Đế Sư Xuất Sơn

Chương 144: Chương 144




Ở cửa bãi đỗ xe, Diệp Phùng nhìn chiếc chìa khóa trong tay, lại nhìn chiếc xe phía sau, có chút câm lặng đáp “Cậu đừng nói với tôi chiếc xe đáng yêu màu hồng phấn này là của cậu đấy?”

Không thể trách anh ta kinh ngạc, Sở Kiều Thanh bất kề phong cách bên ngoài hay u ám bên trong cũng không thể hợp với hai chữ “đáng yêu” này được.

sau đó lập tức cười tủm tỉm chạm vào thân xe Beetle, cười đáp: “Đúng vậy! Cậu xem nó đáng yêu như thế, chiếc xe này chính là tôi đặc biệt đặt đấy, như thế nào, có xứng với tôi không?”

Nhìn từ trong ra ngoài toàn là màu hồng phấn, gân xanh trên trán Diệp Phùng hơi phồng lên, xứng hay không trong lòng không rõ hay sao?

Quên chuyện từng lái Raptor đâm vào năm người trên đường núi năm năm trước rồi sao?

Có điều là, lời như này anh ta sẽ không nói chỉ có thể lén gật gật đầu: “Hợp! Rất hợp!”

Sở Kiều Thanh vừa lòng gật đầu, ấn nút chìa khóa một cái mui xe liền mở ra chiếc xe nhỏ liền biến thành xe mui trần.

“Lái xe!”

Thấy một màn như vậy, trên mặt Diệp Phùng hiện lên chút kỳ dị “Cái đó, chúng ta thương lượng một chút, có thể đổi chiếc xe khác không?”

Đùa cái gì chứ, không nói mình là một người đàn ông lại đi lái chiếc xe dễ thương này có tốt hay không, lại nói bản thân lôi kéo một cô gái xinh đẹp, lại còn mở mui xe đi trên đường cái, nhỡ đâu truyền đến tai Hà Tố Nghi thì làm thế nào?

“Đồi xe? Được thôi, vậy cậu xem chiếc xe này như thế nào?”

Mặt Diệp Phùng hiện lên ba vết đen, tuy rằng tôi không có chứng cứ, nhưng tôi nghi ngờ cách cô lái xe.

Vì để phòng ngừa cô yêu nữ này lại phát ngôn ra cái lời kinh động gì nữa, Diệp Phùng rất dứt khoát tiếp lấy chìa khóa: “Lên xe!”

Vừa lái ra bãi đỗ xe, chỉ nghe thấy một trận tiếng ầm vang, quay đầu nhìn lại thấy bốn chiếc xe sang đang hướng tới trước mặt mình đâm đến!

Ánh mắt Diệp Phùng đột nhiên phát lạnh, dùng ánh mắt của hắn liếc một cái liền nhìn ra bốn chiếc xe sang này toàn bộ đều được cải trang tỉ mỉ rồi, sức bật rất kinh người!

Nguy cơ ở ngay bên cạnh, Diệp Phùng không chút do dự, chiếc xe ở tại chỗ đánh một cái quay vòng về, sau đó dồn sức nhấn ga, chiếc beetle màu hồng phấn từ giữa khe hở của hai chiếc xe phóng thẳng ra!

Hai bên không hẹn mà đồng thời dừng xe lại, sắc mặt Diệp Phùng một mảnh lạnh lẽo!

Nếu như không phải bản thân phản ứng nhanh chóng, va chạm ở tốc đấy thì bản thân cùng Sở Kiều Thanh tuyệt đối sẽ bị thương không nhẹ!

Đảo mắt nhìn một lượt, Sở Kiều Thanh bên cạnh cũng không còn vẻ kiều mị như trước, sắc mặt nhất thời trầm xuống!

Diệp Phùng đang chuẩn bị mở cửa xe ra, tìm bọn họ lý luận, ai ngờ một nhóm người từ trên bốn chiếc xe sang bước xuống, một người cầm đầu nhuộm tóc màu đỏ, giận dữ đi tới!

“Xuống xe cho tôi”

Diệp Phùng xuống xe, khí thế không thua kém gì “Có chuyện gì không?”

Thanh niên tóc đỏ lấy chiếc điện thoại ra, đưa ra trước mặt anh ta, lạnh lùng nói “Trên này có phải là anh không?”

Diệp Phùng khẽ nhướng mày, đây không phải là video mình vừa ôm Sở Kiều Thanh đè bẹp Triệu Thiên sao?

Không nghĩ tới bị người ta quay lại đăng truyền lên mạng, nhưng cũng không nghĩ tới tốc độ lan truyền lại nhanh đến thế, chỉ mất chút thời gian liền đứng đầu vị trí phổ biến rồi!

“Là tôi, thế thì lại thế nào?”

“Khốn nạn, mày tính là cái gì mà cũng dám nói hươu nói vượn?!”

“Tôi hiện tại liền đi tìm phóng viên, lập tức công khai thanh minh cho tôi, những lời bản thân vừa nói đều là nói láo!”

“Điền Thanh! Anh ở đây phát khùng cái gì, lẽ nào không thấy tôi đang ở trong xe sao?!”

Giờ phút này sắc mặt của Sở Kiều Thanh rất không tốt, bởi vì vừa rồi cô ta cảm thấy tính mạng bị đe dọa!

Cái cảm giác này, cô rất không thích!

Nhìn thấy Sở Kiều Thanh có chút tức giận, Điền Thanh lập tức giải thích nói: “Sở Kiều Thanh, xin lỗi, có điều là em còn không hiểu chiếc xe của anh sao, tuyệt đối không làm tổn thương đến em!”

Diệp Phùng hơi quay đầu: “Các người quen nhau sao?”

“Con trai của một gia đình tại Thành Đô, theo đuổi tôi vài tháng, không ngờ anh ta vậy mà theo đến tận thủ đô”

Diệp Phùng miễn cưỡng cười một tiếng, nhỏ yêu tinh này, không cần biết là đi đến đâu thì cũng đều là kẻ gây tai họa!

Nhìn thấy Diệp Phùng miễn cưỡng cười, Điền Thanh tưởng anh ta châm biếm mình, nhất thời nổi giận nói “Thằng nhóc! Mày cười cái gì! Cũng không xem lại bản thân là cái thứ gì, biết điều cút ra khỏi tầm mắt của Sở Kiều Thanh xa xa một chút!”

Đối mặt với khiêu khích của Điền Thanh, Diệp Phùng cười một tiếng, mở miệng nói: “Trước khi nhìn tôi, có phải anh cũng nên giới thiệu mình một chút hay không, anh, lại là cái thứ gì?”

Chỉ một câu nói, trực tiếp liền chọc giận đàn em phía sau của anh ta!

“Thằng nhóc! Nói chuyện với cậu Điền như thế à? Cho mày 3 giây chỉnh sửa lại lời nói một lần nữa!”

“Mẹ nó! Thật sự không muốn sống nữa à? Có biết trước mặt mày là ai không? Có tin không vài phút nữa mày không đi được khỏi đây?”

Vài người xoa xoa tay, hận không thể đè Diệp Phùng ra đất mà đánh một trận!

Nhìn thấy một màn này, con ngươi Sở Kiều Thanh liếc một cái, đột nhiên khuôn mặt cười dịu dàng nhìn Diệp Phùng “Chồng à, xem ra anh lại gặp phải phiền toái rồi!”

Một câu nói, mọi người đều sốc!

Sắc mặt Điền Thanh trắng nhợt, một vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi nhìn Sở Kiều Thanh!

Trong video có thể nhìn thấy một chuyện, nhưng từ chính miệng của Sở Kiều Thanh nói ra lại là một câu chuyện khác!

“Không thể nào! Tuyệt đối không có khả năng!”

Trên mặt Điền Thanh lộ ra một nụ cười gượng gạo, nhìn Sở Kiều Thanh: “Sở Kiều Thanh, đây chắc chắn là em lừa anh đúng không?! Anh đã sớm nghe ngóng rồi, em rõ ràng còn độc thân, từ lúc nào lại có chồng rồi?”

Khuôn mặt Sở Kiều Thanh khôi phục vẻ lạnh lùng cao quý trước đó, vịn lên thân xe lạnh nhạt nhìn hắn ta một cái: “Có hay không tôi còn phải thông báo cho anh sao? Anh cũng xứng sao?”

Trong mắt Điền Thanh hiện lên một vẻ giận dữ, nhưng anh ta không dám nổi khùng với Sở Kiều Thanh, ngược lại ánh mắt hướng về bên Diệp Phùng, cực kỳ phẫn nộ: “Thằng nhóc! Mày cười cái gì mà cười! Mày tính là cái thứ gì mà cũng xứng với Sở Kiều Thanh giống như tiên giáng trần này?”

“Tôi mặc kệ quan hệ của hai người là gì, muốn xứng với Sở Kiều Thanh thì phải bước qua cửa của tôi!”

Ánh mắt Điền Thanh khiêu khích nhìn Diệp Phùng: “Xem kỹ năng lái xe của anh vừa rồi không tệ, có dám đến đấu với tôi một trận, nếu anh thua rồi, từ hôm nay trở đi cút khỏi tầm mắt của Sở Kiều Thanh!”

Diệp Phùng bất đắc dĩ, đây là nằm không cũng chúng đạn?

Diệp Phùng không nói chuyện, dưới cái nhìn của Điền Thanh xem ra anh ta đã sợ rồi, càng thêm tự tin châm chọc “Như thế nào? Sợ rồi? Nếu như sợ rồi liền ngoan ngoãn cút xéo!”

Một bên Sở Kiều Thanh liếc mắt một cái, đột nhiên liền ôm chặt cánh tay của Diệp Phùng, dịu dàng nói: “Anh yêu, với kỹ năng lái xe của anh, lẽ nào còn sợ anh ta sao?”

“Vì em đấu với anh ta một trận lại như thế nào?”

Diệp Phùng trong lòng chợt kích động, nhìn nụ cười dịu dàng của Sở Kiều Thanh, trong lòng hiện lên ba vết đen, thật đúng là xem náo nhiệt không sợ lớn chuyện sao!

Nhìn thấy Sở Kiều Thanh trước nay chưa từng ở trước mặt người đàn ông nào lộ ra dáng vẻ của thiếu nữ như thế, lòng ghen ghét của Điền Thanh lại lớn thêm ba phần, tiến lên một bước, lạnh lùng nói: “Nếu anh là đàn ông, đường đường chính chính đấu với tôi một trận! Còn nếu không dám.”

“Đúng rồi, thằng nhóc, có cần phải uất ức như vậy không, tránh mà không chiến, còn gọi là đàn ông sao?”

“Mọi người đừng nói nữa, xem cái thằng nghèo khổ này, có giống là có xe không? Đối mặt với anh Điền, không bị dọa tiểu ra quần đã xem như không tệ rồi!”

“Ha ha…”

Mấy người ôm bụng cười to, cực kỳ chói tai, tựa như là Diệp Phùng ở trước mặt bọn họ chính là một kẻ bất tài vô dụng!

Mà ở bên này khuôn mặt Diệp Phùng không chút biểu tình, cứ như người bị chế giễu không phải anh ta.

Sở Kiều Thanh vuốt vuốt mái tóc về bên thái dương, mở miệng nói: “Bọn họ nói anh như vậy, anh cũng không tức giận sao?”

Diệp Phùng thản nhiên trả lời: “Cô đã từng đi trên đường, không biết vì sao bị chó cắn chưa?”

Sở Kiều Thanh nhẹ nhàng gật đầu.

“Bị chó cắn rồi lẽ nào cô còn phải quay lại cắn nói một miếng?”

“Nhớ kỹ, người là người, chó là chó, nếu như người hiểu biết như một con chó thì khác gì chó?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.