Điện Đức Hoàng (Trần Hùng)

Chương 148: Chương 148




“Dám đến địa giới thành phố Lâm Giang của chúng ta giương oai, chắc không biết chữ chết viết như thế nào rồi.”

Đánh giá phản ứng của những người xung quanh bao gồm cả Lưu Trọng ở bên trong, trong thành phố Lâm Giang này những lãnh đạo cấp cao giống như đều rất coi trọng tên Hắc Hổ này.

Thậm chí rất sùng bái.

Trần Hùng cũng đánh giá trên dưới Hắc Hổ một chút, đích xác được cho là cao thủ.

Tuy nhiên so với cường giả phía bắc như Ngọc Giang Long mà nói, Hắc Hổ rõ ràng vẫn là kém một chút.

Lúc này, Hắc Hổ đã muốn nhảy lên lôi đài.

Ánh mắt hắn lạnh lẽo như dao, lúc nhìn về phía Ngọc Giang Long giống như là nhìn một người chết.

11 Từ trước đến nay thành phố Lâm Giang ta dân phong dũng mãnh, lấy quả đấm đánh toàn thiên hạ.”

“Lôi đài Hoa Thuyền là dấu hiệu truyền thống của thành phố Lâm Giang, quyết không cho phép loại người như mày diễu võ dương oai ở đây.”

“Hôm nay, tao Hắc Hổ với thân phận quyền vương Hoa Thuyền, sẽ dạy mày kẻ không biết trời cao đất rộng này.”

“Cho mày biết, thành phố Lâm Giang, không thể chịu nhục!”

Lời này của Hắc Hổ không thể nghi ngờ là đại biểu cho tất cả tiếng lòng của các lãnh đạo của thành phố Lâm Giang. Trong lúc nhất thời, cả hiện trường đều nổ tung.

Không ít người đều giơ tay cao lên, lớn tiếng gào thét, cổ vũ cho Hắc Hổ.

“Đánh chết hắn, đánh chết tên chó không biết trời cao đất rộng này.”

“Quyền vương, lấy ra uy phong năm đó của ngươi đánh cho hắn tàn phế đi.”

Phản ứng còn hơn vừa rồi lúc đối mặt Hồng Vũ, lúc này Ngọc Giang Long rõ ràng là đánh giá cao Hắc Hổ hơn, liếc mắt một cái.

“Nhìn mày chắc cũng có chút bản lĩnh.”

“Mày tốt nhất đừng làm cho tao thất vọng!”

Hắc Hổ hừ lạnh một tiếng, lập tức cả người hắn đều khom người xuống cúi chào, giống như một cây cung bị kéo căng.

Vút Giống như tên dài phá không, nháy mắt cả thân thể Hắc Hổ bắn ra, trong nháy mắt đã tới trước mặt Ngọc Giang Long.

Hừ Một tiếng hừ lạnh của Ngọc Giang Long, trên người khí thế ầm ầm tuôn ra, né tránh đồng thời lấy nắm tay cứng như sắt đáp lại.

Bang bang phanh Trên lôi đài, nháy mắt vang lên tiếng nắm tay đánh vào nhau như bị bóp nghẹt lại.

Hai bóng người lại giống như hai tia chớp, ở trên lôi đài này di chuyển qua lại.

Vừa rồi Hồng Vũ kia không tiếp được cả một chiêu của Ngọc Giang Long.

Mà lúc này Hắc Hổ và Ngọc Giang Long cũng đã đánh được vài hiệp, ngang nhau.

Dưới đài, bọn người Trần Hùng nín thở, tràn ngập chờ mong đối với Hắc Hổ.

Không hổ là quyền vương Hoa Thuyền, hôm nay, hắn nhất định có thể đánh bại Ngọc Giang Long.

Không chỉ Trần Hùng, những vị lãnh đạo kia ở thành phố Lâm Giang này cũng đều tràn ngập tin tưởng với Hắc Hổ.

Nhưng mà vào lúc này, hai người đang đánh nhau kịch liệt hai bóng người cũng đột nhiên tách ra.

Ban đầu Hắc Hổ còn có khí thế tấn công bá đạo cũng đột nhiên đứng lại tại chỗ.

Mà đối diện, Ngọc Giang Long cũng cười lạnh một tiếng, một đấm đánh về phía Hắc Hổ bên này.

Âm Một quyền hung mãnh thật mạnh đánh vào trên ngực Hắc Hổ.

Tuy rằng không đấm ngực Hắc Hổ giống như một cái ao lún vào, nhưng là một quyền này cũng làm cho Hắc Hổ vô cũng đau khổ.

Một dòng máu tươi từ trong miệng Hắc Hổ tràn ra, đối diện quyển thứ hai của Ngọc Giang Long theo gió đến.

Hắc Hổ hít sâu một hơi, cảm giác được một hơi thở chết chóc uy hiếp.

Hắn vội vàng sử dùng toàn lực né tránh, rốt cục tránh thoát một quyền này.

Nhưng mà, hắn thậm chí đều không có kịp đứng vững thân thể của chính mình, cũng cảm giác cẳng chân giống như bị dòng điện đánh trúng.

Răng rắc một tiếng, một chân của Ngọc Giang Long đá đến vậy mà lại có thể đá gãy xương cảng chân của hắn.

Một tiếng kêu rên, dưới chân Hắc Hổ không vững, phù phù một tiếng nửa quỳ ở tại trên mặt đất.

“Trò chơi kết thúc!”

Ngọc Giang Long hừ lạnh một tiếng, đứng ở trước người Hắc Hổ, trên cao nhìn xuống.

Chỉ thấy hắn ta biến quyên thành chưởng, giống như đánh ruồi bọ bình thường, vỗ thật mạnh vào hai huyệt thái dương của Hắc Hổ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.