chóng triệu tập năm mươi vạn đại quân chuẩn bị chống cự lại sự tiến công dũng mãnh của đại quân Địa Tinh. Nhưng những binh lính được Địa Tinh thả về thì tình nguyện chết trong tay người của mình chứ không chịu ra chiến trường đánh nhau với Địa Tinh. Dù sao bọn họ vẫn còn sợ hãi phương thức gần như là tàn sát tất cả của Địa Tinh, mà Địa Tinh còn phát kim tệ cho họ nữa cơ mà.

Tạp Tu Tư bỏ qua không màng tới sự sống chết của một nhóm tù binh cao cấp thật ra làm cho Đoạn Vân hơi giật mình, nhưng ngẫm lại hắn cũng không còn cảm thấy gì kỳ quái nữa. Tạp Tu Tư bây giờ đã nghèo mạt rệp rồi, sau cuộc chiến với Thiên Long, Tạp Tu Tư cơ hồ vét sạch cả quốc khố rồi. Còn giá tiền mà Địa Tinh đưa ra quả là hơi cao. Từ Bách Phu trưởng tới Vạn Phu trưởng, Địa Tinh yêu cầu giá mười vạn kim tệ là mức thấp nhất, cứ cấp cao hơn thì lại tăng lên. Nói cách khác, gần hai ngàn Bách Phu trưởng tốn hết hai ức kim tệ, hai trăm Thiên Phu trưởng tốn hết bốn ngàn vạn, hai mươi Vạn Phu trưởng tốn hết tám trăm vạn, còn đối với mấy tướng lĩnh cao cấp, Đoạn Vân đưa ra giá là một người hai trăm vạn, viên đại tướng kia thì giá đến năm trăm vạn. Cứ như vậy, Tạp Tu Tư nếu muốn chuộc những tù binh này về thì phải tốn gần ba ức kim tệ. Kỳ thật ba ức kim tệ cũng không phải là quá lớn đối với Tạp Tu Tư, chỉ có điều họ vừa mới đại chiến với Thiên Long, bây giờ nếu đè đám quý tộc nộp tiền cho đế quốc thì họ sẽ không vui. Ngoài ra, rất nhiều người trong số họ đã có ý nghĩ, cứ đánh nhau một trận sẽ có bao nhiêu tướng sĩ bị bắt? Nếu Địa Tinh một lần nữa đưa ra yêu cầu lấy kim tệ đổi tù binh, họ phải làm gì bây giờ đây?

Vì vậy đám lãnh đạo Tạp Tu Tư cắn răng, hạ quyết tâm bỏ qua không cứu hai ngàn sĩ quan cao cấp. Đương nhiên, việc này là thứ mà Đoạn Vân thích thấy nhất, ngươi không chuộc thì thôi, ta nuôi cho béo, sau này thế nào cũng có chỗ dùng thôi, còn như muốn đánh, vậy thì ta đánh.

Đoạn Vân ra chỉ thị cho Địa Tinh, Tạp Tu Tư không muốn bỏ tiền vậy thì chúng ta đành phải tự mình đi cướp thôi. Chiến tranh nếu không làm ra tiền, vậy đánh làm cái quái cái gì!, nơi này có vậy nhiều nhân lực vật lực như vậy, ngu gì bỏ qua miếng mỗi này?

Dưới chính sách kiếm tiền của Đoạn Vân, Địa Tinh bắt đầu thò tay tới các quý tộc thành thị lớn nhỏ. Hơn nữa đúng nghĩa thật sự là thò tay vào, sau khi họ vây một tòa thành thị bèn ra lệnh cho thành chủ dùng kim tệ đổi mạng đám quý tộc. Địa Tinh trước đó đã bắt được một vài bình dân, hỏi cung họ về tình huống các quí tộc trong thành, giống như thành này có bao nhiêu quý tộc, đám quý tộc này có bao nhiêu tài sản, thuộc loại gì .v.v.

Mà giới bình dân ghét nhất là hấp huyết quỷ quý tộc (đám quý tộc bóc lột bình dân) nên kết quả là hỏi cung biến thành hỏi, hỏi một lần nữa biến thành bẩm báo, thậm chí có vài tên bình dân đến cả quý tộc nào có bao nhiêu thê thiếp, phu nhân xinh đẹp như thế nào cũng nói ra tuốt tuồn tuột cho Địa Tinh võ sĩ. Còn Địa Tinh cứ căn cứ vào danh sách do đám bình dân cung cấp, bắt buộc những quý tộc này phải giao ra tài sản. Bình thường Địa Tinh chỉ muốn một nửa tài sản thôi, tuy nhiên đối với những quí tộc hấp huyết quỷ làm ác vô số, Địa Tinh đôi khi cũng làm theo yêu cầu của một vài tên bình dân, quyết định xét nhà.

Dùng phương pháp này, tại các thành thị bình thường có thể thu hoạch phải tới mấy ngàn vạn kim tệ. Còn Đoạn Vân cũng không nuốt trọn, những kim tệ thu được từ giới quý tộc, Đoạn Vân lại trích ra một bộ phận trong đó chuyển cho những người dân nghèo khổ. Sự tình tuy phát sinh như vậy nhưng đám quý tộc thật ra cũng có phần an tâm. Họ cũng biết rằng mạng sống mới là quan trọng nhất, đến lúc đó chỉ cần chủ động giao ra một nửa gia tài thì0 sẽ không có việc gì cả. Sau này tin tức đã lan ra cả giới quý tộc, rất nhiều quý tộc trước khi đại quân Địa Tinh kéo tới đã chủ động giao ra số kim tệ đã chuẩn bị sẵn. Còn giới bình dân khi thấy bóng dáng của bộ đội Địa Tinh thì lại hoan nghênh nhiệt liệt, có vài bình dân thành thị còn nhiệt tình tặng cho đại quân Địa Tinh những nghi thức hoan nghênh đặc biệt, khi Đoạn Vân nghe thế cũng dở khóc dở cười. Các thế lực trên đại lục nghe tới việc này một lần nữa trợn trắng mắt, cái này có còn là chiến tranh nữa hay không?

Sau khi đại quân Địa Tinh đã chiếm được mười tòa thành trì lớn nhỏ của Tạp Tu Tư, túi tiền của Địa Tinh đã phồng lên một cách đáng kể, sáu ức kim tệ thi nhau chảy vào túi Đoạn Vân.

Hôm nay, Địa Tinh và năm mươi vạn đại quân Tạp Tu Tư chuẩn bị triển khai đại chiến trên một địa phương gọi là Lạc Nhật bình nguyên. Sau khi vượt qua Lạc Nhật bình nguyên, tòa thành lớn kế tiếp chính là đế đô của Tạp Tu Tư rồi.

Năm mươi vạn đại quân Tạp Tu Tư, một ngàn pháp sư cao cấp, toàn bộ ma thú chung đoan của Tạp Tu Tư, khí thế khổng lồ như muốn nuốt chửng đại quân Địa Tinh trước mặt.

Đối mặt với địch quân có binh lực gấp mấy lần mình, Đại tướng Mã Khả Ni của Địa Tinh một lần nữa cười nhạt khinh bỉ. Ai, ta cũng hết cách rồi, họ đúng là quá đáng yêu, lại chạy đến gần đây cho mình bắn, còn xếp thành đội ngũ dày đặc, thật là khờ khạo một cách đáng yêu, xem ra muốn không giết người cũng không được a!

Còn lúc này, trong đại quân Tạp Tu Tư bước ra một tiểu tướng khoảng chừng ba mươi tuổi, hắn lớn tiếng hô:

- Địa Tinh đại quân nghe đây, ta là Đại hoàng tử Tạp Tu Tư XXX, ta là chỉ huy của năm mươi vạn dũng sĩ Tạp Tu Tư tới đây tiêu diệt các ngươi, các ngươi hãy lập tức buông vũ khí đầu hàng.

Còn Địa Tinh bên này, một vị tướng Địa Tinh quay sang Mã Khả Ni nói:

- Quân trưởng, có muốn chúng ta phóng tiễn tiêu diệt cái tên ngu ngốc đó không!

Mã Khả Ni cười nói :

- Hai quân giao chiến, không chém sứ giả, tên gia hỏa đó cũng xem như là một sứ giả. Chúng ta hô lớn lên, đem khí thế của đại quân Địa Tinh chúng ta hô lên đè bẹp hết nhuệ khí của họ. Truyền lệnh ra, cho đại quân hô to “đầu hàng không giết”, dìm khí thế của họ xuống!

- Quân trưởng, ngươi không nói giỡn đó chứ, họ có năm mươi vạn, ta thấy chúng ta cứ trực tiếp bắn nát họ ra là đơn giản nhất. Hà tất phải phiền toái như vậy! - Tên sĩ quan Địa Tinh kia nói.

Mã Khả Ni cười cười, nói :

- Đây là lý do vì sao ngươi mới là sư trưởng còn ta đã là một Đại tướng rồi, không chiến mà vẫn khuất phục địch nhân, điều đó thiếu gia đã nói qua rồi. Chúng ta không phải có một ngàn cái loa ma pháp sao? Cho bọn lính chõ miệng vào mấy cái loa ma pháp đó mà gào, nhất là đội ngũ Thực Nhân Ma, bọn họ lớn họng lắm!

- A a, quả nhiên là nhân tài được thiếu gia coi trọng! - Tên sĩ quan Địa Tinh kia cười nói.

Vì vậy chẳng mấy chốc, thanh âm khổng lồ của Địa Tinh đã vang vọng trên cả Lạc Nhật bình nguyên, tiếng gầm rú rung trời làm cho tất cả binh lính Tạp Tu Tư đều chấn động, còn tiếng rống ghê hồn của Thực Nhân Ma thì nghe như tiếng ác ma đòi mạng, làm cho bên Tạp Tu Tư rất hoài nghi về số lượng của bộ đội Địa Tinh và Thực Nhân Ma. Bởi vì Địa Tinh vốn thấp cổ bé họng, rất nhiều binh lính Tạp Tu Tư ở phía sau thậm chí còn bị những tiếng gầm này gợi lên ý nghĩ có lẽ cỏ cây cũng trở thành đại quân Địa Tinh. Tiếng hô vang vọng, làm cho bọn lính có cảm giác trước mặt họ có lẽ căn bản không phải là mười vạn Địa Tinh mà là có hàng trăm mũi tên đang chĩa vào ngực mình.

Năm mươi vạn binh lính Tạp Tu Tư đứng trước mặt mười vạn Địa Tinh bắt đầu có cảm giác sợ hãi, Trận chiến này có lẽ là chúng sẽ thua!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.