Chồng Yêu Của Em

Chương 41: Q.1 - Chương 41




“Ừ, ngon! ngon! Ngon thật!”

Trên bàn ăn, Tần Nghị, Tần Mặc, Triệu Kỳ, Triệu Tranh, bốn người cầm đũa im lặng không nói trố mắt nhìn nữ nhân miệt mài ăn như ma đói, lại còn không quên mỗi phút đồng hồ thì càn quét thức ăn trên bàn.

“Cô tám đời không ăn cơm à?” Thật sự nhìn không được, Tần Nghị gào thét. Thức ăn hắn làm là vì Triệu Kỳ, những người này chỉ là phụ thôi. Như thế nào mà bây giờ nhìn lại như đây lại toàn là làm riêng cho cô ta? Mấy người bọn họ chỉ có kinh ngạc cô ta ăn hết suất cho đến khi dạ dày cô ta cũng khó lòng mà ních thêm.

"Làm sao mà có thể được?" Mỹ nhân ăn như hùm beo, không, lúc này nàng nhồi thức ăn vào trong miệng đến căng phồng khiến cho gương mặt xinh đẹp hình trái xoan bị biến dạng hoàn toàn; trên gò má trái còn không biết từ khi nào đã dính mấy hạt cơm. Nhưng cô mải ăn không có thời gian để ý; mái tóc dài tỉ mỉ chải ngược lên cũng bởi vì thường xuyên ngẩng lên cúi xuống quá mức nên đã có vài phần rối loạn. Ngoại trừ một bộ trang phục hàng hiệu đẹp đẽ thì vẫn còn nhận ra, khí chất tao nhã thường ngày của nàng trước giới truyền thông đã không còn sót lại chút gì. Cả người nhìn qua rõ rành rành chính là một quỷ đói vừa mới đầu thai nên đã sớm thoát ly cảnh giới.

Chu Thiến trong miệng tọng đầy thức ăn, mơ hồ nói không rõ: "Tôi chỉ là tám đời không có được ăn một bữa cơm thật ngon quá mà thôi! Anh ngẫm lại xem, chúng tôi làm người mẫu, mỗi ngày chạy sô, đi máy bay vội vàng đến chết. Thời gian ngủ cũng không đủ, ba bữa đương nhiên đều là tùy tiện giải quyết một phen, nên mới thành ra đói bất tử."

“Vậy cô còn có thời gian đến đây quấn lấy Kỳ Kỳ?” Tần Nghị tức giận hỏi.

“Cái đó không giống với nhau nha” Chu Thiến trong miệng đang còn thức ăn lại lập tức nhồi vào miệng thêm một miếng nữa “Đã có hẹn với nhị thiếu, coi như tôi chết đói cũng muốn tới tham gia! Bằng không, cuộc hẹn tôi thật vất vả xếp hàng không phải bị những nữ nhân này chiếm trước sao? Họ mới không cần đó!"…

“Những nữ nhân nào?” Tự dưới đáy lòng Tần Nghị hồ như lại dâng lên một dự cảm không tốt.

“Đúng vậy, Hiểu Dụ, Lisa, Fiona ... Cơ hội như hôm nay còn có rất nhiều người nữa!” Chu Thiến ngẩng đầu, đắc ý nói: “Cơ hội như hôm nay là tôi cùng bọn họ chen đến vỡ đầu mới cướp được đó!"

Cùng với chữ "vỡ" được nói ra, các mẩu vụn gạo thức ăn như mưa bay đầy trời văng cả đầu cả mặt Tần Nghị ngồi ở đối diện cô ta.

Tần Nghị tức giận cầm một khăn mặt giấy trên mặt lau kịch liệt sát, phẫn nộ như muốn phun lửa đốt thành tro nữ nhân ngồi đối diện phảng phất như không có việc gì, lại vùi đầu ăn như hùm beo.

"Cô thật sự là người mẫu Chu Thiến có khí chất xuất chúng nổi tiếng sao?" Hắn thập phần hoài nghi.

"Ai nha, kỳ thật đều là mọi người coi trọng quá thôi! Người ta đâu có thật giỏi." Chu Thiến ha hả cười khúc khích, trả lời cho qua.

"Thật sự là coi trọng, đã đưa cô đến tận mây xanh rồi!" Tần Nghị buồn bã nói. Cũng không muốn cãi lại cô ta , hắn quay đầu chất vấn Triệu Kỳ ngồi ở bên cạnh mình: "Cô thường xuyên thừa dịp tôi không ở đây thì cùng những nữ nhân này . . . Ách. . . Gặp mặt?"

“Không sai” Triệu Kỳ lớn tiếng thừa nhận.

“Sau này không cho phép gặp các cô ấy nữa!” Hắn ngang ngược ra mệnh lệnh

Triệu Kỳ từ chối cho ý kiến, Chu Thiến đã kêu lên trước: “Đại thiếu, anh làm sao có thể như vậy? Anh không thể vì chúng tôi bỏ qua anh liền trả thù chúng tôi, không cho chúng tôi cùng nhị thiếu hòa thuận!”

“Các cô bỏ tôi?” Tần Nghị nghi hoặc chuyển hướng sang Triệu Kỳ, như thế nào lại thành số nhiều? Cô ta không phải một người ư?

“Không thể nào! Chẳng lẽ anh đã quên sao?” Chu Thiến trợn tròn đôi mắt đẹp, bộ dạng rất khó có thể tin nổi.

“Tôi quên đi cái gì?” Tần Nghị hỏi, trí nhớ của hắn chính là rất tốt à nha.

“Lisa này là bạn gái trước đây của anh. Còn Hiểu Dụ là người bạn gái thứ ba mươi bảy, Fiona là thứ năm mươi bốn..” Chu Thiến thao thao bất tuyệt.

Tần Nghị vội vàng cắt lời: “Cô đừng có mà nói bậy, cái gì mà bạn gái, chúng tôi chỉ là quan hệ công việc mà thôi, công việc kết thúc, quan hệ đương nhiên cũng kết thúc”

Sau khi nói xong, hắn khẩn trương nhìn chăm chú vào Triệu Kỳ. Triệu Kỳ thì lại chỉ thản nhiên mỉm cười lắng nghe rồi đưa thêm một miếng cơm vào trong miệng, dường như sự việc trên chẳng liên quan đến mình.

Chu Thiến không cam lòng để chiếc đũa xuống, không to cũng không nhỏ nói: “Đại thiếu, anh đừng thẹn quá hóa giận nha. Nhìn anh xem, chính bởi vì anh bạc bẽo, thời gian ở cạnh nữ nhân quá ngắn, hơn nữa chỉ thoáng qua lại quên, nên chúng ta phải gấp rút ra đi trước khi bị anh chán ghét mà bỏ. Nói như vậy, coi như anh không thể nhớ kỹ chúng ta cũng thật là tốt. Nhất định anh sẽ nói ra là chúng ta bỏ anh trì ngẫm lại trong lòng cũng phần nào được an ủi”.

“Bệnh thần kinh!” Tần Nghị thấp giọng mắng "Cũng còn chưa hề gặp thì lấy đâu ra mà bỏ?" Câu nói kế tiếp đặc biệt là nói cho Triệu Kỳ nghe.

Nhưng ngày hôm nay Chu Thiến tựa hồ là cố tính làm hại hắn, liền cúi đầu che miệng cười mà nói không có ý tốt: “Cũng không biết ban đầu là ai sống chết mời tôi ăn bữa tối dưới ánh nến. Tôi còn tận mắt chứng kiến hắn vì đang cùng tôi ăn tối dưới ánh nến mà ngay cả điện thoại của vị hôn thê đều bỏ qua”

Nói đến việc này, Tần Nghị càng tức giận. Đều là nữ nhân này làm chuyện tốt, nếu như không phải vì buổi tối đó hắn kiên trì bồi cô ta dùng cơm, hắn sẽ không bỏ lỡ nhận điện thoại của Kỳ Kỳ thì hôm nay chuyện cũng không phát triển tới tình trạng này!.

“Là cô uy hiếp tôi, nếu không mời cô đi ăn tại nhà hàng đệ nhất kiểu dáng Tây Âu nơi có phòng ăn thắp nến thì cô không đồng ý chụp ảnh quảng cáo cho công ty chúng tôi!” Cũng bởi vì là một ảnh quảng cáo quan trọng, hắn gầm nhẹ. Mà năng lực ứng đối với nữ nhân của Hàn Quân Hồng thật bất tài, vì thế chỉ có thể là hắn “xuất mã”. Hắn làm như vậy cũng là xuất phát từ lợi ích của công ty, đứng trên lập trường lợi ích của công ty, đúng là bất đắc dĩ mà thôi!.

“Ai nha, đại thiếu, anh cũng đừng giả vờ, nơi này đều là người một nhà, anh làm gì phải xấu hổ”! Chu Thiến cười duyên, cười đến mức đắc ý “Anh cá tính rất khó chịu chúng ta đều biết. Tôi cũng biết, kỳ thật là anh thích tôi từ lâu. Anh luôn nghĩ nếu như khi đó chúng ta cùng chung một thuyền bằng cách chủ động mời ta ăn tối dưới ánh nến thì anh có thể cứ thế mà được đáp ứng ngay lập tức sao? Hơn nữa đêm đó tìm người giúp dẫn tôi qua vị trí tốt. Nói cho cùng thì bữa ăn đó là bữa ăn tốt nhất trong đời tôi."

“Không đúng! Nói về tài nghệ nấu ăn của anh, thì bữa đó đành đứng thứ hai”. Vừa nói, cô không quên liếm liếm miệng, đầu lưỡi cuốn hạt cơm ở trên má.

“Phốc!” Triệu Tranh thật sự nhịn không được, cơm trong miệng đều phun ra.

Tần Mặc vỗ tay trầm trồ khen ngợi: “Thiến Thiến tỷ, chị hình dung quá đúng ! Lão đại nhà ta cá tính đích xác rất là khó chịu”! cô giơ ngón cái khen ngợi cô ta.

Chu Thiến cười đắc ý.

Cái gì gọi là trần ngập niềm vui? Hắn là vì tránh phiền phức không cần thiết. Tần Nghị ai oán nghĩ. Nữ nhân này nổi danh là trong công việc rất quái tính, điển hình chính là không bỏ qua thủ đoạn mà đạt được mục đích. Dù sao biết không thể lay chuyển được hắn, cũng không muốn tốn lời tranh luận với hắn, cô ta muốn tốc chiến tốc thắng.

“Còn có a, ngày hôm sau trên trang nhất chính là ảnh chụp anh mở cửa xe cho tôi. Báo chí cũng nói, chúng ta là đôi Kim Đồng Ngọc Nữ trời sinh một cặp. Cho tới hôm nay anh cũng không phủ nhận nha!” Chu Thiến tự tin đưa ra một bằng chứng.

Tần Nghị sắp té xỉu

Không phải hắn không có phủ nhận, mà cho dù hắn có phủ nhận hay không thì tạp chí Bát Quái chính là tại chí Bát Quái. Hắn càng phủ nhận thì báo chí lại càng nói bóng nói gió làm mọi chuyện huyên náo lớn hơn nữa! Không ra mặt, không bình luận thêm một lời nào là phương pháp nhất quán của hắn. Dù sao chờ công việc làm xong thì mỗi người đi một ngả, khi đó chuyện này sẽ dần bị mọi người quên lãng.

Phủ nhận? mất gì chứ!

“Bất quá a!” Chu Thiến đột nhiên cao giọng “Nếu sớm biết đại thiếu anh tài nấu nướng tốt như vậy, coi như là người bỏ ta thì ta dù chết cũng không buông tha!” Cô nháy mắt ra hiệu với hắn “Thế nào, đại thiếu, chúng ta quay về với nhau?”

“Thiến Thiển tỷ, chị không cần nhị ca nữa rồi?” ở một bên xem kịch vui, Tần Mặc xen miệng hỏi.

“Ai, không có cách nào khác!” Chu Thiến bất đắc dĩ thở dài “Ai kêu nhị thiếu cùng chị đều là một dạng không biết nấu nướng? Vì dạ dày của chị, chị không thể không nhịn đau từ bỏ anh ấy, ai da” Vẻ mặt cô bất đắc dĩ mà nuối tiếc thở dài.

Tần Nghị không chút khách khí, buông một tiếng chỉ trích hỏi cô: “Cô là tìm bạn trai hay là tìm người cha bảo vệ?”

“Hai người ở cùng nhau, tiết kiệm tiền bạc lại thoải mái!” Chu Thiến cười nói rồi xới thêm một chén cơm nữa

“Thế nào, đại thiếu, đáp ứng tôi đi, tôi cam đoan sau này không bỏ anh, hơn nữa bên ngoài làm sáng tỏ trò đùa dai chúng ta là vợ chồng son” Cô tự đưa ra đề nghị tốt nhất.

Tận Nghị cười nhạt

“Cô thật đáng ghét!” Hắn không thích nói, ẩn tình nhìn về phía Triệu Kỳ lớn tiếng tuyên bố “Tôi đã có vị hôn thê!”

“Cái kia có quan hệ gì? Người ta tình nguyện làm vợ bé cùng hầu hạ anh lẫn nhị thiếu” Chu Thiến xấu hổ nói, dưới gầm bàn nàng lấy giày cao gót đạp vào chân hắn

Tần Nghị vội vàng lùi chân về, trên ghế cuộn thành một vòng kêu: “Ăn cơm thì ăn đi, cô ít động thủ động giùm!”

“Đại thiếu, anh lại thẹn thùng rồi?” Chu Thiến đắc ý, cười khanh khách mãi không ngừng, lúc sau mới nói như ban ơn: “Được rồi, tôi tạm thời buông tha cho anh, chờ tôi lấp đầy bụng thì bàn tiếp việc này”

Cô chú tâm trở lại bàn ăn trước mặt thì phát hiện Tần Mặc cùng Triệu Tranh đang giơ đũa nhằm gắp món thịt kho tàu mình hay thăm hỏi nhất, bất giác gầm lên giận dữ: “Các người chừa cho tôi một chút!” Vừa nói nâng đũa lên hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang hướng thức ăn trên bàn bắt đầu tấn công.

Cướp được miếng thịt kho tàu cuối cùng cô liền nhét ngay tất cả vào trong miệng, nhai nhồm nhoàm rồi trở về chỗ ngồi: “ Chà__________thật là ngon!”

Tần Nghị bực bội nghiến răng, thực sự hận không thể cầm chiếc đũa trong tay mà chọc mấy cái vào mồm cô ta, ai bảo lại cứ nói lung tung!

Còn vơ vét thức ăn hắn vất vả cực nhọc chế biến.

“Được rồi, đừng nóng giận nữa, ăn cơm thật ngon đi!” Triệu Kỳ đột nhiên nhẹ nhàng vỗ vỗ vai hắn, gắp thức ăn bỏ vào bát hắn, nhàn nhạt nói.

Tần Nghị cảm động đến mức muốn rơi lệ.

“Kỳ Kỳ, chỉ có em là tốt nhất!” Hắn ẩn tình nhìn cô, xúc động nói.

“Ách” Tần Mặc cùng Triệu Tranh nghe hắn nói cảm giác như buồn nôn, ánh mắt bị kích động toàn thân nổi da gà.

“Tôi đã ăn no!” Hai người đồng thanh, nhanh cúi đầu bỏ bát xuống, sau đó chạy song song tới phòng khách trốn cuộc chiến tranh đang tiếp tục diễn.

Có đôi lúc, quả nhiên khoảng cách mới có thể giúp cho nhìn ra cái đẹp.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.