Chỉ Cần Có Tiền, Ta Yêu!

Chương 56: Q.1 - Chương 56: Ma Y huyền bí, tới đâu để tìm? [Thượng]




Hoàng cung Ngôn quốc, Ngự Thư phòng.

Trong phòng hiện có ba người đang ngồi, và một kẻ thì nôn nóng tới mức đứng ngồi không yên.

Không sai, cái người cứ đi tới đi lui hết nhảy lên rồi lại ngồi xuống hoài ấy chính là ta, cũng không phải là không hề chú ý tới hình tượng trong con mắt người khác, mà ta đây chẳng phải đang sốt ruột đến mức sốt vó lên đó sao! Tính mệnh Sở Sở nhà ta sắp lâm nguy a, ta quýnh lên giậm chân liên hồi ấy thế mà mấy vị đại gia kia lại cứ ung dung mà ngồi phẩm trà, một điều trà, hai điều trà, chẳng hề chán cái thú về trà ấy.

Ta thấy tình cảm đồng chí Hiên Viên Tiêu này đối với Sở Sở nhà ta sao lại có thể hờ hững thế chứ? Hắn đáng lẽ ra cũng phải nóng vội như ta mới phải a?

Ta liền phi đến trước mặt Hiên Viên Tiêu, giương mắt dữ tợn nghiêm mặt xét hỏi hắn: “Sở Sở rốt cuộc là bệnh gì? Lúc trước chẳng phải vẫn rất mạnh khoẻ đó sao? Ngươi thay ta chăm sóc nàng kiểu gì thế, hả? HẢ?! Ngươi nói đi a? Nói đi chứ?! Sao ngươi lại vẫn có thể tuyệt nhiên không chút cấp bách như vậy!” Ta chưa hết giận, dứt khoát bước lên phía trước, gắt gao túm lấy cổ áo vàng được thêu hoa lệ rực rỡ của tên thất phu Hiên Viên Tiêu kia, “Ngươi dám nói ngươi không phải thay lòng đổi dạ?! Cái hành động này của ngươi thực là phá hỏng hết hình tượng Trần Thế Mỹ rồi a!!!”

Hiên Viên Tiêu giật nảy mình, vừa muốn mở miệng giải thích gì đó, thì ngay lúc ấy, lão cáo già Vô Ngôn ý cười trong trẻo đi vào, phía sau còn dẫn theo một người, ta liếc mắt nhìn lên, kìa, đó chẳng phải là Ất của ta sao?! Quả nhiên là bị bọn hắn giam giữ mà! Đồ tiểu nhân thâm độc!

Thả Hiên Viên Tiêu ra, ta vội chạy đến bên mình Ất, quan sát từ đầu đến chân hắn, sờ sờ phía trước, rồi lại lần mò sờ soạng đằng sau, thiếu mỗi điều là cởi nốt quần áo của hắn ra mà nhìn thôi, Ất mặt nhất thời đỏ ửng như quả cà chua.

“Khụ khụ……” Đông Phương Cửu khẽ nhíu mày, ho nhẹ một tiếng rồi nói: “Lăng nhi, chẳng lẽ Âu Dương lại ngược đãi thuộc hạ của nàng hay sao?” Tầm mắt lướt qua đôi ngân sắc đầy lửa giận của Âu Dương Vân, khúc khích cười, tựa như đang thị uy: Mất đi lòng tin, đâu phải sẽ dễ dàng mà lấy lại như thế?

“Ah……” Ta thuận theo đáp, kéo kéo tay Ất, hỏi không ngừng: “Sở Sở thế nào rồi? Đêm qua sao ngươi lại không nói với ta a!”

“Trưởng công chúa……” Ất có chút ngập ngừng. Hắn tự biết không kịp thời bẩm báo bệnh tình của Thượng Quan Sở Sở với Quan Lăng nhất định là tội nặng, bất luận có nguyên nhân gì đi nữa, “Thuộc hạ không bảo vệ tốt được cho Quận chúa Sở Sở, thỉnh chủ tử trách phạt!” Quỳ gối, chắp tay mà nói.

“…… Thôi quên đi, đứng lên mau…… Ta không nên giận cá chém thớt với ngươi.” Nâng Ất dậy, ôn tồn hỏi: “Sở Sở thật bệnh nặng lắm à?”

Ất suy nghĩ một chút, đáp lời: “Từ khi hồi cung Quận chúa Sở Sở thân thể liền ngày càng suy nhược, khoảng ba ngày sau thì nằm bất tỉnh trên giường.”

Ta quay người nhìn về phía Hiên Viên Tiêu, ánh mắt lạnh buốt, vô cùng giận dữ truy vấn: “Sở Sở cùng ngồi thuyền trở về với ngươi, vì sao nàng gặp chuyện mà ngươi lại vẫn bình yên vô sự?”

Lông mày Hiên Viên Tiêu phút chốc cau chặt lại, đôi đồng tử sắc kim hiện lên một tia hỏa quang, thanh âm lạnh lùng nói: “Hừ, ngươi hiện đang hoài nghi ta?” Không đợi Thượng Quan Lăng trả lời, lại xa xăm nói, “Nàng còn chưa rời khỏi Ngôn quốc thì đã trúng độc rồi.” Đầu hơi cúi xuống che khuất ánh nhìn sắc bén của hắn.

Ta sửng sốt, rồi giống như kiểu phản xạ có điều kiện mà nhìn hướng vào Vân tiên nhân, trong đôi ngân mâu thoáng hiện nét kinh ngạc. Xem ra chắc không phải là Âu Dương Vân làm, có điều…… Ha ha, Vân tiên nhân cũng có thể là diễn kịch nha……

Tới gần Hiên Viên Tiêu, ta hỏi: “Ngươi làm thế nào mà khẳng định Sở Sở trong lúc rời đi thì trúng độc? Ngươi nếu đã biết nàng trúng độc tại sao lại không mau chóng truyền ngự y giải độc cho nàng chứ?!”

“Lăng nhi, cứ từ từ.” Đông Phương Cửu thản nhiên từ trên ghế đứng dậy, khoan thai đi đến cạnh bên Thượng Quan Lăng, nhẹ nhàng vén mấy sợi tóc loà xoà trên trán nàng, nhu hoà nói: “Nàng hỏi gấp gáp như vậy, nhiều như vậy, Hiên Viên huynh cũng không biết nên đáp câu nào trước đâu.” Dứt lời, đôi phượng mâu đen thẫm sâu thẳm thấu hiểu chiếu thẳng vào ánh mắt vàng kim của Hiên Viên Tiêu.

Cùng lúc đó sắc kim xẹt qua tức thì lóe lên sát khí, nhưng lát sau đã lại không còn thấy gợn sóng. Hiên Viên Tiêu nhìn chằm chằm vào đôi bích mâu Thượng Quan Lăng, thật lâu sau mới lại mở miệng: “Nói chung, ta không cần phải lừa ngươi.”

Ta phẫn nộ! A, ngài chỉ với một câu “Không cần phải” là giải đáp được hết thảy vấn đề của ta hay sao? Rõ thật là có cái khí phách của bậc đế vương mà, rất tốt đấy nhỉ! Xoay ngay lưng lại, không thèm nhìn hắn, chỉ cần nhìn thêm một lần nữa thôi ta nghi nắm tay ta sẽ vọt lên mà đập bể cái mũi cao cao tự tại của hắn lắm!

“Chỉ có Ma Y mới có khả năng chữa trị được.” Đúng lúc Quan Lăng xoay người, Hiên Viên tiêu thản nhiên bồi thêm một câu.

“Ma Y?!” Ta lại cấp tốc quay phắt lại, đối mặt với Hiên Viên tiêu: “Vậy thì mau mau mời Ma Y tới chữa cho Sở Sở đi a!”

Vô Ngôn nhẹ cười một tiếng, nói: “A ~~ té ra Kim Đế lần này tới đây đích thị là vì Quận chúa Sở Sở a, Vô Ngôn còn tưởng rằng Kim Đế một mình tới là bởi đại hôn của Vương thượng nhà ta chứ, ha ha.” Đôi mắt uốn cong thành hình lưỡi liềm, híp mắt cười cười, nhìn thoáng qua cái người mặt không chút biểu tình đang ngồi ngay ngắn bên cạnh hắn – Âu Dương Vân, rồi lại nhìn về phía có hàn khí toả ra – Hiên Viên Tiêu, trong ánh mắt không có lấy một chút sợ hãi, mà chỉ như là khiêu khích.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.