Bạch Thiếu Gia, Cưng Chiều Vợ Như Mạng

Chương 97: Chương 97: Đội đặc nhiệm chống khủng bố.




Cửa phòng rất nhanh bị đẩy ra, lúc băng xe đẩy thức ăn chậm rãi đi vào, sau đó dừng lại ở trước giường rộng lớn, giọng nói lạnh lẽo từ trong cái miệng nhỏ đỏ bừng truyền ra "Chỉ huy, điểm tâm của anh."

Ah, giọng nói này có chút quen tai.

"Để đó đi." Bạch Thắng bình tĩnh không chút dao động nói, trốn ở trong chăn Quý Nghiên bỗng chốc mở mắt ra. di.ễnđà.nlêqu.ýđô.n Dừng lại một giây, sau đó quả quyết đứng dậy, từ trong chăn lộ đầu ra, nhìn sang nơi phát ra giọng nói.

Khuôn mặt rất tinh xảo, tóc dài bay bay, không có biểu cảm gì, từ đầu tới cuối đều chỉ cho người ta cảm giác hai chữ: lạnh lẽo.

Một cô gái rất lạnh lẽo, đồng thời cũng rất trẻ tuổi.

Quý Nghiên nháy mắt mấy cái, lại nháy mắt mấy cái nữa, xác định không có nhìn lầm, ngày hôm qua đánh lén cô còn nói một đống thứ khó hiểu chính là cô gái kia.

Cô gái cũng đang nhìn Quý Nghiên, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng lóe lên, mặc dù tốc độ rất nhanh, nhưng Quý Nghiên vẫn thấy được. Trên khuôn mặt trước sau như một của cô ta không chút thay đổi, chỉ có xuyên thấu qua cặp mắt kia, mới có thể mơ hồ bắt được cảm xúc biến hóa của cô ta.

"Tôi đi ra ngoài trước."

Cô gái nói xong, liền xoay người đi ra ngoài cửa.

Thuận tiện giúp bọn họ đóng cửa phòng lại.

Không một lời dư thừa.

Quý Nghiên nhìn cửa phòng từ từ khép lại, cùng với bóng dáng đang từ từ biến mất sau cánh cửa, theo bản năng hỏi "Cô ấy là ai vậy?"

Mới sáng sớm không phải là mình đang nằm mơ chứ?

Tay Quý Nghiên chôn ở dưới chăn lặng lẽ bấm một cái vào bắp đùi của mình, di.ễnđà.nlêqu.ýđô.n có cảm giác đau, rất tốt, không phải nằm mơ.

Vừa lúc lúc này giọng Bạch Thắng chậm rãi truyền đến bên tai. "Thời Băng (lúc nào cũng lạnh), đội trưởng đội 1 đội đặc nhiệm chống khủng bố."

"Ngay cả tên cũng lạnh như thế? Ba mẹ cô ấy thật biết dự đoán." Quý Nghiên nói: "Tiểu Bạch, không phải cô ấy thầm mến anh đó chứ?"

"Nghĩ bậy gì thế?"

"Không phải. . . . . ." Quý Nghiên chợt dừng lại.

Bạch Thắng hỏi: "Không phải cái gì?"

"Thôi." Quý Nghiên khoát tay. "Không có gì, chỉ là đội đặc nhiệm chống khủng bố còn có chia nhỏ ra nữa sao? Giống như 1 đội, 2 đội như vậy. . . . . ."

"Ừ."

Đội đặc nhiệm chống khủng bố trừ Bạch Thắng là tổng đội trưởng ra thì phía dưới tổng cộng còn chia làm 12 đội ngũ, cũng chia ra 12 đội trưởng, Thời Băng là đội trưởng đội 1. Mà 12 đội trưởng đều là trực tiếp nghe lệnh của Bạch Thắng, sau đó bọn họ truyền đạt lệnh của Bạch Thắng cho những cấp dưới, dẫn đầu đội viên của mình thi hành lệnh.

Tương tự, đội đặc nhiệm chống khủng bố bình thường thao luyện và khảo hạch cũng là do 12 vị đội trưởng này phụ trách, bởi vì mỗi ngày đều có nhiệm vụ cần hoàn thành, đám đội trưởng phải giám sát đội viên của mình hoàn thành theo như yêu cầu. di.ễnđà.nlêqu.ýđô.n Sau đó định kỳ tiến hành một lần khảo hạch, người không hợp cách sẽ bị trực tiếp quét xuống. Dĩ nhiên, cái quét xuống này cũng không phải đuổi người đó ra khỏi Cục Quốc An, mà là ném vào đảo đặc công tiến hành huấn luyện địa ngục.

Đây đối với từng người tiến vào đội đặc nhiệm chống khủng bố mà nói, đều là sỉ nhục cực lớn và cơn ác mộng, cho nên không ai nguyện ý bị quét xuống, cho nên đương nhiên đều là liều mạng cố gắng. Cho nên, người không qua khảo hạch rất ít.

Theo lý thuyết, chuyện mang điểm tâm sáng không nên để Thời Băng - vị đội trưởng đội 1 đội đặc nhiệm chống khủng bố này làm, sinh hoạt hàng ngày của Bạch Thắng từ trước đều là Sương phụ trách. Chỉ là Sương lười, lúc ở chỗ khác, cô ấy không có cách nào khác chỉ có thể tự mình ra tay. Nhưng trở về tổng bộ, thì Thời Băng nguyện ý làm thay, Sương đương nhiên mừng rỡ thanh nhàn, mỗi lần trở về tổng bộ cô ấy đều vui mừng nhất rồi, các loại chuyện vụn vặt cũng có thể giao cho Thời Băng, sau đó mình duyên dáng đi ngủ bù lại.

Thật ra thì có một số chuyện Sương không thể nào hiểu được, đó chính là tại sao lúc chỉ huy ra ngoài không thích mang theo Thời Băng mà lại thích dẫn cô theo? Rõ ràng khi làm việc cần dùng đến người của đội đặc nhiệm chống khủng bố, mà cô cũng không phải là người của đội đặc nhiệm chống khủng bố, hơn nữa Thời Băng lại tỉ mỉ chịu khó hơn cô, chịu được mệt nhọc, chăm sóc người còn lành nghề hơn cô nhiều. Lúc cần hành động thì có thể kịp thời giúp một tay, chuyện một công đôi việc cỡ nào vậy mà bỏ qua, suy nghĩ của chỉ huy thật quá kỳ quái mà!

"Rời giường đi rửa mặt nào." Bạch Thắng nhéo mặt của Quý Nghiên nói.

Quý cô nương thật ra thì bị đánh thức đã tan đi không ít buồn ngủ rồi, cũng không phải quá buồn ngủ, nhưng không nghĩ tới thời tiết lại lạnh như vậy, ở trên giường thật là thoải mái nhất rồi. Hơn nữa cô nghiêng đầu nhìn đồng hồ treo trên tường, mới hơn năm giờ, lúc này ngẹo đầu, lại nằm ngã xuống trên gối đầu. Đồng thời mắt long lanh nhìn Bạch Thắng, giọng mềm nhũn nói: "Vẫn còn sớm mà, không muốn dậy đâu, nằm một lúc nữa có được không?"

Có chút nũng nịu.

Nếu là bình thường, một chiêu này khẳng định rất có tác dụng.

Nhưng hôm nay, Bạch Thắng không có chiều theo cô, giọng mát lạnh chậm rãi nói: "Sáng hôm nay có một cuộc hội nghị, em phải tham gia."

"Cái gì?"

Quả nhiên, Quý Nghiên trợn to hai mắt, kinh ngạc hỏi: "Em cũng phải đi sao?"

Bạch Thắng: "Dĩ nhiên."

Anh bổ sung: "Sau đó em liền có thể ở lại đội đặc nhiệm chống khủng bố, với anh."

Lần này Quý Nghiên hoàn toàn tỉnh ngủ, không thể không nói, Sương quả nhiên là hiểu rõ Bạch Thắng . Quý Nghiên gào khóc nói: di.ễnđà.nlêqu.ýđô.n "Người nào biến thái quá vậy, chọn thời gian hội nghị vào lúc sáng sớm như vầy?"

Quấy rầy giấc ngủ ngon của người khác sẽ bị sét đánh nha!

Quý Nghiên đang trong tiếng than thở, Bạch Thắng lại chậm rãi mở miệng ". . . . . . Là anh chọn."

Quý nghiên: ". . . . . ."

Được rồi, coi như cô chưa nói.

Rốt cuộc, sau khi Bạch Thắng đứng dậy đi vào phòng tắm, Quý Nghiên cũng lấy tốc độ nhanh như rùa bò ngồi dậy.

Sau đó sâu kín đến phòng tắm sáng ngời, vừa lúc Bạch Thắng đang đánh răng, miệng đầy bọt, Quý Nghiên ánh mắt u oán nhíu lại, nhất thời lại nổi lên trò đùa dai. Cô vội vàng chạy về bên giường, lấy điện thoại di động, sau đó nhanh chóng chạy trở về, thừa dịp Bạch Thắng không chú ý, "Tắc tắc" một tiếng, Bạch Thắng quay đầu lại, trên màn ảnh, hình ảnh người nào đó kinh ngạc ngoái đầu nhìn, tay giơ bàn chãi đánh răng, miệng đầy bọt.

Perfect!

Quý Nghiên hài lòng nắm chặt tay, ảnh đẹp (!), khóe miệng không tự chủ toét ra nụ cười mềm mại. Đây là Y Nhân mang đến ý tưởng cho cô, lần trước nói chuyện video, Quý Nghiên liền suy nghĩ, cô bình thường không có việc gì cũng muốn chụp nhiều hình Tiểu Bạch, thu hình lại, ghi chép lại từng ly từng tý cuộc sống của anh. Dù sao sau này xem lại, chắc chắn sẽ rất thú vị. Bạch Thắng cũng không thích chụp hình, trừ trong nhà hàng năm cần phải chụp ảnh gia đình, còn có bọn Y Nhân bình thường chụp một chút hình ảnh ra thì cũng chưa từng có bất kỳ trường hợp chụp ảnh ngoại lệ nào.

Với một khuôn mặt bất kì lúc nào cũng có thể lên đầu trang báo kia như vậy mà không chụp chụp nhiều hình là rất đáng tiếc nha! Bây giờ hình nền trong điện thoại di động của Quý Nghiên chính là ảnh Bạch Thắng ngồi trên ban công đọc sách mà cô tiện tay chụp được.

Đúng là đẹp phết.

Hội nghị diễn ra lúc sáu giờ rưỡi, Quý Nghiên và Bạch Thắng rửa mặt, ăn điểm tâm xong rồi chạy tới vừa đúng giờ. Mười hai đội trưởng đều đã đến, đã sớm ngồi ổn định chờ bọn họ, Sương theo chân hai người bọn họ đi vào chung, di.ễnđà.nlêqu.ýđô.n thật ra thì Quý Nghiên còn có chút lo lắng, nhất là khi tất cả mọi người đồng thời đứng dậy, chỉnh tề mà cung kính gọi Bạch Thắng là "Chỉ huy", tầm mắt cũng có rơi vào trên người cô, Quý Nghiên cảm thấy thật may mắn lòng bàn tay của mình không có đổ mồ hôi! Ừ, tiến bộ hơn nhiều rồi.

"Ngồi." Bạch Thắng ngắn gọn nói.

Tiếng nói vừa dứt, mọi người liền đồng thời ngồi trở lại trên ghế dựa, không phát ra một chút tiếng động, trật tự yên ắng đến khó tin. Bởi vì Quý Nghiên có mặt mà trong phòng họp nhiều thêm một cái ghế, mọi người cũng đều ăn ý để trống một chỗ ngồi ở bên phải Bạch Thắng. Bạch Thắng vẫn là ngồi xuống ở chỗ chủ vị, còn Quý Nghiên là ngồi bên phải anh, đối diện chính là Thời Băng.

Quý Nghiên và cô ấy liếc nhìn nhau một cái, sau đó lại yên lặng dời đi chỗ khác, ánh mắt hai người đều nhàn nhạt.

"Chỉ huy, chúng tôi đã điều tra và phát hiện động tác Cửa Ngầm thật ra đều có độ công kích." Không có bất kỳ dạo đầu, cũng không có bất kỳ nói nhảm, sau chút an tĩnh ngắn ngủi, mọi người liền trực tiếp đi vào chủ đề chính.

Nói chuyện là một người đàn ông ngồi bên trái Thời Băng.

Nếu như là ngồi theo số thứ tự thì Quý Nghiên đoán đó hẳn là đội trưởng đội 2.

Bạch Thắng ngước mắt, giọng hơi trầm thấp hỏi: "Mục tiêu của bọn họ là ai ?"

"Vợ chồng thị trưởng Đàm."

"Xác thực chưa?"

"Từ tài liệu mà tổ tình báo đưa cho chúng tôi xem, cộng thêm mấy ngày nay chúng tôi đã điều tra thì chắn hẳn sẽ không sai."

Bạch Thắng trầm ngâm, Sương không nhịn được mở miệng nói: "Tại sao lại liên quan tới thị trưởng chứ?"

Thị trưởng Đàm là người mới nhậm chức thị trưởng Bắc Kinh mấy năm trước, lịch sự nho nhã, có một người vợ xinh đẹp hiền hậu, còn có con gái. Gia đình rất hòa thuận, là gia đình Bắc Kinh gương mẫu.

Chẳng qua cũng có người nói thị trưởng Đàm là thông qua một ít thủ đoạn bất chính mới ngồi lên được vị trí này, ngay cả vợ của ông ta cũng không phải là người lương thiện thuần khiết, di.ễnđà.nlêqu.ýđô.n có lời đồn đãi bà ta đã từng đã kết hôn, hơn nữa còn ra tay hại chết chồng của mình, mới bò lên được vị trí phu nhân thị trưởng này.

Nhưng loại đồn đãi này, thực hay giả còn cần nghiên cứu thêm để chứng minh. Dù sao đây cũng không phải là chuyện bọn họ nên xen vào, cũng không thể xâm nhập đi thăm dò.

"Tôi cũng không biết." Người đàn ông kia nói tiếp: "Lần trước vợ chồng thị trưởng về Bắc Kinh, kết quả khi bọn họ ngồi trên máy bay thì vệ sĩ phát hiện có bom hẹn giờ, thiếu chút nữa đã xảy ra tai nạn máy bay. May mắn mà phát hiện ra sớm, máy bay kịp thời vòng về, đồng thời nhanh chóng phái nhân viên đi gỡ bom trên máy bay."

"Chuyện này rất có khả năng có liên quan tới Cửa Ngầm, trước mắt chúng ta đang thu thập chứng cớ liên quan, đã có chút manh mối."

"Ừ, tiếp tục điều tra." Bạch Thắng nhàn nhạt nói xong, vừa vặn nhìn sang Thời Băng nói: "Thời Băng, cô phái một đội người đi theo dõi thị trưởng Đàm, bảo đảm tốt an toàn của ông ta."

"Rõ." Thời Băng lên tiếng, trong mắt không gợn sóng, sắc mặt cũng cực kỳ bình tĩnh.

"Có cần theo đầu mối tra thử xem giữa Đàm thị trưởng và Thôi Đại Sơn có đụng chạm gì hay không?" Lúc này một gã đội trưởng khác mở miệng nói.

Bạch Thắng gật đầu. "Cần."

"Chỉ huy, lần trước Thôi Đại Sơn và gia tộc Belle giao dịch ở Washington bị chúng ta quấy rầy, tôi nhận được tin tức, lần này hắn lại có liên lạc với một lão đại xã hội đen Mexico, sắp tới bên đó sẽ nhận hàng."

"Địa điểm."

"Còn chưa biết."

"Chú ý thật kĩ." Bạch Thắng nhanh chóng nói: "Nghiêm Quang, An Dịch thử tra ra tuyến vận chuyển của bọn họ. Chu Mục Sâm dẫn người theo dõi Thôi Đại Sơn. di.ễnđà.nlêqu.ýđô.n Chuyện thị trưởng Đàm thì Phương Chính phụ trách đi thăm dò."

"OK!"

"Đã rõ."

"Không thành vấn đề."

"Đã biết."

Bốn giọng nói đồng thời vang lên, không có bất kỳ dị nghị.

Ánh mắt Bạch Thắng quét nhìn toàn bộ. "Còn chuyện gì nữa không?"

Mọi người nhìn nhau mấy cái, cuối cùng Thời Băng nói: "Không còn."

"Ừ." Đôi tay Bạch Thắng giao ở phía trước, giọng thanh nhã vang vọng khắp cả phòng hội nghị, ngắn ngủi mà có lực. "Hành động."

Mọi người đồng loạt đứng dậy, không có một chút do dự, lục tục rời khỏi phòng họp.

Trong phòng họp mới vừa rồi còn ngồi đầy người bây giờ thoáng cái liền vắng vẻ, chỉ còn lại Bạch Thắng, Quý Nghiên và Sương.

Quý nghiên hỏi: "Vậy còn chúng ta làm gì?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.