Thái tử giận đùng đùng
ngồi ở trên băng đá trong viện, mặt đen như sắt, mắt thấy hai người đi ra ngoài
đón, đanh mặt gật đầu với Cố Sung Viện. Cố Sung Viện đáp lễ, cười nói: “Thái tử
Điện hạ tới.” Thái tử “Ừ” một tiếng. Bất quá khách sáo mấy câu, Cố Sung Viện
liền tránh vào trong điện.
La cô chế nhạo hắn: “Điện hạ, mới vừa rồi nóng nảy như vậy, lúc này ngài có lời
gì cần nói.”
Thượng Quan Mạn khẽ cáu: “Cô cô!”
La cô cười vỗ vỗ tay: “Thôi thôi, ta đi pha trà cho các người.” Diệu Dương lôi
kéo con chồn trắng cười hì hì thi lễ: “Thái tử ca ca.” Thái tử và nàng cũng
không thân, nên chỉ khách khí một chút. Diệu Dương tuy là tính tình tò mò,
nhưng Ngô Sung Viện gặp nạn khiến cho nàng có vài phần khéo léo hơn trước đây,
thấy thái độ của thái tử xa cách, cũng không tiện quấy rối hắn, lại đến một bên
chơi.
Xem chừng Diệu Dương không nghe được, thái tử cau mày mở miệng: “Hiện tại tránh
còn không kịp, muội lại ở chung với nàng, không phải là tự tìm phiền toái sao?”
Thượng Quan Mạn hơi không vui: “Đều là muội muội nhà mình, lời này của tam ca
rất bất công.”
Sắc mặt thái tử khẽ cứng lại, giương mắt chỉ thấy Thượng Quan Mạn áo tơ trắng
tóc đen, váy dài uốn lượn, đứng thẳng tắp ở một chỗ.
Hắn ngồi trên băng đá thuận hướng gió, cảm thấy mùi hương thơm say người, lại
không dám nhìn thẳng, xoay đầu nói: “Muội hôm nay...” Cũng không biết sao liền
tức giận, nói: “Kỳ thi đình sắp tới, từ xưa đã có truyền thống Đế Cơ gả Trạng
nguyên lang, muội lại cố tình đi gặp phụ hoàng lúc này!” Nói đến đây, hắn càng
tức giận, sắc mặt đỏ bừng, hai mắt trừng trừng, một bộ dáng tức sùi bọt mép.
Thượng Quan Mạn nghe vậy không khỏi bật cười: “Ra là vì chuyện này.” Nàng khẽ
ngửa mặt, cười như không cười: “Ta cảm thấy Trạng nguyên lang cũng tốt lắm, Tam
ca nghĩ ta có thể gả cho loại người nào?”
Thái tử bật thốt lên: “Không được! Cô không cho phép!”
Thượng Quan Mạn ngẩn ra, chợt cười, đúng lúc La cô bưng trà ra, nghe vậy cười
nói: “Điện hạ không cho phép, vậy phải tới lúc nào mới có thể gả?”
Thái tử nhìn về nơi khác, trầm giọng nói: “Thập nhị muội, hiện tại phụ hoàng có
thể cho muội những gì, ngày sau ta có thể cho muội gấp bội, muội cần gì... .”
Thù Nhi ở một bên cười ha ha: “Điện hạ, nếu vậy Điện hạ của chúng ta đã là hoa
vàng ngày mai, người nào còn muốn nữa, ngài đây không phải là đang làm trể nãi
Điện hạ của chúng ta sao?” Lời của nàng vừa ra khỏi miệng, thái tử bỗng nhiên
lạnh lùng nhìn nàng. Hắn từ trước đến giờ đối nàng ôn hòa, đột nhiên mắt lạnh
nhìn, chỉ dọa cho Thù Nhi sợ đến tay chân lạnh như băng, run rẩy không dám nói.
Thái tử lại cúi đầu, áo bào đỏ sẫm ở cành lá um tùm, chỉ thấy tiêu điều. Hắn
vẫn lẩm bẩm: “Cho dù muội có lúc hoa tàn ít bướm, ta cũng...”
Thượng Quan Mạn thấy hắn lầm bầm lầu bầu ở đó, nhớ tới mấy ngày nay hắn cũng
rất là khổ sở, mấy roi kia của Hoàng đế nhất định là khiến cho tâm hắn bị
thương. Hắn khuynh tâm với Huyên cô nương kia, mà nàng nay lại biến thành mẫu
phi của hắn, lòng hắn cũng đã bị ép đến cạn khô, không còn hy vọng. Hắn và Thái
Tử Phi bằng mặt không bằng lòng, ngay cả người bên cạnh để nói chuyện cũng
không có, nhớ tới thật không khỏi đau lòng, ôn nhu nói: “Ta tự có đạo lý của
ta, Tam ca chớ lo lắng.”
Thái tử đang xuất thần, nghe vậy chỉ cảm thấy hơi thở của nàng ở ngay cạnh,
thơm ngát phất đến trên mặt. Thân thể thái tử bỗng nhiên chấn động, vội đứng
dậy, liên tiếp lui về phía sau ba bước. Đôi con ngươi trong suốt của Thượng
Quan Mạn kinh ngạc nhìn hắn, hắn đỏ mặt nói: “Cô còn có việc... Đi trước đây.”
Cũng không nhìn nàng, ra khỏi viện như trốn.
La cô “phì” bật cười: “Trước mắt mọi người nhìn hắn rất có dáng thái tử, sao
đến Thù Ly cung lại luôn chật vật như vậy.”
Đều nói không ngủ thì ít đẹp, Hà Hoàng hậu ăn trưa xong liền nghiêng qua trên
sạp mỹ nhân chợp mắt một chút. Trong Phượng Tê điện yên tĩnh không tiếng động
chỉ nghe thanh âm mềm mại của hoàng anh hót dưới hành lang điêu khắc. Ngủ thẳng
một nửa, chỉ nghe tiểu cung nữ tụ ở dưới mái hiên nói chuyện, ong ong làm cho
đau tai, nhắm hai mắt nắm lên một đồ vật trên giường liền ném qua: “Thật là to
gan, dám xuyên tạc ở chỗ Bổn cung!”
Tiếng vỡ vụn chói tai vang dội trong điện, tiểu cung nữ bị dọa cho sợ đến vào
điện xin tội, lớn tiếng cầu xin tha thứ: “Hoàng hậu nương nương tha mạng.”
Đang muốn xử trí các nàng, bóng dáng đỏ tươi từ ngoài chạy gấp vào điện, thẳng
kêu: “Mẫu hậu...” Hà Hoàng hậu trợn mắt một cái, nhóm cung nữ nhìn thấy như
được đại xá, vội vàng lui ra ngoài.
Bức rèm che từ trân châu đan lại mà thành va chạm đinh đang. Chiêu Dương như
một đoàn lửa, nung đỏ màn gánh vàng thêu loan phượng giương cánh trong điện. Hà
Hoàng hậu khẽ cau mày: “Có chuyện gì, khiến con gấp thành bộ dáng này.”
Chiêu Dương đổ mồ hôi dầm dề, hai gò má tức giận ửng đỏ: “Chẳng lẽ mẫu hậu
không nghe nói sao, trong cung cũng truyền khắp rồi, nói tiện tỳ Lâm Quan đó có
tiên nhân tương trợ, một đêm khuynh thành. Còn nói đệ nhất mỹ nhân thiên hạ này
không phải là nàng thì còn ai, vậy ta là cái gì?” Hà Hoàng hậu không nhúc nhích
tựa tại trên giường. Chiêu Dương vội vàng tiến lên kéo ống tay áo của bà, nặng
nề kêu lên: “Mẫu hậu!”
“Câm miệng!”
Hà Hoàng hậu đột nhiên hất nàng ra, lạnh lùng một tiếng. Trâm cài trên trán bà
run rẩy, sáng ngời ở giữa lông mày, chỉ thấy ánh mắt lạnh hung ác thoáng qua
trong ánh sáng trắng. Chiêu Dương cả kinh nhất thời mặt trắng bệch đứng ở trước
giường. Sắc mặt Hà Hoàng hậu đanh lại, sửa lại tay áo bị nàng nắm nhăn một
chút, quay mặt phân phó: “Bưng trà quả cho Điện hạ giải mồ hôi.”
Bên cạnh có một tiếng cung kính: “Vâng”
Lúc này Hà Hoàng hậu mới xoay mặt nhẹ trách mắng: “Con thật là thiếu kiên
nhẫn.”
Chiêu Dương hầm hừ ngồi xuống trên ghế gấm bên cạnh sạp mỹ nhân[1] , nói: “Nữ
nhi có thể nào giữ được bình thản, phụ hoàng lâu như vậy chưa tới Phượng Tê
cung, ngay cả Càn Khôn Điện cũng không cho con đến, lại ngày ngày để cho nữ
nhân bẩn đó ở bên cạnh...” Lại thấy sắc mặt Hà Hoàng hậu âm lãnh, chỉ bị dọa
cho sợ đến không dám nói nữa, ngập ngừng nói: “Mới thu thập một Ngô Sung Viện,
hiện tại Lâm Quan đó lại dám gây sóng gió, ngộ nhỡ phụ hoàng sủng Cố Sung Viện
lại, phụ hoàng càng không tới nơi này.” Nàng cẩn thận kéo tay áo Hà Hoàng hậu
lắc lắc: “Mẫu hậu, người suy nghĩ biện pháp một chút đi.”
Hà Hoàng hậu nâng bàn tay trắng nõn mang hộ chỉ[2] khảm hồng lam bảo thạch vuốt
vuốt tóc, tiếng châu sai ở đầu ngón tay bà vang dội như gió mát, giọng nói châm
chọc: “Thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, bằng vào nàng ta?” Bà đảo mắt qua Chiêu Dương:
“Bằng vào Cố Lan Na đó có thể nuôi ra thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, mẹ con là nhất
quốc chi mẫu, lại là Đế Cơ quốc chủ được sủng ái nhất. Trong chúng Đế Cơ ai có
thể so với con, con cho rằng mỹ nhân thứ nhất thiên hạ này chỉ có khuôn mặt
sao?”
Lúc này Chiêu Dương mới cười lên, nhăn nhó nói: “Vậy cũng không thể mặc kệ
được.”
Hà Hoàng hậu hừ lạnh: “Tất nhiên không thể bỏ mặc.” Đột nhiên quay mặt sang:
“Mới vừa rồi người nào nói huyên thuyên, kéo ra ngoài, đánh chết cho ta.” Mấy
mạng người, từ miệng bà thoáng chốc biến mất không phát ra hơi thở. Mấy ngày
nay, tính khí Hà Hoàng hậu càng hung ác rồi. Chiêu Dương nghe được sợ hết hồn
hết vía, lại nghe Hà Hoàng hậu nói: “Ngô Sung Viện gặp chuyện không may, trong
lòng phụ hoàng con nhất định là có ngăn cách, bây giờ không thể sinh thêm sự
cố, chờ qua thời gian này, Bổn cung từ từ dọn dẹp bọn họ.”
Chiêu Dương cũng không biết bà nói cái gì, sau đó lại nói thêm vài lời, vội
vàng trở về điện.
Qua buổi trưa, trong điện đã có mấy phần ảm đạm, ánh sáng cũng lạnh. Từ trong
điện sáng sủa sạch sẽ, chỉ thấy Hoàng đế mặc áo bình thường, xoay người lại đưa
tới một bài văn: “Xem một chút.” Hai tay Thái phó run rẩy cầm lấy, nhìn sơ lược
mấy lần, sắc mặt khiếp sợ.
Hoàng đế khoanh tay ngồi ở trên ghế, cười nói: “Thái Phó cảm thấy như thế nào?”
Trên trán Thái Phó chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, ở trong lòng tính toán mấy lần
mới cẩn thận mở miệng: “Người này nói rõ tệ đoan của triều đình, bút phong sắc
bén lớn mật, cũng cực kỳ cụ thể.” Chỉ dò xét thần sắc Hoàng đế.
Hoàng đế nói: “Nếu đặt trong cống sinh (những người đỗ đạt), sẽ đạt vị trí nào
trong giáp (các thứ hạng đỗ đạt)?”
Thái Phó trầm ngâm nói: “Nếu là cựu thần bình luận, văn này tuy tốt...” Nhưng
rốt cuộc quá không cho triều đình mặt mũi, ông khẽ cắn răng: “Thần chỉ cho hắn
Bảng nhãn (vị trí thứ hai, sau Trạng Nguyên).”
Hoàng đế cười ha ha.
Thái Phó không rõ vì sao ông bật cười, chỉ đành phải cúi đầu mà đứng, lại nghe
Hoàng đế cười nhẹ một tiếng: “Đáng tiếc lại là một nữ nhi.” Thái Phó không nghe
rõ, chỉ đành phải đáp: “Vâng”. Lại thấy Hoàng đế đứng ở dưới cửa, ánh sáng đen
tối đánh tới trên mặt ống, vẻ mặt như có điều suy nghĩ.
Vội chắp tay: “Cựu thần cáo lui trước.”
Hoàng đế mới phục hồi tinh thần lại: “Đi đi.”
Sắc trời dần dần tối xuống, bên trong phòng nội thị bưng đầu bài xanh biếc,
không tiếng động đứng ở hành lang. Bàn sơn đỏ khắc hoa bên trong sáng bóng tựa
như một vũng nước xanh an tĩnh chảy xuôi. Tào Đức phủ thêm cẩm bào cho Hoàng
đế, hỏi: “Nô tài truyền Nhu Phi nương nương hầu giá?”
Hoàng đế dừng một chút, nói: “Đi Thù Ly cung.”
Nội thị tới trước thông bẩm hầu giá, Thù Ly cung đều kinh ngạc. Cố Sung Viện
trang điểm dẫn người Thù Ly cung nghênh đón. Thánh giá ở trong bóng đêm ánh
trăng như nước một đường đi tới, đèn cung đình như sao, chiếu sáng hơn phân nửa
cung khuyết.
Sáng sớm hôm sau, chỉ nghe tiếng gõ cửa ba dài hai ngắn ở cửa điện, đó là
phương thức gõ cửa của cung nhân mời chủ nhân dậy ăn sáng. Bởi vì thánh giá
không đi, Thượng Quan Mạn và Diệu Dương không dám quá mức tùy ý, thoáng trang
điểm mở cửa ra điện.
Tào Đức hầu ở dưới bậc thềm, cười nói: “Hai vị Điện hạ, Thánh thượng bảo lão nô
tới đón ngài cùng nhau dùng đồ ăn sáng.”
Có thể để cho hồng nhân Hoàng đế bên cạnh tự mình tiến đến, hai người thụ sủng
nhược kinh. Thượng Quan Mạn vội nói: “Nào dám làm phiền A Ông tự mình đến, cho
người thông báo một tiếng là được.”
Tào Đức cười ôn hoà hiền hậu: “Điện hạ đau lòng lão nô như vậy, lão nô thật là
cảm động đến rơi nước mắt, hai vị Điện hạ là tâm can của Thánh thượng, lão nô
sao dám, không thể làm gì khác hơn là tay già chân già tự mình chạy tới.”
Nghe hắn nói thật thú vị, Diệu Dương cười rộ ha ha, Tào Đức giương phất trần
lên: “Xin mời hai vị Điện hạ.”
Vào chánh điện, Hoàng đế mặc xiêm áo nhàn hạ ngồi trên ghế chính, Cố Sung Viện
ngồi ngay ngắn ở bên. Hoàng đế râu tóc đẹp đẽ, chiếu nụ cười bên môi Cố Sung
Viện, nàng mới phát giác đó là đẹp nhất. Hai người tương kính như tân ngồi
chung, tựa như vợ chồng tầm thường nhất.
Thượng Quan Mạn hơi hoảng hốt.
Hoàng đế đã nhìn thấy các nàng, trong cửa son ngói xanh, song song một đôi hoa
tỷ muội, Hoàng đế tâm tình vui vẻ: “Đứng ở nơi đó làm gì, còn không đi vào, bên
ngoài trời lạnh.”
Thần sắc Diệu Dương nháy mắt thoáng qua chán nản, cùng Thượng Quan Mạn vào
điện. Nội thị bày bát đũa, bốn người ngồi cùng bàn mà ăn, từ nhỏ đến lớn, cũng
là lần đầu tiên.
Trong bữa tiệc, Hoàng đế lại như cha hiền gắp thức ăn cho nàng, nàng sinh ra
mấy phần không thành thật, giống như đặt mình trong mộng. Ngược lại Diệu Dương,
nghĩ đến trước kia thường cùng Hoàng đế dùng bữa, la hét muốn này muốn nọ,
Hoàng đế đều cười cười gắp cho nàng.
“Phụ hoàng biết không, Lâm Quan tỷ tỷ đánh cờ lợi hại lắm!” Diệu Dương thân mật
kéo khuỷu tay Thượng Quan Mạn, hết sức đắc ý. Hoàng đế rất là tò mò: “Thật sao,
ngày khác cha con chúng ta đấu một ván.” Diệu Dương la ầm lên: “Không được
không được, phụ hoàng như vậy là khi dễ Lâm Quan tỷ tỷ.” Hoàng đế cười bất đắc
dĩ nhìn nàng, nhìn Thượng Quan Mạn một cái, hắn trầm ngâm: “Trẫm sẽ nhường con
bốn con.”
Thượng Quan Mạn mỉm cười giương mặt nói: “Phụ hoàng xem thường nhi thần, nhi
thần không thuận theo.”
Hoàng đế quái lạ, chỉ vào Diệu Dương cười: “Con xem, nha đầu này nói trẫm khi
dễ Mạn nhi, trẫm nhường cho, người ta còn không lĩnh tình.” Diệu Dương vội
khuyên: “Tỷ tỷ, người thua làm sao bây giờ?”
Thượng Quan Mạn nhẹ nhàng cười một tiếng: “Sợ cái gì, đó là bại bởi phụ thân
nhà mình, không mất mặt.”
Diệu Dương sửng sốt một chút, Cố Sung Viện nghe vậy cũng là thân thể cứng đờ,
ngước mắt dò xét thần sắc Hoàng đế. Hoàng đế ngớ ngẩn một lúc, chợt cười to:
“Quả thật không mất mặt.”
Lúc này mới thở phào nhẹ nhỏm.
Không ngờ ngày hôm đó lại tới nhanh như vậy, Hoàng đế và Hách Liên Du đánh cờ
trong cung, nhất thời cao hứng nhớ tới lời hẹn, bảo người tới Thù Ly cung
truyền nàng.