Cục Cưng Phúc Hắc: Mẹ Vẫn Còn Rất Thuần Khiết

Chương 70: Chương 70: Khách không mời mà đến




Đi ra khỏi cửa hàng, Vô Song tiện tay gọi một chiếc taxi rồi ngồi lên, chờ xe lái đi, thì sau đó người đàn ông áo đen theo dõi cô mới hiện thân, hắn báo cáo với phía điện thoại bên kia: “Chủ tử, cô ta đã lên xe!” ◆ ◆ “Con trai, con xem cái này đẹp không?” Trong tiệm châu báu, cô nhân viên bán hàng đưa nhẫn kim cương kiểu mới nhất của tiệm cho Đông Bác Hải, anh quay đầu, hỏi cậu bé ngồi chồm hỗm ở trên ghế. Kiểu dáng của chiếc nhẫn là hình tròn, không hề mới, nguyên nhân có thể là do kim cương quá lớn, làm quá phức tạp, nên hình như có vẻ cao. Q Tử gật đầu một cái, “Tạm được ạ!” “Mẹ con. . . cô ấy sẽ thích chứ?” Dừng một chút, khuôn mặt xinh đẹp lãnh khốc biến đổi có vẻ không được tự nhiên, anh chỉ luôn đưa tiền mặt cho đàn bà, lần này lại hao tâm tốn sức chọn lựa chiếc nhẫn, còn băn khoăn đối phương có nhận hay không, thật là làm khó anh mà. “. . . . . .” Cậu bé nhìn anh trong nháy mắt, không biết nên nói gì. Đông Tam Thiếu nhíu mày, có vẻ mình lại sai lầm rồi, “Cô ấy không thích nhẫn kim cương?” Không phải chứ, không phải phụ nữ đều thích kim cương, xe sang trọng, chỗ ở nổi tiếng sao? ! Cậu bé lắc đầu, “Mẹ thích kim cương. . . . . .”, hô ~ nghe lời này của cậu, Đông Tam Thiếu dãn chân mày đang nhíu ra, hãy nói đi, chỉ cần là phụ nữ đều không tránh được tầm thường, không ngờ con trai có bổ sung, “Nhưng mẹ nói, mẹ thích nhất là hình cái đầu của ông Mao.” Ý là, cha hãy đổi đi thì mẹ sẽ càng vui vẻ hơn. Đông Bác Hải co rút, cô bé chết tiệt lại thích hình cái đầu Mao chủ tịch như vậy, rõ ràng là mua quan tài để bên cạnh anh, ngày ngày đều có thể làm bạn với anh, bảo đảm vui chết cô luôn. Nhìn mặt của cha lo lắng, cậu bé cười nghiêng ngã, “Cha, chọc cha chơi thôi , ha ha ha.” “Xấc láo.” Đông Bác Hải ngắt mũi của cậu, hai cô bán hàng ở bên cạnh nghe hai cha con nói chuyện, cũng kinh sợ biến sắc, đụng một cánh tay của nhau, thì ra tin đồn là thật, Đông Tam Thiếu Gia, thật sự có một đứa con riêng. “A. . .” Đông Bác Hải đột nhiên quay đầu, mắt lạnh làm cho hai người một lực sát thương mười phần, hai người sợ tới mức kinh hãi đạp một cái, vội vàng cúi đầu, rụt tay lại rất nhanh, trong lòng bồn chồn không yên. Đông Bác Hải cười lạnh lẽo, ánh mắt chuyển sang con trai, vuốt cái đầu nhỏ của cậu nói: “Con trai, còn nhớ rõ ngày mà đám chó săn cho chúng ta đăng lên báo trang đầu không?” “Ông ta thế nào rồi hả ?” Bộ dạng Q Tử ra vẻ cục cưng tò mò, hỏi. “Nghe nói, ‘ không cẩn thận ’ té ngã què chân, cũng không thể đi lấy tin tức được nữa.” Anh cười nhẹ, tuấn nhã như thế. “Thật, vậy ông ta thật là xui xẻo.” Cậu bé thay ông tay mặc niệm. Đông Bác Hải ôm con trai, để cậu xuống đất, vuốt đầu của cậu, dùng giọng điệu ra vẻ người cha hiền từ nói: “Bảo bối, nhớ làm người phải an phận thủ thường, làm việc gì thì phải nghĩ kỹ rồi mới làm, nếu không, Thượng Đế sẽ phải trừng phạt đứa trẻ cứng đầu cứng cổ.” Lời này làm như là nói cho cậu nhóc nghe, lại như nói cho. . . . . . Anh nghiêng đầu, khóe miệng nâng lên một cái cười lạnh âm trầm, liếc nhìn hai người bán hàng đang cúi thấp đầu run lẩy bẩy, một hồi lâu, rồi lên tiếng lần nữa, “Gói lại giúp tôi!” “Được. . . được. . . Tam Thiếu Gia. . . Ngài. . . Ngài chờ chút.” Một người trong đó đã sợ đến mức toàn thân cứng ngắc, không ngốc đầu lên được, còn cô gái lắp bắp nhận lấy kim cương, cũng sợ tới mức đầu đầy mồ hôi lạnh, tay run giống như là bị rút gân vậy. Cậu bé ra sức gây hoạ, ngẩng đầu nháy mắt với Đông Tam Thiếu, biết mà còn hỏi: “Cha, hai chị gái này sao vậy, sao lại phát run thế?” Nhún nhún vai, anh nhẹ nhàng nói: “Mở máy lạnh quá lớn đi!” “Oh, khó trách, con cũng cảm thấy lạnh quá.” Cậu bé rùng mình một cái, lông run lên, cha quả nhiên phúc hắc, vài ba lời, thì đã dễ dàng làm cho người ta ngậm miệng. ************************************* Về đến nhà, trả tiền xe, Vô Song nhận hóa đơn rồi xuống xe, tức giận đùng đùng mà gõ gõ cánh cửa, “Mở cửa” . Bên trong không ai đáp lại, lại có tiếng động rất lớn. Theo bản năng cô giơ cổ tay lên, nhìn đồng hồ đeo tay một cái, quy định là hai giờ, cô mới tốn chưa tới 50 phút, người đó chờ không được, nên đập nhà cô rồi hả ? Dựa vào TNND, đồ thiếu gia đáng ghét, cô không hầu hạ đâu. Cô lo lắng từ trong túi lấy ra cái chìa khóa, mở cửa, tiến vào cửa rồi sau đó lập tức trở tay đóng lại. Sau đó, ném túi lên trên ghế sa lon, cuộn tay áo lên rồi xông tới, tiếng động trong căn phòng rất lớn ~ đi tới cửa phòng ngủ, tay nắm tay cầm cửa dừng lại, cô hít sâu một hơi, đem tức giận tụ tập tại một chỗ, sau đó, đột nhiên “Bùm” một cái rồi đẩy cửa ra, rồi Hà Đông Sư Tử rống câu: “Đông Bác Hải tôi thật sự là chịu đủ. . . . . . A. . . . . .” Tiếp sau là thét chói tai, không sai. Bởi vì đứng ở trước mắt cô, cũng không phải là Đông tam thiếu tuấn mỹ, mà là. . . Mà là một con gấu chó lớn lông da màu đen! Giờ phút này đang giương miệng to như chậu máu, điên cuồng gào tru lên, sau đó phát hiện Vô Song cái con mồi thơm ngào ngạt này, lập tức xông tới cô. . . . . . ◆◆◆◆◆◆◆◆◆◆◆◆ Lời của tác giả : Phần tiếp theo: 《đại chiến người thú 》, phần tiếp theo sẽ vào VIP . Nếu bạn cảm thấy chương miễn phí cũng không tệ lắm, như vậy Đồng tử có thể chịu trách nhiệm mà nói cho bạn biết, các chương sau càng đặc sắc hơn, truyện này có cười có nước mắt, có nghĩa hiệp, có nhu tình. Cục cưng hắc đạo dũng mãnh thông minh, nữ chính bề ngoài nhu nhược nhưng nội tâm mạnh mẽ, nam chính xấu bụng lưỡi độc nhưng không giả dối, chắc chắn sẽ là một bộ khiến cho mọi ngừơi xem không giống như truyện tổng tài.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.