Chồng Yêu Của Em

Chương 45: Q.1 - Chương 45




Bộ dạng ngây thơ đáng yêu, mê hoặc người, thanh lệ vô cùng, cả ba người cùng nắm tay nhau, không coi ai ra gì, đi qua hành lanh của trung tâm thương mại lớn, thỉnh thoảng bình phẩm bộ dạng ăn mặc của người khác, mỗi người phát biểu ý kiến riêng của mình.

Ở phía sau, hai nam nhân è vai còng vô số túi lớn túi nhỏ, đi lại gian nan, bước từng bước một, mắt lộ rõ vẻ ai oán.

“A-------------"

Một tiếng thét chói tai xuất ra từ miệng của người mẫu Chu Thiến.

“Cô rốt cục trông thấy gì nữa?” Hai chân mỏi nhừ, Tần Nghị chạy vội lên tức giận hỏi. Nữ nhân này, mỗi lần có chuyện gì đều đem tiếng hét chói tai ra làm lời dạo đầu, hắn nghi ngờ màng nhĩ của mình sớm muộn gì cũng sẽ bị một trận sóng âm kịch liệt này của cô ta làm thủng.

Chu Thiến không nhận ra vấn đề của hắn, một tay lôi Triệu Kỳ, một tay lôi Tần Mặc, chạy về phía trước như điên: “Thiếu chút nữa thì quên mất điều quan trọng nhất! Nhị thiếu, Mặc Mặc, đi theo tôi!”

“Đi đâu?” Tần Nghị vội vàng ném toàn bộ số túi trong tay cho Triệu Tranh, tiến lên chặn đường đi của các cô gái.

Chu Thiến lườm hắn một cái. “Không nói cho anh!”

“Các người đừng quên, hôm nay tôi là kim chủ của các người.” Tần Nghị đắc ý giơ thẻ vàng trong tay.

“Đưa thẻ vàng cho tôi.” Chu Thiến nhảy dựng lên.

Tần Nghị thu tay về, đem thẻ vàng bỏ vào túi áo. “Đây là của tôi, tại sao phải cho cô?”

“Tôi cùng Nhị thiếu và Mặc Mặc đi mua quần áo.” Chu Thiến trừng mắt nhìn hắn.

“Tôi cũng phải đi.” Tần Nghị nói. Hắn cùng Triệu Kỳ xác định rồi.

“Chỗ này không phù hợp để anh đi.” Triệu Kỳ đi lên trước, thản nhiên nói.

“Làm sao?” Tần Nghị truy vấn. Tất cả các cửa hàng lớn nhỏ, trừ nhà vệ sinh nữ, còn có nơi nào hắn không được tới?

“Chính là…” Triệu Kỳ muốn nói lại thôi, không biết nói ra thế nào cho phù hợp.

Tần Mặc nhanh mồm nhanh miệng, cô không chút chậm chạp nói: “Lão đại, bọn em phải đi mua đồ lót nữ! Anh định đi theo không?”



Tần Nghị không nói gì. Quầy bán đồ lót nữ, nam nhân bọn hắn thực sự không thích hợp đặt chân.

“Thế nào đại thiếu, chúng ta cùng đi chứ! Tôi sẽ mặc bộ bikini mới nhất cho anh xem!” Nhìn bộ mặt tẽn tò đáng yêu của hắn, Chu Thiến bắt đầu trêu ghẹo.

Tần Nghị mặt đỏ, bất giác nhớ Triệu Kỳ trong bộ đồ bikini. Hắn chưa có nhìn qua!

“Tôi ….” Hắn vừa định nói ------------

Triệu Tranh số khổ đang ôm vô số túi lớn túi nhỏ bò trước mặt hắn hòa giải: “Nhị tỷ phu (chồng của chị hai) à,… ách, Tần đại ca, để cho mấy cô ấy đi đi! Có mặt anh, họ sẽ không làm gì được đâu! Em muốn đi toilet, giúp em với.”

Tần Nghị không thể tưởng được, nhìn hắn: “Không phải năm phút trước em vừa đi về sao?”

Trên mặt Triệu Tranh hết trắng lại xanh.

“Em… tại buổi trưa ăn nhiều đồ quá, bây giờ đang tiêu hóa theo nhóm, không được à?” Những lời này nói xong, tự hắn muốn tát cho bản thân vài cái.

Tần Mặc đứng xa hắn, giữ khoảng cách an toàn 3 mét: “Tam ca, sau này khi đi ra ngoài đừng nói với người khác anh là tam ca em nha.”

Triệu Kỳ buồn cười liếc đệ đệ mình một cái, khổ thân hắn nghĩ ra lí do gượng ép này.

Tần Nghị càng xem thường hắn, lớn tiếng nói: “Muốn đi thì tự em đi! Anh muốn ở cùng một chỗ với Kỳ Kỳ.”

“Ai nha, đi thôi đi thôi, nhị tỷ phu… không phải, Tần đại ca,” Triệu Tranh lôi kéo cánh tay hắn, không có nhúc nhích, liền tiến đến bên tai hắn nói nhỏ: “Đi theo em, em có thứ này muốn cho anh xem, cam đoan rất có giá trị ngang thẻ vàng kia.”

“Cái gì vậy?” Tần Nghị bị lời của hắn khêu gợi hứng thú. Có cái gì coi chừng được Triệu Kỳ lại vừa có giá trị vậy?

“Anh xem rồi sẽ biết.” Triệu Tranh lôi hắn quay lại, thành công đem hắn tới một góc rất thưa thớt người.

Mắt thấy ba người kia hoan hô một tiếng rồi vội vàng chạy trốn hắn, đáy lòng Tần Nghị bất an. “Rốt cuộc cái gì vậy?” Hắn không kiên nhẫn hỏi. Hắn đã bắt đầu hối hận, nhất thời bị lòng hiếu kỳ mà rời Triệu Kỳ.

“Xem rồi sẽ biết.” Triệu Tranh nói xong, lấy điện thoại di động ra đưa trước mắt hắn.

“Cái gì?” Tần Nghị không kiên nhẫn liếc mắt một cái, sau đó ánh mắt dừng lại: “Là video?”

“Đúng vậy.” Triệu Tranh thu điện thoại về, vừa bấm hình ảnh cho hắn xem vừa giải thích cho hắn nghe. “Đây là hai học muội học chung tiểu học với em đi ăn quay được, đang lan truyền với tốc độ tên lửa! Cơ hồ ai cũng xem rồi!"

“Hả? Phải không?” Tần Nghị cầm qua di động, hảo hảo thưởng thức một phen, “Ân, không sai, ánh sáng rất tốt, có điều góc quay chưa đạt lắm.” Không có màn hắn hôn Kỳ Kỳ đầy tinh tế.

Ánh mắt di chuyển xuống dưới nhìn hàng chữ, sắc mặt hắn khó coi như ăn phải chanh chua: “Vượt qua đồng tính luyến ái. Ai lại đặt cái tên tục như thế?”

“Không phải em.” Triệu Tranh vội vàng giơ tay tỏ vẻ trong sạch của mình.

“Em thì không thể nào.” Tần Nghị khinh thường liếc mắt nhìn hắn một cái, lại thưởng thức tiếp tấm ảnh “tình chàng ý thiếp” đó.

“Cái kia… Nhị tỷ phu ------- không đúng, Tần đại ca.” Triệu Tranh đi tới, bán tín bán nghi chứng thực, “Hai người kia có thật là nhìn thấy anh cùng nhị tỷ? Lúc đầu em còn tưởng mình nhìn lầm rồi.”

“Đúng thì thế nào? Thích nói gì là việc của các người, anh không để ý."Tần Nghị vui tươi hớn hở nói. Hắn ước gì chuyện này cả thiên hạ đều biết. Như vậy ai ai cũng rõ hắn và Triệu Kỳ là một đôi, cô không còn cơ hội gả cho Lý Hạo, những kẻ theo đuổi cô ấy cũng sẽ bị gạt hết qua một bên! Thật là cao hứng!

"Chẳng lẽ anh sớm đã biết chuyện này sao?" Triệu Tranh hỏi.

"Biết. Ngày hôm đó chúng ta chẳng là ngồi trước hai nữ sinh đó a? Nhìn chúng ta như nhìn Napoleon vậy, chằm chằm soi xét, lại còn bàn tán ầm ĩ, muốn không biết cũng khó." Tần Nghị buồn cười nói.

"Vậy anh để cho họ chụp lại?" Triệu Tranh sợ hãi kêu.

"Có gì không thể?" Nhìn lại điện thoại, thấy dáng Triệu Kỳ, Tần Nghị vừa lòng cười,

"Nhưng là... còn có màn hôn môi này ! Anh cùng nhị tỷ tựa hồ như không thể nào xảy ra chuyện này." Trong lòng Triệu Tranh nhất thời chôn xuống một hạt giống hoài nghi.

"Nhất thời hứng trí nên tới đó, rồi có chuyện." Tần Nghị thuật lại chi tiết. Khi ấy nhất thời tâm trí nhiệt huyết dâng trào liền làm tới. Hiện tại, hắn không thể không tán thưởng chính mình lúc đó lại linh hoạt nhanh trí biểu hiện hoàn mỹ như vậy.

"Không phải ! Quan hệ của hai người sẽ khiến công chúng có cái nhìn khác, một đại tổng tài như anh không thể ngu xuẩn tự phá hủy hình tượng như thế." Triệu Tranh nghi hoặc nói, "Hơn nữa --- Có vẻ như có người nhận thức được đây là anh."

Hảo hảo ! Tần Nghị nói thầm trong lòng. "Vậy bọn họ có tra ra thân phận Kỳ Kỳ không?"

"Tạm thời thì chưa. Hình ảnh nhị tỷ ở truyền thông rất ít, tin tức của tỷ ấy vốn cực kỳ kín, ảnh chụp lại càng không. Muốn biết rõ, chỉ có thể đối chiếu với ảnh đã có." Triệu Tranh nói xong trong lòng càng nghi hoặc. Kết luận đang dần dần hình thành trong bụng.

"Như vậy à!" giọng điệu phấn chấn của Tần Nghị đã có chút thất vọng. Hắn lo lắng, liệu có nên phát tán ảnh chụp Kỳ Kỳ ra ngoài ? Mặc kệ là tivi hay internet, chỉ cần để hình ảnh cô lộ ra ngoài là được.

Có gì không ổn ? Triệu Tranh biết hắn không phải là kẻ tầm thường, hình như có chút manh mối. Tiến đến bên cạnh hắn, nghe giọng cười xấu xa của hắn, nhỏ giọng hỏi: "Nhị tỷ phu --------------- không phải ! Tần đại ca, là anh cố tình đúng không?"

"Mặc em đoán." Tần Nghị nói giỡn.

"Đại ca a, lộ ra chút đi." Triệu Tranh cầu xin.

Tần Nghị xoa xoa tai, khó chịu nói : "Thành đại ca a, anh thế nào nghe khó chịu quá." Trước kia hắn luôn gọi Tần Nghị là nhị tỷ phu !

"Ai, em cũng không muốn đâu." Triệu Tranh thảm thiết thở một hơi dài, bất đắc dĩ nói, "Là nhị tỷ nói, hôn ước hai người đã giải trừ, em gọi nhị tỷ phu sẽ không thích hợp, nên muốn em sửa. Nhưng là, kêu mười mấy năm, em quả thật không thể sửa trong chốc lát." Bất kể thể nào, đem trách nhiệm giao cho Triệu Kỳ là biện pháp ổn thỏa nhất.

Tần Nghị không nói gì. Kỳ Kỳ vẫn muốn giải trừ hôn ước với hắn sao? Chẳng lẽ vết thương lớn như vậy?

"Thế nào? Nhị... Tần đại ca, lộ ra một chút đi!" Triệu Tranh không cẩn thận, lại gọi nhầm.

Tần Nghị nhíu mày. "Nếu em sửa miệng, anh sẽ suy nghĩ lại nói cho em biết."

"Thật chứ?" Triệu Tranh mừng rỡ, vội kêu không ngớt: "Nhị tỷ phu! Nhị tỷ phu! Nhị tỷ phu! Nhị tỷ phu! Nhị tỷ phu!"

Tần Nghị nghe như mở cờ trong bụng.

"Nhị tỷ phu, hài lòng chưa? Có thể nói được chưa?" Triệu Tranh lấy lòng hỏi.

"Được rồi, là anh cố ý." Tâm tình tốt, hắn nói.

"Anh là vì không muốn mất nhị tỷ nên cố ý tạo vụ tai tiếng giới tính đúng không?" Triệu Tranh đoán già đoán non.

"Không sai." Tần Nghị gật đầu.

"Anh thật sự khờ, thật sự khờ.” Ý nghĩ trong lòng được xác minh, Triệu Tranh đánh giá hắn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.