Cảm Lạnh Mùa Hè

Chương 3: Chương 3: Những hồi ức đó đã qua rồi




Có lẽ tôi giống như hệ thống máy vi tính, khi bộ nhớ đầy thì phải xóa bỏ bớt một số tập tin rác. Đối với những hồi ức đã qua đó, không đáng nhắc lại nữa. Khi ổ cứng được xóa bớt mới có thể ghi thêm những dữ liệu mới.

Ngày đầu tiên đi làm, ngay cả một kẻ vô tâm vô tính cũng phải biết là không nên đi muộn, thực tế, tôi rơi vào trường hợp đó. Tai nạn ngoài ý muốn này tất nhiên đã khiến cho các sếp không hài lòng về tôi. Tôi cũng cảm thấy oan ức, tủi thân, không biết phải nói gì để tự an ủi mình. Đúng rồi, những việc như thế này không cần an ủi rồi cũng sẽ qua.

Mỹ Tuệ xung phong đảm nhiệm chân nhân viên kinh doanh, còn tôi nhận việc theo đúng chuyên môn của mình. Công việc thiết kế đồ họa này đối với tôi mà nói đơn giản như không. Đương nhiên nói như vậy cũng có chút khoe khoang. Nếu như bắt Mỹ Tuệ ngồi im trong văn phòng cả ngày thì cô ấy chỉ cần động ngón tay là không biết sẽ gây ra những rắc rối gì. Còn tôi không muốn cả ngày phải phơi mặt ở ngoài đường.

Trong văn phòng nữ nhiều nam ít, chỉ có mấy nhân viên nam cả ngày bị coi như vật tế thần. Tôi nghĩ đi nghĩ lại cũng không tài nào hiểu nổi, thế giới này thiếu đàn ông đến thế hay sao?

Đúng, đàn ông trên thế giới không thiếu. Vậy sao Hứa Y Thần ngươi còn sợ chưa dám buông tay vứt bỏ tên khốn Y Dương kia đi?

Tôi không thể trả lời.

Đi làm được mấy ngày, công việc còn chưa quen lắm, Mỹ Tuệ những ngày này cũng không biết bận việc gì mà không thấy bóng dáng đâu.

Sáng sớm, tôi vừa uống sữa vừa in bản vẽ. Bản nội quy của văn phòng có nêu rõ, trong giờ làm việc, nghiêm cấm nhân viên ăn đồ ăn vặt, ăn bữa phụ. Điều đó đương nhiên tôi biết, nhưng ai bảo mấy hôm nay trưởng phòng của tôi đang nghỉ phép, không xuất hiện, lúc nói những lời này, tôi đã uống xong cốc sữa nóng.

“Đây là trưởng phòng Hứa của chúng ta, cùng họ với chị đấy.” Chớp mắt, Lão Lý đã đứng đối diện với tôi, sau lưng còn có mấy cô nàng xinh đẹp.

Tôi đặt chiếc cốc không trong tay xuống, khẽ mỉm cười với trưởng phòng Hứa. Mà nói đến là đến, không thèm báo trước một câu. Lão Lý này cũng thật là, chẳng biết ăn nói gì cả, lại còn giới thiệu là sếp cùng họ với tôi nữa chứ, thật là không nể nang ai cả. Bỗng nhiên tôi cảm thấy có chút ghen tị, có lẽ vì cô Hứa ấy đẹp hơn tôi, cũng có thể vì cô Hứa ấy có chức vụ cao hơn tôi. Đại khái là lòng tôi bỗng bùng lên ngọn lửa ghen tị, may mà tôi đã kịp thời dập tắt nó. Nói thật là, tôi cũng muốn giả làm người có chút chức tước, để thử xem lãnh đạo người khác với bị người khác lãnh đạo khác nhau như thế nào?

“Làm việc cho tốt nhé. Đừng khiến tôi thất vọng.” Đúng là “điểu nhân” (Có nghĩa là “người chim”, là tiếng long, xuất phát từ cách gọi mới trên mạng, chỉ những người nhân phẩm có vấn đề, keo kiệt, hay làm phiền người khác), mới gặp đã muốn dọa đuổi tôi. Người ta nói, có cánh chưa chắc đã là thiên sứ, có thể là “điểu nhân”, mà có khi cô ta còn chẳng phải là “hảo điểu” nữa ấy chứ.

Quay về bàn làm việc, tôi không khỏi nghĩ lại cảm giác lúc cô Hứa đó nói những lời ấy với tôi, miệng nam mô bụng bồ dao găm, thật khiến người ta phải ghét. Lẽ nào, cứ đeo kính thì là tiến sĩ hay sao?

Hơn ba giờ chiều, điện thoại đột nhiên đổ chuông, là Hứa Y Nam, ông anh này mà tìm tôi, chắc chắn không có chuyện gì tốt đẹp.

“Y Thần, em có bận gì không?” Điện thoại vọng đến tiếng ồn ào, chắc anh ấy đang đứng ở một khu phố rất náo nhiệt.

“Đang đi làm.” Tôi uể oải đáp lại.

“Ngày mai là sinh nhật của Hiên Hiên rồi, em giúp anh đi chọn một món quà nhé. Anh nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có phụ nữ mới hiểu phụ nữ thích gì, nói gì thì nói em cũng có một nửa là phụ nữ mà.” Câu nói này của Hứa Y Nam tôi nghe thấy có ba chỗ sai, lưng tôi đẫm mồ hôi, tức đến ói máu.

“Hứa Y Nam, anh đừng gọi kiểu buồn nôn ấy có được không? Cái gì mà Hiên Hiên, thật là muốn ói. Còn nữa, cho dù phụ nữ có thể hiểu được phụ nữ thì em cũng không thể hiểu được suy nghĩ của phu nhân nhà anh đâu. Cuối cùng, cái gì mà một nửa là phụ nữ, lẽ nào em anh không phải là phụ nữ à?” Tôi lần lượt phản bác những chỗ sai trong câu nói đó của Hứa Y Nam. Con người mà, ai mà không muốn bảo vệ quyền lợi và hình ảnh của mình?

“Em làm ở đâu? Anh sẽ tới đón em!” Đầu dây bên kia, anh ấy yên lặng một lát, giọng nói đã dịu đi rất nhiều.

“Viễn Dương, đường Nghi Tân.” Nói xong, tôi cúp máy.

Đợi đến n phút sau, tôi trốn làm chạy xuống dưới lầu đợi ông anh đáng ghét ấy. Vừa đợi vừa nghĩ, lẽ nào tôi không giống phụ nữ, tôi bèn soi vào cửa kính tòa nhà kiểm tra một lượt từ trên xuống dưới, tôi thấy mình chỗ nào cũng giống phụ nữ, mà còn là một thục nữ nữa. Hứa Y Nam, cái tên xấu xa này, tính cách tôi không tốt thì nói thẳng ra, lại còn dám bảo tôi là phụ nữ một nửa, lẽ nào tôi là ma nữ trong truyền thuyết? Đột nhiên, một anh chàng đẹp trai từ trên lầu đi xuống, tôi vội vàng che giấu sự giận dữ.

Câu nói đó của Hứa Y Nam cũng chẳng có gì nghiêm trọng lắm, thế mà hại tôi buồn rầu mất mười bảy phút.

Không lâu sau, từ xa tôi đã nhìn thấy ông anh trai lái chiếc xe Alto màu trắng không cũ cũng không mới, từ từ tiến về phía tôi.

Sau khi lên xe, tôi lại một lần nữa mang thắc mắc của mình nói lại với anh ấy, rằng tại sao xe Alto không có cách nào biến thành xe Audi. Anh ấy thản nhiên quẳng lại cho tôi một câu trả lời gây sốc nặng: “Vợ anh chỉ thích ngồi xe Alto.”

Tôi đã từng gặp qua loại người không biết xấu hổ nhưng chưa từng gặp loại nào đặc biệt không biết xấu hổ như anh trai tôi thế này. Thiên hạ làm gì có người phụ nữ nào thích ngồi xe Alto mà không thích ngồi xe Audi chứ?

Anh ấy cười “hi hi” một tiếng khiến tôi có chút bực bội.

Chúng tôi đến cao ốc Vinh Thịnh, lâu lắm rồi không đi mua sắm, lúc có tâm trạng thì không có thời gian, còn lúc có thời gian thì không có tâm trạng, tóm lại, chuyện là như vậy đấy.

Tôi đi xuống khu bán đồ trang sức ở dưới tầng trệt, thấy một chiếc lắc tay gắn kim cương rất vừa ý, nhưng khi nhìn thấy giá tiền trên đó thì chưa kịp lấy ra đeo thử đã vội vàng bảo nhân viên bán hàng đặt trở lại quầy.

Xem chừng năm nay tôi làm không đủ tiền mua nó rồi, muốn trông đợi vào người khác cũng không được, vậy thì tôi chỉ còn cách cố gắng kiếm tiền thôi. Tôi giơ tay làm điệu bộ chiến thắng. Go! Go! Cố lên!

Hứa Y Nam thấy biểu hiện kỳ quái trên mặt tôi bèn kéo kéo tay áo tôi hỏi có chuyện gì. Tôi dùng tay ra hiệu ba lần, cuối cùng anh ấy cũng hiểu cái lắc đó giá chín nghìn chín trăm tám mươi đồng, anh chàng này thật là tối dạ quá đi. Tôi bắt đầu nghi ngờ chúng tôi có phải do cùng một mẹ sinh ra.

Còn chưa ra khỏi cửa, anh ấy đã như một tên bắt cóc, lôi tôi trở lại bên trong, làm tôi bị một phen choáng váng.

Tôi chán nản hỏi anh ấy bị làm sao, anh ấy nắm tay tôi lôi đi, giống như một tên trộm nói với tôi: “Đắt một chút không vấn đề gì!”

Nhân viên bán hàng cẩn thận lấy ra chiếc lắc tay đó, ướm thử lên tay tôi. Thiết kế độc đáo đặt lên đôi tay trắng hồng của tôi lại càng bội phần độc đáo. Lúc này lòng tự ái của tôi dâng lên, Hứa Y Nam gõ vào đầu tôi một cái. Cho dù là không phải mua cho tôi, nhưng trước tiên cũng phải thỏa cơn nghiền cái đã, như thế cũng không được hay sao?

“Hứa Y Nam, anh không định cho em thử mỗi một chiếc này đấy chứ?” Tôi vỗ vỗ vai anh ấy, dáng vẻ như làm nũng.

“Em thế đủ rồi đấy. Đã có bạn trai cớ gì còn quay sang bắt vạ anh. Đợi khi em ế chồng, lúc đó anh trai đây sẽ mua cho em một cái y như thế này.” Anh ấy xoa dịu tôi qua loa như vậy, thật là bực mình quá đi. Nhưng dù sao chúng tôi cũng cùng chung sống hai mươi mấy năm qua, rõ ràng là anh em thân thiết, tôi làm sao mà oán hận anh ấy được?

“Hứa Y Nam, anh giỏi lắm, đợi đến ngày em kết hôn, nhất định em sẽ mua sợi dây đáng giá hơn đây gấp một trăm lần.” Tôi tức giận đá mạnh vào chân anh ấy rồi bỏ mặc anh ấy một mình đứng tại chỗ, rú lên như một con ác thú.

Hứa Y Nam cũng là trốn việc đến đây, sau khi đưa tôi về chỗ làm anh ấy lái xe đi luôn. Trước khi đi còn cẩn thận nhắc lại với tôi, mai là sinh nhật của Hàn Cần Hiên, bất luận có xảy ra chuyện gì cũng phải có mặt, cho dù đó là bão tuyết hay động đất, sóng thần…

Tôi nghe mà đầu óc loạn hết cả lên, gật đầu như một con ngốc, mãi tới khi chiếc xe Alto mất dạng trên đường thì mới lấy lại được tinh thần để bước lên lầu.

“Y Thần, cô về rồi, may quá, trưởng phòng tìm cô ba lần rồi đấy. Tôi nói cô cùng với Ngải Tân bàn chuyện thiết kế, biết thế rồi cô tự cân nhắc nhé.” Lão Lý nói những lời này với vẻ mặt rất nghiêm trọng, xong rồi bỏ đi luôn.

Tôi gõ cửa phòng trưởng phòng, lúc này sự sợ hãi làm tim như muốn nhảy lên tận cổ. Không biết tôi sẽ bị mắng thế nào đây, lòng bàn tay toát mồ hôi. Sau khi vào phòng, thái độ của trưởng phòng rất tốt, chỉ tôi ngồi xuống, nói rằng thái độ làm việc cũng như chất lượng công việc tôi trong thời gian qua đều rất tốt. Trái tim tôi cuối cùng cũng đã trở về lồng ngực, tôi thở phào nhẹ nhõm. Sau đó tôi thầm nghĩ, vì công việc tôi đã phải làm ngày làm đêm, đâu có dễ dàng gì. Trưởng phòng nói, tôi sẽ được tăng lương, mọi oán giận trong lòng tôi bỗng chốc tiêu tan hết, và còn cảm thấy trưởng phòng là người phụ nữ đẹp nhất trên thế giới này.

Tan làm, trên đường về, tôi đi qua trung tâm mua sắm, đột nhiên nhớ ra mai là sinh nhật Hàn Cần Hiên, chẳng phải tôi cũng phải tặng quà hay sao? Chết tiệt, lại phải vung tiền rồi. Có chị dâu cũng thật là phiền toái quá đi. Do dự hồi lâu, tôi quyết định mua mỹ phẩm tặng chị ấy. Tôi còn nhớ lần trước về nhà đã để ý thấy chị ấy dùng hãng này, không thể sai được.

Thật là xót ruột quá, nửa tháng lương của tôi thế là đi tong rồi!

Về đến nhà, tôi cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Người đau như vừa bị đánh, toàn thân mềm nhũn, không còn chút sức lực. Cả ngày bôn ba như thế, kết quả là còn chưa có gì vào miệng. Tôi cứ nghĩ cứ nghĩ rồi ngủ thiếp đi.

Hôm nay là thứ bảy, được nghỉ làm, tôi xuống siêu thị dưới tầng trệt mua bao nhiêu rau xanh và hoa quả tươi. Thi thoảng làm người phụ nữ nội trợ cũng chẳng có gì là không tốt cả.

“Tất cả là ba mươi bảy đồng mốt”, cô nhân viên thu ngân tươi cười nói với tôi. Nhưng tôi tìm khắp các túi mà không có một hào lẻ nào, thật sự là muốn hỏi cô thu ngân trước mặt “Ba mươi bảy đồng có được không?”, nhưng nhìn thấy phía sau mình hàng dài người xếp hàng đợi thanh toán, câu nói đó lên đến miệng lại bị nuốt ngược trở lại. Cô thu ngân có vẻ thiếu kiên nhẫn, ngoẹo cổ nhắc nhở: “Xin nhanh cho.” Tôi đỏ mặt, có chút xấu hổ. Cuối cùng, câu nói “đi đến trước núi ắt có đường” đúng thật, một cô phía sau đã cho tôi một hào. Tôi vội vàng thu dọn đồ, khom người, cúi đầu nói cảm ơn cô ấy. Điệu bộ hệt như con chó Bun nịnh chủ.

Cô nhân viên thu ngân nhận tiền, thanh toán cho tôi, tôi cầm theo hóa đơn rồi đi ra.

Bạn nói sống trên đời này không có tiền làm sao sống được. Trước đây lúc đi siêu thị toàn là Y Dương trả tiền, cho nên tôi không bao giờ quan tâm đến giá cả. Đều tại cái đồ nghiệt chủng Y Dương ấy mà tôi rơi vào tình cảnh dở sống dở chết như ngày hôm nay.

Nếu không có một hào đó, nếu như không có ai chịu giúp đỡ như cô người lạ ấy, tôi sẽ phải làm thế nào?

Tôi nhàn nhã xách túi đồ vừa mua đi về nhà.

Lấy dưa chuột ra, cắt vài ba lát mỏng để đắp mặt.

Đột nhiên có tiếng chuông cửa. Cái người này đến thật không đúng lúc, không thấy là tôi đang đắp mặt nạ hay sao? Tôi giơ hai chân khua khua dưới gầm sofa tìm dép, bước một bước một chậm rãi ra mở cửa. Tay tôi hết chắn rồi lại giữ, vậy mà vẫn có hai lát dưa chuột trên trán bị rơi xuống.

“Tôi đến đây, làm gì mà gấp như đi đầu thai thế!” Nửa sau câu tôi càng nói càng nhỏ, có lẽ chữ cuối cùng người đứng ngoài cửa kia không thể nghe thấy.

Sau khi cửa mở ra, tôi thấy đứng đợi ngoài cửa là một cậu thiếu niên với dáng vẻ rất hăm hở. Dưới cằm thấy bộ râu mờ mờ, có vẻ như cậu ta đang tuổi dậy thì. Tôi bừng tỉnh nhận ra cậu nhóc này.

Cậu ta rõ ràng bị dáng vẻ của tôi dọa cho sợ hãi, theo phản xạ tự nhiên lùi về sau một bước. Thật là, kinh khủng đến thế cơ à? Tôi vội vàng gỡ những lát dưa chuột trên mặt xuống, giống như vì nó đã dọa cho cậu ta thành như thế kia.

“Xin hỏi, chị có phải là Hứa Y Thần không?” Cậu ta hỏi bằng giọng rất trầm, dáng vẻ như đã quen hơn.

“Vâng, là tôi.” Sau khi mời cậu ta vào nhà nói chuyện, tôi mới biết, cậu ta là người của Công ty nước uống tinh khiết Tứ Hải, cách đây hai ngày tôi có qua bên đó đặt hàng nước uống của họ trong vòng một năm, thật không ngờ họ cho người tới ký hợp đồng nhanh như vậy.

Nói đùa, có ai nhìn thấy tiền mà lại không hành động mau lẹ không?

Tôi nhận lấy cây bút cậu ta đưa cho, ký tên mình vào tờ hợp đồng. Thực ra tôi muốn giữ cậu ta ở lại đây một chút để xua tan cảm giác cô đơn lúc này, nhưng lại không có cách nào mở miệng, có lẽ người này không thích hợp để trò chuyện.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, có chút cảm thấy tiếc quả dưa chuột vừa nãy. Miệng lẩm bẩm tự nhủ phải hết sức tiết kiệm, tiết kiệm. Đầu tiên sẽ không la cà đến quán Mc Donald bỏ ra mười hai nhân dân tệ để mua nước coca đóng trong cốc nhựa, khoan khoái uống hết rồi đặt chiếc cốc rỗng không lên trên mặt bàn, ngắm nhìn như đang thưởng thức một cổ vật.

Tóm lại, lãng phí cũng là phạm tội, tôi đồng ý với chính sách tiết kiệm.

Anh chàng kia đã xuống dưới lầu, đứng bên cạnh chiếc xe máy vừa cũ vừa nát, sau đó cậu ta đội mũ bảo hiểm lên đầu, gạt cần đạp cho xe nổ, đạp đến mấy cái xe mới nổ, xem chừng cái xe này đã đến hồi thanh lý. Nhìn theo bóng dáng cậu ta từ phía sau, tôi lại nhớ tới Y Dương, cũng gầy như thế, cũng cao như thế, đến cả nụ cười của cậu ta cũng giống nụ cười của Y Dương xấu xa. Tôi rất hay như vậy, nên phải cố ghìm những suy nghĩ ấy lại, không cho chúng nổi lên, cố giữ trạng thái cân bằng.

Ở nhà cả ngày trời, cảm thấy đầu óc mụ mẫm, tôi đang tính xuống dưới lầu đi dạo vài vòng trong công viên gần đó. Nhưng chưa kịp ra khỏi cửa đã đụng phải cái người đã mất tăm mất tích mười mấy hôm nay – Tư Mỹ Tuệ.

“Đại đại nhân giá lâm, chẳng hay có việc gì quan trọng vậy ạ?” Tôi nhướng lông mày, nghiêng mắt hỏi cô ấy.

“Được rồi, cậu không phải mỉa mai thế nữa, mau… phải…” Cô ấy vừa thở hổn hển vừa vỗ vỗ vào ngực. Suýt quên chưa nói, cô ấy vừa chạy như bay đến đây. Tốc độ đó có thể sánh ngang tốc độ của quán quân đường chạy marathon.

Mỉa mai? Tôi? Thói mỉa mai và tôi có thể nào gắn liền với nhau? Tôi lắc lắc đầu, có chút không vừa ý.

“Y Thần, tối nay tớ có một buổi chiêu đãi, nói gì thì nói cậu cũng nên đi cùng tớ.” Cô ấy cười hi hi, giọng điệu vô cùng ấm áp nhưng cũng rất khách khí.

Tôi trợn mắt, lấy tay tự chỉ vào mũi mình: “Tớ? Bộ phận kinh doanh các cậu và bộ phận thiết kế bọn tớ nảy sinh quan hệ gì à?” Sau khi hỏi xong, tôi tự cảm thấy mình có chút ngốc nghếch, nghĩ gì mà lại hỏi tên “điểu nhân” đó câu này chứ.

Mỹ Tuệ đặt mông lên sofa, hiện rõ là có chút lo lắng, hai mắt không kìm được hai hàng lệ chảy xuống.

“Một xu quan hệ cũng không có, là bạn bè giúp nhau, cậu đi hay không đi?” Cô ấy hỏi tôi với vẻ mặt đau khổ.

Tôi thừa nhận Mỹ Tuệ tuyệt đối không cưỡng bức quyết định của tôi. Vâng, tôi nhấn mạnh lại một lần nữa, tuyệt đối không có. Nhưng căn cứ vào ngữ khí câu hỏi ấy, tôi có thể không đi được sao?

Nha đầu đó quay sang cười cười với tôi, rồi lập tức kéo tôi chạy đi. Thật không may, tôi không phải một người đàn ông, cũng không cung kính quỳ nhận ân sủng của nha đầu điên này ban xuống. Còn chưa kịp thay quần áo, tôi đã bị cô ấy lôi ra đến cổng.

Thành thật mà nói, tôi không thích những buổi chiêu đãi xã giao như thế này lắm, lại còn phải diễn vai nghiêm trang đạo mạo nữa chứ. Nhưng vì cuộc mưu sinh, chúng ta có lúc phải gạt sang một bên những điều chúng ta thích, chấp nhận cúi đầu làm những điều chúng ta ghét.

Đẩy cửa bước vào, tôi phát hiện hai chúng tôi đến muộn, khách đã ngồi kín quanh bàn tiệc, hai cái ghế mới được mang thêm ra. Tôi gượng gạo nở nụ cười xã giao với từng người không quen biết, nụ cười đó gượng gạo tới mức cứng ngắc.

Tôi gãi gãi đầu, dáng vẻ bối rối kiểu không biết phải làm thế nào. Đối diện với những gương mặt xa lạ trên bàn ăn, tôi đột nhiên chẳng biết nói gì, càng không biết phải xưng hô thế nào.

Đúng rồi, lúc này tập trung ăn uống là tốt nhất.

Mỹ Tuệ ngồi bên cạnh tôi, lễ phép đứng lên nâng chén kính rượu từng người một. Tôi phát hiện, nha đầu này bỗng dưng biến thành con người thành thục lễ nghi. Cung cách giao tiếp, thật khiến cho người ta cảm phục.

Lúc ngồi xuống, cô ấy ghé tai tôi thì thầm một câu: “Lát nữa, thấy tớ chịu không nổi, cậu phải thay tớ biết chưa?”

Tôi đã sớm biết ngay mà, thiên hạ không có bữa ăn nào miễn phí. Nghĩ tới lúc nha đầu đó uống say đã là sáng sớm ngày mai, toàn thân tôi bỗng nổi da gà.

Mỹ Tuệ giống như một tay lão luyện trên thương trường, ăn nói rất trơn tru. Nghe những lời khách sáo đó khiến tôi hận một nỗi trước đó đã quên không đút hai cục bông vào tai. Tôi giống như một thính giả đi nghe nhạc nhưng lại vào nhầm phòng, dáng vẻ rất khổ sở.

Người ngồi quanh bàn tiệc không nhiều cũng không ít, ước chừng khoảng mười một mười hai người.

“Sở trưởng Lưu, ly này kính huynh. Sau này có chuyện gì, xin nhờ được quan tâm, chiếu cố. Tiểu đệ cạn trước rồi, phần huynh xin tùy ý.” Chỉ nghe thấy người đàn ông gày gò ngồi bên trái tôi đứng dậy chúc rượu người đàn ông phúc hậu đó.Sở trưởng? Là sở trưởng của sở nào vậy? Sở cảnh sát hay sở vệ sinh? Lúc này ngoại trừ hai danh từ đó, tôi tuyệt không thể nhớ được bất cứ danh từ nào khác. Đương nhiên từ sở vệ sinh có một số chỗ nghe không được nho nhã cho lắm.

Không lâu sau, các món ăn nhất loạt được mang ra. Nhân viên phục vụ mặc váy đồng phục đỏ, đi lại xiêu xiêu vẹo vẹo. Đương nhiên, mấy chuyện tôi vừa nói không phải là vấn đề quan trọng, tôi chỉ muốn chứng thực có đúng là trên tay cô ấy đang bê một đĩa tôm hùm hay không thôi. Lúc khẳng định mắt tôi không nhìn nhầm, tôi chuyển đĩa tôm hùm đó đến trước mặt mình để tôi không phải mỏi mắt nhìn nó nữa.

Các bạn cứ bàn chuyện làm ăn của các bạn đi, đừng để ý đến tôi làm gì, bà cô đây sẽ không khách khí đâu.

Tôi sử dụng tốc độ sấm chớp, gắp một nhát ba con tôm vào bát. Số tôi đúng là sung sướng về đường ăn uống!

Y Dương, anh thật đen đủi, ai bảo anh lại chia tay bà cô đây. Giả sử chúng ta vẫn còn yêu nhau, bà cô đây nhất định sẽ vứt bỏ liêm sỉ lấy phần về cho nhà ngươi tha hồ tận hưởng.

Vậy là tôi vừa nghe bọn họ chúc tụng nhau vừa bóc tôm ăn, thi thoảng còn nổi hứng quay sang Mỹ Tuệ nha đầu đó nâng ly. Tóm lại, tôi yên tâm ăn uống là do không biết có người để ý tới mình.

Không lâu sau, mơ hồ nghe thấy tiếng chuông điện thoại, tôi liếc qua màn hình, là Hứa Y Nam. Tôi đột nhiên nhớ ra một chuyện, hôm nay là sinh nhật Hàn Cần Hiên, thầm nghĩ, thôi xong rồi, tôi đã hứa với anh ấy là sẽ về tham dự sinh nhật vợ anh ấy. Nhưng bây giờ không còn kịp đến nữa rồi. Chuông điện thoại vẫn réo rắt vang lên không ngừng, tiếng cười nói chúc tụng trên bàn tiệc át cả tiếng chuông điện thoại, lúc này chẳng có ai quan tâm là điện thoại của ai nữa. Đã sai rồi chỉ còn biết tiếp tục sai thôi, tôi đơn giản chỉ là tháo pin điện thoại ra.

Sau khi ngồi xuống tôi mới phát hiện đĩa bên cạnh tôi đựng đầy vỏ tôm, từng đống từng đống một, giống như một ngọn đồi nhỏ. Tôi không biết liêm sỉ, cúi đầu, lặng lẽ gạt đống vỏ tôm xuống đất.

Đây không gọi là không có tố chất, mà gọi là không có triển vọng. Lẽ nào Hứa Y Thần tôi thông minh tuyệt đỉnh lại không biết là xén lông cừu không thể chỉ xén một con. Hoặc là trong mắt mọi người tôi giống như là một con mèo lười biếng, tham ăn, làm một con mèo có gì không tốt đâu. Cũng giống như cái vòng tay đó, thế giới này đâu thể thiếu mèo được.

Đột nhiên tôi có cảm giác lúc này Hứa Y Nam nhất định đang nguyền rủa tôi. Lúc định thần lại, vừa hay thấy Mỹ Tuệ nâng ly, cô ấy không uống nhiều, xem ra vẫn còn rất tỉnh táo. Tôi rất ngưỡng mộ tửu lượng của cô ấy, tốt đến kinh người. Sau khi kết thúc “công việc” ăn uống, khách khứa “nhà ai người ấy về, mẹ ai người ấy tìm”. Đương nhiên, nhà tôi, có một mình tôi thôi.

Tư Mỹ Tuệ, cậu hại chết tớ rồi!

Về đến nhà tôi mang hộp phấn Oupolai (Tên một hãng mỹ phẩm nổi tiếng của Trung Quốc) treo lên cánh cửa chống trộm, ngày mai phải dậy sớm mang đi tặng mới được, tránh để lâu lại quên mất.

Sau khi mở nguồn máy điện thoại, tôi còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý, điện thoại đã rung ù ù và báo: “Bạn có tin nhắn mới, mời đọc tin.”

Điện thoại báo có chín cuộc gọi nhỡ của Hứa Y Nam, cuối cùng là một tin nhắn ngắn mới gửi: “Nha đầu thối, gặp sẽ tính sổ.”

Tôi vội vàng bấm phím soạn tin nhắn lại: “Anh trai yêu quý, oan cho em.” Soạn xong, ngập ngừng một hồi rồi lại không gửi, sau đó tắt máy.

Tục ngữ dạy rất đúng, giải thích phải đợi thời cơ. Tôi sợ dùng cách này sẽ khiến Hứa Y Nam, tên đó thẹn quá hóa giận, có thể làm tôi không có cơ hội nhìn thấy ánh dương ngày mai. Xem chừng tên tiểu tử này thật sự đang rất giận.

Được rồi, kệ anh ấy. Việc ngày mai để ngày mai giải quyết, tạm thời dẹp nó qua một bên để ngủ cho ngon cái đã. Nghĩ vậy rồi tôi úp mặt xuống gối, ngủ một mạch đến sáng hôm sau.

Gần trưa, lúc tôi về nhà, là về nhà mẹ tôi, lúc lấy chìa khóa từ túi xách ra để mở cửa tôi mới phát hiện mình quên mang chìa khóa. Tôi đành ấn chuông cửa, người ra mở cửa là chị dâu Hàn Cần Hiên.

Chị ấy tươi cười mở cửa cho tôi, sau đó còn chạy đi lấy cho tôi một cốc coca, thật là người tốt. Sinh nhật chị ấy tôi không đến dự mà còn có thể tươi cười đón tiếp tôi nồng hậu như thế này, thật là tốt tính. Có lẽ chị ấy vốn cũng không hy vọng tôi sẽ đến.

“Hàn Cần Hiên, anh em đâu?” Bất luận thế nào tôi cũng phải tìm đến “kẻ địch” trước tiên. Chị dâu vừa lau sàn nhà vừa chỉ tay vào phòng trong.

Tôi đưa tặng chị ấy quà sinh nhật, quan sát dáng vẻ tươi cười của chị ấy. Lúc này Hứa Y Nam cũng từ trong nhà đi ra. Mặt anh ấy còn ngắn hơn cả mặt con lừa. “Giỏi lắm, Hứa Y Thần, em nói xem, hôm qua vì sao không đến?” Anh ấy như là quản ngục ngồi xuống cạnh tôi, nhổ miếng dưa chuột đang nhai trong miệng ra, đưa đến trước miệng tôi, thật sự là kinh chết đi được. Tôi không thèm quan tâm đến mấy hành động biến thái của anh ấy, lẳng lặng ngả đầu ra sau sofa. Tôi nhớ đến một câu nói trong tiểu phẩm, đều là người một nhà, nhường nhịn nhau một chút có gì là ghê gớm.

“Hôm qua em có người bạn bị viêm ruột thừa cấp tính phải cấp cứu.” Tôi vội vàng giải thích lý do, nói trôi chảy không hề vấp váp, Hứa Y Thần bây giờ nói dối không còn biết đỏ mặt nữa.

Đang nói đến đây thì bố tôi về. Kể từ khi vị nhân sĩ không chuyên này say mê cái quỹ gì đó, gặp ông ở nhà còn khó hơn gặp lãnh đạo cấp cao.

Tôi từ sofa bật dậy, chạy đến trước mặt ông: “Thế nào rồi bố, có kiếm được không ạ?” Thấy tôi tích cực hưởng ứng chính sách quốc gia như vậy, bố tôi liền cười ha ha.

“Nha đầu này biết quan tâm tới bố từ khi nào thế? Từ nhỏ tới lớn, có bao giờ thấy con hỏi bố những chuyện bên ngoài, không liên quan tới con đâu.” Ông nhặt tờ báo lá cải lên cuộn tròn lại.

Tôi quay sang ông làm mặt hề, rồi rời đi một cách có hiểu biết. Hứa Y Nam, giống như kẹo cao su dính chặt lấy người tôi, hỏi đó hỏi đây.

Tôi vội vội vàng vàng thu dọn mấy cái túi trên bàn uống nước, dùng tốc độ của vận động viên chạy đường dài chạy về nhà. Hứa Y Nam, tên đó chịu thiệt thòi rồi, còn chưa kịp hỏi câu nữa, tôi đã đánh bài chuồn.

Nhắc tới Hứa Y Nam, anh chàng đó hồi nhỏ là một cậu chàng rất ngoan. Hàng ngày từ sáng sớm mẹ mang gửi anh ấy nhà trẻ, đặt anh ấy ở đâu thì cho tới tối khi mẹ đến đón về, anh ấy vẫn ở nguyên chỗ đó. Nhưng anh ấy cũng rất yêu thương tôi, có đồ ăn ngon luôn chia cho tôi một nửa, có đồ chơi đẹp, đợi tôi chơi chán, bỏ đi, anh ấy mới chơi lại. Sau khi lấy chị dâu, anh ấy không còn như thế nữa. Anh ấy tốt với chị dâu hơn tôi, ai bảo chị dâu mới là người bên anh ấy cả đời cơ chứ.

Tôi còn đang mải nghĩ thì di động đã đổ chuông, là Hàn Cần Hiên gọi đến, tôi đợi hết một hồi chuông mới nhấc máy.

“Y Thần, cám ơn em.” Tôi có chút bối rối như “hòa thượng trượng hai không với tới đầu” (Thời cổ đại, người thường chỉ cao khoảng tám thước, giơ tay lên không quá được một trượng mà Kim Cương hòa thượng cao một trượng hai cho nên người thường không thể chạm tới đầu ngài. Ý cả câu muốn chỉ những việc làm mình không đạt được). “Cảm ơn em cái gì chứ?” Lẽ nào lúc tiễn tôi ra cửa chị ấy nhặt được tiền? Nếu thế người phát hiện ra trước phải là tôi chứ. Tôi có chút nghi ngờ, tính là phải hỏi cho rõ.

“Món quà sinh nhật ấy.” Cuối cùng chị ấy cũng nói rõ ra khiến tôi thở phào nhẹ nhõm.

Tốn mất nửa tháng lương của tôi, có thể nào không làm chị thích thú không, nếu không phải là Hứa Y Nam cứ bám riết lấy tôi, tôi cũng không đi. Kết quả, cơm chả được một miếng mà mất của tôi mấy trăm nhân dân tệ, làm tôi tiếc đứt ruột. Đúng rồi, có đi có lại, tôi sẽ đợi xem đến sinh nhật tôi Hàn Cần Hiên chị sẽ tặng tôi cái gì. Quà tặng giá trị thế, chị cứ giữ đi.

“Có thời gian thì em nhớ về nhà thường xuyên nhé, mẹ nhắc em luôn đấy.” Điện thoại vọng đến tiếng Hứa Y Nam gọi chị ấy, tôi cười thầm trong bụng rồi gác máy.

Về đến công ty tôi phải giở quyển lịch bàn đến n lần mới phát hiện, muốn đợi đến sinh nhật tôi thật cũng không dễ, ít nhất cũng cần đợi mười tháng bảy ngày nữa.

Nhìn vào con số chỉ ngày hôm nay trên quyển lịch, tim tôi tê tái. Hôm nay là ngày ba mươi tháng sáu, tháng sáu đã qua đi như vậy đấy. Y Dương anh có nhớ không? Chúng ta đã chia tay tròn một tháng rồi!

Còn nhớ ngày đầu tiên của tháng sáu, anh tặng tôi một cây kẹo mút vị chanh, cho đến giờ tôi vẫn giữ, luôn để nó trong ngăn kéo bàn.

Y Dương, em vẫn nhớ anh, tháng sáu này đối với em mà nói, thực sự rất khó khăn!

Giữ lại giọt nước mắt không người thương hại, tôi bắt đầu làm việc. Tháng sáu này, mãi mãi tôi không thể nào quên!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.