Đại Thúc Có Yêu Khí

Chương 88: Chương 88: Tình cảm biến hóa




“...... Khanh Nhan?”

Giọng nói nóng nảy mang theo cảm xúc không xác định từ một góc truyền đến.

Liễu Khanh Nhan tựa hồ cũng có chút ngoài ý muốn, nếu như không có nghe lầm thì giọng này có phải là của Minh Lạc Uyên đồ đệ mình không?

Nghĩ đến khi tỉnh lại nhìn thấy người đầu tiên là Minh Lạc Uyên, trong nội tâm Liễu Khanh Nhan lại có cảm xúc nói không nên lời.

Có chút an tâm cũng có chút ít ảo não bất an, do dự một lúc mới đáp lời.

“Là Lạc Uyên sao?”

“...... Là ta.”

Qua một giây sau, một luồng gió lạnh thấu xương quét tới, áo bào màu đen bay phất phơ, Minh Lạc Uyên đã đứng ở trước mặt Liễu Khanh Nhan. Gương mặt tối tăm tà mị gặp lại Liễu Khanh Nhan nên có chút ấm, đôi mắt lạnh lùng cũng dịu đi không ít.

Người này như cũ là vẻ mặt băng lãnh, nhưng có chút tiều tụy cùng lo lắng lại làm cho Liễu Khanh Nhan có chút kinh ngạc.

Đại điện ánh sáng rất tốt nên Liễu Khanh Nhan có thể thấy rõ ràng biến hóa của Minh Lạc Uyên. Vẻ bên ngoài, khí chất, thần thái của hắn đều không còn là Lạc Uyên trước kia, hoàn toàn lạ lẫm, duy chỉ có sự quan tâm cùng lo lắng là không có mảy may biến hóa.

Chẳng biết tại sao, Liễu Khanh Nhan cảm thấy sung sướng khó tả, đồng thời nội tâm nổi lên lo lắng.

Liễu Khanh Nhan không cần nói cũng đã biết Lạc Uyên biến thành người trong ma giới. Nhân giới cùng ma giới là đối địch, mà Lạc Uyên vốn là đệ tử Vân Quan, những người ở bên ngoài sẽ nói như thế nào, ánh mắt giọng điệu công kích của bọn họ Lạc Uyên làm như thế nào đối mặt. Người sa vào ma, tương phản rất lớn sẽ bị công kích mãnh liệt. Liễu Khanh Nhan không biết Lạc Uyên đã xảy ra chuyện gì, nhưng có thể đoán được rằng Lạc Uyên có lẽ cũng không lường trước cục diện này.

Quanh thân lượn lờ khí tức màu đen thuộc về ma tộc, cường đại không hề che dấu âm lãnh. Có lẽ trước đây Minh Lạc Uyên chỉ là lạnh như băng, mà bây giờ Minh Lạc Uyên thêm một phần âm tàn.

Bất kể là lông mi, hai con ngươi, môi mỏng, cằm gầy gò vô hình làm cho người ta một loại cảm giác âm tàn hờ hững.

Chính là một loại kiêu ngạo vênh váo hung hăng coi rẻ chúng sinh. Nhìn thấy những thứ này, ngực Liễu Khanh Nhan liền nhói đau từng đợt.

Có lẽ...... Không còn là Lạc Uyên......

Liễu Khanh Nhan nghĩ như vậy, càng cảm thấy tâm phiền ý loạn, bất quá cũng không có biểu hiện ra ngoài, y như cũ mặt không biểu tình. Nhiều năm đã luyện được cách xử sự không sợ hãi, cho dù trong nội tâm có ý gì, trừ phi là nhịn không được, Liễu Khanh Nhan sẽ không dễ dàng tiết lộ tâm tình của mình.

Liễu Khanh Nhan chú ý vào đôi tai hình vây cá, cau mày cũng không biết đang suy nghĩ gì.

Hai người cũng không nói lời nào, liền lẳng lặng nhìn nhau.

Minh Vũ hoàn toàn không được đếm xỉa, còn ngồi chồm hổm trên mặt đất, bất quá ánh mắt tiểu hài tử đơn thuần đã không còn. Năng lực học tập của hắn rất nhanh, chỉ vài ngày ở nhân giới đã hiểu không ít, hắn có thể ở một số thời điểm giả bộ thành tiểu hài tử vô tội không hiểu chuyện.

Bất quá cũng chính bởi vì quá mức giống tiểu hài tử, nên tất cả mọi người đối với hắn đơn giản là không đếm xỉa hoặc xem hắn như một đứa ngốc mà đối đãi.

Mà ngay cả đại thúc sao cũng không chào đón hắn, nhưng hắn chưa bao giờ thấy qua đại thúc như vậy, chưa từng có vẻ chấp nhất như vậy. Ánh mắt đó biểu hiện cho cái gì, dù sao không phải cừu hận hoặc là căm thù các loại. Hắn có thể cảm nhận được giữa hai người vô cùng ăn ý. Loại không cần ngôn ngữ chỉ dùng ánh mắt trao đổi, tâm linh ngầm hiểu, là có thể biểu đạt ý tứ.

Hắn yên lặng ở giữa hai người quan sát......

Giờ khắc này, hắn có thể lý giải như thế nào là ghen ghét, như thế nào là hâm mộ. Cái loại cảm giác này như là bị móng vuốt cào trong lòng thật khó diễn tả.

Thật muốn đi đoạt lấy.

Minh Vũ là ghen ghét.

Hắn như tiểu hài tử không lấy được đường ăn, lòng dạ hẹp hòi tràn đầy oán hận hờn dỗi như trẻ con, nhìn thấy người khác có thứ tốt đã nghĩ đến đoạt lấy.

Im lặng của hai người bị phá vỡ. Chính là người cá lên tiếng

“Sao còn không tiến vào?”

Hắn dường như đã sớm nghi ngờ mấy người này sẽ cùng theo tới, chỉ là không có ngờ tới nhanh như vậy.

“Các ngươi cũng đã đến, bất quá muốn đi ra ngoài....”

Giọng nói người cá vang lên, sau đó đột nhiên vì một giọng nói thanh thót khác mà dừng, có vẻ uy hiếp rất nhiều.

“...... Thật không?”

Lời này không phải từ mấy người ở đây phát ra, mà là từ Lạc Hồng Bụi. Lần đầu tiên hắn không mang dáng vẻ mị hoặc phong tình, mà mang vẻ uy hiếp chưa từng có, giọng nói đầy xích mích. Khi hắn đi đến trong tầm mắt mấy người họ, Liễu Khanh Nhan nhìn hắn mà không khỏi sững sờ.

Liền thấy Lạc Hồng Bụi cái trán bị vật gì đó gây thương tích nặng nề, hiển nhiên cái kia lực rất lớn, cái trán bầm giập màu hồng hết sức rõ ràng, những sợi tóc rủ xuống rải rác cũng không che giấu hết được.

Liễu Khanh Nhan nghĩ nghĩ đã hiểu rõ, lúc trong huyệt mộ chỗ hồ nước, người cá dùng cái đuôi nện xuống hẳn là đập trúng Lạc Hồng Bụi rồi.

Người bình thường muốn nín thở lâu hiển nhiên là một chuyện. Có thể nói Lạc Hồng Bụi sẽ không giống vậy, hắn là mai thụ có thể biến hóa, trong nước cũng tự do. Trong ba người hắn là người tốc độ nhanh nhất, đáng tiếc bị người cá bắt được dấu hiệu, vì vậy dùng đuôi đập lạch cạch quét trở về.

Bất quá đối với người tu vi cao như Lạc Hồng Bụi, đối với mọi người ánh mắt dị thường không thèm để ý. Trái lại, hắn cảm thấy đây là biểu hiện mọi người đối với mị lực của hắn tăng thêm.

Thoáng một cái, trên mặt liền chất đầy tà khí nhưng vẫn cười. Đôi mắt hẹp dài mang theo sự dịu dàng thắm thiết, khóe miệng câu dẫn, con ngươi màu tím giống như đưa tình giống như ngả ngớn.

Cử chỉ như vậy vốn là phóng đãng, vô lại mười phần, nhưng trên mình Lạc Hồng Bụi lại chẳng có chút nào vô lại, ngược lại có vẻ lười biếng mà lại ưu nhã. Nhìn như là ảo giác, nhưng cẩn thận xem xét, phát hiện lại là ảo giác, là thật phong lưu, hay là giả đa tình, thiệt giả khó phân biệt.

Hắn vừa nhìn thấy Liễu Khanh Nhan, khí tức toàn thân thật giống như bị hút đi ra ngoài, xương cốt đều bị chặt đứt, cả người mềm yếu vô lực, ngã hướng về phía Liễu Khanh Nhan.

“Mỹ nhân......”

“Đứng lại!”

Xuất hiện trước mắt hắn là Minh Lạc Uyên, trên tay cũng không rời cự kiếm màu đen.

Bất quá, hiện tại Minh Lạc Uyên do phát sinh biến hóa, trên mình mang theo khí tức ma tộc cũng không giống người thường, một cảm giác âm tàn độc ác làm cho người ta lui ba bước.

“Vì sao ngăn ta, ta gặp mỹ nhân, cũng không phải đón ngươi?”

Nghĩ đến tên vô lại này nhiều lần cản trở, Lạc Hồng Bụi không hề sảng khoái.

“Khanh Nhan là của ta!”

Nói lời này, cũng không phải chỉ là lời nói, Minh Lạc Uyên dùng tay còn lại nắm lấy Liễu Khanh Nhan còn có chút ngu ngơ kéo vào lòng mình. Tay của hắn ôm trên lưng người nọ.

Minh Vũ y như cũ ngồi bên cạnh, nhìn chằm chằm vào tay Minh Lạc Uyên, ánh mắt hung tợn như muốn dùng ánh mắt đâm mấy cái lỗ trên đó.

Đại thúc bị người ôm, còn không có đẩy ra......

Bất quá, hắn nghĩ đến miệng đại thúc còn thiếu nợ hắn...... Không biết đại thúc có quên không?

Minh Vũ đem tâm tư này giấu ở trong lòng, hắn nghĩ kỹ đợi ngày nào đó cùng đại thúc ở một mình, sẽ cùng với đại thúc thương lượng vài chuyện.

“Này, làm sao ngươi có thể không nói lý lẽ như vậy?”

Lạc Hồng Bụi đối với Liễu Khanh Nhan thái độ hết sức bất mãn.

Không thấy được hắn đang tức giận sao, bị người khác ôm vào trong ngực, còn không có phản ứng gì......

Lạc Hồng Bụi còn muốn nói điều gì, nhưng Minh Lạc Uyên lúc này cúi đầu dùng giọng nói trầm thấp thong thả nói với người nào đó đang thờ ơ trong ngực.

“...... Tối qua, là ta......”

Liễu Khanh Nhan như bừng tỉnh không khỏi chấn động lùi bước về phía sau, đáng tiếc Minh Lạc Uyên đưa tay ôm chặt vòng eo, không cho phép rời đi nửa bước, cho nên Liễu Khanh Nhan muốn lùi bước hiển nhiên thất bại.

Bất quá, Minh Lạc Uyên lúc này tựa hồ có chủ tâm muốn đem sự tình nói rõ ràng.

“Là ta, nhưng không làm......”

Hắn nói rất nhẹ, rất nhỏ, hời hợt, nhưng mà trong nội tâm Liễu Khanh Nhan như bị ném một quả pháo.

Thật là không làm?

Nhưng rõ ràng bản thân Liễu Khanh Nhan cảm giác được tối hôm qua xảy ra chuyện gì, còn nữa trên người vẫn lưu lại khí tức dâm mỹ, khi tỉnh lại đã nhận thấy cảm giác.

“Cái kia, cái kia như thế nào......”

Liễu Khanh Nhan nghĩ đến bị Tiểu Thất hạ thuốc, hậu quả...... Hơn nữa còn được giải quyết, mà Lạc Uyên không có làm, sắc mặt Liễu Khanh Nhan không khỏi trắng bệch.

“Không có việc gì, ta chỉ là dùng tay mà thôi.”

Hắn dừng một chút, thấy người trong ngực mặt trắng bệch lập tức nghĩ đến cái gì. Liễu Khanh Nhan có khả năng cho rằng tối hôm qua người đó có lẽ là cái người kê đơn kia.

“Không có được ngươi cho phép, ta không dám làm càng nửa bước.”

Minh Lạc Uyên ánh mắt cực kỳ thẳng thắn thành khẩn, con ngươi đen kịt như bóng đêm lại trong suốt không tỳ vết, hoàn toàn nhận ra hắn chân thật. Liễu Khanh Nhan biết rõ Minh Lạc Uyên không có nói dối, hắn nói đều là thật sự, cũng không biết vì sao nghe thế giống như lời thề thẳng thắn thành khẩn, bản thân lại có vẻ mất mát......

Là ảo giác à, tại sao có thể có ý nghĩ như vậy.

Lạc Hồng Bụi sắc mặt lập tức chùng xuống.

Minh Vũ còn có chút không biết làm sao, hắn còn chưa biết nhiều sự tình, không thể dễ dàng hiểu ngôn ngữ mà suy đoán được ẩn ý mập mờ.

Lạc Hồng Bụi đem tâm tình của mình chôn vùi vô cùng tốt, bất quá nhìn về phía Minh Lạc Uyên không còn như trước kia. Hoàn toàn phân chia giới hạn. Hắn trước kia chỉ biết là tên này không dễ gần, mười phần khó chịu, giờ đã biết hắn khoác bộ da che giấu trong bụng đầy nước đen như mực

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.