Chồng Yêu Của Em

Chương 43: Q.1 - Chương 43




Nữ nhân thực sự là nữ nhân, nhìn thấy quần áo là lượt, trang sức quý báu liền lộ nguyên hình, chẳng còn quan tâm đến cái gì, đương nhiên, Triệu Kỳ là ngoại lệ.

Vốn là trung tâm thương mại lớn nhất, hai nữ nhân, không đúng, một là nữ nhân, một là thiếu nữ, tranh nhau chạy tới bên các quầy hàng có thương hiệu nổi tiếng, lớn tiếng kêu cái này, cầm cái kia.

Còn lại ba người đứng im trước quầy nhưng mỗi người một thần thái khác nhau.

Trước tiên là nói về Tần Nghị đi, hắn trân trối nhìn chằm chằm vào số túi hàng đã mua, trong tay nắm chặt thẻ vàng của mình, Triệu Kỳ thì mỉm cười nhìn hắn, còn bất chợt nhìn đống quần áo kia hỏi han, tâm tình không tệ, đến nỗi Triệu đệ đệ thản nhiên như không có việc gì xảy ra. Dương dương xem trò vui!

Tuy nói ba người mỗi người một cảm xúc, không khí có chút quỷ dị, nhưng nói thế nào thì ba người này cũng là danh gia vọng tộc, tuấn mỹ, mỹ lệ thu hút ánh mắt xung quanh. Từ cửa vào, trong cửa hàng, ít nhất một nửa nữ nhân đều hướng ánh mắt ngưỡng mộ tới bọn họ, không những thế còn chạy đông chạy tây vào trong cửa hàng ra vẻ mua sắm, đến trước ba người bọn họ thì vờ chỉnh lại dung nhan. Cho nên, gần quan được ban lộc, lớn gan chạy tới đụng vào hắn một cước cũng chẳng có gì lạ.

"Tiên sinh, ngài thực hạnh phúc, có một người bạn gái xinh đẹp cùng một tiểu muội muội đáng yêu như thế." Một nhân viên bán hàng hoa mắt si mê nói với Triệu Kỳ.

Muốn nịnh nọt, không ngờ đã sai đối tượng rồi.

Tần Nghị trừng mắt.

"Cô biết cái gì? Hai nữ nhân kia không phải bạn gái của cô ấy, người kia cũng không phải là muội muội của cô ấy. Người mà cô gọi là tiên sinh đây, là hôn thê của tôi!" Hắn ôm sát Triệu Kỳ, lớn tiếng tuyên bố.

"Vị hôn thê?" Cô bán hàng nửa tin nửa ngờ theo dõi hắn một lúc lâu.

"Vị hôn thê." Tần Nghị khẳng định.

"A--------------" Cô bán hàng tựa hồ nghĩ ra điều gì, tỉnh ngộ khẽ kêu một tiếng, vội vàng rời đi.

Hiểu rồi chứ? Nhận thức thật thấp kém. Tần Nghị dương dương tự đắc.

Nhưng chỉ trong chốc lát, ánh mắt sắc bén của hắn phát hiện điều không ổn!

Vì cái gì, bốn phía ùa về. Cửa hàng vốn vắng người bỗng chốc một đám nhân viên ùa tới? Bọn họ vây quanh hắn. Hắn cảm giác được những ánh mắt kia muốn thiêu đốt hắn, so với những ánh mắt trong nhà hàng còn dữ dội hơn vạn lần...

Đúng rồi, nhà hàng!

Cảm giác giống như bị đánh úp ngày nào. Trong lòng hắn thầm than xui xẻo!

Ngừng thở, hắn quả nhiên nghe được những giọng nhỏ xì xào nghị luận:

"Chính là hắn! Tên tổng tài Tần Thị đồng tính luyến ái!"

"Thật đáng tiếc a! Bộ dạng đẹp trai như vậy, không ngờ là đồng tính luyến ái!"

"Aizz, năm nay, vì sao những soái ca đều đồng tính hết vậy? Nữ tử chúng ta thì sao? Thật quá đáng!"

"Aizz, tôi xem hắn vừa rồi ôm người kia vào lòng không phải là tổng tài Hàn Thị, chẳng lẽ hắn đã có người khác sao?"

"Đúng rồi! Tôi nghe một người bạn làm vệ sĩ nói, mấy ngày trước, Hàn Quân Hồng cắt cổ tay tự sát! Cắt sâu chằng chịt! Đưa đến bệnh viện bao nhiêu là máu, tựa hồ như nghe lễ đính hôn này dường như hắn đi tìm cái chết..." Lời nói khẳng định như đinh đóng cột.

"Chẳng lẽ hắn thật sự có người yêu mới?"

"Thật ngu xuẩn, thật đáng thương cho Hàn tổng tài..." vài kẻ đa sầu đa cảm, trí tưởng tượng phong phú dị thường đã bắt đầu khóc.

"Aizz! Không thể tưởng được, hắn là người như thế..." Một tiếng thở dài vang lên...

Tần Nghị nghe được trên mặt thoáng trắng rồi đỏ. Triệu Kỳ tựa hồ không ý kiến, vẫn thản nhiên cười.

Triệu Tranh càng nghe càng vui, mặt đỏ bừng, sắp nội thương. Không được! Tiếp tục nín nhịn không phát tiết, hắn sẽ chết! Che miệng, hắn chạy như điên, vừa chạy vừa hô to: "Em nhịn không được, đi toilet!"

Triệu Tranh chạy không đến một phút, Chu Thiến đã nhảy tới, giơ cao trong tay một cái gì đó: "Nhị thiếu, đây là tôi chọn cho cô, mẫu mới nhất của Louis Vuitton mùa hè năm nay, tôi chọn nè! Tôi tự thử trước rồi, cam đoan kiểu dáng và chất lượng đều tốt nhất!"

Tần Mặc theo sát sau lưng cô ta, liên tục gật đầu: "Ừm, là Thiến Thiến tỷ cùng em chọn. Vừa nhìn là em đã nghĩ tới nhị ca."

Sắc mặt Triệu Kỳ trắng bệch, trừng mắt nhìn thứ đồ phiêu phiêu trên tay Chu Thiến, thiếu vải trầm trọng, muốn té xỉu. Nàng nuốt nước miếng, cẩn thận lui ra sau vài bước: "Tôi có thể không mặc được chứ?"

"Sao thế được? Là người ta tỉ mỉ lựa chọn." Chu Thiến cong miệng, không buông tha nói.

Cô bán hàng bị đám người đang tò mò đùn đẩy, giả cười nói: "Vị tiểu thư này thật tinh mắt! Mẫu này vốn là mẫu được chờ đón nhất, số lượng có hạn! Ở đây chỉ còn một bộ này thôi." Lúc nói chuyện, đôi mắt nhìn chằm chằm ngực Triệu Kỳ, tựa hồ xem xét cô là nam hay nữ.

"Nói thừa, ai dám nghi ngờ thứ tôi chọn." Chu Thiến kiêu ngạo ngẩng cao đầu, đẩy Triệu Kỳ tới gian thử đồ, "Nhị thiếu, thử đi, tôi cam đoan, cô mặc vào nhất định rất đẹp."

"Tôi không------------" Triệu Kỳ vùng vẫy giãy chết.

"Nhị ca, chị thử đi! Nếu là không hợp, chúng ta không mua." Tần Mặc ồn ào.

"Đúng rồi! Vị này... à, tiểu thư, cô thử liền đi." mấy nhân viên bán hàng muốn biết rõ chân tướng sự việc nên lập tức hùa theo thúc giục.

"Tôi---------" Triệu Kỳ khó xử cự tuyệt.

Tần Nghị sớm bị những ánh mắt hoài nghi bên cạnh chọc giận, hắn túm lấy đám quần áo đem Triệu Kỳ đẩy tới gian thử đồ, "Kỳ Kỳ, đi mặc cho bọn họ xem!"

"... Được rồi!" Tần Nghị đã nói, cô chỉ có thể nghe lệnh.

Ôm quần áo, Triệu Kỳ buồn bực thay đồ, không biết nên làm thế nào cho đúng.

Quần áo nữ tính như thế này, từ năm mười tuổi cô không có mặc qua nhiều. Bây giờ đột nhiên đưa cho cô, cô không biết phải làm thế nào.

"Móc áo....." Có tiếng đập cửa vang lên.

"Nhị thiếu, xong rồi sao? Cần tôi giúp đỡ sao?" Âm thanh nóng lòng của Chu Thiến.

"Xú nữ nhân, đem đầu óc rác rưởi của cô đi gột rửa cho tôi." Tần Nghị hổn hển chửi bậy.

"Đúng rồi, Thiến Thiến tỷ, phải giúp nhị ca thay quần áo thôi." Tần Mặc không chịu cũng nhảy tới...

"Tiểu nha đầu, em cũng cho chị vào..."

"Không cần!"

"Chị là người mẫu, chị biết cách...."

"Tiên sinh, hai vị tiểu thư, nếu không, mọi người dừng bước, tôi sẽ giúp." Cô bán hàng đề nghị.

Ba người cùng nhau trừng mắt, ba miệng một lời giận dữ: "Biến đi!"

.....

Vì giúp cô thay quần áo, bên ngoài ầm ĩ nổi lên.

Triệu Kỳ ở bên trong té xỉu.

"Các người đừng cãi nhau nữa! Tự tôi thay đồ là được rồi!" Bất đắc dĩ, cô kêu lớn.

Ngoài cửa nhất thời im ắng.

Aizz! Triệu Kỳ thở dài, giơ váy lên nhìn, cam chịu bất hạnh, thay áo sơ mi cùng quần jeans ra.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.