Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu

Chương 171: Chương 171: điện thoại làm cho người ta chán ghét




Ads Tề Hiên sau khi nhận được điện thoại của Tề Tiểu Hiên, đã đem điện thoại đặt ở trên mặt bàn và đợi điện thoại kế tiếp của cậu nhóc, trong lòng vẫn luôn không yên bất an.

Khó trách Ngãi Giai Giai lại quái dị như vậy, thì ra là nhận được sự uy hiếp của Diệp Tầm Phương, nhưng mà cô lại không thể nói ra chỉ có thể một thân một mình chịu đựng.

Anh không thể ngồi mà đợi đánh chết, bằng không tuyệt đối sẽ có hại. Nhưng bây giờ không biết bước kế hoạch tiếp theo của Diệp Tầm Phương và Tăng Hải Lâm. Đúng lúc này lại cảm thấy khó khăn.

Tề Hiên rất lo lắng, vì vậy cầm lấy điện thoại gọi điện thoại cho Nghiêm Chính Phong: “Chính Phong, cậu vào đây một lúc.”

Nghiêm Chính Phong sau khi nhận được điện thoại, thì lập tức đi vào phòng làm việc của Tề Hiên: “Thiếu chủ, cậu tìm tôi có chuyện gì?”

“Chính Phong có tin tức của Tiểu Ngoạn và Tiểu Hiên.”

Nghiêm Chính Phong nghe được những lời này của Tề hiên, thì vô cùng kích động: “Thật vậy sao? Cô ấy ở đâu.”

“Bọn họ đều ở trong tay Diệp Tầm Phương, sở dĩ Giai Giai cổ quái là vì cô ấy biết rõ chuyện này. Nhưng đã bị Diệp Tầm Phương uy hiếp, nên không thể nói ra được, nếu không sẽ gây bất lợi cho Tiểu Ngoạn và Tiểu Hiên. Chính Phong chuyện này không thể trách Giai Giai, hi vọng cậu có thể thông cảm cho cô ấy một chút.” Tề Hiên đem sự tình giải thích đơn giản.

“Diệp Tầm Phương chết tiệt, tôi đây phải đi tìm cô ta tính sổ.” Nghiêm Chính Phong tức giận mà xông ra ngoài, nhưng đã bị Tề Hiên kéo lại.

“Chính Phong đừng xúc động, bây giờ còn không biết Diệp Tầm Phương dấu Tiểu Ngoạn và Tiểu Hiên ở nơi nào, cậu làm như vậy sẽ đả thảo kinh xà, ngộ nhỡ Diệp Tầm Phương biết được, còn tưởng rằng là do Giai Giai cáo mật. Như vậy sẽ ra tay với Tiểu Ngoạn và Tiểu Hiên. Chẳng lẽ đây là kết quả cậu muốn.” Tề Hiên cố gắng khuyên Nghiêm Chính Phong.

Anh có thể lý giải tâm tình lúc này của Nghiêm Chính Phong, suy bụng ta ra bụng người, nếu như là Ngãi Giai Giai rơi vào trong tay Diệp Tầm Phương, anh làm sao mà không mất đi lý trí như vậy.

“Vậy chúng ta nên làm thế nào?”

“Vì phòng ngừa Diệp Tầm Phương cẩu cấp khiêu tường (chó chạy đường cùng), cho nên chúng ta biết chuyện này cũng chỉ có thể làm bộ như không biết.”

“Làm bộ không biết, tôi biết rõ Tiểu Ngoạn ở trong tay Diệp Tầm Phương, lại làm bộ không biết tôi làm không được.” Nghiêm Chính Phong thoạt nhìn rất tức giận, bộ dáng có vẻ muốn đánh người.

“Cậu làm không được cũng phải làm, nếu như bởi vì cậu xúc động mà hại Tiểu Ngoạn, chẳng lẽ đây là kết quả cậu muốn.” Tề Hiên dùng giọng điệu tức giận ra lệnh cho Nghiêm Chính Phong.

Nghiêm Chính Phong lúc này mới ý thức được lời mình vừa nói, vì vậy cúi đầu nhận lỗi với Tề Hiên: “Thiếu chủ, thực xin lỗi tôi quá xúc động rồi.”

“Tôi có thể cảm nhận được tâm tình của cậu, nếu như người bị bắt là Giai Giai, tôi cũng sẽ giống như cậu vậy. Cậu đừng quên Tiểu Hiên cũng ở trong tay Diệp Tầm Phương, tôi không thể không để ý đến bọn họ.”

“Thiếu chủ tôi không phải có ý này, tôi biết cậu nhất định sẽ cứu Tiểu Ngoạn, tôi không có trách cậu không có ý cứu cô ấy, tôi chỉ lo lắng mà thôi, xin tha thứ cho xúc động của tôi.” Nghiêm Chính Phong nói xin lỗi lần nữa

Xem ra Trần Tiểu Ngoạn thật sự là có thể khiến anh phản kháng Tề Hiên.

“Không có gì, chúng ta đợi tin tức của bọn họ, xem bước tiếp theo nên làm cái gì, nhưng bây giờ tuyệt đối không thể để cho Giai Giai biết được là chúng ta đã biết chuyện Tiểu Ngoạn và Tiểu Hiên ở trong tay Diệp Tầm Phương.” Anh thật sự lo lắng Ngãi Giai Giai quá mức khờ khạo mà chuyện gì cũng nói ra, đến lúc đó thì phiền toái.

“Yên tâm đi thiếu chủ, tôi biết rõ nên làm thế nào. Nếu không bây giờ cậu trở về xem Giai Giai tiểu thư thế nào đi.” Nghiêm Chính Phong đề nghị.

“Không được. Bây giờ vẫn là nên ít xuất hiện ở trước mặt cô ấy, hơn nữa chỉ cần chúng ta vừa xuất hiện ở trước mặt cô ấy, cô ấy sẽ vô cùng căng thẳng. Hãy để cho tự một mình cô ấy như vậy đi, cô ấy sẽ dễ chịu một chút.” Diệp Tầm Phương chỉ là muốn tình cảm giữa anh và Giai Giai tan vỡ mà thôi, nên sẽ không thương tổn đến Tiểu Hiên và Trần Tiểu Ngoạn, cho nên lúc này anh có thể tạm yên tâm.

“Với lại bây giờ cô ấy cũng không biết nên đối mặt với chúng ta như thế nào. Chúng ta xuất hiện ở trước mặt cô ấy, sẽ chỉ khiến cô ấy khẩn trương hơn thôi. Chính Phong cậu về nhà giám sát toàn bộ, có tình huống gì thì lập tức nói cho tôi biết, tôi đang đợi tin tức của Tiểu Ngoạn và Tiểu Hiên. Bây giờ bọn họ chỉ có thể vụng trộm dùng điện thoại liên lạc với chúng ta, nhớ kỹ mặc kệ điện thoại bị gì đều không được tắt điện thoại.” Tề Hiên rất mạch lạc mà phân phó.

Anh cũng không tin Diệp Tầm Phương này, có bao nhiêu bản lĩnh muốn đấu. Lúc này anh nhất định sẽ làm cho cô ta hoàn toàn tâm phục.

“Được, tôi lập tức trở về.” Nghiêm Chính Phong nói xong lập tức đi ra ngoài, để lại một mình Tề Hiên ở trong phòng làm việc.

Tề Hiên nhìn điện thoại trên bàn, trầm tư tự hỏi tại sao mọi chuyện phải biến thành như vậy. Diệp Tầm Phương dây dưa mười năm, cô ta thật sự là có nghị lực. Mười năm cũng không buông tay, thậm chí là càng đánh càng mạnh, thật sự khiến cho người ta cảm thấy vô cùng phiền đối với người dính chặt như vậy, khiến người ta rất chán ghét. Nhưng loại người như cô ta sẽ không để ý đến anh ghét, không ngại mà dính chặt anh.

Tề Hiên đang ở trong trầm tư phiền muộn, đột nhiên điện thoại trên bàn vang lên, dọa anh nhảy dựng rất là vui vì tưởng là Tề Tiểu Hiên hoặc là Trần Tiểu Ngoạn gọi điện thoại tới. Vì vậy cũng không nhìn đến màn hình hiển thị liền tiếp.

“A lô —— Tiểu ——“ Tề Hiên đang muốn gọi tên Tề Tiểu Hiên, lại nghe thấy giọng nói của Diệp Tầm Phương. Vì vậy lập tức thu hồi lời nói.

“Tề Hiên sao lại kích động như vậy chứ? Có phải rất vui vì nhận được điện thoại của tôi hay không hả!” Diệp Tầm Phương nói

“Diệp Tầm Phương cô gọi điện thoại tới làm gì?” Tề Hiên rất không thân thiện nói một câu, rất cố gắng ngăn chận tức giận ở trong lòng.

Bây giờ anh không thể để cho Diệp Tầm Phương biết, anh đã biết Trần Tiểu Ngoạn và Tề Tiểu Hiên ở trong tay của cô ta, bằng không Diệp Tầm Phương này nhất định sẽ vì tức giận mà làm ra chuyện sai lầm.

“Tôi nhớ anh lắm cho nên điện thoại cho anh, không được sao?”

“Có chuyện thì hãy mau nói đi, không thì tôi cúp.” Tề Hiên không kiên nhẫn nói

“Sao thế, không muốn cùng tôi nói chuyện à, nếu như tôi nói từ nay về sau chúng ta có thể sẽ sớm chiều ở chung, anh có ý kiến gì không?” Diệp Tầm Phương cố ý dụ dỗ nói. Chờ sau khi Tăng Hải Lâm phá hư tình cảm giữa Ngãi Giai Giai và Tề Hiên, như vậy Tề Hiên chính là của cô. Tề Hiên càng không muốn cô, cô lại càng muốn ở lại bên cạnh Tề Hiên, quấn quít lấy anh ta không tha.

“Cô gọi điện thoại đến chính là vì muốn nói cái này. Thật có lỗi, bây giờ tôi không rảnh.” Tề Hiên nói xong rồi cúp điện thoại, không muốn nói nhiều với Diệp Tầm Phương.

Đã Diệp Tầm Phương không cho Ngãi Giai Giai nói cho anh biết, Trần Tiểu Ngoạn và Tề Tiểu Hiên ở trong tay của cô ta, thì chính cô ta đương nhiên cũng sẽ không nói, anh cần gì phải nói nhiều với cô ta, nói chuyện với người đàn bà này sẽ chỉ có tức giận thôi.

Tề Hiên cúp điện thoại, Diệp Tầm Phương tà ác cười cũng cất điện thoại di động.

Tề Hiên chúng ta xem trò hay còn ở phía sau, tôi xem anh và Ngãi Giai Giai còn có thể ân ái bao lâu, anh hãy đợi để xem tôi làm thế nào để chia rẽ các người.

Diệp Tầm Phương trong lòng rất tự tin, đã bắt đầu nghĩ đến hình ảnh Ngãi Giai Giai và Tề Hiên tách ra, mà người sau đó nắm tay của Tề Hiên, không còn là Ngãi Giai Giai


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.