Dịu Dàng Yêu Em

Chương 111: Chương 111: LẠI ĐẶT GIAO ƯỚC [3]




Có một sự thật là Ngải Ái tức tới mức muốn phát điên.

Nhưng cô chưa kịp trút giận thì ba ngày liên tiếp sau đó đều không nhìn thấy Mộc Duệ Thần đâu cả.

Cô nghe chú Giản nói Mộc Duệ Thần phải bay về khu biệt thự Mộc gia để giải quyết việc quan trọng, ít nhất phải năm ngày nữa mới quay lại. Nghe Mộc Giản giới thiệu, cô còn biết một điều rằng, biệt thự to đùng này là nhà riêng của Mộc Duệ Thần ở Mỹ và Mộc thị còn có các trụ sở chi nhánh ở nhiều nước hoạt động dưới sự chỉ huy của người trong gia tộc. Khu biệt thự Mộc gia hay còn gọi là “trụ sở chính” tọa lạc trên một hòn đảo riêng biệt ở Thái Bình Dương.

Đó là một hòn đảo rất thần bí, ngoài người của Mộc gia bất kỳ ai cũng không thể xâm nhập vì được canh giữ rất nghiêm ngặt, chỉ cần có bất kỳ tàu thuyền nào lấp ló cách bờ một km sẽ lập tức bị cảnh cáo còn nếu tự tiện xông vào chắc chắn sẽ lâm vào cảnh thuyền bị đánh chìm và người chết mất xác.

Mộc gia là một tổ chức hắc bạch lưỡng đạo với khối tài sản khổng lồ và thế lực hùng mạnh của một dòng họ tồn tại năm trăm năm nên có mối quan hệ mật thiết với quốc gia các nước. Do đó, không một ai dám đụng tới dòng họ này. Ngải Ái lờ mờ nghe Mộc Giản nói nhưng vẫn có thể hình dung ra được Mộc gia đáng sợ tới mức nào, Mộc Duệ Thần còn là người thừa kế duy nhất của Mộc thị, tốt nhất không nên có bất kỳ dây mơ rễ má gì với cậu ta.

Tóm lại một điều, chạy trốn là thượng sách.

***

“Chú Giản, nói mấy người đó đừng có đi theo tôi nữa”.

Ngải Ái quay người lại giận dữ. Cô đã tha thiết nói với Mộc Giản không biết bao nhiêu lần.

“Tôi chỉ đi loanh quanh trong sân không có chạy xuống núi. Đừng nói họ chỗ nào cũng bám theo tôi như vậy, khó chịu quá đi mất”.

Cô chỉ dạo quanh biệt thự, chơi với mấy con cừu mà mấy tên mặc đồ đen kia cứ bám theo cô như hình với bóng hỏi sao cô không cáu.

Ghê tởm hơn nữa là ngoài những lúc cô tắm, ngủ, đi vệ sinh, Mộc Giản lúc nào cũng kè kè theo sau giơ camera quay lại mọi hành độngcủa cô.

“Chú Giản”. Cô nhìn góc máy quay đang chỉa thẳng vào mình. “Chú đừng có quay nữa, chẳng khác gì bị quản thúc”.

Mộc Giản lắc đầu nói:

“Thật ngại quá, thưa tiểu thư. Đây là nhiệm vụ cậu chủ giao cho, vào các buổi tối đều phải gửi đoạn video quay tiểu thư cho cậu chủ. Lệnh của cậu chủ tôi không thể không làm”.

Ngải Ái tức giận đứng phắt dậy, đi tới trước ống kính nhìn vào nó mỉm cười:

“Mộc Duệ Thần, xin chào, cậu không phải kẻ biến thái thì cũng là tên quái thai. Cậu phát cuồng vì tôi hay sao mà phải theo dõi? Này, mong cậu dẹp cái hành động ngây thơ này ngay cho tôi. Nếu không chừng cậu quay về tôi sẽ không để cho cậu yên. Thế nhé?”

Gào xong, cô quay người bỏ vào trong phòng, Mộc Giản bám ngay theo sau.

“Ngải tiểu thư. Cậu chủ rất quan tâm tới cô. Cô nói những lời như vậy không tốt không tốt”.

“Sao không tốt cơ chứ? Tôi trước giờ đều nói thẳng”. Trong thang máy, cô quay sang Mộc Giản cười nói. “Chú Giản à, tôi buồn ngủ. Hôm nay quay đến đây thôi nhé”.

Mộc Giản nghe vậy liền tắt camera, cúi người:

“Vâng, lúc nào Ngải tiểu thư muốn dùng cơm cứ nói với tôi”.

Ngải Ái đóng sầm cửa phòng, vung giày nhảy lên giường, rầu rĩ nhìn rèm cửa trong suốt bay bay bên ngoài cửa sổ…

Thang Thang sao rồi nhỉ? Cậu ấy có bị ốm không? Bệnh cậu ấy có tái phát không?

Cảm giác tội lỗi ập đến trong lòng, nhớ lại cảnh Thang Thang vừa ôm bụng vừa ôm cô gào khóc mà run rẩy…

Cô nắm chặt ra giường, nhắm mắt lại, khô khốc rát buốt…

Mộc Duệ Thần, nếu chuyện xảy ra năm năm trước do cậu sắp đặt,… Tại sao, cậu lại muốn hại Thang Thang cả đời phải sống trong đau đớn… Tại sao vậy…

*************

Đêm dài, tĩnh mịch.

Anh chàng đẹp trai ngồi một mình trong bóng tối nhả khói thuốc, hai mắt nhắm nghiền, trông anh dường như hơi mệt mỏi. Anh bấm nút tắt màn hình, sau đó dập điếu thuốc.

Sau lưng có tiếng bước chân từ từ đi tới, tiếp theo đó là tiếng gõ cửa.

Không chờ anh lên tiếng, cánh cửa đẩy bật ra, xuất hiện một ông cụ có ánh mắt lạnh lẽo.

Ông ta chống gậy đứng trước cửa, giọng nói sắc nhọn:

“Sao hôm qua lại từ chối mấy ả gái bao?” [Chính xác là phụ nữ bán thành phẩm gì gì đấy… Bơ đoán là gái bao, cave, ả đào, kỹ nữ,…]

Trong màn khói thuốc lượn lờ, chàng trai đó đứng lên, bóng anh nghiêng dài dưới nền nhà, cười lạnh trả lời:

“Ông nội, nếu đã là gái bao, tôi việc gì phải lãng phí tinh lực của bản thân?”

Mộc Thận gõ gõ cây gậy:

“Tất cả đều do thằng Mộc Dịch Triệt gây rắc rối cho toàn bộ gia tộc. Người như nó sao không giết đi còn đợi tới khi nào”.

“Anh ta vẫn có ích với Mộc gia”. Anh đi tới cạnh cửa sổ, nhìn sóng biển dập dờn. “Tôi sẽ xử lý tốt. Ông yên tâm”.

“Duệ Thần”. Mộc Thận nói. “Đừng lãng phí tinh lực vào người đứa con gái vô dụng với Mộc gia”. [Tinh lực của đàn ông Mộc gia… có giá quá heng].

Mộc Duệ Thần quay đầu lại, điềm đạm:

“Tôi tự biết chừng mực”. [Câu này dở dở? Để sửa sau. Mình edit bản này là bản “thô sơ”, sau này làm xong sẽ làm một bản khác hoàn chỉnh hơn].

************

Ngải Ái khó ngủ, nằm lăn qua lăn lại trên giường mãi mới chập chờn chìm vào giấc ngủ, bỗng dưng lại bị đánh thức.

Cô mở mắt ra nhìn thấy cửa sổ bị mở và Mộc Dịch Triệt mặc đồng phục đen của Mộc gia đứng trước mặt.

Cô ngồi bật dậy, hoảng hốt muốn ré lên thì anh chàng đã vọt tới bụm miệng cô lại.

“Ưm… ưm… Chính là anh… C-ứ-u…tôi…”

“Anh mạo hiểm tính mạng tới gặp bé, sao bé con không nể mặt anh chút hả?”. Tay anh vẫn bụm chặt miệng cô. “Yên tâm. Anh không làm gì bé đâu”.

Ngải Ái mở to mắt nhìn anh cho tới khi nhận ra anh không có ác ý với mình mới gật đầu một cái.

Mộc Dịch Triệt vừa buông cô ra, cô liền nhảy bịch xuống giường, cầm dao gọt trái cây trên bàn chỉa vào anh:

“Đêm hôm khuya khoắc anh xông vào đây muốn làm gì tôi?”

“Chủ nhà không có ở đây nên anh lẻn vào ăn vụng”. Anh nhếch môi cười xấu xa như ngày thường. “Sợ em nằm một mình không ngủ được”.

Ngải Ái nhướng mày, lùi lùi ra cửa.

“Tôi sẽ gọi người ta tới!”

“Được rồi. Sự thật là lần trước anh không cứu em về nhà áy nát nguyên một ngày một đêm, lòng thấy có lỗi với em vô cùng… Cho nên… Giờ anh mới mạo hiểm tới đây để nghĩ cách cứu em ra…”. Mộc Dịch Triệt nhún vai. “Nhưng anh nhận thấy ở đây canh giữ nghiêm ngặt quá… Hai chúng ta lại đây trao đổi một chút… Em có muốn anh cứu em ra ngoài rồi đưa em về nhà không?”

“Cảm ơn ý tốt của anh!”. Cô vẫn chĩa dao ra. “Nhưng tôi không tin anh nữa đâu. Lần trước anh quăng tôi cho Mộc Duệ Thần tôi vẫn còn nhớ rất rõ. Giờ anh nên biến đi”.

“Haiz!”

Anh thở dài, lấy từ trong túi áo ra một vật đặt lên bàn.

“Thứ này anh phải mất rất nhiều thời gian né camera theo dõi lẻn vào phòng Mộc Duệ Thần ăn cắp để đưa cho em. Em không cảm động thì thôi”.

Ngải Ái đưa mắt nhìn vào chiếc điện thoại của mình, chạy vù tới quăng dao, cầm điện thoại mở ra tìm số điện thoại để xin cứu trợ.

Mộc Dịch Triệt giữ tay cô lại:

“Giờ không phải lúc để gọi điện cầu cứu, cảnh sát trong biệt thự này hoàn toàn có thể dò ra được”.

“Anh đưa nó cho em là để chứng minh rằng anh sẽ đưa được em về nước, hãy tin anh”. Mộc Dịch Triệt nhỏ giọng nói. “Ngày kia Mộc Duệ Thần sẽ quay về, anh có thể dễ dàng giúp em bỏ trốn. Ngày mai, cũng vào giờ này, em chờ anh ở đây, anh sẽ nói cho em biết em phải làm những gì!”

“Nhưng…”. Cô ngập ngừng nhưng lại nghĩ đây là hy vọng duy nhất của mình liền gật đầu cái rụp.

Di động sau đó bị lấy lại, Ngải Ái níu tay áo Mộc Dịch Triệt:

“Khoan đã, tôi muốn gọi một cuộc gọi rất quan trọng, một cuộc thôi…”

Mộc Dịch Triệt đưa điện thoại cho cô, cô luống cuống bấm số, sau đó áp điện thoại vào tai.

Cô chỉ nghe thấy những tiếng tút dài. Ồ. Điện thoại của cô không bắt được sóng khi ở Mỹ.

Mộc Dịch Triệt cười phá lên:

“Em thật ngốc, ngay cả một điều đơn giản như vậy cũng không biết!”

Cô bực mình để điện thoại lên bàm:

“Thế sao anh còn đưa điện thoại cho tôi? Để cười nhạo tôi hả?”

“Không!”. Mộc Dịch Triệt cười khì. “Anh muốn biết em sẽ gọi cho ai”.

“Anh rỗi hơi quá đấy!”

Ngải Ái trề môi, đi tới giường, không quay đầu nhìn Mộc Dịch Triệt:

“Ngày mai tôi sẽ chờ anh ở đây. Hy vọng anh không nuốt lời”.

“Dĩ nhiên!”. Mộc Dịch Triệt mỉm cười. “Anh sẽ chấp hành nghiêm chỉnh giao ước giữa chúng ta, nhưng…”

Anh đi tới cửa sổ nhìn những tay vệ sĩ đang đi tuần, bĩu môi:

“Tôi cứu em, em nhớ phải báo đáp tôi”.

Ngải Ái vẫn không quay đầu lại nói:

“Nếu yêu cầu của anh ngoài khả năng của tôi thì khỏi cứu tôi luôn đi”.

Anh cười nói:

“Anh là người tốt bụng, chỉ cần em kiss anh nhiệt tình là được…”

Cô kinh ngạc quay đầu nhìn anh.

“Đến lúc đó nhớ thực hiện nhé!”

Không đợi Ngải Ái trả lời, Mộc Dịch Triệt phi một cái nhảy ra ngoài cửa sổ. Ngải Ái giật mình chạy tới cửa sổ nhìn xuống dưới, đây là tầng ba, anh ta cứ thế nhảy có khi nào chết rồi không?

Chợt nghe có tiếng huýt sáo nhỏ nhỏ, cô quay đầu nhìn lên trên, Mộc Dịch Triệt đang đu người theo dây thép được kéo lên phòng Mộc Duệ Thần…

Chắc là anh ta phải để điện thoại lại chỗ cũ để Mộc Duệ Thần không hoài nghi. Nghĩ đến việc có thể thoát khỏi đây, cô nhẹ nhõm thở ra. Rời cửa sổ, cô trèo lên giường yên tâm nằm xuống ngủ.

*************

Mộc Dịch Triệt lẻn vào trong phòng Mộc Duệ Thần, linh hoạt tránh vào các góc chết nơi camera theo dõi không thể ghi được hình. Anh phải mấy mười phút mới vào được bên trong, xoay mật mã mở két.

Trước khi bỏ điện thoại vào, anh mở danh bạ cuộc gọi đi.

Tên của một người đập vào mắt anh.

Bắc Hàn. Khoan đã… Đây là tên đàn ông.

Anh cau mày, bấm nút xóa rồi bỏ điện thoại vào giữa két sắt, lần theo đường cũ đi ra ngoài.

Họ Bắc?

Nói thật, anh không thích dòng họ này.

*************

Lời tác giả [Hơi khó hiểu nên edit xạ lụi]: Nếu tôi nói sắp có một anh chàng xuất hiện thì sao nhỉ? Các bạn thân mến, các bạn có biết chàng ta có khả năng gì mà không dùng vũ khí vẫ đánh bất tỉnh được người khác không ~~~?.. (sẽ nhanh chóng được biết thôi)


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.