Đan Vũ Càn Khôn

Chương 385: Chương 385: Cường giả Võ Tôn? (1)




- Ta chỉ nói một lần.

Sắc mặt Tần Phàm không thay đổi mà nhàn nhạt nói ra.

- Ah…

Nghe được lời này của Tần Phàm, rất nhanh, tiếng kêu thảm thiết lập tức trận trận vang lên, lại là lão giả áo xám cùng mập lùn thủ xuất thủ trước, bọn hắn có thể đạt tới cảnh giới Linh Vũ sư hôm nay, nhìn quen giết chóc quá nhiều, sẽ không nhân từ nương tay.

Đồng thời bọn hắn cũng minh bạch, nếu như lúc này thật sự không ra tay, Tần Phàm nói không chừng sẽ giết chết tất cả mọi người.

Những Tiên Thiên Võ sư khác cũng rất nhanh phản ứng đi qua, ở thời điểm này cũng tinh tường đến tình trạng của mình bây giờ, ở đâu còn dám chần chờ, vội vàng đi theo vọt qua, nhao nhao ra tay.

Rất nhanh, hơn ba mươi người muốn rời khỏi cái kia, cơ hồ không thể làm ra bao nhiêu chống cự, ở trong thời gian cực ngắn toàn bộ bị giết chết, không một ai may mắn thoát khỏi. Tuy những người kia vào lúc này tỏ vẻ lưu lại, nhưng Tần Phàm đã không cho bọn hắn cơ hội.

Sau khi giết chết ba mươi mấy người kia, những người còn lại đều nguyên một đám đứng nguyên tại chỗ, vào lúc này thậm chí không dám nhìn tới Tần Phàm, chỉ là trong nội tâm tâm thần bất định, sợ Tần Phàm đột nhiên đổi ý giết chết tất cả bọn chúng. Hôm nay bọn hắn biết rõ nếu như Tần Phàm muốn giết bọn hắn, bọn hắn cơ hồ là không có sức phản kháng.

Kể cả lão giả áo xám cùng mập lùn kia! Tuy bọn hắn cũng có Linh Vũ sư, nhưng bất luận từ tốc độ, công kích, khí lực, phòng ngự,… các loại phương diện mà nói, đều xa xa không kịp Tần Phàm, cho nên cũng chỉ có thể chờ mệnh lệnh của Tần Phàm, trong nội tâm bắt đầu âm thầm hối hận vì mới vừa rồi mình nói nhiều.

- Tốt rồi, mọi người vất vả.

Tần Phàm mỉm cười, hắn muốn đúng là hiệu quả này, hung hăng chấn nhiếp những dân liều mạng này!

Trong những người này, mặc dù có lợi phía trước, vì đan dược mà gia nhập Ẩn Thế mạo hiểm đoàn của mình, nhưng hắn vẫn không có thể bảo chứng những người này không tâm hoài quỷ thai, đánh chính là chủ ý khác!

Cho nên hắn cố ý làm ra bộ dạng lãnh khốc vô tình, tư thái tàn nhẫn này, vốn là giết chết một nửa người, sau đó lại giết chết những người có tâm lý may mắn, để những người kia biết rõ ngày sau nếu có phản bội mình, phải suy nghĩ thật kỹ kết cục của những người vừa rồi kia.

Như thế, hắn có thể làm được ân uy đều xem trọng, vừa đấm vừa xoa, đám dân liều mạng này mới biết thu liễm, minh bạch nếu thuận theo mình thì có thể như Giang Phong, trực tiếp đạt được đan dược trân quý, mà đắc tội c mình thì chỉ có một con đường chết.

Về phần những người bị chết kia, Tần Phàm cũng không có nhiều thương cảm, dù sao những người này vốn chính là muốn đến giết mình, nếu như thực lực của mình kém cỏi, đã sớm bị bọn hắn giết chết cầm đầu đi nhận lấy tiền thưởng rồi! Bọn hắn đã dám đến giết mình, nên làm xong chuẩn bị mất mạng!

Cái này giống như một ván bài, thắng tự nhiên là thu lợi trở về, thua thì phải trả giá hết thảy! Tần Phàm buông tha bọn hắn xem như bọn hắn gặp may mắn, không buông tha bọn hắn xem như số mệnh đến đây chấm dứt!

- Ta nghĩ mọi người sẽ không trách ta ngoan độc a?

Tần Phàm thấy mục đích đã đạt tới, miệng liền mỉm cười tiếp tục nói.

Tần Phàm mỉm cười này, trải qua một màn vừa rồi kia, ở trong lòng mọi người lộ ra càng thêm khủng bố, trước kia bọn hắn như thế nào cũng không nghĩ ra, thiếu niên áo xanh nhìn như ôn hòa này sẽ tàn nhẫn như vậy, nói một là một, nói giết liền giết, căn bản không có bất luận chỗ trống thương lượng gì!

Đồng thời bọn hắn cũng nghĩ đến chính mình, nếu như ngày sau có nhị tâm hoặc là muốn nửa đường đào tẩu, cái kia kết cục đoán chừng cũng là độc nhất vô nhị, vì vậy đều nhao nhao tỏ vẻ mình vốn đáng chết, tán dương Tần Phàm rộng lượng.

- Hai vị cũng khổ cực, xem trên người các ngươi cũng bị thương, nơi này có hai khỏa Sinh Cơ Sanh Huyết Đan, đối với thương thế có trợ giúp rất lớn, các ngươi ăn vào đi.

Tuy những người này biểu hiện lộ ra hư giả đi một tí, nhưng Tần Phàm đối với cái này cũng không thèm để ý, chỉ chậm rãi đi đến trước mặt lão giả áo xám cùng mập lùn kia, khẽ cười nói, cũng đem hai khỏa đan dược phân biệt đưa cho bọn hắn.

Thời điểm lão giả áo xám cùng mập lùn kia tiếp nhận Sinh Cơ Sanh Huyết Đan, hai tay rõ ràng run rẩy thoáng một phát, bọn hắn là lần đầu tiên trông thấy đan dược, đích thật là có chút kích động, nhưng đồng thời bọn hắn cũng biết, nuốt Sinh Cơ Sanh Huyết Đan này vào, chẳng khác nào đem tánh mạng giao cho Tần Phàm.

- Đương nhiên, bên trong cũng có độc dược.

Quả nhiên, thanh âm hời hợt của Tần Phàm tiếp tục truyền đến:

- Thời cơ đến, ta sẽ đem Linh Vũ đan cao cấp và giải dược giao cho các ngươi, mà nếu như biểu hiện của các ngươi làm cho ta cảm thấy thoả mãn, nói không chừng cùng như Giang Phong, có lẽ cũng có cơ hội bước vào Võ Tôn chi cảnh.

- Thuộc hạ tên là Dương Trúc, đa tạ Thiếu gia ban thưởng.

Lão giả áo xám kia cắn răng một cái, trực tiếp nuốt Sinh Cơ Sanh Huyết Đan vào trong bụng.

- Thuộc hạ tên là Chu Đông, đa tạ Thiếu gia ban thưởng.

Lão giả mập lùn kia thấy lão giả áo xám đã tỏ thái độ, cũng một bả nuốt đan dược trong tay vào.

- Ha ha, chỉ cần các ngươi trung với Nam Phong Tần gia ta, ngày sau ta tự nhiên sẽ không bạc đãi các ngươi. Việc này xong rồi, các ngươi cùng Giang Phong liền dẫn mọi người tiến về Huyết Đô, tìm một nơi trú quân tên là Ẩn Thế mạo hiểm đoàn, cái kia là mạo hiểm đoàn của ta, ngươi tìm đoàn trưởng Trần Kỳ, từ nay về sau các ngươi phụ trợ hắn.

Tần Phàm mỉm cười, vỗ bả vai của hai người một cái, phát hiện toàn thân cả hai vẫn còn có chút cứng ngắc, tiếp tục hỏi:

- Không có vấn đề gì chứ?

- Thuộc hạ tuân mệnh.

Dương Trúc cùng Chu Đông lập tức cung kính đáp.

Tần Phàm biết rõ mình muốn hiệu quả đã đạt tới, liền đảo qua mấy Tiên Thiên Võ sư khác, tiếp tục mang theo nụ cười ôn hòa nói ra:

- Về phần các vị huynh đệ khác, chỉ cần ở trong Ẩn Thế mạo hiểm đoàn có chỗ cống hiến, năm năm sau tự nhiên cũng có thể đạt được Tam Nguyên Chân Vũ đan, đương nhiên, mọi người cũng có thể nửa đường ly khai, bất quá cái kia tự nhiên là tổn thất của mọi người.

- Thuộc hạ tất nhiên sẽ toàn tâm phụ trợ Ẩn Thế mạo hiểm đoàn.

Mọi người nhao nhao biểu thị ra mình trung thành, về phần phải chăng xuất phát từ chân tâm, lại không thể nào biết đến.

Bất quá Tần Phàm đối với cái này cũng không quá để ở trong lòng, vô luận bọn họ là thật tâm hay không, nhưng hắn biết rõ trong những người này, không có mấy người có thể ngăn cản được Tam Nguyên Chân Vũ đan cùng Cửu Chuyển Chân Vũ đan hấp dẫn!

Hơn nữa chỉ cần nắm giữ ba gã Linh Vũ sư Giang Phong, Dương Trúc, Chu Đông này, chuyện kế tiếp giao cho bọn họ là được rồi, tin tưởng bọn họ vì suy nghĩ đan dược cùng cái mạng nhỏ của mình, nhất định sẽ không dám có lãnh đạm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.