Cực Phẩm Tà Thiếu

Chương 141: Chương 141: Âm Đan cùng Hàn Đan




Nhưng mà... Trần đại thiếu không phải người bình thường a.

- Nhanh... Lão công... Nhanh!

Lúc này, một thanh âm nương theo thở dốc, rất thấp, rất vội vang lên:

- Nhanh, ta muốn... ta ra rồi.

- Ngao rống...

Ba ba ba, trùng kích liên tiếp, hơn mười giây sau, nam nhân phát ra một tiếng gầm nhẹ, đôi chân trắng kẹp lấy hắn, không ngừng run rẩy.

- Lão công, anh thật lợi hại!

Nữ nhân thò tay ôm lấy nam nhân quỳ trên mặt đất, vẻ mặt thỏa mãn. Bất quá, rất nhanh, sắc mặt của nàng thay đổi.

Nàng thấy được Trần Thanh Đế đứng ở đàng xa, dưới ánh đèn đường!

- Lão... Lão công... anh... anh nhìn kìa, có người... có người xem chúng ta…

Nữ nhân duỗi ngón tay chỉ chỗ Trần Thanh Đế, hoảng sợ thấp giọng nói.

- Đã hơn nửa đêm, sao sẽ có người chứ?

Nam nhân cũng không có để ý, bất quá, hay vẫn quay đầu. Đồng dạng, cũng nhìn thấy Trần Thanh Đế.

- Đi mau...

Trong lòng nam nhân run lên, nhanh chóng từ trên người nữ nhân bò lên, nắm quần, kéo nữ nhân đào tẩu, biến mất trong bóng đêm.

- Cái này... Cái này thật là trường học sao? Mà không phải địa phương đánh dã chiến, tìm kiếm kích thích?

Trần Thanh Đế cảm thấy rất im lặng, lắc đầu thở dài:

- Nam nữ trên địa cầu, thật sự là quá cởi mở rồi. Con mẹ nó, cũng khó trách thanh danh Trần đại thiếu bừa bộn như vậy, ở dưới hoàn cảnh này, có thể trách Trần đại thiếu sao?

Trần Thanh Đế vẫn là không có kinh nghiệm gì, nếu đổi lại người khác thấy một màn như vậy, tất nhiên sẽ lấy điện thoại di động ra, núp trong bóng tối, đem trọn quá trình ghi lại, sau đó đăng lên mạng.

Cái video này, tuyệt đối sẽ có rất nhiều người xem.

Kế tiếp, Trần đại thiếu lại kiểm tra bốn phía hồ sen một chút, phát hiện không có người, mới cẩn thận đi xuống hồ sen, tiềm nhập vào trong sơn động.

- Linh mạch, ca ca ta đã đến.

Trần Thanh Đế mau tới chỗ linh mạch, vung tay lên, phá vỡ trận pháp phong ấn. Lập tức, một cổ linh khí đầm đặc đập vào mặt.

Linh mạch bị Trần Thanh Đế phong ấn vài ngày, một mực không có tiết lộ, xem ra vô cùng ủy khuất a.

- Trước tiến hành luyện đan, sau đó nhìn xem còn có thời gian hay không, nếu có, lại tu luyện một phen.

Âm Đan cùng Hàn Đan, là thứ tốt tăng tu vi lên, Trần Thanh Đế quyết định trước luyện đan.

Hơn nữa, Trần Thanh Đế cho tới bây giờ chưa thấy qua Hàn Đan cùng Âm Đan, cũng không biết hiệu quả. Cho nên hắn rất muốn biết, hiệu quả của Hàn Đan cùng Âm Đan như thế nào.

Nếu như hiệu quả không tệ, Trần đại thiếu ý định từng tháng dẫn dắt âm hàn chi khí một lần. Chỉ cần có thể làm ra Hàn Đan cùng Âm Đan, khổ một chút cũng không sao. Nếu như không được, vậy thì ca ca ta không dại gì mà ăn đau khổ.

Dù sao chỉ cần phong bế một ít huyệt đạo trọng yếu, có thể tiêu trừ thống khổ lúc âm hàn chi khí bạo phát. Muốn giải quyết triệt để, chỉ có Lý Nhược Băng tự mình tu luyện công pháp Thủy hệ, thành công Trúc Cơ mới được.

Trúc Cơ, ở địa cầu, nhìn như rất khó, kỳ thật không phải vậy. Phải biết rằng, trời sinh Huyền Âm Hàn Thể, ở trên việc tu luyện, đây chính là rất ngưu bức.

Cái gì Thiên linh căn thân thể, Thiên Sinh Mị Cốt... ở trước mặt Huyền Âm Hàn Thể đều là rác rưởi.

Lý Nhược Băng là một bảo bối, Trần Thanh Đế đương nhiên sẽ không bỏ qua, nhất định phải kéo đến bên trong trận doanh của hắn, tăng lớn đội ngũ Tu Chân giả của mình.

Trần Thanh Đế cẩn thận đặt Càn Khôn Đỉnh ở phía trên linh mạch, vung tay phá vỡ trận pháp phong ấn âm hàn chi khí. Nhanh chóng nắm bắt pháp quyết, đem linh khí trong linh mạch, dẫn vào bên trong Càn Khôn Đỉnh, dung hợp âm hàn chi khí.

Âm Đan cùng Hàn Đan, chính là từ âm hàn chi khí luyện chế mà thành, cùng đan dược bình thường bất đồng, cần các loại linh thảo gì đấy. Âm Đan cùng Hàn Đan, là âm hàn chi khí.

- Phong!

Trần Thanh Đế cảm giác linh khí cần đã đầy đủ, mười ngón tay động liên tục, nhanh chóng nắm bắt pháp quyết, phong ấn Càn Khôn Đỉnh. Đồng thời, không ngừng đưa linh khí vào bên trong Càn Khôn Đỉnh.

Luyện chế Âm Đan cùng Hàn Đan.

Một giờ sau, Trần Thanh Đế sắc mặt trắng bệch, linh khí trong cơ thể đã cơ hồ hao hết, hít sâu một hơi, nhìn xem Càn Khôn Đỉnh, trong nội tâm nhịn không được thầm nghĩ:

- Con mẹ nó, nhất định phải thành công.

- Phá!

Thúc dục một tia linh khí cuối cùng trong cơ thể, Trần Thanh Đế đánh vào bên trong Đỉnh Càn Khôn.

Oanh!

Nương theo một tiếng trầm đục, hai hạt đan dược chỉ lớn bằng hạt đậu nành, một xám, một lam, từ bên trong Càn Khôn Đỉnh kích xạ mà ra.

- Thu!

Trần Thanh Đế thấy thế, trong lòng mừng rỡ, đối với linh khí ở trong cơ thể đã triệt để hao hết cũng không thèm để ý. Vung tay lên, bắt hai viên đan dược vào trong tay.

- Cái này là Âm Đan cùng Hàn Đan, linh khí thật nồng hậu.

Trần Thanh Đế mở tay ra, cảm thụ được linh khí trên hai viên đan dược trong lòng bàn tay, trong nội tâm kích động.

- Ăn trước một viên thử xem.

Trần Thanh Đế hít sâu một hơi, nuốt Âm Đan màu xám xuống. Về phần Hàn Đan màu xanh da trời, hiện tại Trần đại thiếu cũng không dám ăn, trừ khi hắn muốn bị đông cứng.

Cái đồ chơi Đan dược này, là đồ tốt, nhưng có đôi khi sẽ biến thành độc dược.

Hàn Đan, lấy tu vi Luyện Khí tầng ba của Trần đại thiếu, tùy tiện phục dụng, cho dù không bị đông thành tượng băng, chỉ sợ cũng sẽ suy giảm tới tĩnh mạch, thậm chí sẽ tạo thành tổn thương cho căn cơ.

- Thoải mái!

Trần Thanh Đế chấn động toàn thân, trong nội tâm phát ra một tiếng gầm rú, cảm thụ được linh khí bành trướng trong cơ thể, nhanh vận chuyển công pháp, điên cuồng hấp thu lại.

Trong khoảnh khắc, linh khí tiêu hao khôi phục tới trạng thái đỉnh phong, Trần đại thiếu tiếp tục hấp thu, tăng tu vi của mình. Đồng dạng, Trần đại thiếu cũng không có buông tha linh khí trong linh mạch, cùng nhau hấp thu.

Oanh!

Hai giờ sau, thân thể Trần Thanh Đế run lên, đã đột phá đến Luyện Khí tầng bốn. Lại hao tốn hai giờ thời gian, triệt để hấp thu Âm Đan, tu vi tăng lên tới Luyện Khí tầng bốn đỉnh phong


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.