Bị Độc Thân

Chương 42: Chương 42: Dai dẳng




Bọn họ đưa thần Prometheus đến vùng núi hoang dã, vắng vẻ. Ở đây, bọn họ dùng xiềng xích trói ông vào vách núi Caucasus, phía dưới là một thác nước đáng sợ. Thần Prometheus bị xích cố định treo thẳng đứng trên vách núi đó, không thể ngủ, cũng không thể co duỗi hai đầu gối đã rã rời, mệt mỏi.

Hàng ngày, thần Zeus đều sai một con chim đại bàng đến ăn gan của thần Prometheus đang bị xiềng xích. Vì thần Prometheus bất tử nên lá gan sau khi bị gặm nhấm hết bao nhiêu sẽ lại hồi phục nguyên trạng. Thần Prometheus bắt buộc phải chịu đựng sự giày vò đau đớn này cho tới khi có một người tình nguyện hiến thân cho ông thì mới thôi.

Trải qua không biết bao nhiêu ngày tháng bị treo trên vách núi, bỗng một ngày Heracles phải đi tìm những quả táo vàng cũa chị em Hespersides nên đã đến nơi đây. Nhìn thấy con đại bàng đang ăn lá gan của thần Prometheus, Heracles liền giương cung bắn chết con đại bàng tàn nhẫn này bằng mũi tên Sagitta. Sau đó, Heracles liền cởi bỏ xiềng xích, giải thoát cho thần Prometheus, dẫn ông rời khỏi vách đá. Để thỏa mãn điều kiện của thần Zeus, Heracles liền để chàng nhân mã Chiron thuộc tộc người Centaurus ở lại vách núi này làm thế thân. Tuy rằng Chiron có thể yêu cầu được trường sinh nhưng để cứu thoát thần Prometheus, anh bằng lòng dâng hiến sinh mệnh của mình. Để chấp hành triệt để phán quyết của thần Zeus, thần Prometheus vĩnh viễn phải đeo một chiếc vòng sắt, trên chiếc vòng này có một cục đá trên núi Caucasus. Như vậy thần Zeus mới có thể tự hào nói với tất cả mọi người rằng kẻ thù địch của ông vẫn bị trói trên vách núi Caucasus.

- Thần Prometheus bị xiềng (Trích Thần thoại Hy Lạp) -

8.1 Người có tình cuối cùng cũng trở thành phu thê

“Một người bạn trai tốt hay một người chồng tốt không phải vì anh ấy có bao nhiêu tiền, tài giỏi thế nào, tất cả những thứ ấy là việc riêng của anh ta, cái quan trọng nhất là có tình yêu hay không. Nếu không, cho dù đó có là Bill Gate thì cũng chẳng liên quan gì đến bạn!

Không phải người có tình cuối cùng cũng trở thành phu thê, mà chính xác là người có duyên cuối cùng sẽ nên nghĩa vợ chồng.”

Sau khi Hiểu Khê viết thư và gửi vào hòm thư MSN của Phó Vân thì cô nhận được thông báo công ty điều đi Anh công tác. Kể từ sau khi công ty cắt giảm nhân viên, cơ hội đi công tác của Hiểu Khê càng ngày càng nhiều. Trước đây, cô luôn luôn mong muốn được đi công tác nước ngoài, bây giờ, hai phần ba thời gian trong tháng Hiểu Khê phải bay qua bay lại giữa các quốc gia. Da của cô dạo này rất xấu, dần dần cô cũng chẳng còn khái niệm ở nhà nữa.

Sau khi đi qua cửa kiểm tra hải quan, Hiểu Khê rút di động ra ấn nút tắt máy, sau đó lắc lắc đầu. Từ giờ trở đi, cô không muốn bị bất cứ người hay sự việc nào làm ảnh hưởng tới tâm trạng của mình. Kiếm tiền nhiều không phải để mua những thứ bản thân mình thích sao? Mua những thứ bản thân thích chẳng phải là để tìm niềm vui cho mình sao? Hiểu Khê lúc này đang muốn tìm niềm vui cho bản thân mình.

Những sai lầm trong tình cảm cô không thể tái phạm thêm lần nữa, cô cần phải tỉnh táo hơn!

Trên đường bay sang Luân Đôn, Hiểu Khê cứ ngẫm nghĩ mãi, trong mối tình vừa dứt, ai thắng ai thua. Phải chăng Phó Vân chỉ là một sản phẩm thử nghiệm cuộc sống mới của cô? Còn bản thân cô cũng chỉ là một công cụ tình ái tạm thời của Phó Vân? Bản thân cô vẫn có thể toàn tâm toàn ý bắt đầu một mối tình mới, Phó Vân cũng sẽ có người đàn bà khác ngả vào lòng, cả hai chẳng ai nợ nần gì ai hết. Cắt chẳng đứt, càng gỡ càng rối thêm.

Một người bạn trai hay người chồng tốt không phải vì anh ấy có bao nhiêu tiền, tài giỏi thế nào, tất cả những thứ ấy là việc riêng của anh ta, cái quan trọng nhất là giữa hai người có tình yêu hay không. Nếu không, cho dù đó có là Bill Gate thì cũng chẳng liên quan gì đến bạn! Điều này vô cùng chuẩn xác! Cho dù Nguyên Kiệt hay Phó Vân có ưu tú, thành đạt trên thương trường thế nào, địa vị trong xã hội có cao đến đâu đi nữa, nói cho cùng thì cô cũng chỉ là những trải nghiệm của riêng hai người họ mà thôi. Làm người phụ nữ bên cạnh họ chẳng qua được hưởng chút tiếng thơm, còn việc nâng cao chỉ số hạnh phúc và vui vẻ nhờ cái danh hão này thì có ích lợi đến mức độ nào cơ chứ? Trên thực tế, nó chẳng có mấy tác dụng.

Sau khi làm việc và gặp gỡ khách hàng xong, mấy người bạn ở đây có khuyên Hiểu Khê nên đi tham quan trang viên lâu đài Chatsworth ở quận Devon, cô liền thuê xe đi tới đây.

Khi bước vào trang viên, toàn cảnh lâu đài khiến cho Hiểu Khê vô cùng kinh ngạc, không ngờ lâu đài của quý tộc ngoài vương thất lại có thể nguy nga tráng lệ đến vậy. Trước đây, lâu đài Versailles và cung điện Mùa Hè Schloss Schonbrunn ở thành phố Viên mà cô đã từng nhìn thấy có thế nói là huy hoàng lắm rồi còn lâu đài Fontainebleau thì hơi nhỏ đôi chút. Với hoàng cung ở các quốc gia Hà Lan, Bỉ, Luxembourg, Monaco chỉ có thể gọi là tinh tế. Cung điện ở nước Đức thì đa phần mô phỏng theo kiểu dáng, phong cách của các quốc gia khác. Trong trang viên có rất nhiều đồ cổ, các phục trang phức tạp, những tấm rèm và thảm trải dày nặng, những chiếc gương và đèn treo cổ xưa, cùng với nhiều đồ trang trí quý giá khác. Cảnh vật xa hoa, lộng lẫy là vậy mà Hiểu Khê lại thẫn thờ như người mất hồn.

Bề ngoài tòa thành huyên náo, hoa lệ như thế nhưng những người phụ nữ trong này nhất định luôn luôn cảm thấy đơn độc, cô liêu. Tòa thành này có lẽ đã có lịch sử trên ngàn năm tuổi, những tấm ngói cũ kĩ xô lệch, những bức tượng sứt mẻ lởm chởm, trông chẳng khác nào một thành trì chết chóc, cần phải tu sửa, bảo trì gấp thì mới có thể hồi sinh, bừng sáng trở lại. Cô thật giống tòa thành này biết bao, nhìn thì tưởng tráng lệ, nhưng bên trong lại lạnh giá, đơn côi.

Hiểu Khê bước từng bước trên bậc đá dẫn tới cửa chính của tòa thành, từng bậc, từng bậc một, ngẩng đầu nhìn chẳng phải sẽ thấy bầu trời xanh giống như trong truyện cổ tích sao? Các bậc thang dẫn tới cổng chính của tòa lâu đài, còn những bậc thang dẫn tới trái tim một con người thì ở đâu? Nơi nào mới là điểm cuối cùng?

Trước đây, Hiểu Khê đã từng mơ ước sẽ được sống bên Phó Vân hạnh phúc, vui vẻ, nhưng dù cố gắng đến đâu, cô cũng chẳng thể công phá được cánh cửa đi vào trái tim của anh. Đúng thế, Phó Vân chưa bao giờ mở cửa trái tim chào đón cô.

Đến lúc này, cô đã thực sự mệt mỏi, cánh cổng trái tim mở ra chờ anh bước vào cũng đã đến lúc phải đóng lại rồi. Nếu không thì biết làm sao chứ? Cô đành phải đóng cửa thành lại, tự chữa lành vết thương lòng, chờ đợi một ngày nào đó, “chân mệnh thiên tử” sẽ đến gõ cửa trái tim mình thôi.

Hiểu Khê ngồi trên bậc thềm suy nghĩ rất lâu rất lâu, sau đó cô đứng dậy. Vào giây phút này, trời xanh mây trắng, đứng trước tòa lâu đài hoa lệ, nguy nga đến thế này, cô đã đưa ra một quyết định trọng đại trong cuộc đời mình.

“Mình, Đỗ Hiểu Khê, từ nay trở đi sẽ không bao giờ để cho đàn ông xỏ mũi dắt đi nữa, mình sẽ không bao giờ khóc vì bất cứ người đàn ông nào, không bao giờ đến thăm một người ở xa ngàn trùng khơi, cũng không vui buồn bất thường vì đàn ông nữa, càng không mất ngủ vì đàn ông, quyết không làm chuyện ngốc nghếch để chứng minh tấm chân tình của bản thân nữa..”

Đúng vậy, có tòa lâu đài ngàn năm tuổi này chứng giám.

Sau khi quay về Bắc Kinh, Hiểu Khê ngày càng tăng ca điên cuồng, cô lại trở về với cuộc sống độc thân và những ngày tháng không có đàn ông. Những gì sắp chào đón cô chính là ngày Quốc Khánh đơn côi, lễ Quang Côn [Là ngày lễ mang tính giải trí của thanh niên, với ý nghĩa chúc mừng những người vẫn còn độc thân. Ngày lễ Quang Côn có bốn ngày: 01/01 là lễ Tiểu Quang Côn; 11/01 và 01/11 là lễ Trung Quang Côn và ngày 11/11 là lễ Đại Quang Côn] quạnh quẽ, Tết Nguyên Đán lẻ loi, lễ tình nhân cô độc... Một mình thì một mình, Hiểu Khê cũng chẳng thèm để ý, quan tâm quá nhiều đến ánh mắt của người khác nữa.

Chín giờ tối ở văn phòng, vừa hoàn thành bản báo giá cho một khách hàng, Hiểu Khê vươn vai ưỡn người, nghe thấy bụng mình dang sôi lên kháng nghị, cô đoán chắc gói mì ăn liền lúc bảy giờ tối đã được tiêu hóa hết.

“Tuy rằng bây giờ đang thời kỳ khủng hoảng tiền tệ, nhưng em cũng không cần phải làm việc bán mạng thế đâu.” Giọng nói truyền vào từ phía cửa, Hiểu Khê giật thót người.

“Lưu tổng, dạo này có phải anh đã giảm cân rồi không, tại sao em chẳng nghe thấy tiếng bước chân của anh thế?” Hiểu Khê quay đầu lại, cố tỏ vẻ tức giận. Giữa Hiểu Khê và Lưu Hiên hiện giờ có sự ăn ý nhất định. Sự ăn ý này không chỉ biểu hiện rõ ràng trong công việc mà cả trong cuộc sống nữa. Trong cuộc sống, hai người họ luôn luôn giữ một khoảng cách an toàn ngoài công việc. Kì thực, Hiểu Khê chẳng hề phải thay đổi thái độ gì cả, hoàn toàn đo Lưu Hiên đã điều chỉnh rất tốt.

Lưu Hiên không chỉ là một cao thủ khi đàm phán, một thương nhân tinh tường, thông minh mà còn là một chuyên gia tâm lý giỏi. Những người đàn ông như vậy thường biết so sánh nặng nhẹ, để lại đường lui cho bản thân và cả người khác. Những hành động nông nổi vì tình cảm đối với một người đàn ông trưởng thành ngoài ba mươi tuổi vô cùng hiếm gặp, giống như tỉ lệ phát sinh rủi ro trong ngành bảo hiểm vậy. Hơn nữa, anh cũng giống hệt như những công ty bảo hiểm lớn mạnh, thành thục, biết cách xử lí, đền bù thế nào sau khi xảy ra rủi ro, để cho tổn thất hạ xuống mức thấp nhất. Nếu Lưu Hiên không xử lí linh hoạt, Hiểu Khê thẳng tính như vậy thì chắc chắn sẽ cảm thấy không thoải mái. Một khi đã không thoải mái, chắc chắn cô sẽ xin từ chức... Bỗng nhiên Hiểu Khê cảm thấy bản thân mình thực sự may mắn. Ít nhất cô cũng đã gặp được một cấp trên tốt.

“Hiểu Khê, em đúng là thông minh, nhanh trí, anh đã giảm được năm cân.” Lưu Hiên rất vui vẻ đi đến trước mặt Hiểu Khê.

“Ây da, là động lực gì khiến anh giảm được đến năm cân thế? Đằng sau nhất định có ẩn khuất gì đó.” Hiểu Khê trêu chọc.

“Ừm, anh... sắp kết hôn rồi.” Nửa câu trước anh còn hớn hở, tươi vui, nửa câu sau âm điệu đột nhiên trầm lắng lại.

Hiểu Khê ngây người thẫn thờ. “Lưu Hiên sắp kết hôn rồi, anh sắp kết hôn rồi.” Hiểu Khê không ngừng nhắc đi nhắc lại câu này trong lòng. Chiếc thiệp đỏ tươi đặt ngay trên mặt bàn, Hiểu Khê nhìn qua tấm thiệp báo hỉ, màu đỏ nhức mắt biết bao!

“Chúc mừng anh nhé, người có tình cuối cùng cũng trở thành phu thê.” Hiểu Khê nhanh chóng đưa tay ra muốn bắt tay chức mừng Lưu Hiên, nhưng tay cô cứ ở mãi giữa khoảng không, mãi chẳng đợi được bàn tay anh đáp lại.

“Hiểu Khê, không phải người có tình cuối cùng cũng trở thành phu thê mà chính xác là người có duyên cuối cùng cũng nên nghĩa vợ chồng.” Giọng nói của Lưu Hiên trầm lắng, ánh mắt sâu thẳm nhìn chăm chăm vào khuôn mặt Hiểu Khê. Bỗng chốc, mặt cô đỏ bừng lên, cô vội vàng nhìn vào đống tài liệu trên bàn trốn tránh.

“Hiểu Khê, anh không đến đây để làm rối loạn tâm trạng của em. Anh đã suy nghĩ về quyết định này từ rất lâu, cô ấy đã chờ đợi quyết định này của anh suốt năm năm nay. Anh nghĩ, bây giờ chính là lúc trao gửi cô ấy một lời hứa chân thành. Anh không hề đặt quá nhiều kì vọng vào hôn nhân, chỉ đơn giản là muốn tìm một người để chung sống. Cho nên, anh phải nói lời chào tạm biệt mãi mãi với Hiểu Khê trong lòng mình thôi.” Lưu Hiên nhìn người phụ nữ trước mặt một cách chân thành, say đắm, người phụ nữ đã khiến anh rơi vào vòng xoáy tình yêu bấy lâu nay.

“Em chỉ là một con suối nhỏ [Tác giả chơi chữ: “Khê” trong tên “Hiểu Khê” nghĩa là con suối], còn anh mãi mãi thuộc về đại dương bao la.” Hiểu Khê khẽ khàng nói, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt của anh.

“Hiểu Khê, hãy chấp nhận lời thỉnh cầu cuối cùng của anh được không? Từ nay về sau, anh không bao giờ còn lí do để ôm em vào lòng nữa, hãy cho anh ôm em lần cuối, được không?”

Cô không nói gì.

“Hãy đồng ý đi, Hiểu Khê!”

Anh còn chưa nói hết, Hiểu Khê đã ngẩng đầu, đưa hai tay ôm lấy anh. Lưu Hiên nhanh chóng ôm chặt cô vào lòng mình. Chỉ là ôm nhau thôi nhưng Hiểu Khê hoàn toàn có thể nghe thấy nhịp đập trái tim anh. Khoảng hai phút sau, Lưu Hiên bỏ tay ra. “Hiểu Khê, tạm biệt em.” Sau đó, anh quay người bước đi. Khoảnh khắc đó, dưới ánh đèn, Hiểu Khê nhìn thấy giọt lệ như pha lê đọng ở khóe mắt anh.

Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời, Hiểu Khê nhìn thấy một người đàn ông rơi lệ, hơn nữa còn rơi lệ vì cô, bởi cô đã đồng ý trao cho anh một chiếc ôm, hoàn thành mong muốn của anh. Trước khi quen biết Nguyên Kiệt, cô còn chẳng thèm cho bất cứ người đàn ông nào cơ hội được rơi lệ trước mặt mình.

Hiểu Khê lặng lẽ nhìn theo bóng dáng Lưu Hiên rời đi, trong lòng đan xen biết bao nhiêu cảm xúc phức tạp. Trước mặt người mình yêu thương, con người ta thường vô cùng bé nhỏ, nhiều khi chỉ là một cái ôm thôi cũng xa xỉ vô cùng. Đúng vậy, tạm biệt Lưu Hiên, à không, Lưu Hiên, em hi vọng anh sẽ hạnh phúc. Từ nay trở đi, người đàn ông này mãi mãi thuộc về một người phụ nữ khác, trong lòng Hiểu Khê bỗng trỗi dậy đôi chút cảm thương. Vào lúc bản thân cô thực sự trở về trạng thái độc thân thì Lưu Hiên lại sắp kết hôn cùng người khác. Xem ra cô và Lưu Hiên thực sự không có duyên phận với nhau.

Sau khi tan làm, cô không còn chỗ nào để đi ngoại trừ căn nhà của mình. Nhưng lúc này, cô thực sự không muốn về nhà. Một mình cô đơn đi trên các con phố không mục dích, đôi lúc cô vô tình dẫm lên chân người khác, cũng có lúc lại bị người khác vô tình dẫm phải chân.

Chiếc túi Hermes được in trên tấm poster ở sạp báo cuối phố lập tức cứu thoát Hiểu Khê ra khỏi mọi nỗi lạc lõng đơn côi. Đó chính là hai kiểu túi Kelly và Birkin kinh điển! Hermes, giấc mộng của biết bao người phụ nữ trên thế giới này! Cho dù có tiền cũng chưa chắc đã mua được. Ngay cả khi đã được vào trong Waiting list, vẫn còn phải xem thân phận của bạn có đủ xứng tầm với chiếc túi Hermes hay không.

Mỗi lần nhìn thấy ngôi sao Victoria Beckham không ngừng thay đổi chiếc Birkin để kết hợp cùng quần áo, Hiểu Khê lại cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ. Chiếc túi đó chứa đựng biết bao khí chất cao sang, Hiểu Khê luôn mơ đến một chiếc túi như vậy. Nếu có một ngày, bản thân cô có thể có được một chiếc Birkin, phải chăng cô cũng đạt được thành công như mong muốn? Nếu đã không có đàn ông thì có được một chiếc túi như thế cũng là quá tốt rồi. Đến lúc bản thân mình có một chiếc túi như vậy rồi thì còn sợ gì không có đàn ông chứ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.