Đế Hoàng Phi

Chương 21: Chương 21




Một khi Khang Thái phi bước chân vào Nam

Việt, hai nước ắt sẽ lại nổi can qua.

Lời nói vang lên vô cùng rành rọt khiến Thế

Huyền chấn động, bỗng y ngước mắt lên, ánh mắt không ngừng biến đổi, như đã

nghĩ ra điều gì đó, lại như có chút bất ngờ.

Phấn son đã tan đi hết, oanh oanh yến yến

cũng chẳng còn ở bên, sự ồn ào, náo nhiệt ở lầu Thái Quỳnh sớm đã rời xa mấy

dặm. Chiếc xe ngựa chậm rãi dừng lại dưới một gốc cây ven đường, rèm xe lẳng

lặng buông lơi. Thế Huyền ngồi trong xe đã hơn nửa canh giờ, gã Ngự tiền thị vệ

ăn mặc theo lối kẻ đánh xe cũng ngẩn ngơ ngồi đó, không dám quấy rầy.

Đột nhiên, một tiếng “rắc” giòn tan vang

lên, chiếc quạt xếp bị bẻ thành hai nửa. Đôi hàng lông mi của Thế Huyền hơi

động đậy, cặp mắt ẩn chứa cơn phẫn nộ đột nhiên nhìn chằm chằm vào chiếc quạt

đã hỏng trong tay. Sắc mặt y trầm hẳn xuống, giận dữ vứt nó qua cửa sổ xe.

Công chúa Hân Huy tuy đã là Hân phi của Nam

Việt, nhưng bất kể thân phận nàng ta có thay đổi thế nào, mối quan hệ mẹ con

giữa nàng ta và Khang Thái phi cũng là bất biến. Bây giờ xem ra, Công chúa Hân

Huy vẫn còn nghĩ đến tình thân, vẫn muốn đón mẫu phi của mình đến nơi an toàn

trước khi xảy ra cơn biến loạn.

Hai bàn tay Thế Huyền nắm chặt, không giấu

nổi nụ cười giễu cợt bên khóe môi.

Là Thụy Vương, quả đúng là Thụy Vương!

Không ngờ hắn lại cam tâm thông đồng với kẻ

địch chỉ để kéo y xuống khỏi ngai vàng!

Vừa rồi, khi ở lầu Thái Quỳnh, Thế Huyền

không nổi giận, thậm chí còn tỏ ra hết sức bình tĩnh, ung dung, đó chẳng qua là

bởi đối phương là người Nam Việt, y không tiện bộc lộ tâm trạng của mình, chứ

nào phải lòng như nước lặng, không hề xao động.

Phen này, Nam Việt phái sứ thần đến Bắc Hán

đúng là chuyện nực cười, Hoàng đế Nam Việt, Khánh Vương, Dận Vương, mỗi người

đều có toan tính riêng, có âm mưu riêng. Cái gì mà tận hiếu, hòa thân, liên

minh…? Toàn là một lũ lang sói mà thôi!

Trong lồng ngực Thế Huyền tràn đầy sự giận

dữ, lúc này, y thật sự muốn có người nào đó để nói chuyện.

Trời sẩm tối, những ngọn gió ngày một lạnh

hơn, có chiếc lá từ trên cây rớt xuống, dừng lại trên vai gã thị vệ. Gã đưa tay

lên phủi, bỗng nghe thấy tiếng ho sặc sụa từ trong xe ngựa vọng ra, sắc mặt hơi

thay đổi, gã vội vàng quay người, lo lắng nói: “Hoàng thượng, người nên về cung

trước thì hơn.”

Vừa mới cầm dây cương ngựa, gã lại nghe Thế

Huyền cất giọng yếu ớt: “Không về.”

Tuy Thế Huyền là chủ của triều đình Bắc

Hán, nhưng thực ra trong hoàng cung lại chẳng an toàn chút nào.

Lũ gián điệp, mật thám, bây giờ càng càn rỡ

hơn xưa.

Trong chiếc màn màu đỏ phảng phất mùi hương

khinh la, bên ngoài, bóng người thướt tha đi lại, thỉnh thoảng lại có tiếng nói

chuyện, nghe êm tai, uyển chuyển vô cùng.

Anh Tịch tưới thêm chút nước cho mấy cành

Mặc lan trong bình, ngoảnh lại thấy Lệnh Viên vẫn đang tập trung thêu thùa. Đó

là việc Công chúa vẫn thích làm khi Phò mã gia còn tại thế, sau này về kinh nắm

quyền, nàng không làm việc này nữa. Dường như trong một thời gian dài, Anh Tịch

thường có cảm giác, Công chúa không giống một người con gái bình thường, ngoài

tấm dung nhan tuyệt thế như tiên nữ thì nàng chẳng còn thứ gì khác cả.

Trương Thạch vừa từ trong cung tới, nói là

Hoàng thượng vẫn đang nghỉ ngơi ở điện Tuyên Thất. Thái y nói Hoàng thượng cần

phải tĩnh dưỡng, cho nên người không gặp bất cứ ai.

Lệnh Viên lẳng lặng lắng nghe, không nói

bất cứ lời nào.

Anh Tịch đi qua bức rèm châu, cười hì hì,

nói: “Công chúa, ngày mai nếu Bùi thiếu gia không tới, nô tì sẽ đến Bùi phủ một

chuyến.”

“Em đi làm gì?” Lệnh Viên ngước lên hỏi

thị.

Thị vẫn cười, đáp: “Lần trước mượn tiền của

Bùi đại ca chưa trả, nô tì sợ để lâu quá sẽ quên mất. May mà bây giờ chúng ta

đã rời khỏi hoàng cung, ra vào cũng tiện hơn một chút.”

Lệnh Viên cất tiếng đồng ý. Từ khi rời khỏi

cung, nha đầu này giống như một chú chim sổ lồng, lúc nào cũng vui vẻ.

Cửa sổ đột nhiên bị gió thổi bung, ánh nến

trong phòng tối hẳn. Lệnh Viên cảm thấy đầu ngón tay đau nhói, trong lúc sơ ý,

cây kim nhọn đã đâm vào ngón tay nàng. Anh Tịch vội vàng dùng khăn tay thấm

giọt máu vừa rỉ ra, khẽ trách Lệnh Viên không cẩn thận. Ngoài hành lang bỗng có

tiếng bước chân dồn dập, sau đó, một gã thái giám bất chấp lễ nghi chạy vào,

quỳ bên ngoài bức rèm châu, bẩm báo: “Công chúa, Hoàng thượng tới!”

Lệnh Viên đứng bật dậy, Hoàng thượng? Không

phải Hoàng thượng đang ở trong cung sao?

Dưới ánh trăng lạnh lẽo, quả nhiên Thế Huyền

đang cất bước đi vào.

Chiếc áo bào rộng khoác hờ trên người càng

khiến thân thể y toát ra vẻ gầy yếu, từ tiền viện đi thẳng tới đây, trên khuôn

mặt trắng bệch của y chẳng có lấy một nét cười, còn thấp thoáng vẻ âu lo.

Lệnh Viên để mặc Thế Huyền bước vào phòng,

nàng quay người, ra hiệu cho Trương Thạch đi tới hờ hững dặn dò: “Chuyện hôm

nay quyết không được để lộ tin tức, ngươi hãy đi căn dặn thật kĩ người trong

biệt viện, nếu cảm thấy có điều gì không ổn, nên làm thế nào thì hãy làm thế

đó.”

Trương Thạch nghe mà thầm kinh hãi, nhưng

cũng biết chuyện này hẳn là vô cùng nghiêm trọng. Hắn không dám chậm trễ, vội

“dạ” một tiếng rồi lùi ra ngay.

Anh Tịch thấy Lệnh Viên quay người lại, vội

thấp giọng hỏi: “Công chúa, cần… pha trà không?”

Nàng hơi ngẩn người, lắc đầu, nói: “Không

cần, ngươi lui ra đi!”

Đầu ngón tay đã không còn chảy máu nhưng

khi chạm vào vẫn có cảm giác đau, Lệnh Viên khẽ nắm ống tay áo, khẽ hít một

hơi. Nàng không ngờ Thế Huyền xưng bệnh không lên triều, thì ra là để rời cung.

Phí bao công sức như vậy, ắt hẳn vì không muốn người khác biết y không ở trong

cung, vậy mà y lại dám đến Mặc Lan biệt viện một cách quang minh chính đại thế

này.

Phía sau bức rèm châu đang không ngừng đung

đưa, Thế Huyền đã nằm lên chiếc sạp gấm sau tấm bình phong, trên khuôn mặt tuấn

tú tràn đầy vẻ mệt mỏi, giọng nói mang theo sự chế giễu: “Cô cô làm việc trẫm

cũng yên tâm, đêm nay trẫm chưa từng tới Mặc Lan biệt viện.”

Giọng Thế Huyền rất nhẹ, nghe như đang giận

dỗi, khiến Lệnh Viên không khỏi cảm thấy đau đầu. Việc phong tỏa tin tức quả

thật không khó, nhưng cũng rất phiền phức. Tự dưng Thế Huyền lại làm một việc

không để ý trước sau thế này, đây là lần đầu tiên nàng thấy.

Lệnh Viên bước lên phía trước đóng cửa sổ,

trong phòng lập tức ấm hẳn lên. Nàng quay lại nhìn Thế Huyền, cất tiếng hỏi:

“Đã xảy ra chuyện gì rồi?”

Ngọn đèn lưu ly tỏa ra những tia sáng dịu

nhẹ, chiếu lên người nàng làm phản chiếu một quầng sáng mờ mờ, tựa như một vị

tiên vừa giáng trần.

Thế Huyền ngẩn ngơ nhìn nàng một hồi lâu,

rồi đột nhiên quay đi, mái tóc dài đen nhánh buông xõa trên chiếc sạp gấm. Lặng

lẽ nhìn bóng lưng gầy guộc của Thế Huyền, nàng cảm nhận được đôi phần cô độc.

Thế Huyền không nói gì, Lệnh Viên bước lên

trước, thấp giọng hỏi: “Lại là chính sự, không tiện nói với ta hay sao?”

Lần trước y đã bị một câu “việc riêng” của

nàng phản bác, lần này, xem ra sự việc không còn đơn giản như thế.

Thế Huyền cảm thấy lồng ngực tắc nghẹn,

chính sự… Phải, mà cũng không phải.

Y đột nhiên xoay người, bật dậy, không kìm

được lại ho sặc sụa một hồi. Sắc mặt Lệnh Viên hơi biến đổi, vội bước lên đỡ

lấy vai y: “Đang yên đang lành, sao lại ho thế? Hoàng thượng… đã uống rượu

sao?”

Đến gần, mùi rượu làn tỏa trong không khí

trở nên nồng hơn. Lệnh Viên không khỏi cảm thấy kinh ngạc, nàng thầm nghĩ, rốt

cuộc y đã đi uống rượu với ai. Cổ tay chợt bị y nắm chặt lấy, tiếng thở dốc gần

hơn, y cất tiếng yếu ớt: “Cô cô, Nam Việt tới đón Khang Thái phi không phải để

đi thăm bệnh, mà là chuẩn bị cho chiến tranh!”

Y nói rành rọt từng câu, từng chữ khiến

Lệnh Viên thầm kinh hãi.

Chuẩn bị cho chiến tranh? Sao có thể chứ?

Thế Huyền che mặt thở dốc, cơn giận dữ cố

kìm nén suốt quãng đường lúc này dường như đã tìm được nơi để phát tiết. Chẳng

thể nói rõ tại sao sau khi đi lòng vòng khắp nơi, y lại tới nơi này. Có lẽ chỉ

một lần này thôi, y muốn tin nàng. Bởi vì lần đó, nàng đã không liều một phen

cá chết lưới rách với y.

Đưa chiếc chén ngọc cho y, y uống mấy ngụm

nước rồi mới dần bình tĩnh trở lại.

Lệnh Viên đi tới, ngồi xuống bên mép chiếc

sạp gấm, lắng nghe y chậm rãi kể lại mọi việc.

“Người của Dận Vương đáng tin không?” Nghe

y nói xong, đột nhiên nàng hỏi một câu như vậy.

Thế Huyền khẽ cười giễu cợt: “Điều hắn muốn

là ngôi vị thái tử Nam Việt, nếu để mặc cho Thụy Vương đắc thế, Dận Vương sẽ

mất đồng minh, đến lúc đó, ai là thái tử Nam Việt thực khó mà biết trước.”

Những ngón tay thon nắm chặt chiếc khăn lụa

trong tay, Lệnh Viên đột nhiên đứng dậy, sắc mặt thâm trầm, nói: “Không thể để

Khang Thái phi tới Nam Việt.”

Thế Huyền buông tay áo, giọng nói yếu ớt:

“Nhưng cũng không thể giết.”

Tòa cung điện nguy nga chìm trong khói lửa,

trên con đường đến cửa cung điện, khắp nơi đều nhuốm màu máu đỏ tươi, tiếng kêu

gào rên rỉ, tiếng khóc lóc bi thương… bất cứ nơi nào cũng có thể nghe thấy.

Người thiếu niên lặng lẽ đứng trước điện

Kim Loan, tắm mình dưới ánh tà dương màu đỏ máu, trên long bào thấm đẫm máu

tươi, sắc mặt nhợt nhạt. Thụy Vương tay cầm trường kiếm, khóe miệng thấp thoáng

nét cười lạnh lùng, hắn cất bước chạy, hung hăng đâm thẳng tới…

“Thế Huyền…”

Một tiếng kêu thảm thiết xen lẫn sự sợ hãi

tới tột cùng vang lên giữa màn đêm tĩnh lặng.

Thị nữ gác đêm vội vén rèm chạy vào. Trên

chiếc giường gấm sang trọng, bên trong bức màn mỏng, Đại trưởng công chúa không

biết đã ngồi dậy từ lúc nào, mái tóc dài đen nhánh vắt qua vai, đến tiếng hít thở

cũng chứa chan sự sợ hãi.

“Công…” Thị nữ vừa cất tiếng, bức màn trước

mặt đã bị Lệnh Viên vén lên. Sắc mặt nàng trắng bệch, duy có đôi mắt là lạnh

lẽo đến rợn người: “Hoàng thượng đâu?”

Hoàng thượng?

Trong lòng thị nữ thầm kinh ngạc, khi thị

còn đang ngơ ngẩn, Công chúa đã định cất bước xuống giường. Thị vội vàng bước

tới, nhỏ giọng nói: “Công chúa hồ đồ mất rồi, Hoàng thượng đã về cung rồi mà.”

Đôi tay bất giác trở nên cứng đờ, lúc này

Lệnh Viên mới giật mình nhớ lại, Thế Huyền quả thực đã quay về rồi.

Là một giấc mơ…

Nhưng lại khiến nàng sợ hãi đến toàn thân

toát mồ hôi lạnh.

Tâm tư hỗn loạn, cuối cùng nàng lại nghĩ về

những lời y đã nói với mình đêm qua. Không thể để Khang Thái phi tới Nam Việt,

nhưng cũng không thể giết.

Nếu Khang Thái phi chết, Nam Việt ắt sẽ

không còn kiêng nể điều gì. May mà Công chúa Hân Huy vẫn còn để tâm tới sự an

nguy của mẫu thân, việc này tạm thời có thể kéo dài thêm chút thời gian…

Nhưng cũng không thể kéo dài quá lâu, nếu

Thụy Vương và Hoàng đế Nam Việt không đợi được nữa, bỏ mặc Công chúa Hân Huy

thì sự sống chết của Khang Thái phi cũng chẳng còn quan trọng nữa rồi.

Buông bức màn đang nắm chặt trong tay, Lệnh

Viên đột nhiên đứng dậy. Thị nữ vội vàng cầm chiếc áo choàng bên cạnh khoác lên

người nàng. Nàng chậm rãi cất tiếng: “Bản cung phải vào cung một chuyến.”

Thị nữ ngẩn ngơ hỏi: “Bây giờ cửa hoàng

cung đã khóa rồi, Công chúa làm sao vào được?”

Anh Tịch cũng cảm thấy kinh ngạc, bước vào

phòng khuyên nhủ một hồi lâu, mãi mới khuyên được Lệnh Viên quay trở lại

giường. Anh Tịch vẫn không yên tâm, liền bảo thị nữ gác đêm lui đi, còn mình ở

lại bên ngoài bức bình phong trông chừng đến tận khi trời sáng.

Sáng sớm hôm sau, Anh Tịch cẩn thận chải

đầu, trang điểm cho Lệnh Viên dưới ánh mặt trời dịu nhẹ. Lệnh Viên nói: “Bảo

Trương Thạch đi chuẩn bị xe ngựa, bản cung phải vào cung ngay.”

Anh Tịch hơi ngẩn người, cài cây trâm trong

tay lên búi tóc cho Lệnh Viên, nói bằng giọng không vui: “Công chúa đã dặn dò

ba lần rồi, lúc này chắc Trương công công cũng đã chuẩn bị xong xuôi. Nhưng nô

tì có câu này biết là không nên nói…”

“Đã biết là không nên nói thì đừng nói.”

Lệnh Viên đứng dậy, dứt khoát ngắt lời thị.

Anh Tịch ngây người, thấy Công chúa đã bước

ra khỏi phòng ngủ, thị vội vàng cất bước đuổi theo, cái gì mà nên hay không

nên, thị mặc kệ, liền nói: “Công chúa lại vào cung làm gì chứ? Hoàng thượng

muốn nắm đại quyền thì bây giờ đã được như ý nguyện, sao lại còn bắt Công chúa

đi chứ?” Hôm qua, sau khi Hoàng thượng quay về, Công chúa bỗng trở nên kỳ lạ.

Anh Tịch chỉ sợ mọi việc lại quay về như trước kia, hoàng cung cứ nên tránh xa

ra là tốt nhất. Công chúa muốn mắng thì mắng, thị thật lòng không muốn người

phải chịu thêm uất ức.

Lệnh Viên không dừng bước, đi xuyên qua cái

sân nhỏ để ra cửa lớn. Nàng biết tâm ý của Anh Tịch nên cũng không trách thị.

Chuyện lần này không thể coi thường, vận mệnh của nàng và Thế Huyền từ lâu đã

gắn chặt với nhau, không thể tách rời.

Tà váy dài thực quá vướng bận, nàng liền

xách nó lên, chạy qua bậc thềm đá trước cửa, bước chân ra ngoài… Trước mắt đột

nhiên có một người đi tới, tấm thân cao lớn chắn trước xe ngựa. Lệnh Viên không

kịp dừng bước liền va vào lồng ngực đối phương.

Mùi hương khinh la thoang thoảng xen lẫn

mùi cơ thể của nữ tử lan tỏa khắp xung quanh, chiếc trâm cài đầu liền rơi

xuống. Người kia nhanh tay đón lấy, khóe miệng thoáng lộ nét cười, đưa tay cài

cây trâm về chỗ cũ.

Lệnh Viên lùi về sau một bước, lúc này Anh

Tịch cũng đã chạy tới, dùng sức đẩy kẻ đó ra, giận dữ quát: “Ngươi thật to gan,

đây là Đại trưởng công chúa, há có thể để cho ngươi xấc xược! Người đâu, còn

không mau bắt tên ngông cuồng này lại!”

Nam tử đó

không hề tỏ ra sợ hãi, còn nở một nụ cười nhạt.

Anh Tịch lại càng giận dữ, hai tay chống

nạnh định mắng tiếp nhưng ống tay áo đã bị kéo lại, sau đó nghe giọng nói điềm

đạm của Lệnh Viên vang lên: “Ả tì nữ này của bản cung đã lỗ mãng rồi, mong

Vương gia thứ lỗi!”

Nam tử

trước mặt khí chất bất phàm, quần áo sang trọng, nơi vạt áo, cổ áo đều có các

đường viền màu vàng. Bắc Hán tôn sùng hai màu đen, đỏ, chỉ có hoàng thất Nam

Việt mới thích màu vàng. Lệnh Viên cũng vì lùi về sau nên mới nhìn rõ bộ dạng

của hắn, tuy nàng thầm kinh ngạc nhưng rốt cuộc vẫn đoán được thân phận của đối

phương – Khánh Vương của Nam Việt.

“Anh Tịch, còn không mau lui xuống!”

Anh Tịch ngây người, nghe tiếng quát của

Lệnh Viên mới giật mình lùi sang một bên.

Khánh Vương không hề tỏ ra giận dữ, ánh mắt

nhìn chằm chằm lên người Lệnh Viên. Người vừa va vào hắn là một nữ tử đầy vẻ âu

sầu, vậy mà nay, trên khuôn mặt đó lại toát lên những nét vững vàng, chín chắn.

Khánh Vương dường như đang nhìn thấy vị Công chúa Giám quốc đã từng đứng trên

đỉnh cao quyền lực của Bắc Hán khi xưa.

Thấy hắn không nói gì, Lệnh Viên bèn cất

tiếng hỏi: “Không rõ Vương gia tới tệ xá là vì việc gì vậy?”

Khánh Vương nở một nụ cười ung dung, hắn

chẳng phải hạng câu nệ tiểu tiết, cũng không có ý vòng vo: “Tại hạ ngưỡng mộ

Công chúa đã lâu, thành tâm gặp Bệ hạ xin cầu thân Công chúa, nhưng lại bị Bệ

hạ kiên quyết cự tuyệt. Tại hạ thực sự cảm thấy không cam tâm, liền mạo muội

tới đây, mong Công chúa không trách!”. Dứt lời, hắn liền chắp tay, khom người

làm lễ.

Lệnh Viên khom người đáp lễ. Việc Thế Huyền

cự tuyệt hắn nàng tất nhiên biết rõ, nhưng không ngờ hắn lại đích thân đến Mặc

Lan biệt viện này. Bây giờ xem ra, Thế Huyền chẳng phải đã từ chối người đồng

minh duy nhất có thể dựa vào sao? Chỉ cần nàng đáp ứng hôn sự này, Khánh Vương

sẽ giúp nàng, giúp Thế Huyền.

“Công chúa?” Thấy nàng không nói gì, Khánh

Vương bất giác cau mày.

Lệnh Viên vốn đang định đi vào cung, sau

khi suy nghĩ một lát bèn hạ quyết tâm, nói: “Tuy Hoàng thượng đã cự tuyệt Vương

gia, nhưng Lệnh Viên thì chưa chắc. Nếu Vương gia không ngại, xin hãy vào tệ xá

uống tạm chén trà. Ta có việc phải vào cung, một lát sau sẽ trở lại.”

Anh Tịch thấy nàng bước xuống bậc thềm đá,

lúc này mới giật mình tỉnh táo trở lại, vội vàng cất bước đuổi theo, thấp

giọng, nói: “Công chúa, người vừa nói gì vậy?” Cái gì mà Hoàng thượng đã cự

tuyệt Khánh Vương, nhưng người thì chưa chắc?

Hai mắt thị mở to, nhưng người trước mặt

chẳng buồn quay đầu lại, bước lên xe ngựa rồi rời đi.

Khánh Vương lẳng lặng đứng đó, nhìn bánh xe

ngựa lộc cộc lăn đi. Hắn bỗng khẽ bật cười, vị Đại trưởng công chúa này cũng

thật thú vị, một nữ nhân như thế, bắt hắn phải đợi một chút thì cũng xá gì?

Mấy gã thái giám mặc đồ màu xanh từ trong

điện Tuyên Thất đi ra, tất cả đều im lặng.

Từ sau cuộc nói chuyện với Khánh Vương của

Nam Việt trong ngự thư phòng mấy hôm trước, Hoàng thượng tuy không nói gì nhưng

thực ra rất không vui. Hôm nay, sau buổi thiết triều, sắc mặt Hoàng thượng càng

có vẻ khó coi hơn, vì có vị triều thần nào đó đã khuyên Hoàng thượng nên sớm

đồng ý cho Khang Thái phi đi Nam Việt. Đám người dưới đều hết sức cẩn thận hầu

hạ, chỉ sợ sơ ý một chút thôi sẽ khiến Hoàng thượng giận dữ.

Dương phi và Thẩm Chiêu nghi tới, Trung

thường thị nói dối bọn họ rằng Hoàng thượng còn đang ngủ.

Lệnh Viên tới, Trung thường thị vẫn nói như

thế. Nàng không nói gì, cứ thế đẩy cửa đi vào. Trung thường thị sợ hãi kêu hai

tiếng: “Công chúa” nhưng nàng vẫn không dừng chân, thấy nàng đã vén bức rèm

châu bước vào trong, hắn không dám đuổi theo.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.