Đế Hoàng Phi

Chương 18: Chương 18




Chiêu Nhi ham chơi nên đi lạc nhũ mẫu, chạy

lung tung một hồi, không ngờ lại va phải phụ hoàng.

Từ lúc nó hiểu chuyện đến giờ, đối với nó,

cảm giác phụ hoàng mang lại là sự sợ hãi chứ chẳng phải tình thân, có lẽ, nó

còn chưa hiểu được thế nào là tình phụ tử.

Thế Huyền mở mắt ra, đứa bé trước mặt vẫn đang

ngồi dưới đất, chiếc áo gấm lấm lem. Nó đang mở to cặp mắt ra nhìn y, khóe mắt

ngân ngấn lệ, nơi đáy mắt không giấu được vẻ sợ hãi.

Y đứng ngây người hồi lâu.

Sau đó y khom người, đưa tay ra, rõ ràng

nhìn thấy Chiêu Nhi hơi rụt người lại. Bàn tay y nắm lấy cánh tay nhỏ bé của

Chiêu Nhi, nhẹ nhàng kéo thằng bé dậy.

Mẫu phi yếu đuối, chưa từng có sức lực thế

này. Đám cung nữ, thái giám cũng không ai dám dùng sức kéo nó. Chỉ có phụ

hoàng…

Một phụ hoàng như vậy, dường như khác hẳn

với trước kia. Chiêu Nhi đỏ bừng hai má, ngẩn ngơ đứng trước mặt Thế Huyền,

buột miệng gọi: “Phụ hoàng!”

Giọng nói của trẻ con thật non nớt, thật

mềm mại, thật dễ nghe biết mấy!

Thế Huyền nhất thời ngây người, một trái

tim dù cứng rắn, lạnh lùng đến mấy, nhưng khi nghe thấy tiếng gọi mềm mại, vui

tai này, hẳn sẽ bị hòa tan. Y chậm rãi ngồi xuống, hai tay đặt lên hai bờ vai

bé bỏng của Chiêu Nhi, cất giọng khàn khàn: “Gọi lại một lần nữa đi!”

“Phụ hoàng!”

Tiếng gọi ấy vừa mềm mại vừa ngọt ngào, dễ

dàng hâm nóng tia lạnh lùng cuối cùng còn sót lại trong trái tim Thế Huyền.

Y nở một nụ cười trong khi bản thân chẳng

hề hay biết.

Một nụ cười thư thái và sảng khoái vô cùng.

Vì Thái hoàng thái hậu, xưa nay Thế Huyền

chưa từng coi Chiêu Nhi là con trai mình, cũng chưa từng nhìn kĩ thằng bé như

hôm nay. Không ngờ chỉ một tiếng gọi: “Phụ hoàng” lại khiến Thế Huyền không thể

nào buông tay.

Trước đây, khi ở trước mặt người khác,

Chiêu Nhi chưa từng gọi y một cách thân thiết như vậy, và y cũng chưa từng tới

gần thằng bé đến thế.

Thì ra, bản thân y không hề căm ghét thằng

bé như trong tưởng tượng.

Ôm Chiêu Nhi vào lòng, y để cơ thể nhỏ bé

ấy áp sát vào lồng ngực. Thế Huyền từng nghĩ, nếu Thôi Thái hậu không phát

điên, hẳn y sẽ không phải một mình cô độc, nhưng giờ đây, khi ôm Chiêu Nhi bé

bỏng trong lòng, trái tim Thế Huyền lại tràn đầy cảm giác thỏa mãn. Đứa bé này

cũng là người thân của y, cũng mang trong mình dòng máu của y.

Giờ đây, hoàng quyền nắm trong tay, cuối

cùng Đại trưởng công chúa cũng chịu lùi một bước. Đến tận lúc này, Thế Huyền

mới thật sự có thể thở phào một hơi, thân xác và tâm hồn chưa bao giờ được nhẹ

nhõm như vậy.

Từng đau đớn, từng căm hận, nhưng có lẽ, có

một số chuyện thật sự có thể buông tay.

Giữa màn đêm tĩnh lặng, một vầng trăng

khuyết treo cao giữa trời.

Dưới bậc thềm bên dãy hành lang, ánh sáng

mịt mờ, bóng người mông lung.

Dương phi mặc bộ đồ màu xanh lá, khuôn mặt

không trang điểm, trên người cũng không mang thứ đồ trang sức nào, hờ hững bước

ra ngoài nghênh giá.

Thiếu đế hơi cau màu, khi xưa y sủng ái

Dương phi hết mực, nàng ta vẫn luôn thích trang điểm điệu đà, phấn son, quần áo

vô cùng xinh đẹp. Vậy mà giờ đây, y không còn thấy nàng ta ăn mặc như vậy,

dường như đã chẳng còn để tâm tới bất cứ thứ gì.

Đôi bàn tay thon bưng chiếc chén ngọc đưa

tới, Dương phi vẫn rất quan tâm cuộc sống thường ngày của y, nhưng trong nụ

cười đã không còn vẻ quyến rũ như ngày trước, còn có vẻ hờ hững, xa lạ.

Y đón lấy, đặt sang một bên, nhẹ nhàng nói:

“Trẫm biết nàng đang trách trẫm.”

Những việc đó, y chưa từng giải thích dù

chỉ nửa câu.

Bức màn sa mỏng tựa như những đám mây nhẹ

nhàng đung đưa, trong ánh nến sáng trưng, nơi đáy mắt Dương phi không có vẻ sợ

hãi, nàng ta chỉ khẽ cúi đầu: “Thần thiếp không dám!”

“Tuyết Nhi!” Y khẽ thở dài, bất ngờ nắm

chặt bàn tay lạnh giá của Dương phi, trong giọng nói như mang theo sự áy náy.

Trái tim Dương phi như nghẹn lại, hai hàng nước mắt từ khóe mắt trào ra, trong

căn phòng tịch mịch chẳng thể nghe thấy một tiếng khóc lóc nghẹn ngào, tất cả

đã bị nuốt vào trong.

Suốt cuộc đời này, trong lòng Dương phi chỉ

có một mình nam tử đó, sao nàng ta có thể không trách y, không hận y?

Mấy mươi ngày trôi qua trong nháy mắt.

Trong thời gian này, Bùi Vô Song chỉ gửi

cho Lệnh Viên mấy bức thư, trong thư hoàn toàn không nhắc tới chuyện đêm đó.

Tình hình đã tới nước này, dường như y cũng không còn tức giận, lại càng không

hỏi nàng rằng, ở lại là đáng hay không đáng?

Hết tháng Ba, ánh mặt trời bỏng rát, trong

không khí cũng đầy hơi nóng.

Ngoài cửa sổ, cây ngô đồng tươi tốt, từng

phiến lá ánh màu biếc xanh. Trong vườn, trăm hoa đua nở, sắc màu rực rỡ, thực

sự là cảnh đẹp ngắm mãi không chán.

Sắc trời dần ngả về chiều, những ánh dương

còn sót lại hắt lên một góc tường đầy những dải dây leo, đôi ba cánh bướm nhẹ

nhàng bay qua bay lại, đẹp đẽ, vui tươi.

Lệnh Viên quay về từ bờ hồ Thái Dịch, liền

gặp Thế Huyền dưới một lùm cây bên đường.

Mấy cánh hoa anh đào rơi trên bờ vai y càng

làm tôn lên thần thái phi phàm, trác tuyệt của y lúc này.

“Cô cô!” Y nhẹ nhàng cất tiếng, nơi khóe

miệng, đuôi mắt đều thấp thoáng nét ung dung.

Không có giận dữ, cũng không có ngượng

ngùng, dường như chuyện đó chưa từng xảy ra, giữa bọn họ cũng chẳng còn vẻ bằng

mặt mà không bằng lòng như trước, dường như đã có thứ gì đó lặng lẽ đổi thay.

Chỉ là, bên cạnh nàng thiếu mất Ngọc Trí,

còn bên cạnh y lại có thêm một Thẩm Chiêu nghi.

“Xin thỉnh an Đại trưởng công chúa!” Trên

khuôn mặt Ngọc Trí không có nụ cười, nhưng việc hành lễ vẫn rất quy củ, không

có chút bất kính nào.

Anh Tịch không giấu vẻ giận dữ trong đáy

mắt, nhưng lại thấy Lệnh Viên quay người rời đi, thị đành cất bước theo sau.

Anh Tịch nghe thấy Thiếu đế nói khẽ gì đó,

rồi có tiếng bước chân tiến lại gần.

“Sau khi sẩy thai, sức khỏe của Dương phi

rất yếu, Đoan phi thì xưa nay không có chủ kiến gì, bây giờ sứ giả Nam Việt sắp

tới, trẫm đã giao việc chuẩn bị yến tiệc cho Thẩm Chiêu nghi.”

Lời nói nhẹ nhàng vọng tới, như đang giải

thích, nhưng lại không hề nhắc tới Lệnh Viên.

Nửa cành dương liễu trượt qua giữa lòng bàn

tay, dưới ống tay áo rộng, những bông hoa nhỏ bay lất phất, Lệnh Viên cười,

nói: “Bây giờ, những việc này Hoàng thượng không phải nói với ta làm gì!”

“Cô cô còn giận trẫm sao?” Y không khách

sáo, cất tiếng hỏi.

Lệnh Viên bất giác mỉm cười: “Đâu có!” Hôm

đó, có cung nữ tận mắt nhìn thấy y và Chiêu Nhi chơi đùa trong ngự hoa viên.

Tuy ở trước mặt người ngoài, y vẫn tỏ ra rất lạnh lùng, nhưng thực lòng, tâm

trạng cũng đã khác trước, đó là điều mà khi buông quyền, Lệnh Viên có nằm mơ

cũng không dám nghĩ đến. Có lẽ, đây có thể tính là một niềm vui bất ngờ chăng?

Nếu y có thể tiếp nhận Chiêu Nhi, thì hoàng

quyền, phản bội… nàng đều có thể chịu đựng.

Ít nhất, đứa bé đáng yêu đó cũng có thể

nhận được tình yêu trọn vẹn của cả cha và mẹ, sẽ không phải trải qua một tuổi

thơ ảm đạm, thê lương.

Y đi theo nàng về tận cung Thịnh Diên, lại

nói muốn vào trong uống chén trà.

Anh Tịch cẩn thận dâng chén ngọc lên cho y,

y không uống, trong cặp mắt thoáng gợn sóng, như nghĩ đến điều gì: “Trời bắt

đầu nóng nóng, sao không thấy cô cô dùng chiếc quạt mà trẫm tặng vậy?”

Lệnh Viên mỉm cười đáp: “Ta đã nói với

Hoàng thượng là ta không quen dùng quạt rồi mà.”

“Vậy cô cô thích thứ gì?” Y ngước lên nhìn

nàng, dáng vẻ rất chân thành tha thiết, như thể dù nàng muốn điều gì, y cũng có

thể đáp ứng.

Lệnh Viên bất giác bật cười, cúi đầu, khẽ

thổi những lá trà bồng bềnh trong chén, nhấp một ngụm rồi mới nói: “Ta muốn rời

cung.”

Hoàng thượng đã trưởng thành, không còn cần

nàng nữa. Trong tương lai, y sẽ có Hoàng hậu, đó mới là chủ nhân thật sự của

lục cung, là mẫu nghi thiên hạ. Còn nàng, sẽ có một ngày phải ra đi, không cần

Bùi Nghị bức ép, nàng sống đến bây giờ, dường như chỉ có chuyện này là bản thân

nàng được tự quyết, không cần nghe theo ý kiến của người khác.

Nắp chén cọ xát vào thành chén, phát ra

những âm thanh chói tai, dường như Thiếu đế giật mình, thu lại nụ cười ung

dung, chỉ thấy vẻ mặt Công chúa có chút đăm chiêu, không để ý đến điều gì.

Thiếu đế đã từng thử khích nàng đi, ép nàng

đi, thậm chí còn thả cho nàng đi, nhưng không ngờ nàng lại tự mình muốn đi.

“Đi đâu?” Giọng nói của Thiếu đế cũng trở

nên xa xăm.

Lệnh Viên vẫn cúi đầu: “Tạm thời ta sẽ đến

ở tại Mặc Lan biệt viện.”

Dường như Thiếu đế vẫn chưa tỉnh táo trở

lại sau khi nghe chuyện này, chỉ ngẩn ngơ lẩm bẩm hai chữ “tạm thời” đó. Một

tiếng “Thế Huyền” uể oải vang lên đã kéo hồn phách Thiếu đế trở về với thân xác,

y khẽ ho một tiếng, đáp: “Được, trẫm sẽ sai người nhanh chóng thu dọn nơi đó.”

Tâm tư xoay chuyển, không ngờ y lại không

có bất cứ lý do nào để giữ nàng lại.

Ba ngày sau, giữa buổi hoàng hôn, bầu trời

chợt đổ mưa rả rích, sắc trời vốn đã mịt mờ lại được phủ thêm một mảng âm u.

Ngày Lệnh Viên rời cung, nghe nói sứ giả

Nam Việt đã tới.

Thay bộ cung trang rườm rà, phiền phức, Đại

trưởng công chúa mặc một bộ đồ gọn nhẹ, không có bất cứ thứ đồ trang sức nào,

thảnh thơi đứng dưới hành lang khiến Vương Đức Hỷ vừa chạy từ bên ngoài vào

nhất thời kinh ngạc. Hắn ngây ra một lát rồi mới chạy lên phía trước, cười nói:

“Công chúa, Hoàng thượng mời người tối nay cùng tới đài Tiêu Dao.”

Lệnh Viên bất giác cau mày: “Hoàng thượng

không biết hôm nay bản cung sẽ rời cung sao?”

Vương Đức Hỷ thoáng vẻ ngượng ngùng, khẽ

cười khan mấy tiếng rồi đáp: “Hoàng thượng nói, Công chúa tới tham gia yến tiệc

rồi rời cung cũng chưa muộn. Khi đó sứ giả Nam Việt cũng phải rời cung, Công

chúa có thể đi cùng. Công chúa hãy chuẩn bị trước, nô tài còn phải quay về bẩm

báo!” Hắn xoay người định đi, nhưng vừa bước chân xuống bậc thềm đá đã bị người

phía sau gọi lại: “Vương đại nhân!”

Trên mũ bị phủ thêm một tầng mưa mỏng,

Trung thường thị vẫn dừng chân.

Đám cung nử, thái giám đều quen gọi hắn là

“công công”, các triều thần khi khách sáo mới gọi hắn là “Vương đại nhân”, mà

phần lớn những người đó là có việc muốn nhờ vả. Chẳng rõ lần này, Đại trưởng

công chúa gọi hắn một tiếng: “Vương đại nhân” rốt cuộc là có ý gì?

Vương Đức Hỷ quay người, mưa vẫn lất phất

rơi, từ trên trán truyền xuống cảm giác lành lạnh. Hắn thấy bên khóe miệng Đại

trưởng công chúa xuất hiện một nụ cười hiền hòa. Thần sắc rất thản nhiên, nàng

chậm rãi nói: “Phiền Vương đại nhân chuyển lời cho Hoàng thượng, trận mưa này

đang lớn dần, nên bản cung không đi.”

Nàng không còn là Công chúa Giám quốc, một

buổi yến tiệc cung đình thế này đi cũng không thích hợp, chi bằng không đi.

Anh Tịch cũng muốn rời cung sớm, bèn nói

hết điều hơn lẽ thiệt, lý do từ chối tuôn ra không ngớt, giục Trung thường thị

hãy mau mau rời đi.

Mặc Lan biệt viện được xây dựng ở ngoại

thành, từ xa đã nhìn thấy đèn lồng treo cao, trước cửa phủ có bóng người lặng

lẽ đứng chờ.

Đang trong mùa mặc lan nở, tuy trời đang

mưa, nhưng hương hoa vẫn lan tỏa khắp nơi, khu vườn ngợp sắc xuân. Một thị nữ

thấy Lệnh Viên bước lại gần, vội xách đèn lồng chiếu tới. Dưới làn ánh sáng dịu

nhẹ, hoa mặc lan thanh diễm, yêu kiều, tỏa hương nồng nàn.

Anh Tịch vô cùng hứng thú, đón lấy ngọn đèn

lồng trong tay thị nữ đó, cười nói: “Ra ngoài vẫn tốt hơn, Công chúa nên dọn

tới nơi này từ lâu rồi mới phải! Nơi này tốt biết bao, muốn nói thì nói, muốn

cười thì cười, khi rảnh rỗi còn có thể uống trà, ngắm hoa…”

Lệnh Viên cũng cười, nhưng không nói gì.

Nha đầu ngốc nghếch này, thị đâu biết, nàng

đâu còn nơi nào để đi. Phò mã đã đi rồi, Hàm Lăng từ lâu đã không còn là nhà

của nàng nữa. Chốn cung các, nội đình cũng chẳng phải nơi nàng có thể dung

thân. Không biết Mặc Lan biệt viện này rốt cuộc có thể ở đến bao giờ?

“Đi thôi!” Nàng nhẹ nhàng cất tiếng.

Trong phòng ngủ, ô cửa sổ trổ hoa khép

chặt, nhưng đèn đuốc lại thắp sáng trưng.

Ánh đèn lưu ly phản chiếu lên bức tường

tinh tế, càng làm hiện rõ mặt đất ẩm ướt.

Trên đài Tiêu Dao đèn đuốc sáng trưng,

không có tiếng đàn ca vui vẻ, cũng chẳng có những tiết mục nhảy múa tưng bừng.

Tuy đây là buổi tiệc mời sứ giả Nam Việt, nhưng vì còn có lý do khác nên chẳng

ai có tâm tư mà hưởng thụ.

Suốt buổi yến tiệc, không thấy Thiếu đế nở

một nụ cười, thỉnh thoảng mới nghe Thụy Vương nói đôi câu, không khí có vẻ thâm

trầm.

Sau bữa tiệc, Khánh Vương của Nam Việt lại

phá lệ vào ngự thư phòng. Nghe đồn rằng đêm đó, đèn trong ngự thư phòng sáng

suốt đêm, thực chẳng rõ chỉ có việc để Khang Thái phi khởi hành đến Nam Việt mà

có gì khó an bài tới vậy?

Đến tận giờ Dần một khắc mới có xe ngựa từ

trong cung chậm rãi chạy ra, đi thẳng về phía Vân Sơn hành cung.

Mưa chưa tạnh, gió chưa ngừng.

Tiếng vó ngựa vang lên trong mưa, lặng lẽ

đuổi theo đến bên cạnh xe ngựa.

Rèm xe được nhẹ nhàng vén lên, giữa làn mưa

gió, Khánh Vương nhìn rõ nam tử đang ngồi trên lưng ngựa, nước mưa rơi xuống

chiếc nón màu trắng bạc. Trong màn đêm u ám, ánh mắt y biến hóa khó lường,

nhưng lại khiến Khánh Vương bật cười chế giễu: “Thế tử cố tình tới đây đợi bản

vương sao?”

Người đó cũng cất tiếng cười, ghìm cương ngựa

để đi bên cạnh xe ngựa: “Lần này đã nói trước là đến đón Khang Thái phi, nhưng

hình như Vương gia đã ở trong ngự thư phòng của Hoàng đế Bắc Hán lâu quá rồi…”

“Lâu sao?” Khánh Vương chậm rãi cười, nói:

“Bản vương và Hoàng đế Bắc Hán rất hợp nhau, nói chuyện lâu một chút cũng là lẽ

thường tình.”

Hắn nói rất nhẹ nhàng, người bên ngoài nghe

thấy chỉ khẽ mỉm cười. Hạt mưa nhỏ xuống mu bàn tay, dần dần truyền tới cảm

giác lạnh buốt. Tấm rèm xe hơi ướt vẫn chưa được buông xuống, chiếc xe ngựa

chậm rãi đi về phía trước, Khánh Vương nhìn y với vẻ như cười như không, hờ

hững nói tiếp: “Trận mưa này càng lúc càng lớn hơn, từ đây tới hành cung còn

một quãng đường rất xa nữa, ngươi vào trong này ngồi đi, vừa hay có thể tán gẫu

với bản vương.”

Người đó dường như không nghe thấy lời của

Khánh Vương. Những hạt mưa làm vành nón hạ thấp xuống, ngọn đèn lồng treo trước

xe ngựa khẽ đung đưa, ánh sáng lờ mờ chiếu lên khuôn mặt y, bên dưới đôi mày

kiếm là cặp mắt sáng đến ghê người.

Khánh Vương không giận, lại mở miệng gọi:

“Doãn Duật!”

Chỉ là một tiếng gọi rất nhẹ nhàng nhưng

lại khiến bàn tay đang cầm cương ngựa hơi đờ ra, y bất giác nghiêng mắt nhìn

sang phía Khánh Vương. Khuôn mặt tươi cười thay đổi phức tạp kia đã lọt vào

trong mắt y, Doãn Duật là tên chữ của y, rất ít người gọi y như vậy, và y cũng

ghét Khánh Vương gọi mình bằng cái tên này. Y không phải người của Khánh Vương,

không cần đối phương phải giả bộ khách sáo.

Thấy y không cử động, Khánh Vương cũng

buông tay, rèm xe ngựa nhẹ nhàng được hạ xuống, ngăn cản làn hơi ấm dày đặc bên

ngoài. Khánh Vương vuốt lại chiếc áo bào, tiếng cười khẽ từ trong xe ngựa vọng

ra: “Tứ đệ của bản vương dâng tấu xin phụ hoàng cho ngươi cùng đi sứ Bắc Hàn,

hắn có ý đồ gì bản vương biết rất rõ, bản vương vẫn luôn cho rằng ngươi là một

người thông minh…”

Những lời sau đó, hắn không nói tiếp nữa.

Nam tử

tên Doãn Duật đó nhìn chiếc xe ngựa phía trước, một giọt nước long lanh đọng

lại trên mi mắt y, thoáng chớp một cái liền rơi xuống. Y vâng lệnh giám sát

Khánh Vương, cuộc nói chuyện trong ngự thư phòng đêm nay thực đã quá rõ ràng,

nội dung bên trong dù là ai cũng đều biết rõ.

Trong màn đêm đen như mực, bên khóe miệng y

bỗng xuất hiện nét cười, nửa phần chế giễu, nửa phần hững hờ.

Mặc Lan biệt viện ngào ngạt hương thơm vẫn

đang đắm chìm trong sự tĩnh lặng của buổi sáng sớm, nhưng đám kẻ hầu người hạ

đều đã dậy. Bây giờ, người ở nơi này là Đại trưởng công chúa, mọi người tất

nhiên phải hầu hạ cẩn thận.

Giấc ngủ này say biết mấy, Lệnh Viên gần

như đã quên mất, lần gần đây nhất nàng có thể ngủ say như vậy là từ lúc nào.

Khi nàng ngủ dậy, bên ngoài, mặt trời đang

chiếu xuống những tia sáng rạng rỡ. Cơn mưa suốt đêm qua đã ngừng rơi, ngay đến

hơi ẩm cũng đã tan đi hết. Trên bệ cửa sổ, chiếc bình hoa màu đỏ tía có hoa văn

sặc sỡ phản chiếu những tia sáng chói mắt, dường như muốn ép hết mùi hương mặc

lan thơm ngát trong bình.

Anh Tịch tươi cười bước vào chải tóc, trang

điểm cho nàng, giọng nói toát ra vẻ hưng phấn: “Công chúa, cuối cùng người cũng

dậy rồi, Bùi thiếu gia tới đây đã lâu, cũng uống được mấy chén trà rồi đấy!”

Lệnh Viên ngẩn người, buột miệng hỏi:

“Người đâu?”

“Ở bên ngoài…”

Anh Tịch chưa nói xong đã thấy bóng người

xinh đẹp bước ra ngoài cửa. Thị ngẩn ngơ đưa mắt nhìn theo, rồi không kìm được

bật cười thành tiếng. Bây giờ thật tốt biết bao, Công chúa nên có một cuộc sống

thuộc về mình, chứ không phải nhốt cả tuổi xuân đẹp đẽ trong chốn thâm cung nội

viện.

Bước đi giữa làn sương sớm, vừa mới ra đến

sân, nàng đã nhìn thấy Bùi Vô Song đang đứng ở phía trước. Bên cạnh y là một

dòng suối nhỏ đang róc rách chảy, bên bờ suối là một hàng mặc lan uốn lượn

quanh co, kiêu sa vươn mình trong nắng.

Y lập tức nhìn thấy nàng, không đợi nàng mở

miệng, y đã nói ngay: “Chuyện hôm đó là ta suy nghĩ không chu toàn.”

Ngày hôm đó…

Nếu y không nói, nàng gần như đã quên.

Bao nhiêu chuyện cũ, chỉ là mây khói thoáng

qua.

Lệnh Viên khẽ mỉm cười, hỏi: “Sao sư thúc

biết ta đã rời cung?”

Y cũng mỉm cười, đáp: “Trên đời không có bí

mật nào là tuyệt đối cả.”

Một câu nói nước đôi không rõ ràng, nhưng

Lệnh Viên lại không muốn hỏi thêm nữa. Trước đây, nàng đã phải đề phòng, bày

mưu tính kế, nàng cảm thấy như vậy đã đủ lắm rồi, bây giờ đã rời cung, nàng

không muốn tính toán điều gì nữa.

Ánh mắt lưu luyến không nỡ rời tấm dung

nhan tuyệt mỹ của nữ tử, Bùi Vô Song nhẹ nhàng cất tiếng: “Ta đến Thịnh Kinh đã

lâu, vậy mà chưa từng thấy ngươi làm tròn bổn phận của chủ nhà. Hôm nay, hãy

đưa ta đi dạo chơi quanh đây, để ta có thể thưởng thức phong thái của chốn kinh

thành, được không?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.