Đại Thúc Đích Hạnh Phúc Nhân Thê Sinh Hoạt | Cuộc Sống Hạnh Phúc Khi Làm Vợ Người Ta Của Một Ông Chú

Chương 4: Chương 4: Nhà Bếp




CHƯƠNG 4: NHÀ BẾP

– 1 –

Thẩm Trác Hi đứng trong nhà bếp vừa nấu cơm, vừa rơi vào ai oán hối hận, ai oán dĩ nhiên là lần đó trong phòng tắm câu dẫn không thành công, nghĩ đến đây Thẩm Trác Hi càng không ngừng mắng chính mình, trong không khí đó cư nhiên cũng câu dẫn thất bại. Hai người từ phòng tắm tắm rửa xong đi ra, vừa nằm lên giường y cư nhiên ngủ mất đất, trời ạ, y cư nhiên ngủ mất đất, thật sự là quá sức mất mặt, mỗi lần nghĩ đến y đều không dám đi tưởng tượng lúc ấy An Dật có biểu tình gì, chắc tám phần là tức giận. Hơn nữa càng khiến cho y phiền não chính là, vì sao An Dật không trực tiếp làm cùng y ngay tại phòng tắm chứ, rốt cuộc đang bận tâm cái gì đây, chẳng lẽ thật sự là không thích thân thể y rồi?

Nhớ tới cái này, Thẩm Trác Hi không nhịn được quay đầu nhìn cái mông mình một chút, nhìn xong mới ý thức được động tác này của mình xấu hổ cỡ nào, cuống quít quay đầu, tiếp tục đưa dao cắt cà rốt trên tay.

Oán hận mà cắt xuống, đóa đóa đóa, giống như cà rốt kia biến thành mặt cười xấu xa đang cười nhạo y cư nhiên mưu toan đi sắc dụ câu dẫn An Dật, đáng giận nhất chính là sắc dụ còn thất bại, cũng không làm tới cùng, hoàn toàn chỉ lo một mình hưởng lạc.

“Cà rốt kia có thâm thù đại hận gì với anh sao?”

“Hả?” Thẩm Trác Hi nhất thời không phản ứng lại, ngơ ngác quay đầu nhìn về phía phát ra thanh âm, chỉ thấy An Dật mặc áo ngủ lười biếng nghiêng người dựa vào cửa nhà bếp, dùng loại ánh mắt buồn cười mà nhìn trên tay Thẩm Trác Hi.

Thẩm Trác Hi nhảy dựng lên, buông lỏng tay, cà rốt liền trượt ra, một dao cắt xuống thiếu chút nữa trúng ngón tay.

“Cẩn thận”. An Dật đi tới, đón lấy dao trên tay Thẩm Trác Hi đặt ở bên cạnh.

Lúc này Thẩm Trác Hi mới hoàn hồn, cúi đầu nhìn trên mặt thớt, mới phát hiện cà rốt kia y rõ ràng là muốn cắt hạt lựu, hiện tại phía trước còn hình hạt lựu rất bình thường, phía sau đã dường như quỷ dị một nửa bị y cắt thành sợi, một nửa cũng đã sớm biến thành cà rốt nát rồi. Thẩm Trác Hi xấu hổ chẳng có cách nào giải thích, nói muốn cắt hạt lựu thì không phải, cắt sợi cũng không đúng, chẳng lẽ phải nói y đang cắt cà rốt nát, chẳng trách An Dật phải dùng ánh mắt như cười như không nhìn y.

“Nghĩ cái gì đấy? Xuất thần như vậy”. An Dật cười từ phía sau ôm lấy Thẩm Trác Hi, hỏi.

“Không… Không có gì”. Thẩm Trác Hi nói cà lăm.

“Có chuyện gì không thể cho tôi biết sao?” Thanh âm An Dật không có ý cười, còn mang theo chút cảm giác không được tin tưởng.

“Cậu…Hôm đó…Vì sao không ôm tôi?” Thẩm Trác Hi làm sao chịu được An Dật dùng loại thanh âm này loại thái độ này hỏi chuyện y, lập tức thành thành thật thật khai báo, chẳng qua giọng nói nhỏ như muỗi kêu, hỏi xong chính mình đã xấu hổ đỏ bừng.

Đáng tiếc An Dật cách đó thật sự rất gần, nghe rõ rành rành, nhưng cho dù An Dật nghe thấy vẫn ngẩn ra, lại hơi hoài nghi lỗ tai mình, “Hả?”

Đây chỉ là phản ứng vô thức của người nghe thấy chuyện ngạc nhiên, thật ra cũng không phải là không nghe rõ ràng, chỉ có Thẩm Trác Hi lại thành thành thật thật lặp lại lần nữa còn phóng to âm lượng. Lần này An Dật thật nghe vô cùng rõ ràng, vẻ mặt có hơi bị hù dọa, sau đó liền cảm thấy người trong lòng đáng yêu cực kỳ, không nhịn được hôn lên, Thẩm Trác Hi xấu hổ luống cuống tay chân, muốn quay đầu nhìn An Dật, thế nhưng bị An Dật đè lại, không cho y quay đầu lại.

“An Dật?” Thẩm Trác Hi bất an hỏi.

“Ờ, anh cảm thấy là vì sao?” Thanh âm An Dật bình ổn từ phía sau truyền đến, khiến Thẩm Trác Hi an tâm một chút, nhưng mà đề ra câu hỏi, y lại không biết nên trả lời thế nào, chỉ có thể nói không biết.

An Dật cười di di môi lên vành tai Thẩm Trác Hi. Nhột quá, khiến người ta muốn trốn thoát, nhưng Thẩm Trác Hi lại luyến tiếc cảm giác thân mật này, vì vậy cứ cắn môi mặc cho An Dật giày vò.

“Có phải anh cảm thấy tôi không thích thân thể anh rồi hay không?”. An Dật hỏi, Thẩm Trác Hi cứng đờ, rất sợ nghe được câu trả lời khẳng định, An Dật chặt chẽ dán sát vào y hiển nhiên cảm giác được Thẩm Trác Hi cứng ngắc, trong bụng thở dài một tiếng, y quả nhiên là nghĩ như vậy, người này thật thích nghĩ ngợi lung tung, hắn chỉ là thông cảm y trong khoảng thời gian này khá bận rộn chừa cho y chút sức lực không chạm y mà thôi, không biết y đã nghĩ tới chỗ nào rồi.

“Thật ra tôi là người ích kỷ nhất, nhưng nếu là thứ tôi không thích tuyệt sẽ không miễn cưỡng mình, cho nên…” An Dật dừng lại, không nói tiếp, ngược lại đưa tay vào trong tạp dề Thẩm Trác Hi, bắt đầu cởi từng nút từng nút quần áo y, sau khi cởi lần mò vào trong vuốt ve bụng dưới bằng phẳng của y.

An Dật rất hưởng thụ mà chậm rãi từng tấc một hướng lên trên vuốt làn da Thẩm Trác Hi, trơn nhẵn mà rắn chắc, cảm giác thật tuyệt, dùng ngón tay tinh tế mà vuốt ve, quả thực chính là một loại hưởng thụ. Ngón tay chậm rãi hướng lên trên, bò lên ngực Thẩm Trác Hi, hiển nhiên là sẽ không bỏ qua hai hạt nhũ đầu kia của y, vì vậy chỗ kia liền bị xoa nắn nhiều lần.

Thẩm Trác Hi đợi lâu không thấy câu sau của An Dật, cắn môi, dùng thanh âm phát run, đứt quãng hỏi, “Cho nên…Cái gì?” Y lờ mờ biết đáp án, nhưng lại không nhịn được chờ mong nghe thấy chính miệng An Dật nói ra, lại sợ An Dật nói ra đáp án khác.

“Cho nên tôi thích thân thể của anh thích cực kỳ, đặc biệt chỗ này”. An Dật cười xoa xoa viên nhũ tiêm trong tay, lại trượt tay xuống, từ sống lưng luồn vào trong quần y, sát vào khe đùi liên tục sờ tới nhập khẩu kia, “Cả chỗ này nữa.”

Nghe được đáp án chắc chắn của An Dật, nói không vui khẳng định là giả, chỉ cảm thấy *** dâng cao, An Dật chẳng qua là nhẹ nhàng khiêu khích như thế thân thể y đã vô cùng khát vọng càng nhiều đụng chạm, không nhịn được vặn vẹo cơ thể, đuổi theo ngón tay dạo chơi khắp nơi của An Dật. Mặc dù An Dật chỉ là nói thích thân thể của y, cũng ít nhất là thích, dù sao so với An Dật miễn cưỡng làm tình với y thì tốt hơn.

Có lẽ là cảm thấy quần áo quá vướng víu, An Dật bắt đầu động thủ lột quần áo y, Thẩm Trác Hi tự nhiên là hết sức phối hợp mà để hắn cởi, nghe thấy An Dật nói y hưng phấn đến mức căn bản không có dư hơi đâu đi suy xét vấn đề xấu hổ hay không xấu hổ. Cởi xong hết quần áo, An Dật bắt đầu cởi dây thắt lưng của y, ngay cả quần lót cũng cùng với quần dài bị lột xuống, Thẩm Trác Hi vẫn cực kì phối hợp tới mức bảo nhấc chân liền nhấc chân, kêu giơ tay liền giơ tay.

Đến khi An Dật lột sạch y ra, Thẩm Trác Hi mới phát hiện thân thể y bây giờ hoàn toàn trần truồng, nhưng lại chỉ có tạp dề trên người không bị An Dật cởi xuống, thật không khéo, tạp dề này còn là màu đỏ, y đeo như vậy giống như đeo yếm, chỉ là miễn cưỡng che đậy hai điểm trước ngực, bộ vị quan trọng bên dưới thì như ẩn như hiện. Lý trí đã sắp bị cháy khét cuối cùng cũng trở về một chút, phát hiện vấn đề càng thêm quẫn bách, bây giờ chẳng những là ban ngày ban mặt, hơn nữa họ còn ở trong nhà bếp, bên cạnh thậm chí còn bày thức ăn đã làm được một nửa, cửa sổ nhà bếp cũng mở rộng.

Thẩm Trác Hi quẫn bách đến mức tay chân không biết nên để ở đâu, lúc này An Dật còn xoay người y lại, để y đối mặt với hắn, Thẩm Trác Hi mới nhìn An Dật, đã thấy An Dật đang dùng ánh mắt cân nhắc mà nhìn thân thể gần như trần trụi hết của y, rõ ràng thân thể không phải lần đầu tiên xích lõa trước mặt An Dật, bị An Dật quan sát như vậy lại vẫn là khẩn trương đến mức khép hai chân lại, muốn lấy tay che chắn bộ vị hạ thể, tiếc là mới vừa động đã bị An Dật bắt lấy hai tay đặt ở hai bên.

Hôn một cái thật mạnh lên khuôn mặt đỏ bừng của Thẩm Trác Hi, “Đương nhiên cũng thích Thẩm Trác Hi đáng yêu vô cùng này, đặc biệt mỗi lúc lộ ra vẻ mặt này”.

Bỏ đi râu ria, ý những lời này chính là tôi thích Thẩm Trác Hi, đối với nhận thức này, làm Thẩm Trác Hi mơ màng luôn. Nghe thấy lời nói thiết thiết thực thực nằm mơ cũng muốn nghe thấy từ miệng An Dật nói ra, ngược lại Thẩm Trác Hi có cảm giác không thật, y vừa rồi không nghe lầm chứ, An Dật thật sự đang nói thích y sao, không phải là ảo giác chứ. Y bây giờ căn bản không biết đi phản bác An Dật không nên dùng từ đáng yêu này đi hình dung một người đàn ông gần bốn mươi tuổi, hoàn toàn bị lời thổ lộ đột ngột này làm kinh ngạc đến ngây người.

– 2 –

“Cậu lặp lại lần nữa?” Trên mặt Thẩm Trác Hi lộ ra biểu cảm không dám tin, thanh âm run rẩy chờ mong hỏi.

An Dật vốn còn muốn nháo nháo y, nhìn thấy vẻ mặt y như vậy, nhất thời không đành lòng, xoa đầu y như an ủi đứa nhỏ, nghiêng người ra trước ôm y, dịu dàng nhưng lại kiên định mà ghé sát vào tai y lặp lại lần nữa.

Nghe được thanh âm trầm thấp mê người của An Dật một lần nữa lặp lại lời yêu, Thẩm Trác Hi đột nhiên đẩy An Dật ra một chút, chăm chú nhìn An Dật một hồi lâu, không hề báo trước mà sáp tới kịch liệt hôn lấy môi An Dật, cùng với nói là hôn không bằng nói là gặm, giống như dã thú không cần biết gì hết gặm cắn đôi môi mềm mại của An Dật, lại thêm hoàn toàn không nói tới kỹ xảo hôn, hoàn toàn không để ý hàm răng đập vào đối phương, hoàn toàn không để ý xấu hổ gì, y bây giờ chỉ nghĩ muốn An Dật, y cần đau đớn đến xác định không phải y đang nằm mơ.

Gấp gáp vặn vẹo thân thể kề sát An Dật, chưa từng muốn An Dật đến cấp bách tiến vào thân thể y như thế, đến lấp đầy chỗ trống rỗng trong thân thể.”Tiến vào… Tiến vào… An Dật… Tôi muốn cậu… Nhanh lên” một bên hàm hồ thúc giục giữa nụ hôn với An Dật, một bên đã cấp bách không chịu được mà cởi dây lưng An Dật.

An Dật bị sự đột nhiên nhiệt tình của Thẩm Trác Hi làm kinh ngạc, lập tức cũng bất chấp đôi môi bị y đập vào đau đớn, cười ôn nhu hôn lại y, hưởng thụ sự chủ động hiếm hoi này của Thẩm Trác Hi, hắn không ngờ tới chẳng qua chỉ là một câu nói mà thôi, Thẩm Trác Hi đã kích động thành như vậy.

Ngón tay Thẩm Trác Hi càng nhanh càng không dừng được, sau khi thật vất vả cởi dây lưng ra nhưng lại không làm sao cởi được nút quần, dưới cơn tức giận trực tiếp thô bạo xé mở nút, thuận lợi cởi được quần An Dật, làm An Dật dở khóc dở cười, thật khiến người ta hoài nghi rốt cuộc là ai thượng ai đây. Biểu cảm hoàn toàn không còn như bình thường ở trên giường ngượng ngùng khó nhịn rồi lại nhịn không được khao khát, dục vọng lộ ra trần trụi không che đậy, An Dật hưởng thụ dạng phong tình khác này của Thẩm Trác Hi, người đàn ông thành thục đặc biệt có phong tình cuồng dã. Đàn ông không thể nghi ngờ vốn là hiểu rõ đàn ông nhất, An Dật bị động tác có chút ngại ngùng thô lỗ của Thẩm Trác Hi làm cho cũng rục rịch ngẩng đầu lên.

Thẩm Trác Hi chủ động xoay người lại, một tay quét đồ vật vướng víu trên bàn ăn, cúi người nằm sấp trên bàn, tách hai chân ra, cũng dùng hai tay bài khai cánh mông, lộ ra mật huyệt non mềm ẩn dấu bên trong. Tư thế mời gọi này, quả thực làm cho người ta huyết mạch phun trương, bờ vai rộng, vòng eo gầy gò, cái mông tròn vểnh lên, hai chân thon dài, hơn nữa y thân thể xích lõa mặc tạp dề, phía sau eo chỉ có một dây lưng thắt nơ bướm, đem vòng eo bó buộc càng thêm mê người, cũng khiến cho khối thân thể này giống như hộp quà tặng chờ đợi hắn hưởng dụng. Thẩm Trác Hi lại còn ngại không đủ dường như nhìn thấy An Dật chậm chạp không có động tác, quay đầu lại nhìn An Dật, nhanh lên một chút, dùng ánh mắt thúc giục. Biểu tình tràn ngập *** mê ly kia, tuy là người định lực như An Dật cũng thiếu chút nữa muốn trực tiếp bổ nhào lên rồi.

Thẩm Trác Hi thấy An Dật vẫn là bất động, vươn một tay nắm hạ thân đứng thẳng của An Dật đưa vào chỗ tư mật của mình, cũng may An Dật kịp thời khôi phục, luống cuống tay chân mà giữ tay Thẩm Trác Hi lại, đùa sao, không khuyết trương một chút trực tiếp đi vào kết quả tuyệt đối là thê thảm.

An Dật lần đầu tiên gặp tình huống thiếu chút nữa không khống chế được, hung hăng trừng mắt nhìn Thẩm Trác Hi một cái, vỗ một phát thật mạnh vào cái mông đang vểnh lên của y, cổ họng khàn khàn rít lên: “Gấp cái gì, không muốn sống nữa a”.

Thẩm Trác Hi kêu lên một tiếng đau đớn, dùng ánh mắt đặc biệt vô tội đáng thương nhìn hắn, An Dật hít một hơi thật sâu, nhịn xuống ý nghĩ trực tiếp đem gia hỏa câu dẫn hắn xử tử ngay tại chỗ, cầm lấy một cái ống mềm đặt trên bàn cũng không nhìn là cái gì trực tiếp để ở phía sau y rồi đẩy hơn phân nửa vào, sau đó hung hăng mà đem hai ngón tay đâm vào luôn.

“Ngô…Đau…”

“Anh còn biết đau a”. An Dật cắn lỗ tai y nói, mới vừa rồi cũng không biết là ai gấp gáp muốn hắn trực tiếp đi vào, thứ dưới kia của hắn là cỡ như hai ngón tay có thể so sánh sao, An Dật tức giận lại là một phát vỗ vào cái mông tròn trĩnh của y.

Này đại khái là lần tiền hí An Dật qua quýt không ôn nhu nhất, liên tục bị Thẩm Trác Hi thì thầm ‘tiến vào nhanh lên một chút’, vì vậy chỉ là khuếch trương qua loa một chút đã trực tiếp đi ngay vào mật địa liên tục co rút quyến rũ hắn. Sau khi hai người đều thỏa mãn thở ra một hơi, An Dật bắt đầu luật động, Thẩm Trác Hi cư nhiên chẳng những xoay mông phối hợp, mà còn không chút kiềm chế mình sảng khoái rên rỉ, lại càng không ngừng co rút hậu huyệt, nhu động nội bích cho An Dật hưởng thụ không gì sánh được.

Đây đại khái cũng là lần An Dật kiên trì ngắn nhất ngoại trừ lần đầu tiên, khi Thẩm Trác Hi cao trào kẹp chặt hậu huyệt đồng thời cũng bắn trong tiểu huyệt nóng bỏng chặt chẽ của y. An Dật nằm sấp lên người Thẩm Trác Hi thở dốc kịch liệt, bình phục lần hoan ái kịch liệt mà lại vui sướng tràn trề này.

Chờ An Dật phục hồi tinh thần lại, vò đầu nghĩ lại mình thất thố, đây đại khái là lần đầu tiên hắn lâm vào tình trạng thất thố như vậy, đúng vậy, theo An Dật chính là thất thố, trước kia hắn chưa lần nào không làm đủ tiền hí, lăn qua lăn lại đến lúc người dưới thân thút thít xin tha mới vừa lòng. Hôm nay cư nhiên bị Thẩm Trác Hi chủ động khác thường khiến cho kích động như một mao đầu tiểu tử, nghĩ tới đây An Dật tức giận mà trừng người dưới thân một cái, sau đó hung hăng mà dùng tính khí vẫn còn chôn trong cơ thể y đẩy y một cái.

“Ân hừ”. Thẩm Trác Hi đột nhiên phát ra tiếng rên rỉ như con mèo nhỏ, mang theo vẻ ngượng ngùng, lúc này An Dật mới chú ý tới cổ Thẩm Trác Hi đều đã đỏ hết lên rồi.

Kích tình qua đi, lý trí Thẩm Trác Hi từ từ quay về, nhớ lại hành động không biết xấu hổ chủ động câu dẫn vừa rồi, thật sự là hận không thể tìm đống đậu hũ đâm chết cho rồi, trời ạ, vừa rồi y đã làm cái gì a, vểnh mông để An Dật tiến vào nhanh lên một chút? Y thật sự không còn mặt mũi làm người rồi.

An Dật nhìn thấy Thẩm Trác Hi lại hồi phục trạng thái bình thường đùa y một chút cũng đỏ mặt, thế là cái đuôi ác ma lại vểnh lên, thứ ác liệt trong cơ thể không nhịn được bắt đầu hoạt động. Nhẹ nhàng trừu động tính khí còn chôn trong cơ thể y, sáp tới bên tai y, ôn nhu hỏi: “Thoải mái không?”

Thẩm Trác Hi hừ hừ tức tức mà đáp không được, nhiệt độ trên mặt lại tăng lên vài phần.

“Không thoải mái sao?” An Dật làm ra vẻ muốn rút ra ngoài cơ thể y.

“Thoải… Thoải…Mái…Ừm” Lắp ba láp bắp mà nói ra đáp án xấu hổ này, lại bị động tác An Dật tiến vào chỗ sâu trong y lần nữa dẫn tới rên rỉ ra.

An Dật thoáng thấy thứ vừa rồi bị hắn dùng làm thuốc bôi trơn, thì ra là tube tương, suy nghĩ xấu xa càng phát ra càng mà không thể vãn hồi. Lui ba phân lại tiến vào một phân, lặp đi lặp lại giày vò rút khỏi cơ thể Thẩm Trác Hi, kéo theo tương chấm xà lách trộn lẫn dịch thể màu trắng sữa từ giữa đùi chảy xuống, hình ảnh *** mỹ nhục dục khiến An Dật cảm thấy trên người lại nóng lên.

Thấy An Dật lui ra, tưởng là An Dật rốt cuộc buông tha y Thẩm Trác Hi định đứng dậy, bị An Dật đè lưng, lại ấn trở về trên bàn. Quay đầu lại muốn hỏi An Dật chuyện gì, đã cảm thấy ngón tay An Dật lại thăm dò vào trong cơ thể y, bới móc khắp nội bích non mềm của y.”A…” Vô thức rút chặt hậu huyệt, khép hai chân lại.

“Lãng phí thức ăn thật là không đúng”. Đem nửa tube tương còn lại nặn hết lên lưng Thẩm Trác Hi, một bên tiếp tục động tác ngón tay, một bên vươn đầu lưỡi liếm tương trên lưng y. Chậm rãi liếm tương trên lưng y ngậm trong miệng, sáp lại cùng Thẩm Trác Hi trao đổi hương vị ngọt ngào này, tay lần mò vào trong tạp dề đem dịch thể từ trong cơ thể y chảy ra bôi lên đầu nhũ y, tuỳ tiện xoa nắn nhũ tiêm chắc nịch đứng thẳng của y.

Thân thể vừa qua cao trào vô cùng mẫn cảm, làm sao chịu đựng được An Dật vân vê chơi đùa như vậy, một vài cái, âm hành mới ngủ đã lại tinh thần hăng hái. Nghĩ tới vừa rồi mình điên cuồng rên rỉ, Thẩm Trác Hi liều mạng giữ tiếng rên rỉ của mình trong cổ họng.

“Vì sao phải chịu đựng, tôi rất thích tiếng kêu vừa rồi của anh a”. An Dật nhìn ra Thẩm Trác Hi xấu hổ, nhưng còn muốn cố tình trêu chọc y, muốn bức y phát ra càng nhiều tiếng rên rỉ.

Cảm thấy ngón tay An Dật rút khỏi cơ thể y, hai tay Thẩm Trác Hi vịn cạnh bàn, chờ đợi An Dật xâm phạm, cảm giác được thân thể chậm rãi bị mở ra, sau đó một vật thể được đẩy vào, cảm giác lạnh băng làm cho Thẩm Trác Hi run rẩy, kinh ngạc quay đầu lại, đây tuyệt đối không phải cái kia của An Dật. Vừa quay đầu Thẩm Trác Hi mắc cỡ kêu to lên, “Không muốn… Không muốn cái này…Xin cậu mà…Ưm”.

An Dật đang cầm hơn phân nửa khúc còn lại của củ cà rốt vừa rồi bị y cắt nát, chậm rãi đưa vào cơ thể y, mà lại còn là đầu thô to phía sau, Thẩm Trác Hi sợ đến mức liều mạng lắc đầu, khóc cầu xin tha, “Không muốn…Sẽ phá hư mất… Không muốn”.

Cũng may An Dật cũng không có ý định đem nó đưa vào toàn bộ, chỉ là nắm trên đầu cắm vào chưa tới một phần ba, thêm như thế cũng cũng đủ thô to, căng cứng đến mức Thẩm Trác Hi cảm giác được nơi phía sau kia hoàn toàn bị mở ra. Không ngừng chậm rãi rút ra lại hung hăng mà đẩy mạnh vào, còn không ngừng xoay vòng, khiến Thẩm Trác Hi rên rỉ không thôi.

“Không muốn cái này? Vậy anh muốn cái gì?” An Dật xấu xa hỏi.

Thẩm Trác Hi xấu hổ đỏ bừng mặt, lại không có ý tứ trả lời, An Dật làm bộ muốn đem tất cả đưa vào, y sợ đến mức khóc kêu “Ta muốn của cậu…Lấy nó ra đi…” An Dật lúc này mới vừa lòng mà rút ra tiện tay vứt nó vào thùng rác, sau đó lật Thẩm Trác Hi lại, ôm lấy vòng eo nhấc lên, làm cho nửa người trên của y nằm trên bàn, nửa người dưới treo lơ lửng cạnh bàn, tách hai chân y ra ép xuống để hắn ôm lấy, giữ tư thế này lại thật sâu tiến nhập vào trong cơ thể y, bắt đầu một vòng chinh phạt mới, thẳng đem Thẩm Trác Hi làm đến mức kêu cha gọi mẹ, khóc ách tiếng mới buông tha y.

Ai ngờ cái này cũng chưa coi là hết, cuối cùng còn bắt Thẩm Trác Hi cứ như vậy trần truồng mặc tạp dề tiếp tục nấu cơm, đại thúc đáng thương bị làm đến đứng cũng đứng không vững, tay cầm nồi cũng đang phát run, hoàn toàn là An Dật ở phía sau nửa ôm y mới không trượt xuống đất. Đây đại khái cũng là bữa cơm trưa Thẩm Trác Hi làm không xong nhất cũng là hương diễm nhất — đương nhiên hương diễm là đối với An Dật mà nói, mặc dù đợi đến lúc An Dật ăn đã là buổi tối rồi.

Từ nay về sau cà rốt không còn xuất hiện trên bàn ăn nhà An Dật, Thẩm Trác Hi cũng không ăn loại rau củ đáng thương lại vô tội này nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.